Chương 1409: Xích Dung tộc


"Bọn tiểu nhân sao dám làm như thế. Ba vị đại nhân có thể đích thân kiểm tra tuổi thọ của linh hoa" Thú đầu trâu giật mình, vội vàng trả lời.
 
Cùng lúc này Kim mao cự viên cũng lật bàn tay, trước mặt bạch quang lóe sáng, hai hộp đựng đầy Hoa Mộc Linh hiện ra trước mắt, sau đó hai tay dâng lên.
 
Người nam trẻ tuổi Thiên Bằng tộc nửa tin nửa ngờ đón lấy hai chiếc hộp, và mở chúng ra xem.
 
Lập tức trước mắt ánh vàng chói lòa, đồng thời một mùi thơm ngào ngạt phả vào mũi.
 
Ba người Thiên Bằng tộc đầu tiên ngẩn ra, sau đó lâp tức tỏ ra mừng rỡ.
 
"Đích thực là Hoa Mộc Linh từ ngàn năm trở lên, phẩm chất cũng là nhất đẳng" Cô gái trẻ Thiên Bằng tộc lấy ra một bông Hoa Mộc Linh, sau khi cẩn thận kiểm tra một hồi, hứng khởi nói.
 
"Tốt lắm. Hiếm khi các ngươi có thể giao nộp linh hoa có phẩm chất cao như lần này, những cống phẩm khác thiếu những thứ gì, nói ta nghe xem" Người Thiên Bằng tộc hơn ba mươi tuổi thu lại sắc mặt vui mừng, thần sắc đại độ hỏi.
 
Bốn con yêu quái thở phào nhẹ nhõm, biết rằng lần này đa phần có thể vượt qua cửa ải.
 
Tiếp đó chúng lần lượt lấy ra từ trên người các cống vật, để ba người Thiên Bằng tộc kiểm tra cẩn thận.
 
"Ừm, Kim tủy tinh trùng và Kim mẫu san hô sa thiếu một chút, số luợng Thanh quang mộc chỉ có một nửa…" Người thanh niên Thiên Bằng tộc điểm lên rõ ràng số cống phẩm bị thiếu .
 
"Còn được, số bị thiếu không nhiều lắm. Số Hoa Mộc Linh bổ sung thêm miễn cưỡng có thể bù vào chỗ còn thiếu. Lần này coi như các ngươi đã giao đủ cống phẩm. Đây là tiên đan thưởng cho các ngươi để áp chế nô ngân. Lần sau khi chúng ta đến, số lượng Hoa Mộc Linh càng nhiều càng tốt" Người nam hơn ba muơi tuổi gật đầu, đồng thời tay áo vung lên, bốn chiếc bình ngọc xanh bay ra, rơi vào tay bốn tên yêu quái. Bọn chúng lần lượt đón lấy bình, miệng rối tít tạ ơn.
 
Ba người Thiên Bằng tộc thu cống phẩm lại, không lưu lại thêm giây phút nào, lập tức đứng lên rời đi, bốn con yêu cung kính tiễn họ ra ngoài đại môn, sau khi chính mắt nhìn thấy ba người hóa thành ba con đại điểu bay đi, trong lòng mới thực sự nhẹ nhõm quay vào trong động phủ, tiếp tục thương lượng đại sự của bọn chúng.
 
Đám yêu vật đương nhiên không chú ý tới, ở một góc trong đại sảnh, không biết từ lúc nào có một con kim sắc tiểu trùng đang nằm, không nhúc nhích trông như vật đã chết.
 
Cùng thời gian đó, Hàn Lập ngược lại ẩn thân đi theo sau ba con đại điểu, ánh mắt chớp động không thôi.
 
Vừa rồi ở trong động phủ của tiểu thú, hắn đã nhìn thấy hết cảnh dâng nhận cống vật. Đoán chừng bọn họ nhất định đang trở về nơi tụ họp của Thiên Bằng tộc .
 
