Chương 1437: Địa Uyên nhất tầng


"Hắc hắc, chư vị còn đang suy nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ muốn ở đây đợi ba tháng nữa có người ra mở cửa cho về sao?" Trong đám người có một tiếng cười to, tiếp theo đó bóng người loáng lên một cái, một đạo bóng trắng lao thẳng về phía xa xa.
 
Phía sau hắn còn có mấy người khác, không một tiếng động bám sát theo, tựa hồ là những người đồng tộc.
 
Vừa thấy có người dẫn đầu rời đi, đám người lúc này cũng bắt đầu kết thành đàn lần lượt hướng khe hở dưới sương mù bay đi.
 
Chỉ trong chốc lát, số người còn lại chỉ là non nửa.
 
Trong đó có cả Hàn Lập và đám người Xích Dung tộc.
 
Một loạt tiếng động ầm ầm ù ù vang lên, cánh cửa phía sau chậm rãi đóng lại. Một trận quang mang ngũ sắc kỳ lạ lưu chuyển, ngay lập tức cánh cửa biến mất vô tung vô ảnh.
 
"Đi thôi!" Hàn Lập nhìn cánh cửa biến mất trên cự tường, lên tiếng thúc giục hai nữ tử rồi hai cánh rung lên, hóa thành một đoàn thanh quang bay về phía khe hở.
 
Bạch Bích cùng Lôi Lan cũng không nói một lời, hóa thành một đoàn ngân quang và một đoàn kim quang, bám sát theo sau.
 
Theo phương Hàn Lập vừa rời đi có mấy đạo thần sắc khác nhau dõi theo gắt gao.
 
Trong đó ngoại trừ đám Xích Dung tộc ra, còn có mấy thánh tử xa lạ dùng ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm vào phương hướng bọn Hàn Lập rời đi.
 
Xích Dung tộc nhân chờ một lát cho độn quang của đám Hàn Lập biến mất hẳn mới nghe tiếng Chúc Âm Tử phân phó cùng nhau xuất phát.
 
Lúc này, dưới bức tường cũng chỉ còn lại mười mấy đơn vị Phi linh tộc nhân mà thôi.
 
Trong đó hơn phân nửa là những tộc có danh vọng ở nửa phía trên của Phi linh tộc. Những người này ánh mắt chớp động không ngừng, lại thỉnh thoảng đưa nhìn trộm hai vị thánh tử khác.
 
Một trong hai thánh tử đó có dáng người khô gầy đen đúa, chính là Thất Việt tộc Ngao Thanh. Người kia lại là một đại hán cao lớn dị thường, mặc mộc giáp màu đen, chừng ba mươi tuổi hơn. Hai mắt nhìn như có bốn đồng tử, chớp động phát ra quang mang yêu dị, sau lưng giắt một thanh kiếm rất to, tỏa ra hàn quang vàng kim nhàn nhạt. Một đại kiện vật như vậy, không hiểu sao lại không thu vào không gian trữ vật.
 
Mà không biết vì sao, các thánh tử khác nhìn hai người này không cử động gì thì lại không ai dám dễ dàng rời đi.
 
Một lát sau, thấy không ai có bộ dáng muốn động thân, Ngao Thanh khẽ nhướng mày, lập tức cười khúc khích rồi mang theo hơn mười tộc nhân bay đi.
 
Đại hán bốn đồng tử thấy vậy trong mắt lộ ra hàn ý, tiến nhanh lên một bước rồi đột nhiên bay thẳng về đúng hướng Ngao Thanh đã đi. Ba gã tộc nhân đồng bọn thấy vậy cũng không một tiếng động độn quang bay theo.
 
Thấy hai người Ngao Thanh và đại hán rời đi, thần sắc các thánh tử còn lại trở nên hòa hoãn.
 
Thậm chí một số ít người còn tụ tập lại thương lượng vài chuyện tình.
 
Một lát sau những người này cũng phân biệt rời đi, phảng phất như đã bàn xong các kế hoạch.
 
Kể từ đó, toàn bộ hơn trăm tên thánh tử của Phi linh tộc đều đã mất hút vào màn đêm đen kịt.
 
Phụ cận tường thành trống trơn không một bóng người.
 
Lúc này, Hàn Lập cùng Bạch Bích, Lôi Lan vẫn đang bình thản bay cách mặt đất khoảng mười trượng. Đám sương mù trên đầu họ nhìn từ dưới lên thì lại có màu xam xám. Mặc dù chỉ cách có khoảng hai mươi trượng thôi nhưng đưa mắt nhìn lên thì cảm giác đám sương mù này cao vô tận, liên miên không dứt, cộng thêm màu xám của đám bụi ở gần khiến cho người ta nhìn thấy vô cùng áp lực.
 
