Chương 1453: Thiên cương huyết lôi, kim ô linh hỏa


Tầng hai Bắc Uyên, bốn gã Phi Linh Tộc đang đại chiến cùng với bốn con hắc sắc độc hạt, vừa chạy vừa chiến đấu.
 
Những hạt tử này mặc dù không có cánh, nhưng lại có thể búng người lên không, động tác vô cùng nhanh nhẹ, hơn nữa miệng phun ra chất dịch, còn đuôi thì độc vô cùng. Bốn gã Phi Linh Tộc nhất thời cảm thấy đau đầu, thật đúng là không thể lập tức thoát khỏi những hắc hạt này.
 
Hơn nửa canh giờ sau, một gã Phi Linh Tộc nhẫn tâm, khôgn tiếc hao tôn nhiều pháp lực, thi triển một loại thần thông cực kỳ lợi hại, thả ra một hỏa châu đem ba bốn con hắc hạt thiêu thành tro bụi, những hắc hặt còn sót lại rốt cục khôgn cam lòng rúi lui.
 
Bốn gã Phi Linh tộc lúc này mới thở dài một hơi, trong lòng cảm thấy an tâm một chút.
 
Nhưng chưa chờ bọn hắn mở miệng nói chuyện thì đột nhiêu từ phía xa chợt lóe linh quang, một đoàn huyết vụ từ chân trời cuồn cuộn xoắn tới.
 
Huyết vụ vô thanh vô tức, phảng phất như quỷ mị, lại cực kỳ mau lẹ, sau vài lần chớp động liền xuất hiện gần bốn gã Phi Linh tộc, xoay tròn vài vòng.
 
Bốn gã thánh tử Phi Linh tộc kia cả kinh, lập tức làm thành thế phòng thủ.
 
Trong huyết vụ truyền ra một tiếng hừ lạnh, mơ hồ hiện ra một đôi mắt tràn ngập sư điên cuồng. Sau khi ánh mắt bạo ngược đảo qua người bốn gã Phi Linh tộc, lại truyền ra một thanh âm khàn khàn làm cho kẻ đứng đầu đám người Phi Linh tộc này cảm thấy run sợ.
 
"Mặc dù không phải là mấy người nọ, nhưng nếu đã gặp phải ta thì coi như các ngươi xui xẻo".
 
Lời vừa nói xong, trong huyết vụ vang lên tiếng lôi minh xé gió, bầu trời gần đó đột nhiên hóa thành màu huyết hồng, một trận huyết vân quỷ dị hiện lên, tiếp theo không ngừng quay cuồng.
 
"Không tốt, là thiên cương huyết lôi, chạy mau!". Một người trong bốn gã Phi Linh tộc thấy cảnh này, sắc mặt tái nhợt hét lớn một tiếng, liền hóa thành một đạo hoàng mang, hướng về một phía hoảng hốt chạy.
 
Ba gã thánh tử còn lại vừa nghe thấy vài chữ "Thiên cương huyết lôi" thì cũng bị hù cho hồn phi phách tán, linh quang hiện lên, đồng dạng cũng dùng độn quang quay đầu bỏ chạy.
 
Nhưng đúng lúc này, bốn đạo huyết lôi từ trong huyết vân hiện ra, vặn vẹo trong hư không rồi biến mất không thấy. Sau một khắc, bốn đạo huyết lôi hiện ra ngay gần chỗ bốn gã đào tẩu, không chút chần chờ đánh xuống.
 
Bốn tiếng kêu thảm vang lên, bốn đạo độn quang trong huyết lôi liền tan ra.
 
Thân hình bốn gã thánh tử Phi Linh tộc chợt hiện ra trong điện quang, sau đó liền biến thành tro bụi. Vô luận là hộ thể linh quang hay bảo vật hộ thân cũng không có một chút tác dụng.
 
Từ trong huyết vụ truyền ra một trận cuồng tiếu lớn, tiếp theo huyết quang đại phóng, huyết vụ giống như lưu tinh bắn nhanh về phía xa, chỉ chốc lát đã không thấy bóng dáng.
 
Một chỗ vô danh cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, Hàn Lập nhẹ thở dài một hơi, trước mặt đột nhiên xuất hiện bảy tên Phi Linh tộc với ý đồ xấu, hắn thản nhiên hỏi:
 
"Mấy vị đạo hữu không đi tìm Minh DIễm quả, ngăn cản mấy người chúng ta làm gì!".
 
Thiên Bằng tộc chúng ta tựa hồ không có thù oán gì với quý tộc". Bạch Bích cũng trầm giọng nói, ánh mắt có chút lãnh tĩnh.
 
