Chương 1430: Ngọc Hoàng Đỉnh


Nhìn kĩ một chút thì nam tử hoá thành hạc tiên với người của Phi linh tộc mà ban nãy đã đón hắn có tướng mạo không giống với Nhân tộc bình thường, mặt thì có giống Nhân tộc nhưng hai tai lại nhọn, phía trên thiên linh lại có một cái cột tròn tròn màu đỏ.
 
Về phần người thanh niên vừa biến thành quái điểu ban nãy, ở phía trán mọc ra một cái sừng nhỏ, hai bên mép cũng lộ ra hai cái răng nanh dài hơn cả tấc.
 
Về phần hàng trăm Phi linh tộc xung quanh đó cũng có những chỗ không như Nhân tộc, chỉ có điều là những người có điểm không giống nhiều hơn, số còn lại thì khác biệt không nhiều lắm. Nhưng sau lưng những người này đều mọc những đôi cánh hoặc lớn hoặc nhỏ, dài có ngắn có, màu xám có, màu đỏ cũng có, đủ các kiểu dáng.
 
Những người này đều là Phi linh tộc.
 
"Thiên chung của Bị Thức tộc giáng Ma thần thông, quả nhiên uy lực bất phàm, ta xin nhận giáo." Nam tử bị thua không cam tâm nói, rồi cùng với đồng hành lúc nãy lui về phía đám đông.
 
"Còn vị đồng đạo nào, mời lên đây chỉ giáo." Người thanh niên mặc áo bào đen có vẻ lơ đễnh nhìn xuống đám người phía dưới đưa ra lời khiêu chiến.
 
Tộc người Phi linh ở phía dưới thì thầm to nhỏ nhưng vẫn chưa có ai dám lên nghênh chiến.
 
Người thanh niên thấy vậy, mặt hiện lên một nét cười lạnh lùng, vừa lúc muốn nói cái gì đó thì bỗng từ xa có một tiếng lớn vang đến: "Mau nhìn, phía tây kia các thánh tử của Ngũ quang tộc, Thiên man tộc, Xích dung tộc cũng đã đến rồi."
 
Vừa nghe được lời này, đám người phía liền ngẩn người ra, ngay sau đó là những tiếng rì rầm trao đổi.
 
Có một vài người hiếu kì, thậm chí còn liền bay về phía xa đó. Nháy mắt cái những người còn lại chỉ còn không đến một nửa.
 
Người thanh niên mặc hắc bào nghe đến tên Thiên man tộc liền nhẹ nhàng bay xuống dưới, không một tiếng động nào.
 
Cùng lúc đó, ở nơi cách cự phong hơn trăm dặm, mười mấy con cự cầm đủ hình dáng, còn xen vào một con bọ cạp hồng phi dài hai mươi mấy trượng đang bay về phía bên cự sơn.
 
Trong khoảng cách ấy có mấy người toàn thân tuyết trắng, cả nam lẫn nữ. Một hàng người đang từ thánh thành của Thiên Bằng tộc bay ra.
 
Hàn Lập cưỡi một con cự cầm, xá tại ở trong đó.
 
Một hàng Yêu man tộc, trừ Hàn Lập với ba tên thánh tử ra còn có Kim Duyệt trưởng lão và vị Thạch trưởng lão thần bí.
 
Lão giả xích tu và mỹ phụ thì vẫn ở nguyên tại thánh thành.
 
Thử Đoá với họ ở cùng nhau, còn có hai đám người có phục sức và hình dạng không giống người.
 
Một đám tóc màu tím, da màu hồng, đám còn lại thì cánh ít hơn, phục sức đẹp diễm lệ.
 
Nhìn vẻ bên ngoài thì đúng là người của Xích dung tộc và Ngũ quang tộc. Nhưng nếu so sánh hai tộc thì Thiên Bằng nhân tộc lại có vẻ đông hơn.
 
"Kim trưởng lão, xem ra Ngọc hoàng đỉnh là các vị trưởng lão, nên biết là chúng ta đến rồi, mau ra đón khách đi chứ?" Một người phụ nữ dung mạo ưu tú, phục sức diễm lệ vừa cười vừa nói.
 
Tại khoảng không cách xa cự phong, hiện ra từng đoá từng đoá diễm quang đủ mọi màu sắc, quay cuồng đan loé vào nhau, khắp cả khoảng không đều phủ lớp khói màu sáng lạn.
 
Cảnh tượng kinh người đó, cho dù thân ở xa cả trăm dặm bọn người này vẫn có thể chứng kiến rõ ràng một cách dị thường.
 
"Cảnh tượng này chúng ta cũng không phải lần đầu nhìn thấy. Thời gian trôi qua nhanh thật, nháy mắt cái đã 300 năm. Chúc huynh trước khi ra đi chắc cũng phải có cảm nghĩ gì đó." Kim Duyệt lên tiếng, quay đầu về phía mấy lão giả da hồng hỏi.
 
