Chương 1389: Tụ tập.


Cầm chiếc lông cánh trong suốt trong tay ném đi, Hàn Lập phun ra một cỗ thanh hà, loáng một cái đã đem nhất khẩu nuốt vào trong bụng.
 
Trong thời gian tiếp theo sau đó, Hàn Lập lấy mấy thanh trúc phong vân kiếm ra dùng nhất khẩu kia để luyện chế, chậm rãi khôi phục linh tính của chúng nó.
 
Một năm sau, tại một ngọn núi vô danh của thế giới hoang dã, có một đạo thanh quang thản nhiên như ẩn như hiện vụt bay tới.
 
Ở trong độn quang là một thanh niên thần sắc thản nhiên, hai tay chắp sau lưng, đúng là Hàn Lập vừa mới rời đi sau mấy tháng giấu thân ở thổ sơn nơi đây.
 
Mấy phi kiếm của hắn đều đã được tu bổ xong, đương nhiên không còn lý do gì để lưu lại nơi đó, liền khống chế độn quang ở tốc độ vừa phải thẳng tiến tới nơi đây.
 
Bởi vì lần này đi lẻ loi một mình, Hàn Lập vô cùng cẩn thận, mặc dù vậy, suốt hơn nửa năm bay liên tục cũng có thể coi là bình yên vô sự.
 
Mà phiến núi non vô danh này lại nhìn thoạt có chút không bình thường.
 
Vô luận trên núi hay dưới chân núi, tất cả cây cối đều có một vẻ thấp bé lạ thường. Mặc dù phảng phất có một vài cây cổ thụ rậm rạp nhưng cũng một bực như nhau không cao là mấy. Thêm vào đó, chỉ cần bay thấp một chút là ngay lập tức có thể cảm nhận được một luồng khí nồng đậm ẩm ướt như muốn đánh thẳng vào mặt.
 
Mà tại chỗ núi non này, khắp nơi trải dài rất nhiều hồ nước lớn nhỏ, trong đó không ít những cái có phương viên mấy ngàn dặm.
 
Hàn Lập khi phi độn qua những hồ nước này đương nhiên không dám quá lộ liễu mà ngược lại vô cùng cẩn trọng.
 
Ai mà biết được trong những hồ nước này có ẩn giấu những con cổ thú hay tộc nhân dị tộc gì.
 
Từ khi tiến vào khu vực núi non này, trước sau hắn đã giết mười mấy đầu dị thú chủ động tấn công hắn. Trong đó có một con man ngư cự thú cơ hồ tương đương với tồn tại hóa thần kỳ. Con man ngư này sống trong một hồ nước lớn, một thân thủy hệ thần thông vô cùng lợi hại khiến cho Hàn Lập cũng mất một phen động tay chân không dễ dàng gì.
 
Phi hành về phía trước thêm nửa ngày thì khung cảnh bắt đầu có biến đổi, hiện ra hai tòa núi cao thẳng tắp ước đến cả ngan trượng.
 
Vừa nhìn thấy hai ngọn núi này thì hai mắt Hàn Lập lại sáng ngời, nét mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
 
Nếu nói về kích thước, hai ngọn núi này tất nhiên không thể coi là cao nhất nhì gì đó, cũng không thể gây cho một người từng trải như Hàn Lập chút ngạc nhiên nào. Thế nhưng hai ngọn núi này lại có chút khác biệt, hơn phân nửa của một ngọn bị bao phủ bởi một tầng băng tuyết trong suốt, phụ cận cũng đều có bộ dáng kỳ hàn vô cùng mỹ lệ.
 
Ngọn còn lại thì lại tím ngắt một màu, toàn bộ cả ngọn núi bị bao phủ bởi những lá cây rừng với màu tử mang quỷ dị.
 
Hai tòa sơn phong cách nhau bất quá khoảng hơn mười dặm, ngoài bộ dáng một cái màu trắng bạc, một cái màu tím ngắt thì kích thước, hình dáng của chúng lại khá giống nhau.
 
"Nơi này nếu thật có hai tòa sơn phong như vậy, xem ra bọn họ không có nói dối."
 
Hàn Lập thì thào mấy tiếng, lập tức độn quang chợt lóe, bay thẳng tới tòa băng sơn.
 
Khi đến càng gần tòa núi này thì gió gào thét càng lớn, dĩ nhiên băng hàn lạnh thấu xương, phảng phất giống như bị đao cắt.
 
