Chương 1493: Cửu Cung Thiên Càn Phù


Hàn Lập bên cạnh lôi vân cũng không nhàn rỗi, hai tay hắn đồng thời huy động ném ra vô số phù lục, ngân sắc phù văn như ẩn như hiện.
 
Phù lục này có vẻ thần bí dị thường, tất cả có khoảng một trăm linh tám lá.
 
Hai tay Hàn Lập liên tục bắt quyết rồi chỉ về phía lôi vân, thần sắc đầy vẻ ngưng trọng!
 
Nhất thời, toàn bộ phù lục hóa thành hơn trăm đoàn ngân mang, tất cả bùng lên quang mang chói mắt rồi biến mất vô ảnh vô tung.
 
Ngay sau đó, phía thiên không trên lôi vân lại lóe lên ngân quang, một trăm lẻ tám lá phù đồng thời hiện lên.
 
Chúng quay tròn một vòng, tự sắp xếp thành một đồ án kỳ quái bao phủ lôi vân ở bên dưới.
 
Hàn Lập thôi động pháp quyết, tất cả phù lục đồng thời bạo liệt tạo thành một quang trận cực lớn mênh mông ngân hà.
 
Ở phía trong trận, bóng ảnh cung điện như ẩn như hiện, phảng phất như không phải vật nơi trần thế.
 
Bên ngoài cung điện ngân quang xán lạn, vô số phù văn không ngừng bay múa, tiếng tiên nhạc réo rắt giữa hư không khiến tâm hồn người ta thư thái.
 
Nhưng đúng lúc tâm hồn người ta bị câu dẫn thì tiếng tiên nhạc lại ngưng bặt!
 
Hàn Lập vừa thấy quang trận thành hình thì mừng rỡ, lập tức thi pháp. Quang trận cực lớn từ từ ép xuống phía dưới.
 
Đi!
 
Đúng lúc này, một tiếng thú rống từ trong lôi vân truyền ra.
 
Sau vài tiếng sấm nổ khiến thiên địa rung chuyển thì toàn bộ thanh sắc lôi vân trở lên hỗn loạn. Đột nhiên có mấy đạo ngân sắc điện hồ thô to phá vỡ lôi vân mà xông ra.
 
Điện hồ trong lôi vân tựa như thần long vơn mầy, triển hiện thần uy.
 
Một lát sau, cả đám lôi vân to lớn đã bị tiếng rống quét tan không còn một mảnh.
 
Lôi vân vừa tản thì hồ quang cũng theo đó mà biến mất.
 
Thân hình Minh Lôi Thú lại một lần nữa xuất hiện.
 
Bộ dạng con thú này có vẻ khá chật vật, lớp vảy trên người ảm đạm vô quang, lại loáng thoáng có vết cháy đen. Chỉ có chiếc độc giác trên đầu còn lập lòe ngân quang, một luồng điện hồ mỏng như sợi tơ không ngừng di chuyển xung quanh.
 
Ngân hồ thô to vừa rồi chính là do độc giác này phát ra.
 
Nhưng điều khiến Hàn Lập kinh hãi chính là khi con thú này vừa hiện hình thì lập tức há miệng phun ra một đoàn huyết quang.
 
Trong đoàn huyết quang này điểm điểm kim mang. Đây rõ ràng là ba đầu Phệ Kim Trùng thành thục thể lúc trước bị nuốt vào.
 
Chúng đã bị con thú này dùng pháp lực cường đại mạnh mẽ bức ra khỏi cơ thể.
 
Thần thông như thế khiến tâm can Hàn Lập lạnh buốt.
 
Lúc Phệ Kim Trùng ngoài ý muốn bị con thú này nuốt vào trong bụng thì hắn đã vô cùng mừng rỡ, trong thâm tâm đã xuất hiện ý định diệt thú. Nhưng khi thấy cảnh này thì hắn biết đó chỉ là si tâm vọng tưởng, nên lập tức ném bỏ ý định này ra khỏi đầu.
 
