Chương 1455: Huyết Hà minh châm


Trừ lớp dưới cùng của vụ khí, lam mang trong mắt Hàn Lập thiểm động, trong nháy mắt đã xem rõ tất cả tình hình.
 
Tay áo hắn rung lên, một cổ cuồng phong tuôn ra, thổi đến vụ khí làm nó tan ra hơn phân nửa.
 
Cảnh sát phía dưới trở nên mơ hồ, có thể nhìn thấy được.
 
Phía dưới quả nhiên có một thủy đàm không lớn, diện tích chỉ có hơn trăm trượng mà thôi, bất quá cách thủy đàm hơn mười trượng lại có những cây cối thấp lùn không đồng nhất, một nửa trong số đó lại khác với hủ diệp thụ xung quanh.
 
Những cây này toàn thân màu hắc lục, trên cành lại có một loại quả lớn màu đen kỳ quái.
 
Mặt ngoài những quả này cực kỳ thô, có vô số vết nứt nhỏ, bên trong lại mơ hồ có hắc khí lưu động.
 
Hai mắt Hàn Lập híp lại, nhớ lại một hồi, quả nhiên là giống hoàn toàn với Minh Diễm quả ghi trong điển tịch.
 
Không riêng Hàn Lập, những người khác khi thấy mấy quả này, trên mặt cũng lộ ra vẻ tươi cười.
 
"Lôi sư muội nói không sai, đích thật là Minh Diễm quả". Bạch Bích mừng rỡ nói.
 
"Đem những quả thành thục hái xuống, tựa hồ đủ để chúng ta phân chia". Hàn Lập lại nhìn kỹ vài lần, sau đó mới chậm rãi nói , ánh mắt thủy chung vẫn không vội vàng.
 
"Nếu Xích Dung tộc nghĩ rằng muốn mai phục chúng ta tại tầng ba thì cứ để cho bọn chúng tiếp tục chờ đi!". Lôi Lan cũng nói đùa.
 
Hiển nhiên nàng cực kỳ vui vẻ.
 
Tần Hiểu hiển nhiên cũng cực kỳ cao hứng.
 
Ngay lúc mọi người định hạ xuống hái quả thì đột nhiên sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, không quay đầu lại phất tay lên, nhắm vào hư không nào đó phía sau lưng ấn một cái.
 
Ầm!
 
Một ngũ sắc đại thủ hiện ra, khôgn chút khách khí đánh mạnh một trảo.
 
Một màn khó tin xuất hiện.
 
Nguyên bản hư không trống trơn, đột nhiên chợt lóe huyết quang, một huyết sắc đại thủ cũng đồng dạng hiện ra nghênh đón. Vào đây để cầu nguyện cho sức khỏe của spammer vĩ đại nhất mọi thời đại:
 
"Ầm" một tiếng, ngũ sắc quang diễm cùng huyết quang giao nhau, lại chợt lóe rồi cùng biến mất.
 
"Di!".
 
"Có chút ý tứ!".
 
Hai tiếng thở nhẹ hoàn toàn khác nhau, cùng phát ra.
 
Người phát ra tiếng "Di" đúng là Hàn Lập.
 
Còn chỗ huyết sắc đại thủ kia thì lại hiện ra một đoàn huyết vụ.
 
Ben trong sương mù mơ hồ có một nhân ảnh cao lớn.
 
"Các hạ là người phương nào, tại sao lại ẩn núp!". Hàn Lập nhìn chằm chằm vào huyết vụ, lạnh nhạt nói.
 
"Một gã Linh Tương kỳ cũng có thể phát hiện được ta, xem ra quả nhiên có chút vấn đề". Nhân ảnh trong huyết vụ truyền ra một trận cười quái dị, phảng phất như tự nói với bản thân.
 
"Các ngươi đi xuống hái Minh Diễm quả, người này giao cho ta". Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, đứng một bên khoát tay phân phó cho ba người Lôi Lan.
 
"Vâng!".
 
"Tuân mệnh!".
 
"Hàn huynh yên tâm!".
 
Ba người Lôi Lan mặc dù không thể nhìn thấy thực lực của nhân ảnh trong huyết vụ, nhưng thấy bộ dáng Hàn Lập ngưng trọng như vậy thì trong lòng không khỏi thấp thỏm, vội vàng đáp.
 
Sau đó ba người cùng nhau độn quang, lao xuống chỗ Minh Diễm quả.
 
"Như thế nào, các ngươi cảm thấy hứng thú với quả bên dưới sao. Hắc hắc, chúng nó mặc dù không phải đồ tốt gì, nhưng cũng không phải dễ dàng đoạt lấy như vậy". Nhân ảnh trong huyết vụ đảo qua đám người Lôi Lan, ngữ khí kì quái nói một câu.
 
Hàn Lập rùng mình, thần niệm vừa động, lập tức đã muốn mở miệng nhắc nhở ba người Bạch Bích, nhưng đã trễ.
 