"Có thể có cảm nghĩ gì chứ! Trừ phi chúng tôi có thể luyện thành thân chân linh hoặc bay đến được giới chân tiên nếu không thì ít thì mấy ngàn năm nhiều thì mấy vạn năm chúng ta đều chỉ là một nắm cát vàng thôi. Sự luân phiên hưng thịnh của các tộc cũng là chuyện bình thường, những việc của những ngày trước Kim trưởng lão suy nghĩ thế nào rồi?" Vị lão giả kia mặt không chút thay đổi hỏi ngược lại.
 
"Thiên Bằng nhân tộc chúng tôi thực sự nhỏ yếu hơn trước kia nhưng bản tộc từ xưa đến nay vẫn là một trong những tộc có niên đại lâu đời nhất, có thể nào dễ dàng vứt bỏ việc truyền thừa của chính mình mà rơi vào ngực hắn được. Chuỵên Chúc huynh đề cập lúc trên đường ta đã suy nghĩ rất kĩ, chỉ có thể từ chối thôi."
 
Con ngươi của thiếu nữ chợt loé lên, trả lời một cách lạnh nhạt.
 
"Thật sao? Nếu ta không nhớ nhầm thì ngày xưa ô linh tộc của quý tộc Thạch trưởng lão dường như cũng là thời kì hưng thịnh của quý tộc. Nay quý tộc đã suy yếu rồi, nhập vào tộc lớn mạnh của chúng tôi, dành khoảng trống cho các tộc khác,cũng là việc thiên kinh đại nghĩa. Kim trưởng lão đâu nhất thiết phải nói nghiêm trọng thế?" Lão giả họ Chúc cười lạnh lung nói.
 
"Việc của Điểu linh tộc, há có thể so sánh cùng tình hình bây giờ? Điểu linh tộc lúc đầu không chỉ là thánh chủ của các tộc mà do gặp phải cảnh đè áp của địch thủ mà xin gia nhập vào tộc ta. Bản tộc chưa bao giờ uy hiếp cả." Thiếu nữ hời hợt trả lời.
 
"Hừ, việc đó xảy ra đã lâu ai còn biết đâu là thật giả thế nào. Nếu quý tộc chính thức cự tuyệt ý tốt của bản tộc vậy đành để xem thánh tử của quý tộc có qua nổi thí luyện không. Nếu không đừng trách chúng tôi đã đề nghị với buổi liên hoan các trưởng lão cưỡng ép xoá bỏ quý tộc. Đừng có quên những thứ đối với quý tộc cảm thấy hứng thú cũng không phải là của Xích dung tộc ta." Lão giả họ Chúc cười mờ ám.
 
"Chúc huynh, quý tộc là tộc lớn mạnh thứ ba trong 72 tộc của chúng ta, hà tất phải thâu được Thiên Bằng tộc? Lẽ nào quý tộc vẫn thực sự muốn đàn áp Cửu việt tộc?" Người phụ nữ đưa đưa con người, cười duyên nói.
 
"Thu phu nhân, ngươi không nên ăn nói hàm hồ thế, bản trưởng lão đã nói những lời bất kính với Cửu việt tộc lúc nào?" Vừa nghe người phụ nữ nói, trưởng giả họ Chúc liền biến sắc một mực phủ nhận.
 
Người phụ nữ cười,vừa định nói gì đó thì từ đằng xa đột nhiên truyền lại những âm thanh tiên nhạc, tiếp đến chân trời linh quang chớp sáng, đám khói màu lớn cuồn cuộn kéo đến.
 
Mấy người liền im tiếng không nói một lời nào nữa, toàn đội ngũ càng không ngừng độn quang, trôi nổi giữa không trung.
 
Trong chớp mắt đám khói đã đến chỗ mấy người cao lớn, rồi từ trong đó xuất hiện ra mười người phục sức khác nhau, quá nửa đều tóc trắng, lão thái long chung bộ dạng "tham gia chư vị lão trưởng." Kim Duyệt và người của lão trưởng họ Chúc mới nhìn thấy mười người này đều sợ hãi mà đứng dậy nhảy hết xuống, hướng về phía mười người đó mà thi lễ.
 
"Chư vị không nên khách khí thế, mọi người sớm muộn cũng sẽ là thành viên của chúng ta. Các vị trưởng lão còn lại ở Ngọc Hoàng Đỉnh, xin đợi các vị." Một người phụ nữ trong mười người cầm một gậy cười tủm tỉm nói.
 
"Cái gì, lẽ nào ba tộc chúng tôi lần này đến chậm nhất sao?" Kim Duyệt trong lòng không yên, khách khí hỏi.
 
"Chậm nhất cũng không phải, quỷ diện với độc cưu tộc ở phía bắc đang có việc quan trọng, phải đợi địa uyên mở ra mới đến được. Vì thế ba tộc các người đến thì có thể bắt đầu thịnh hội rồi." Lão phu nhân cười ha ha trả lời.
 
"Thì ra là thế." Kim Duyệt nghe vậy gật đầu.
 
Hàn Lập đứng ở phía sau, đưa mắt nhìn mười người mới xuất hiện này trong lòng rung mạnh không thôi.
 