Ánh mắt Hàn Lập lại đảo qua khẩu Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đang trôi nổi tại bên cạnh Minh Lôi Thú, thân kiếm lóe lên kim quang nhàn nhạt.
 
Hiển nhiên Minh Lôi Thú bởi ứng phó sự giáp công của lôi vân và Phệ Kim Trùng đã không còn chú ý tới thanh kiếm này nên tiện tay ném ra.
 
Dù sao kiếm này cũng không thể cấu thành uy hiếp với nó.
 
Hai mắt Minh Lôi Thú nhìn chằm chằm Hàn Lập, vẻ hung ác trong mắt lồ lộ hiện ra.
 
Nó đã chịu thua thiệt chút ít nãy giờ nên hận không thể lập tức xé xác Hàn Lập làm mấy mảnh. Chỉ là Hàn Lập không đợi con thú này hành động đã lập tức phất tay triệu hồi ba đầu Phệ Kim Trùng vừa thoát khỏi huyết quang, thanh kim sắc tiểu kiếm kia cũng biến mất tại chỗ.
 
Kim quang lóe lên, trên thân tiểu kiếm rền vang tiếng sấm, nó đã xuất hiện bên cạnh Hàn Lập rồi chui thẳng vào ống tay áo hắn.
 
Sau đó tới lượt Phệ Kim Trùng được Hàn Lập thu lại.
 
Minh Lôi Thú ngẩn ra rồi giận dữ hống lên một tiếng dài…
 
Chỉ là đúng lúc này ngân quang trên đỉnh đầu nó chợt lóe, quang trận cực lớn không biết từ khi nào đã ép xuống.
 
Một quang trận lớn như vậy cho dù lúc đầu Minh Lôi Thú không chú ý tới thì lúc này cũng không thể không phát hiện.
 
Nó ngẩng đầu nhìn thấy quang trận thì ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi. Độc giác trên đầu rền vang tiếng sấm, một đạo ngân hồ thô to được bắn ra.
 
Oành! một tiếng, hồ quang đánh mạnh vào bên dưới quang trận.
 
Nhưng ngân quang chỉ khẽ lóe lên, ngân hồ chạm vào nó lập tức biến mất; dường như nó đã bị quang trận thôn phệ.
 
Minh Lôi Thú lúc này phát giác sự tình không ổn, bốn chân đạp điện quang định chạy trốn khỏi nơi đây.
 
Chỉ là đã có chút muộn…
 
Quang trận trên không trung khẽ chuyển rồi quỷ dị biến mất.
 
Minh Lôi thú vừa mới lướt đi được hơn mười trượng thì bỗng thấy trước mặt sáng ngời ánh ngân quang, nó không kịp dừng lại khiến cả thân hình đâm sầm vào bạch vụ. Cả người nó đã bị bao phủ trong một phiến bạch vụ mơ hồ. Ánh mắt nó nhanh chóng đảo qua tứ phía nhưng chỉ thấy ban công lầu các, lầu cao điện vũ liên miên bất tuyệt.
 
Con thú thoáng kinh ngạc nhưng lập tức điều chỉnh tâm tình yên tĩnh như nước.
 
Nó đã sống không biết bao nhiêu vạn năm, bị người dùng pháp trận vây khốn không biết bao nhiêu lần nên cấm chế trước mắt chưa đủ để khiến nó sợ hãi.
 
Nó giương cổ nhìn lên không trung…
 
Trên trời cao ngân hà từng trận, cuồn cuộn không dứt; quả thực không thể nhìn ra thứ gì.
 
Minh Lôi Thú thoáng nghiêng đầu suy nghĩ. Thân hình nó lại nhoáng lên hóa thành một đạo ngân hồ phóng thẳng lên trên trời, hai chân trước bổ mạnh xuống hư không.
 
Từng tràng âm thanh trầm thấp vang lên, hơn mười đạo thanh sắc trảo mang hung mãnh đánh lên quầng sáng ngân sắc.
 
Âm thanh va chạm vang lên liên miên không dứt, ngân quang, thanh mang đan vào nhau. Quầng sáng ngân sắc liên tục chớp tắt nhưng lập tức khôi phục trạng thái ban đầu.
 