Việc hắn cần làm bây giờ là theo sát ba người Thiên Bằng tộc để tìm ra con đường bình an trở vê Thiên Nguyên đại lục.
 
Dù sao hải vực này rộng lớn như vậy, ai có thể biết được chỗ nào ẩn chứa nguy hiểm không ngờ tới. Hàn Lập cũng không muốn bản thân bị rơi vào lãnh địa của tồn tại hùng mạnh nào đó mà mình không biết.
 
Hơn nữa những người Thiên Bằng tộc này giống Nhân tộc như vậy, tìm thấy nơi tụ tập của Thiên Bằng tộc, với thần thông của hắn lẩn vào bên trong, thu thập một chút tình báo và một số linh dược cần thiết, cũng không phải là chuyện gì quá khó.
 
Nói không chừng những dị tộc này còn có không ít những kì trân dị bảo giống như Kim tủy tinh trùng.
 
Nói cho cùng Phi Linh tộc và Nhân tộc không giống nhau, cùng một vật, đối với Nhân tộc mà nói có thể giá trị liên thành, nhưng đối với dị Phi Linh tộc mà nói ngược lại có khi chỉ là vật bình thường.
 
Trong lòng suy nghĩ như thế, Hàn Lập có chút nóng lòng càng thận trọng theo sát ba người kia hơn. Với thần thông của Hàn Lập chỉ cần ba người kia không vượt xa ngoài phạm vi bao phủ của thần niệm trăm dặm, thì đương nhiên không thể nào dễ dàng bị mất dấu.
 
Thế là ba người Thiên Bằng tộc bay nhanh dọc theo quái vực gần bán đảo, bay hơn hai tháng, Hàn Lập cuối cũng mới nhìn thấy một đạo hắc tuyến xa xa ở chân trời.
 
Cuối cùng hắn cũng đã tới bờ biển của Thiên Nguyên đại lục.
 
Lúc này ba người Thiên Bằng tộc phía trước đã sớm bay lên lục địa.
 
Nối liền bờ biển là một mảng địa hình phức tạp đồi núi lớn nhỏ nối tiếp nhau.
 
Hàn Lập không dám chậm trễ, vội vàng tăng tốc lên mấy phần, kéo khoảng cách gần lại một nửa.
 
Nhưng chính vào lúc này, phía trước đột nhiên xảy ra dị biến! Phía trước của ba người Thiên Bằng tộc đột nhiên xuất hiện một con chim lớn hai đầu và bảy tám người dị tộc khác cũng có hai cánh trên lưng.
 
Bọn họ vừa hiện thân, lập tức bao vây lấy ba người Thiên Bằng tộc , bộ dạng không có ý tốt gì. Hàn Lập trong lòng thoáng ngạc nhiên, nhưng người vẫn không dừng lại, sau giây lát đã bay đến một chỗ cách nơi xảy ra chuyện không quá hai trăm trượng, nhẹ nhàng dừng độn quang lại.
 
Chỉ thấy con chim hai đầu hung dữ vô cùng, thân dài mười trượng, một đầu giống như đầu hổ, một đầu lại là đầu giao long, toàn thân lông vũ năm màu rực rỡ, có vẻ tươi đẹp dị thường. Còn bảy tám người có cánh kia, dung mạo ai nấy đều dữ tợn, đôi cánh sau lưng không những lớn hơn một bậc so với ba người kia, mà còn cháy đỏ rực như cánh lửa.
 
Ba người Thiên Bằng tộc nháy mắt biến lại thành hình người, sắc mặt nghiêm trọng đứng cạnh nhau.
 
"Thiên Minh, đây là có ý gì? Nơi đây là nơi quản hạt của Thiên Bằng tộc chúng ta, Xích Dung tộc các ngươi tại sao lại xuất hiện ở đây, còn chắn đường của bọn ta. Lẽ nào không sợ sự trừng phạt của thập giới sao?"
 
Người nam Thiên Bằng tộc hơn ba mươi tuổi, hướng vào một gã trong số những người đang vây quanh, quát lớn nói.
 