"
Hắc hắc. Thiên Bằng tộc đích xác không có xích mích gì với Hắc Linh tộc chúng ta, nhưng mấy phân chi Xích Dung tộc từ trước khi xuất phát đã nhờ chúng ta, nếu có thể làm cho mấy vị vĩnh viễn ở lại Địa Uyên thì chúng ta cũng có không ít chỗ tốt. Nếu không gặp chúng ta thì thôi, chúng ta cũng không cố ý đi tìm các ngươi. Nhưng nếu đã đụng phải, loại chuyện tình thuận tay này, Hắc Linh tộc chúng ta đương nhiên không cự tuyệt". Một gã có thân hình cao lớn, vô luận là cánh hay da cũng đều là màu đen, hai tay ôm cánh nói với Hàn Lập, ánh mắt có chút kiêu ngạo.
 
Nhưng tên Hắc Linh tộc đang vây quanh Hàn Lập cũng đều mặt không biểu tình, cũng khó trách, Hắc Linh tộc trong bảy mươi hai phân chi cũng bài danh nhóm đầu, vượt xa Thiên Bằng tộc là phân chi yếu kém.
 
"
Có thưởng?". Hàn Lập nhíu mày, có chút ngoài ý muốn.
 
"
Những gì có thể nói thì cũng đều nói rồi, các ngươi xuống đất cũng sẽ không làm quỷ hồ đồ, còn hiện tại thì có thể yên tam lên đường". Tên Hắc Linh tộc cầm đầu không muốn nói thêm gì, nét mặt hiện lên sát khí.
 
Những tên Hắc Linh tộc khác thấy vậy thì cũng không nói hai lời, đều phun ra một hắc sắc linh vũ.
 
Lúc đầu chỉ có một tấc, nhưng trong nháy mắt đã biến thành một thước, rồi thành một trượng, mặt ngoài hiện lên ô quang, phù văn quay cuồng, vừa nhìn là biết khôgn phải vật tầm thường.
 
Sáu gã Hắc Linh tộc cầm sáu linh vũ quạt về phía đám người Hàn Lập, từng luồng hắc sắc hỏa diễm từ trên linh vũ quỷ dị phun ra, sau đó tràn ngập khắp nơi.
 
"
Ầm" một tiếng, hắc diễm biến thành một cái lồng lửa cực lớn, đem bốn người vây vào trong.
 
Đám người Hắc Linh tộc này vừa ra tay đã khôgn chút lưu tình, định nhất cử diệt sát tất cả đám người Phi Linh tộc. Về phần Dạ Lục Tộc Tần Hiểu, mặc dù không phải là người của Thiên Bằng tộc, nhưng rõ ràng cũng có ý tứ thả đi.
 
Lôi Lan thấy hỏa diễm này, sắc mặt đại biến, trên người hiện ra ngân hồ, nhất thời hình thành một tầng phòng hộ bảo vệ bản thân, tiếp theo kim sắc hồ lô hiện lên, thả ra tử sắc điện ti, điện hồ trong nháy mắt cũng hóa thành tử sắc, thanh thế cực kỳ kinh người.
 
Sau khi làm xong tất cả, nữ tử này mới nói.
 
"
Hàn huynh, đây là Kim Ô Linh Hỏa của hắc Linh tộc, có thể hấp thu pháp lực của ta, cực kỳ đáng sợ, ngàn vạn lần không thể để chúng dính vào người".
 
Bạch Bích và Tần Hiểu cũng lộ ra vẻ hoảng sợ, đồng dạng luống cuống tay chân thi pháp.
 
Một người thả ra vạn đạo kim quang, một người xuất ra một khối lục sắc ngọc bài, tản ra lục quang nhè nhẹ, liều mạng chống đỡ hắc sắc hỏa diễm.
 
"
Kim Ô Linh Hỏa! Có chút ý tứ!". Hàn Lập cười, cũng không thấy có cử động gì, thân thể hiện lên ngũ sắc quang diễm. Hắc sắc hỏa diễm tuy uy lực vô cùng lớn, nhưng khi vừa tiếp xúc với quang diễm thì phát ra tiếng ầm ầm trầm muộn, hai bên tiếp xúc cực kỳ kịch liệt, giống như nước lạnh tiến vào trong mỡ.
 
Nhìn thấy cảnh này, Hắc Linh Nhân ngẩn ra.
 
Nhưng tên cầm đầu Hắc Linh nhân híp mắt lại, không chút chần chờ quát lớn:
 
"
Gia tăng uy lực linh hỏa! Chúng ta nhiều người như vậy, tiểu tử này ngay cả khi có linh hỏa ngăn cản, thì cũng khôgn có cách kiên trì được lâu!".
 
Tên nam tử này tựa hồ là người rất có uy tín trong đám Hắc y nhân, những tên khác đáp ứng một tiếng, linh vũ trong tay huy động càng nhanh hơn, hơn nữa phía sau mỗi tên lại hiện ra một hư ảnh hắc sắc đại điểu , vô cùng mơ hồ, chợt sáng chợt tối, bộ dáng không ổn định.
 
Đây là chân linh hiện hình, uy lực của hắc sắc linh vũ nhất thời tăng vọt, hỏa diễm trở nên đen như mực, thậm chí ngay cả không gian gần đó cũng vặn vẹo biến hình.
 