Thần sắc Hàn Lập vừa động trên người lập tức toát ra một tầng thanh quang, những làn gió băng hàn không có ý nghĩa gì với hắn nữa.
 
Phía trên đại môn tiến vào ngọn băng sơn này đột nhiên có hai đạo kinh hồng bắn thẳng ra từ nơi băng tuyết bao phủ dày nhất. Theo đó là hai đạo thân ảnh hiện ra cách phía trước Hàn Lập hơn ba mươi trượng.
 
Hàn Lập thoáng giật mình, dừng độn quang lại, hiện hình giữa không trung.
 
"Ha ha, nguyên lai là Hàn đạo hữu tới. Ta biết mà, với thần thông của đạo hữu, nhất kiện nhiệm vụ này tuyệt đối vô sự." Phía trước lúc này là hai gã nam tử, một người trong đó khẽ liếc mắt cái lập tức nhận ra Hàn Lập, liền tươi cười chào hỏi.
 
Người này mặt xanh tóc trắng, phảng phất năm sáu mươi tuổi, đúng là người mà ngày đó Hàn Lập tiến vào Thiên Trắc thành, khi tiến vào Phi Linh điện đã gặp, Liễu lão giả.
 
Bên cạnh lão giả này là một gã nho sinh, nhìn có vẻ hòa ái dị thường.
 
"Nguyên lai là Liễu huynh cùng Âu Dương huynh. Nhị vị không phải so với tại hạ còn tới sớm hơn sao? Xem ra nhị cận nhiệm vụ so với tại hạ còn muốn thuận lợi hơn." Hàn Lập hắc hắc cười, cơ hồ muốn đem hết mấy chuyện ấm ức mình xém chút nữa không giữ được cái mạng nhỏ này ra.
 
"Nhiệm vụ của hai người bọn ta làm sao có thể so sánh với của Hàn đạo hữu? Lão phu bất quá chỉ là đi theo mấy vị Kim vệ đại nhân càn quét mấy tên dị tộc vô danh tiểu tốt mà thôi. Chỉ cần cẩn thận một ít, hiển nhiên sẽ không gặp nguy hiểm gì." Liễu lão giả cuống quýt lắc đầu nói.
 
"Ngoại trừ hai vị đạo hữu, những đạo hữu khác đã có ai tới chưa vậy?" Hàn Lập mỉm cười nhưng lại đột nhiên chuyển đề tài.
 
"Đương nhiên là có. Chúng ta chuyến này nhân thủ không ít, sớm có phỏng đoán sẽ bị thất thoát phân nửa, nhưng cũng may giờ mọi người đến cũng có thể coi là không sai biệt lắm. Ta mang Hàn huynh đi gặp mặt." Liễu lão giả tủm tỉm cười nói.
 
"Như vậy thì làm phiền đạo hữu rồi." Hàn Lập ôm quyền, thật không có ý phản đối.
 
Lập tức cả ba người hóa thành ba đạo độn quang, hai trước một sau tiến thẳng về hướng băng sơn.
 
Nhưng vừa phi hành được một đoạn ngắn, một lão dẫn đường phía trước móc trong lòng ra một tấm lệnh bài, hướng về phía hư không thoáng lên một cái.
 
Nhất thời một mảnh bạch quang từ lệnh bài bắn ra, nơi bạch quang đi qua xuất hiện một phiến bạch liên, linh quang chớp động không thôi.
 
Lão giả họ Liễu thúc giục độn quang, tăng tốc tiến nhập vào trong bạch liên. Ngay lập tức bóng lão chợt léo lên rồi tiêu tan mất. Ánh mắt Hàn Lập chăm chú theo dõi, cùng nho sinh bám sát theo sau.
 
Nơi này hóa ra còn bị người ta bố trí một tầng ảo trận, lúc trước hắn không có nhận ra. Xem ra ứng với tu vi của hắn mà như vậy thì quả thật có chút thần diệu. Như vậy cũng có thể thấy, nếu là cổ thú từ phụ cận đi qua thì đương nhiên không thể phát hiện được gì. Lại nói ba người chớp động mấy cái đều đã tiến nhập vào trong một khu vực khác, chỉ thấy trước mặt là một căn phòng rộng bằng băng trong suốt được khoét sâu vào vách núi.
 