Gã này mặc hồng bào, thân hình cao lớn, trên đầu không có một sợi tóc.
 
"Ha ha, chúng ta đã xuất hiện ở đây, đương nhiên không sợ thập giới gì đó. Ngoan ngoãn giao ra những thứ trên người, sau đó quy thuận Xích Dung tộc chúng ta, nói không chừng có thể tha cho các ngươi một lần" Gã to lớn đó cười lớn.
 
"Cái gì?" Phong Khiếu mặt biến sắc, nhưng lập tức thần sắc lại hồi phục lại như thường.
 
"Phong Khiếu huynh không cần phải che giấu, đương nhiên là Hoa Mộc Linh kia rồi" Gã đầu trọc nham hiểm nói.
 
"Vật quý hiếm như Hoa Mộc Linh, sao lại có trên người ba chúng ta, Thiên Minh, đầu óc ngươi không còn tỉnh táo sao" Người Thiên Bằng tộc phủ nhận nói.
 
"Không thừa nhận cũng không sao, lát nữa bổn đại nhân sẽ đích thân lục soát người các ngươi. Đúng rồi, quên không nói cho các ngươi biết. Thánh chủ cuối cùng có Côn Bằng Chân Huyết của Thiên Bằng tộc các ngươi, bốn tháng trước bị ba lê thú chạy ra từ địa uyên tấn công đã chết rồi. Thiên Bằng tộc bị gạch tên khỏi Phi Linh tộc đã là chuyện sớm muộn" Tên cao lớn cười lớn nói.
 
Nghe thấy lời này ba người Thiên Bằng tộc thất kinh.
 
"Nói bậy, Côn Bằng thánh chủ thần thông thế nào chứ, cho dù không địch lại, nhưng nếu như muốn rời khỏi, có thể nào bị ba con lê thú ngăn cản được chứ" Nam thanh niên Thiên Bằng tộc bộ dạng hoàn toàn không tin.
 
"Ha ha, nếu như chỉ là lê thú đích thực không thể ngăn cản được Côn Bằng thánh chủ, nhưng nếu như trước đó hắn đã bị trọng thương, hai cánh bị tổn thương nặng, căn bản không thể biến thân để bay thì sao".
 
Gã cao to giang đôi cánh sau lưng, không có hảo ý nói.
 
"Ngươi cho rằng nói như vậy, bọn ta sẽ tin sao. Bớt sàm ngôn đi, cho dù nói thế nào, cũng đừng hòng ba chúng ta giao vật cho các ngươi" Người Thiên Bằng tộc hơn ba mươi tuổi ngược lại trấn tĩnh trở lại, lạnh lùng trả lời.
 
Đôi nam nữ còn lại, trên người cũng chớp động lôi quang, bộ dạng sẽ không thỏa hiệp. Gã đầu trọc thấy vậy, hừ lên một tiếng, hung quang cũng bắt đầu chớp động không ngừng.
 
Hắn cũng là một tồn tại Hóa Thần trung kì, những người còn lại cũng đều có thực lực Hóa Thần sơ kỳ, cộng thêm con chim khổng lồ hai đầu , nhìn thế nào sức mạnh cũng lớn hơn ba người Thiên Bằng tộc mấy lần. Tuy nhiên nếu như người Thiên Bằng tộc nhất tâm chạy trốn, mấy tên bọn chúng ngược lại không nắm chắc được sẽ bắt được đối phương.
 
Dù sao tốc độ cũng không phải sở trường của Xích Dung tộc. Cùng một cấp độ nếu rượt đuổi, đa phần sẽ bị đối phương chạy thoát. Tuy nhiên gã cao to đã đem người mai phục ở đây, đương nhiên đã sớm nghĩ đến điểm này.
 
Nét mặt hung dữ chợt lóe, gã cao to vung tay một cái
 
Những người Xích Dung tộc khác một tay xoay lật, lập tức trên tay xuất hiện một ống ngắn màu lam, nhắm ngay phía sau đồng loạt hành động.
 