Rõ ràng uy lực của hỏa diễm này đã gia tăng đến cực điểm.
 
Uy lực như thế, nguyên bổn phòng ngự của đám người Lôi Lan liền hiện ra dấu hiệu xấu, ba người hoảng hốt xuất ra bảo vật khác, nhưng bộ dáng dường như không thể chống đỡ quá lâu.
 
Nhưng ngũ sắc quang diễm trên người Hàn Lập phảng phất vô cùng vô tận, hắc sắc hỏa diễm tuy tăng thêm uy lực, nhưng ngũ sắc quang diễm cũng đồng dạng bạo liệt, vẫn vững vàng đem hắc diễm bỏ ra ngoài xa.
 
Lần này, người cầm đầu hắc Linh nhân sắc mặt trở nên khôgn tốt, nhưng chưa chờ hắn mở miệng, Hàn Lập liếc đám người Lôi Lan đang liều mạng ngăn cản hắc diễm, đột nhiên há miệng, phun ra một đoàn ngân sắc hỏa diễm, sau một tiếng phốc xuy liền hóa thành ngân sắc hỏa điểu.
 
Hỏa điểu này vừa hiện thân liền nhìn chằm chằm hắc sắc hỏa diễm, trong miệng phát ra tiếng vui sướng. Sau đó hai cánh vỗ lên, hình thể tăng vọt gấp mấy lần, biến thành một ngân sắc cự điểu.
 
Tiếp theo không đợi Hàn Lập thúc dục, ngân sắc hỏa điểu đâm đầu bay thẳng vào trong hắc diễm, hắc diễm bị ngân diễm đâm vào, lập tức biến mất. Đồng thời thân thể hỏa điểu giống như biến thành nam châm, hút tất cả hắc diễm gần đó vào.
 
Phệ linh thiên hỏa vốn là do nhiều loại chân hỏa uy lực cực lớn tạo thành, hơn nữa bản thân cũng có một chút linh tính, am hiểu việc thôn phệ các loại linh diễm.
 
Kim ô linh hỏa này mặc dù không thật sự là kim ô chân linh có thể đốt cháy khôgn gian, nhưng do mượn kim ô chi vũ, bao hàm một phần kim ô thần diễm, cho nên đúng là thứ mà phệ linh thiên hỏa thích thôn phệ nhất.
 
Cho nên Hàn Lập thả phệ linh hỏa điểu tiến vào hắc diễm, lập tức không khách khí thôn phệ, chỉ sau vài lần hô hấp, hắc diễm bốn phía đều bị hỏa điểu thôn phệ không còn một chút nào.
 
Đám Hắc Linh nhân nhất thời trợn mắt cứng lưỡi.
 
Đám người Lôi Lan hiển nhiên mừng rỡ.
 
"
Ngươi là ai, Thiên Bằng tộc tuyệt khôgn có loại thần thông này". Tên cầm đầu hắc Linh nhân khiếp sợ hỏi.
 
"
Ta không cần trả lời ngươi". Hàn Lập cúi đầu nói một tiếng, hai cánh sau lưng chợt vỗ, đột nhiên hóa thành một đạo thanh bạch điện hồ, biến mất tại chỗ. Tên cầm đầu Hắc Linh nhân hiển nhiên cũng là hạng người có kinh nghiệm tranh đấu phong phú, thấy cảnh này thì không suy nghĩ thêm, một tay áo giơ lên, tay còn lại bắt quyết.
 
Nhất thời hắc sắc ti võng ừ cổ tay áo hắn bắn ra, nhưng mục tiểu không phải Hàn Lập mà chính là mình, trong nháy mắt đã bị một tầng hắc sa ghim chặt vào người.
 
Tay kia giơ lên, phun ra ba khối ô hắc lôi cầu, không ngừng xoay quanh thân.
 
Sau một tiếng sét đánh, Hàn Lập cơ hồ hiện thân gần hắc sa.
 
"
Ầm ầm ầm", ba khối lôi cầu chợt lóe, chuẩn xác công kích lên người Hàn Lập, nhưng trên người hàn Lập không biết từ khi nào đã hiện ra một bộ hắc sắc chiến giáp.
 
Ngay cả uy lực của ba khối lôi cầu này bất quá chỉ là phủi bụi cho sát giáp, căn bản không thể làm tổn thương bản thân Hàn Lập chút nào.
 
Ngược lại mặt Hàn Lập không biểu tình, kim quang trên người chợt lóe, hiện ra một tầng kim sắc lân giáp, năm ngón tay như móc câu đánh thẳng về chỗ yếu hại phía sau hắc linh nhân.
 
Hắc sa dưới sự chớp động của năm ngón tay, phảng phất như giấy bị kéo ra.
 
Nam tử Hắc linh nhân kia chỉ cảm thấy sau lưng mát lạnh, một kim sắc thủ tí xuyên thủng ngực. Quỷ dị chính là, cánh tay ấy lại không hè dính máu.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1453


Báo Lỗi Truyện
Chương 1453/2446