Thân hình Minh Lôi Thú đứng giữa hư không, thần sắc tỏ ra mơ hồ.
 
Cấm chế đang vân khốn nó có uy năng to lớn ngoài dự kiến của nó. Đây tựa hồ không phải pháp trận bình thường.
 
Con thú này đâu biết được quang trận đang giam khốn nó là một bộ Cửu Cung Thiên Càn Phù do Hàn Lập tiêu phí bao tâm huyết mới luyện chế thành.
 
Bộ phù này tổng cộng có một trăm lẻ tám lá, có biến hóa hàng nghìn hàng vạn, ở phương diện vây định thần diệu vô cùng.
 
Đương nhiên cũng cần phải xét xem kẻ bị vây khốn là tồn tại loại nào. Lấy tu vị của Hàn Lập thì không nói đến Minh Lôi Thú trước mặt mà ngay cả một gã tu sĩ Hợp Thể Kỳ cũng khó lòng chân chính vây khốn.
 
Trong một kích vừa rồi của con thú này, Hàn Lập đứng bên ngoài quang trận đã phải không ngừng điên cuồng rót pháp lực vào trong tấm phù trên tay. Một cỗ cự lực cực mạnh từ tấm phù truyền tới Hàn Lập khiến cả người hắn run lên, không khỏi lui về phía sau hai bước.
 
Sắc mặt hắn trở lên xám xịt!
 
Cũng may pháp lực trong cơ thể kịp thời lưu chuyển hóa giải xung lực nên không còn gì đáng ngại.
 
Sau một đòn có thể nhận thấy cấm chế này không thể giữ chân con thú này lâu được. Dù sao tu vị của hắn cùng Minh Lôi Thú cũng cách nhau quá xa như trời và đất.
 
Chẳng qua từ lúc tế ra bộ phù lục này hắn đã không tính đến chuyện có thể hoàn toàn vây khốn đối phương mà chỉ mong cầm chân được một lúc để tranh thủ thời gian.
 
Vừa thấy phù trận tạm thời vây khốn đối phương thì Hàn Lập nhanh chóng thu tay, đoạn huy động hai cánh sau lưng hóa thành một đoàn thanh sắc cầu vồng quay đầu bỏ chạy.
 
Chỉ sau vài lần chớp lên thì Hàn Lập đã biến mất phía cuối chân trời.
 
Nhưng đúng lúc này thần sắc Hàn Lập khẽ biến, hắn vội phất tay bắn ra hơn mười thanh kim sắc tiểu kiếm bổ về phía hư không gần đó.
 
Chỉ thấy phía hư không nơi kim sắc tiểu kiếm bắn tới chợt lóe bạch quang. Đột nhiên, một nữ tử áo trắng hiện ra, một cánh tay áo phất phơ trong gió.
 
Đây chính là quỷ nữ "Bạch Quỷ" lần trước Hàn Lập đã gặp.
 
Nàng ta bị Hàn Lập bức ra khỏi chỗ nấp thì cũng tỏ vẻ kinh ngạc, ánh mắt lập lòe tinh mang, tựa hồ muốn nói điều gì đó.
 
Chỉ là hàn khí trên mặt Hàn Lập ngày càng đậm, bên cạnh hắn nhanh chóng xuất hiện một đoàn ô quang, phía bên trong ô quang là một con hắc sắc tiểu hầu.
 
Đây chính là Đề Hồn Thú.
 
Hàn Lập hiện tại đang chạy trối chết trốn tránh Minh Lôi Thú nên căn bản không muốn dây dưa cùng quỷ nữ này, chính vậy nên hắn lập tức gọi ra Đề Hồn - khắc tinh của lệ quỷ.
 
Quỷ nữ áo trắng vừa thấy Đề Hồn thì trong miệng phát ra một kêu cao vút, vẻ mặt kinh hoảng vô cùng, cả người hóa thành một đạo bạch khí bắn ngược về phía sau.
 