"Phốc phốc" sau vài tiếng xé gió, từng đám quang cầu màu lam bắn nhanh ra.
 
"Không hay rồi, là Khốn Ma Võng. Chạy nhanh!" Người Thiên Bằng tộc lớn tuổi nhìn thấy màn này liền thất thanh, lập tức vung cánh, cả người lập tức biến thành một đạo hồ quang bắn nhanh đi.
 
Hai người còn lại nghe vậy mặt biến sắc, cũng lập tức bay theo.
 
Nhưng đã muộn mất rồi.
 
Vô số quang cầu màu lam ở bốn phía chợt vỡ ra, hóa thành một chiếc luới lớn lam sắc, không ngừng lớn thêm.
 
Trong nháy mắt tất cả tơ lưới hợp lại với nhau, không gian mấy trăm trưỡngung quanh đều bị phong bế, hình thành một cái lồng cực lớn. Khi cái lồng đã thành hình, ba đạo điện quang một bước cũng thể độn ra ngoài lưới.
 
Điện quang vừa thu lại, ba người Thiên Bằng tộc hiện hình ra, sắc mặt người nào người nấy đều tái nhợt.
 
"Tuy đấy chỉ là Khôn Ma Võng cấp thấp, nhưng nhốt các ngươi lại một lúc thì vẫn có thể làm được. Phong Khiếu, dưới sự tấn công của bọn ta, ngươi có còn thời gian để xé rách Khôn Ma Võng sao. Hay là ngoan ngoan đầu hàng có phải tốt không. Ta nói lần cuối cùng, nếu như ngưoi không đồng ý, thì đừng trách ta không nể tình trước đây" Gã đầu trọc thấy Khốn Ma Võng không ngờ thật có thể nhốt ba người Thiên Bằng tộc, lập tức mừng rỡ nói.
 
"Chúng ta hợp lực, nhanh chóng phá vỡ Khốn Ma Võng!" Phong Khiếu căn bản không thèm để ý đến gã kia, ngược lại bình tĩnh quay ra dặn dò hai đồng đạo, tiếp đó hai tay xát vào nhau, sau đó giơ lên, hai đạo hồ quang lớn phóng ra, bắn thẳng vào chiếc lưới lớn màu lam.
 
Còn đôi nam nữ Thiên Bằng tộc cũng không nói tiếng nào mỗi người mở miệng phun ra một đạo hồ quang lớn, gia nhập vào đòn tấn công.
 
Lập tức ầm ầm nổ vài tiếng, chỗ kết nối ngân quang trên tơ lưới lóe sáng, cả Khốn Ma Võng rung lên.
 
Gã đầu trọc Thiên Minh thấy thế đột nhiên giận dữ, trong miệng lập tức gầm lên ra mấy tiếng: "Động thủ, không để lại tên nào hết!"
 
Lập tức hắn cuộn người trên không trung, biến thành một con đại điểu màu đỏ dài mấy trượng, hai cánh vừa đập liền lập tức phóng ra hỏa diễm, bắn thẳng về phía ba người Thiên Bằng tộc .
 
Những tên Xích Dung tộc còn lại, cũng làm phép biến hình, biến thành những con hỏa điểu tấn công tới.
 
Như thế, ba người Thiên Bằng tộc nhất thời không thể lo tới việc tấn công Khốn Ma Võng, chỉ có thể cùng biến thành đại điểu ngân sắc, miệng phun lôi điện nghênh địch.
 
Một thời gian, không trung hỏa diễm quay cuồng, chớp giật dữ dội, không trung chẳng mấy chốc trở nên cực nóng không thể chịu nổi.
 
Chỉ có con chim lớn hai đầu, ngược lại kiên định đứng yên tại chỗ không động đậy.
 
Hàn Lập nhẹ thở dài một tiếng, có chút khó xử dở khóc dở cười.
 
Lúc này hắn đương nhiên cũng bị Khốn Ma Võng nhốt ở bên trong.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1409


Báo Lỗi Truyện
Chương 1409/2446