Mười người này hơn nửa đều đã hợp thể tu vi, lão phu nhân mở lời đầu tiên, thậm chí không thể nhìn ra mực độ tu vi, ít nhất cũng bằng với Kim Duyệt, cũng là sự tồn tại đáng sợ của hợp thể trung kì.
 
Những người này chính là các trưởng lão được truyền danh của buổi liên tịch rồi.
 
Nghe nói những người này đều nguyên là trưởng lão của các tộc, tuổi thọ phải rất cao mới có thể tham gia trưởng lão hội này,mà trong những ngày tham gia này cũng đã tự mình vứt bỏ thân phận nguyên trưởng lão,và trách nhiệm với cả Phi linh tộc.
 
Lúc này,lão họ Chúc và thiếu phụ cũng lên phía trước hàn huyên mấy câu với lão phu nhân. Lập tức hàng người dưới sự dẫn dắt của mười người này lại lần nữa bay thẳng đi.
 
Một lúc sau,mọi người đã tới gần Cự Phong, phía trước có thể thấy được những kiến trúc bang bạc khí, mà trên cao thì rất nhiều những điểm đen lớn nhỏ xoay quang không ngừng.
 
Sau khi nhìn kĩ Hàn Lập mới phát hiện đó là hàng trăm loại cự cầm đang bay giữa không trung, trong đó có một phi trùng to lớn mang cánh, hình thái đáng sợ.
 
Cách ngọn núi vài dặm có một tiếng "ầm" nổi lên, từ trong toà kiến trúc trên đỉnh núi phát ra một đạo sáng bảy sắc, chỉ một ánh sáng như vậy cũng đến được chỗ của những người cách đó rất xa.
 
Theo sau, một đường cầu cong huyến lệ tươi đẹp thật lớn xuất hiện ngay trước mắt.
 
Mấy người đi cùng lão phu nhân thân hình thoáng sáng lên, bước lên phía đường cầu, sau đó lão phu nhân mỉm cười xuất chiêu.
 
"Tao môn cũng lên đây đi." Kim duyệt sai bảo một tiếng, cũng xuống cự cầm, sau đó liền bước đến phía cầu.
 
Thiếu phụ với 1000 người Xích dung tộc cũng không chịu ở lại mà bước lên.
 
Hàn Lập bước lên cầu, chỉ cảm thấy chỗ nhẫm mềm nhũn, mười ngón chân như bị đàn hồi, như thể bước trên một tấm đệm dày vậy.
 
Vì hiếu kì, Hàn Lập cẩn thận nhìn xuống dưới, định phát ra thần niệm để xem xét cho kĩ những đột nhiên chân động đậy, khắp bốn phía hiện lên một tia sáng có màu, bao lấy mọi người trong đó,chỉ sau một cái chớp động đã đưa mọi người sang bên kia đầu cầu.
 
Thật là thần kì.
 
Hàn Lập lúc này không dò xét chỗ kì dị dưới chân nữa, vì chỗ bên dưới cầu có hơn 20 người Phi linh tộc đang đứng, chầm chằm nhìn vào hắn.
 
Phía sau người họ là một màn sương trắng lượn lờ bay, một toàn điện lớn màu xanh như ẩn như hiện.
 
Mà phía trước mọi người lại chỉ có hai người, một người trung niên tóc trắng như tuyết, mũi cao, một người là lão giả với nếp nhăn khắp mặt, mặt dài kì lạ, cổ đầy những chấm đen.
 
Lão phu nhân nhìn thấy cảnh tượng đóliền cười đầy ám ý, tay áo run run bước về phía hai người này. Số còn lại thì bước lùi về phía đám người, không để lại dấu tích.
 
"Mấy vị trưởng lão mang theo các thánh tử từ xa mà tới, trên đường không ít vất vả, các thánh tử có thể vào điện mà nghỉ ngơi, các vị trưởng lão thì xin theo mấy lão gia chúng tôi đến trong điện trò chuyện đã. Các vị trưởng lão khác cũng đang ở trong điện, do các vị trưởng lão còn lại đang tiếp." Lão giả xăm hình vừa chắp tay mỉm cười nói.
 
"Minh trưởng lão khách khí quá rồi. Tôi xin tòng mệnh." Chúc trưởng lão của Xích dung tộc vẻ mặt tươi cười đáp.
 
Kim Duyệt và năm thiếu phụ khác của Ngũ quang tộc mặc dù với Xích dung tộc không hợp nhau nhưng lúc này cũng không có ý kiến khác, quay người về phía Hàn Lập, ba người trong nhóm cùng đi về phía đám sương trắng.
 
"Các vị thánh tử, đi theo tôi. Tiểu tì sẽ xếp chỗ ở cho các vị." Không biết từ lúc nào một thiếu nữ nhỏ nhắn trong bộ y phục trắng đã xuật hiện phía trước Hàn Lập và mười mấy người khác, cười hi hi nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1430


Báo Lỗi Truyện
Chương 1430/2446