Phía dưới sau khi vang lên một tiếng nổ thì thủy đàm chợt nổi sóng , tiếp theo có vài xúc tua từ bên dưới rẽ nước hiện ra, đồng thời vô số thủy tiễn bắn lên.
 
Đám người Bạch Bích vừa lao xuống thủy đàm, thấy cảnh này liền kinh hãi.
 
Minh Diễm Quả ở phía sau , nên không thể trốn tránh, ba người bất đắc dĩ chỉ có thể thi triển thần thông, đón đỡ đòn tấn công này.
 
Một người chà xát hai tay, thả ra một đạo ngân hồ, một người thì trước người chớp lóe vô số kim ti, mà Tần Hiểu thì há miệng phun ra một phiến lục sắc quang hà.
 
Ba loại thần thông hợp cùng nhau, nhất thời đánh tới xúc tu và thủy tiễn.
 
"Oanh long long", thân hình ba người Lôi Lan dưới sự chấn động không nhịn được thụt lùi vài bước.
 
Mà mấy xúc tu dưới sự công kích kia cũng tan ra từng mảnh, huyết nhục mơ hồ bắn ra.
 
Từ trong thủy đàm truyền đến tiếng rống to thốgn khổ, lập tức sóng nước cuồn cuộn, một yêu vật phảng phất như hạt sắc chương ngư (bạch tuộc màu nâu) từ dưới nước trồi lên, cặp mắt xanh biếc trừng to, giương nanh múa vuốt, huy động những xúc tu còn lại, mỗi một cái đều cao mười trượng, làm người ta hoảng sợ.
 
Đầu của yêu vật này cực lớn và dài, lông rậm rạp màu lam, xúc tu mỗi khi huy động đều phát ra tiếng xé gió.
 
Càng làm cho đám người Lôi Lan cảm thấy buồn bực chính là những xúc tu kia sau khi hiện lên một trận lam quang thì vết thương trong nháy mắt liền khôi phục như lúc ban đầu.
 
Yêu vật này khôgn có ý dừng tay, sớm đã xem xét kỹ địa bàn gần thủy đàm của nó, rống to lên một tiếng điên cuồng, mấy xúc tu bỗng phát ra lam quang, đánh thẳng đến ba người.
 
Đám người Lôi Lan vì Minh Diễm quả, căn bản sẽ không thối lui, đồng dạng đều quát khẽ, thi triển thần thông đón đỡ.
 
Nhất thời tiếng lôi minh bạo liệt liên miên không dứt, ba người và bạch tuộc lâm vào tranh đấu.
 
Bên kia, Hàn Lập thu ánh mắt từ thủy đàm về, mặt không biểu tình.
 
Yêu vật kia tuy hung mãnh, nhưng nếu kéo dài thời gian thì tuyệt đối không phải là đối thủ của ba thánh tử bọn Lôi Lan, mà trước mắt này thì lại là một gã đại địch, phải cẩn thận ứng phó.
 
"Quan hệ giữa ngươi và huyết quỷ khôi lỗi lúc trước là gì?". Hàn Lập nhìn chằm chằm tên đối diện, đột nhiên nói.
 
"Hắc hắc, huyết khôi lỗi! Nói như vậy thì huyết lão quái đã phái người đến, chúng nó hẳn là đã bị ngươi tiêu diệt rồi. Tốt, tốt lắm, xem ra chuyến đi này của ta cũng đáng giá". Từ trong huyết ảnh truyền đến một trận cười lạnh, căn bản không trả lời vấn đề của Hàn Lập.
 
Hàn Lập nhướng mày, phi kiếm trong cơ thể muốn xuất ra ngoài.
 
Nhưng vào lúc này, đột nhiên từ phía đối diện vang lên một tiếng xé gió, làm cho hai tai của hắn hơi đau.
 
Hàn Lập hoảng hốt, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cuồng phong thổi tới, một bộ huyết châm từ trong hư không gần đó bắn nhanh ra, đã đến trên trán Hàn Lập.
 
Gần như thế, Hàn Lập căn bản không thể phản ứng được gì.
 
Chỉ thấy tia máu chợt lóe, huyết châm quỷ dị đâm vào mặt Hàn Lập.
 
Nhân ảnh trong huyết vụ nhếch miệng, nhe răng ra cười.
 
Thần thông này đã giúp hắn đánh chết không biết bao nhiêu cường địch, chưa bao giờ thất thủ.
 
"Keng", một tiếng kim loại vang lên, tế châm phảng phất chạm phải vật cứng, bị bắn ngược trở lại.
 
Sắc mặt Hàn Lập đại biến, cánh tay huy động về phía trước, bắt lấy huyết châm, mà nhân ảnh trong huyết vụ lại dừng cười.
 
"Thân thể ngươi có thể ngăn cản Huyết Hà minh châm của ta?". Nhân ảnh trong huyết vụ tựa hồ vẫn có chút khó tin.
 
Nhưng Hàn Lập không nói lời nào, chỉ là chậm rãi mở năm ngón tay ra.
 