Điều cổ quái nhất chính là tại không gian hẹp như vậy mà phía trước thỉnh thoảng vẫn đưa đến trận trận kình phong, bụi đất với sự băng hàn dị thường.
 
Đương nhiên kình phong này không thể làm khó đám người Hàn Lập có tu vi hóa thần.
 
Mặc dù vừa rồi có không ít thánh tử xuất phát nhưng đại bộ phận không đi cùng lộ tuyến, đa phần cố ý chọn phương hướng khác nhau để tránh trường hợp chưa tiến nhập địa uyên mà đã phát sinh xung đột với các đơn vị thánh tử khác.
 
Hàn Lập đương nhiên cũng đồng dạng muốn vậy.
 
Hắn sau khi mang theo mấy người bay được hơn trăm dặm liền thay đổi quỹ đạo, tìm một lộ tuyến mới mà đi.
 
Hơn vạn dặm khoảng cách đối với bọn họ căn bản không tính là rất xa.
 
Cho dù hắn cố gắng bay chậm thì cũng chẳng mất quá lâu để tiếp cần gần khu vực muốn đến.
 
Tình hình phía trước bắt đầu biến đổi, sương bụi từ phía trên cao ngày một nhiều hơn, phong tà từ phía trước cũng mãnh liệt hơn dị thường, màu sắc đã không còn xám như trước mà chuyển sang đen kịt. Trong nháy mắt sự kết hợp của phong tà và sương bụi đã tạo thành một mà băng lao màu đen.
 
Đương nhiên đám băng lao này không thể cấu thành uy hiếp gì đối với bọn Hàn Lập, chỉ bất quá mỗi người phải gia tăng linh quang hộ thể thêm vài phần mà thôi.
 
Sau thời gian một bữa cơm, trước mặt bọn họ xuất hiện một mảng hắc sắc quái phong, rồi đột nhiên chớp lên sáng ngời. Ngay lập tức mấy người phát hiện mình đang đứng trên một vùng đất vô cùng kỳ lạ.
 
Đây là một không gian rộng lớn, không biết đâu là bến bờ, bốn phía đều bị một màu đen kịt bao phủ. Trên không trung vẫn là sương mù do bụi tạo nên vần vũ, nhưng lại cao tới cả ngàn trượng, cũng vẫn kịch liệt quay cuồng không ngừng. Thế nhưng cái hấp dẫn bọn người Hàn Lập nhất lại là dưới mặt đất. Nguyên bổn màu đen trên mặt đất trống trơn đã biến mất vô ảnh vô tung.
 
Thay vào đó là một cự uyên sâu không biết bao nhiêu, bên trong khắc nơi đều là sương mù xám đen trôi nổi, từ đó không ngớt thổi ra các luồng hắc phong lạnh lẽo kỳ dị.
 
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua mọi nơi, chợt cảm thấy khẽ rùng mình, cái không gian này đâu đâu cũng rộng lớn không biết đến đâu mà kể.
 
Ba người bọn họ lơ lửng bên bờ vực sâu, phảng phất giống như mấy con kiến hôi nhỏ bé giữa không gian rộng lớn.
 
"Xem ra đây chính là cánh cửa vào địa uyên. Đi thôi, mặc dù khả năng gặp yêu vật không cao nhưng mọi người vẫn phải thật cẩn thận và chú ý xung quanh." Hàn Lập không dài dòng, nhắc nhở hai nữ tử một chút rồi hai cánh rung lên tiến thẳng mất hút vào trong sương mù xám xịt.
 
Bạch Bích cùng Lôi Lan sắc mặt cũng thêm phần ngưng trọng, không chậm trễ bay theo vào vực sâu.
 
Trên đường xuống dưới vực sâu, quanh thân Hàn Lập thanh quang lòe lòe, bốn phía hiện ra bảy tám khối nguyệt quang thạch to bằng nắm tay, tản ra màu sữa quang mang, đem phạm vi hơn ba mươi trượng soi sáng mồn một.
 
Nhưng dù có sáng mấy thì xung quanh cũng chỉ nhìn thấy sương mù quay cuồng, Hàn Lập không khỏi khẽ thở dài một hơi.
 
Khi mới tiến vào thì cho dù không cần linh mục cũng có thể quan sát hết thảy phụ cận.
 
Thế nhưng xuống sâu thêm mấy ngàn trượng thì sương mù trở nên nồng đậm gấp mấy lần.
 
Mà Bạch Bích và Lôi Lan theo sát sau hắn lại không thể vận dụng linh mục cho nên dứt khoát đưa thêm mấy nguyệt quang thạch ra.
 
Nhờ đó tình cảnh trước mắt cũng trở nên rõ ràng hơn một chút.
 
Bất quá mặc dù cánh cửa thâm nhập địa uyên rộng lớn như vậy nhưng bọn họ thâm nhập rất sâu mà vẫn chưa gặp phải yêu vật gì ngăn trở.
 