Động tác của nàng tuy nhanh nhưng Đề Hồn còn nhanh hơn, thân hình nó khẽ chớp lên đã hóa thành cự viên cao mấy trượng, một đoàn hoàng hà từ trong mũi nó cuồn cuộn tuôn ra bỗng chốc bao phủ lấy đoàn bạch quang.
 
Bạch quang chợt tắt, một lần nữa thân hình quỷ nữ áo trắng lại hiện ra.
 
Nàng ta hốt hoảng vô cùng, chiếc áo trên người lập tức hóa thành một tầng quang tráo sáng ngời bao phủ toàn bộ thân thể vào tỏng đó. Cũng không biết chiếc áo này là bảo vật loại nào mà ngay cả Nhiếp Hồn Thần Quang của Đề Hồn cũng nhất thời không thể lay động quang tráo.
 
Vẻ mặt Đề Hồn hiện ra nét ngưng trọng. Nó gầm nhẹ một tiếng, âm phong nổi lên bốn phía, vô số thiểm điện rạch phá bầu trời, thân thể cự viên lại tiếp tục lớn lên, lông ngoài hóa thành sắc đỏ, trên trán mọc ra ba chiếc sừng nhỏ, giữa mi tâm hiện ra một con mắt màu đỏ yêu dị.
 
Đồng thời vô số răng nanh mọc dài lộ khỏi miệng, dọc theo xương sống mọc ra một hàng gai xương đen tuyền, phía trên hắc khí vờn quanh, âm khí bức người.
 
Vừa thấy Đề Hồn biến thân thì quỷ nữ áo trắng càng tỏ ra hoảng sợ. Đột nhiên nàng hú lên vang vọng, một cỗ âm ba vô hình điên cuồng ập tới phía Hàn Lập và Đề Hồn.
 
Nhưng do Hàn Lập sớm đã có phòng bị lên hắn lập tức phóng ra hôi sắc quang hà và ngũ sắc quang diễm bao phủ quanh mình và Đề Hồn.
 
Sau đó Hàn Lập chỉ mỉm cười chắp tay đứng tại chỗ, không hề có bất cứ hành động gì thêm.
 
Về phần Đề Hồn Thú, nó càng trở lên dữ tợn, con mắt thứ ma từ từ mở ra… Oành! – một tiếng nổ thật lớn vang lên, điện hồ từ trong con mắt thứ ba phóng ra.
 
Điện hồ này đỏ như máu, nhanh chóng xuyên thủng bạch sắc quang tráo bao phủ quanh người quỷ nữ mà Nhiếp Hồn Thần Quang lúc trước không thể lay động.
 
Quỷ nữ hét thảm một tiếng, huyết sắc điện hồ tựa như một con linh xà cuốn chặt lấy nàng sau đó kéo tới gần Đề Hồn. Đề Hồn Thú không chút do dự liền mở miệng nuốt luôn vào.
 
Phụt! – Đề Hồn Thú bỗng nhíu mày rồi ói ra một khối ngọc bài màu đen.
 
Hàn Lập vung trảo chộp lấy vật này rồi cẩn thận đánh giá.
 
"Vạn Lý Phù!"
 
Tuy rằng có chút bất đồng so với của Nhân tộc nhưng Hàn Lập chỉ cần liếc mắt qua cũng đủ phân biết. Vẻ mặt hắn thoáng kinh ngạc, tựa như đang nghĩ ngợi điều gì…
 
Bỗng nhiên quang trận phía xa truyền tới tiếng nổ ầm ầm, bên trong mơ hồ có tiếng thú rống điên cuồng.
 
Thân hình hắn chấn động, vỗi vã hướng Đề Hồn Thú vẫy tay một cái.
 
Nhất thời hình thế con thú này hóa thành một đạo ô quang chui vào trong tay áo Hàn Lập.
 
Hàn Lập khẽ nhún, thân hình cuộn lại rồi bỗng hóa hành một con thanh sắc đại bàng, cả người như chớp giật hướng về phía xa nhanh chóng bay đi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1493


Báo Lỗi Truyện
Chương 1493/2446