Chỉ thấy huyết châm trong lòng bàn tay cựa quậy không thôi, phảng phất như vật sống. Nhưng trong lòng bàn tay hiện lên ngũ sắc quang diễm, làm cho châm này căn bản không thể rời đi.
 
Sắc mặt Hàn Lập rất khó coi, thậm chí có chút xanh mét, một hàn khí cực lạnh xoay quanh tim.
 
Lần này đối phương đột nhiên đánh lén, thật sự đã làm cho hắn cảm giác được vừa từ quỷ môn quan trở về.
 
Nếu không phải thân thể hắn cường đại vượt xa yêu thú cùng cấp, vô luận là da hay xương cũng cứng như pháp bảo, thì đã đi đời nhà ma rồi.
 
Nhưng cứ như vậy, cũng đã dọa hắn đổ mồ hôi lạnh, loại cảm giác thoáng trải qua sinh tử này đã nhiều năm rồi hắn vẫn chưa gặp lại.
 
Nhân ảnh trong huyết vụ cũng kinh hãi không kém Hàn Lập.
 
Đối thủ có thân thể cường đại đến độ này, thật đúng là không nghe nói qua mấy người. Hắn không khỏi hoài nghi Hàn Lập có phải là Phi Linh nhân hay không, hay là yêu vật có thân thể cường đại biến thành.
 
Sắc mặt hắn cũng đồng dạng có chút âm tình bất định.
 
Đúng lúc này, Hàn Lập chậm rãi giơ tay lên, trong mắt chợt lóe dị mang, đột nhiên phát ra một tiếng hừ lạnh.
 
Nhân ảnh trong huyết vụ chỉ cảm thấy trong não "ầm" một tiếng. Phảng phất như bị người ta dùng tiêm trùy dùng sức đâm vào, bỗng nhiêu đau nhức dị thường.
 
Ngay cả thần thức nhân ảnh cường đại vượt xa yêu vật cùng cấp, nhưng vẫn không khỏi thống khổ, thân hình lung lay một chút, cơ hồ gập người dến tận thắt lưng.
 
Mà đúng lúc đó, một tia cảm ứng còn sót lại của hắn cảm nhận được một luồng gió nhẹ phía sau, tiếp theo một cổ hàn ý đột nhiên kéo tới.
 
Nhân ảnh kinh hãi, muốn tránh nhưng thần niệm bị đau nhức nên động tác chậm chạp vô cùng, căn bản khôgn kịp tránh né.
 
Nó chỉ có thể quát khẽ một tiếng, huyết quang trên người bỗng nhiên phóng đại, hiện ra một kiện thanh sắc lân giáp, chắn kỹ trước người Hàn Lập, đem toàn thân bảo hộ mưa gió cũng không lọt.
 
"Phốc xuy" một tiếng, một đạo kim sắc kim quang hung hăng đánh lên lân giáp, nhưng chỉ xâm nhập được vài tấc. Kim quang nội liễm, hiện ra một phi kiếm ánh vàng rực rỡ.
 
Đúng là Thanh Trúc Phong Vân kiếm.
 
Mà huyết vụ đã lui về sau mấy trượng, Hàn Lập thì vẻ mặt kinh ngạc đứng tại chỗ.
 
Mới vừa rồi hắn phát ra Kinh Thần Thứ, liền thi triển thần thông phong lôi sí, mượn phong độn hóa thành một luồng gió nhẹ thuấn di đến, như tia chớp chém một kiếm về phía huyết vụ.
 
Nhưng không nghĩ tới đối phương còn có thể bảo trì một tia thanh tỉnh, thả ra một kiện lân giáp cổ quái, chống được sự sắc bén của Thanh Trúc Phong Vân kiếm.
 
Đây là chiến giáp gì mà lại chắc chắn như thế.
 
Hàn Lập cảm thấy giật mình.
 
"Muốn chết!".
 
Chri trong một lát công phu, nhân ảnh trong huyết vụ hoàn toàn khôi phục lại, mới vừa rồi một kiếm của Hàn Lập cũng khiến nó kinh sợ không thôi. Hắn xoay người lại, há miệng phun ra một đạo huyết sắc quang trụ.
 
Nhưng Hàn Lập không có ý đón đỡ kích này, hai cánh rung lên, biến mất trong thanh bạch điện quang.
 
Sau một khắc, chỗ ban đầu Hàn Lập đứng xuất hiện một tiếng lôi minh, hắn lần nữa xuất hiện tại đó.
 
Sắc mặt hắn bình tĩnh như thường, phảng phất như chưa bao giờ rời khỏi đó.
 
Lúc này, phía đối diện quát khẽ một tiếng, huyết vụ quay cuồng một trận rồi dần tán đi, hiện ra chân diện mục của nhân ảnh.
 
Đúng là một yêu vật đầu giao, toàn thân màu đỏ.
 
"Huyết giao!".
 
Đồng tử Hàn Lập co rụt lại.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1455


Báo Lỗi Truyện
Chương 1455/2446