Chuyện này đương nhiên là cầu còn khó được.
 
Đi thêm không biết bao lâu thì sương mù phía dưới trở nên nhạt hơn, tiếng gió cũng biệt tích.
 
Ba người Hàn Lập tinh thần rung lên, biết rằng rốt cục cũng tới tầng thứ nhất.
 
Thêm thời gian một chén trà nhỏ, hai mắt Hàn Lập nhìn kỹ một chút, xuyên thấu qua làn sương mù đơn bạc, đã bắt đầu thấy được cảnh sắc bất đồng.
 
Mặt đất với hai màu đen vàng giao nhau chợt hiện ra, trên đó là những cây cối thật lớn dị thường, thậm chí còn có không ít loài chim to thân thể quái dị màu xám bay đi bay lại là là mặt đất.
 
"Đây là địa uyên sao? Thoạt nhìn không có gì đặc biệt." Bạch Bích ở bên không nhịn được thì thào lên tiếng.
 
"Địa trắc tầng một mặc dù cũng bì hắc ám khí tức ăn mòn đã lâu nhưng dù sao cũng khác biệt nhiều so với các tầng khác. Ở đây ngoại trừ một ít yêu vật cấp thấp tồn tại thì hầu hết là các loài thú thông thường sinh sống.
 
Bất quá các loài thú này đều có tính tình bạo liệt, tám chin phần mười là mãnh thú ăn thịt. Lợi hại thậm chí còn không dưới yêu vật thấp giai."
Lôi Lan tựa hồ biết không ít, mở miệng giải thích.
 
Sắc mặt Hàn Lập lại không có chút gì thay đổi, tựa hồ không nhìn thấy gì. Lúc này hắn đang đưa thần niệm ra xung quanh ngàn dặm tìm kiếm, vẫn chưa thấy hơi thở cường đại và các thánh tử khác. Xem ra nơi này tuyệt đối an toàn.
 
"Xuống thôi, ta nhớ không lầm thì dừng ở không trung nhiều quá sẽ không tốt." Hàn Lập phân phó một tiếng rồi bay xuống đất. Hai người Lôi Lan hiển nhiên theo sau.
 
Một tiếng trách trách vang lên, vài quái điểu màu xám phát hiện thấy có ba người xuống thì không chút do dự lao thẳng đến.
 
Hai mắt Hàn Lập khẽ nheo lại, lúc này mới nhìn rõ đám quái điểu này. Miệng thô dài, mỏ đầy răng nanh, trên người không một sợi lông, toàn thân phủ một lớp bụi quái dị, trên đầu lại có một cái sừng cong cong.
 
Hàn Lập hừ nhẹ một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng duỗi ra.
 
Sau vài tiếng phốc phốc, vài đạo kiếm quang chợt lóe, trong nháy mắt một mảnh mưa máy xuất hiện, đám quái điểu nhất loạt rơi lả tả xuống đất.
 
Tiếp đó, ở dưới mặt đất, từ nhiều nơi trong rừng đột nhiên vang lên những tiếng rống to, rồi một trận ầm ầm rung chuyển, tựa hồ như có rất nhiều con thú lớn đang tranh cướp cái gì đó.
 
Hai mắt Hàn Lập lộ ra vẻ kinh ngạc, liếc nhìn về chỗ đám quái điểu rơi xuống rồi nhanh chóng xoay lưng mang theo hai người theo một phương hướng bay đi.
 
"Từ tầng thứ nhất tới cửa vào tầng thứ hai, theo các thánh tử đã qua thí luyện trước trong tộc thì dường như chỉ có mười mấy chỗ an toàn mà thôi. Tầng thứ nhất này gần như chắc chắn không có Minh Diễm quả, chúng ta trực tiếp bay đến tầng thứ hai đi. Ta nghĩ nên lựa chọn lối vào hẻo lánh một chút, mặc dù có thể mất thời gian hơn nhưng tránh được đụng độ với những người bất thiện." Hàn Lập vừa phi hành vừa thản nhiên giải thích.
 
Bạch Bích khẽ nhíu mày, tựa hồ có chút không đồng ý, nhưng cũng không nói gì, còn Lôi Lan thì không lộ cảm xúc.
 
Hàn Lập cũng không mấy để ý thái độ của hai người, hắn nói vậy nhưng căn bản là không có ý thương lượng. Nếu Thiên Bằng tộc muốn hắn bảo vệ hai gã thánh tử thí luyện thành công thì hiển nhiên tất cả mọi hành động phải lấy hắn làm đầu. Mà với tu vi của hắn, cũng không sợ hai gã thánh tử này không theo lời.
 
Vì vậy trong thời gian kế tiếp, cả ba người không nói lời nào, cứ bay cách mặt đất không xa, thẳng đến cửa vào tầng hai.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1437


Báo Lỗi Truyện
Chương 1437/2446