Phụ cận còn có nhiều băng ốc nhỏ với nhiều hình dạng khác nhau. Mà trong căn phòng lớn kia có ba người, hai nữ một nam, đang ngồi nói chuyện gì đó. Vừa nhìn thấy bọn người Hàn Lập xuất hiện, ánh mắt của ba người này đột nhiên "bá" lên một chút, rồi tất cả đều rơi lên người hắn.
 
Nam tử chính là một gác vóc người khôi ngô, râu quai nón, vẻ mặt nhìn có chút mạnh mẽ.
 
Nữ thì có một người tầm hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt bình thường, mặc bộ áo váy màu xanh, người còn lại tuổi còn khá trẻ, một thân thuy sam, đầu đội khăn, mặt cũng được phủ một tấm khăn mỏng.
 
Hàn Lập vừa nhìn thấy nữ tử che mặt thì có chút ngẩn ra, trong miệng khẽ kêu lên một tiếng.
 
"Oánh tiên tử, không nghĩ đạo hữu cũng được mời tới đây, thật là khéo léo mà." Hàn Lập kinh ngạc bắt chuyện với nữ tử này.
 
"Thiếp thân thế nhưng lại biết đạo hữu sẽ tới đây. Nhiệm vụ vừa qua tại hạ nghĩ chắc chắn Hàn đạo hữu có thể vượt qua." Nữ tử che mặt kia thản nhiên nhìn Hàn Lập mỉm cười.
 
Nữ tử này cũng là một tu sĩ phi thăng, lúc trước đã từng yêu cầu Hàn Lập cùng mình thực hiện nhiệm vụ kia, không phải là Oánh tiên tử thì là ai khác đây? "Cái này thực sự lại nằm ngoài dự liệu của Hàn mỗ." Hàn Lập cười hắc hắc trả lời.
 
Mặc dù lúc trước khi được mời thực hiện nhiệm vụ này thì nữ tử kia không có mặt, nhưng nghĩ đến đối phương thốt ra những lời chắc chắn như vậy thì việc được mời tới đây không phải là giả.
 
Về phần mấy người kia triệu tập hắn tới đây rồi mời cả những người khác nữa, thực sự hắn cũng không muốn quản nhiều.
 
Hàn quang trên mắt Hàn Lập vừa chuyển, đảo qua hai người còn lại.
 
Hai người này khuôn mặt cũng có chút quen thuộc, tựa hồ cũng là phi thăng tu sĩ đã từng có mặt tại lần hội tụ vừa rồi, chỉ là không có cùng hắn giao thiệp gì mà thôi.
 
Cả ba người đều là tu vi hóa thần trung kỳ trở lên, đặc biệt phụ nhân kia đã là hóa thần hậu kỳ rồi.
 
Vì vậy Hàn Lập hướng hai người ôm quyền chào hỏi.
 
Đại hán cùng phụ nhân cũng không dám chậm trễ, đồng dạng hướng Hàn Lập đáp lễ một chút.
 
Nữ tử che mặt sau đó lập tức yêu cầu Hàn Lập vào trong cùng ngồi xuống nhưng sau khi đánh giá một chút hắn lại lắc đầu từ chối: "Hàn mỗ vừa rồi chấp hành nhiệm vụ có bị thương nhẹ, cộng thêm ngày đêm phi độn hao tổn pháp lực, hay là nên trước tiên khôi phục một chút đã. Hơn nữa, nếu không lầm thì ta nghe nói tựa hồ khoảng cách với thời gian xuất phát còn nửa tháng nữa?"
 
"Ha ha, như vậy là ta đã có sơ xuất rồi. Hàn huynh vất vả đường xa chạy tới đây, hiển nhiên trước tiên muốn nghỉ ngơi một chút, hơn nữa lại còn bị thương. Vậy mấy gian phòng bên trái kia, đạo hữu cứ tùy tiện chọn lấy một gian đi. Đương nhiên, nếu đạo hữu không hài lòng thì có thể tự mình tái kiến một gian riêng." Lão giả họ Liễu nghe vậy thì vuốt nhẹ chòm râu, vẻ mặt ôn hòa nói.
 
"Vậy thì tại hạ không khách khí nữa." Hàn Lập cười nhẹ một tiếng, không nói thêm cái gì, hướng mấy người cáo từ rồi hướng một tòa băng ốc nhỏ đi đến, mấy chốc đã không thấy bóng dáng.
 
Mấy người nhìn bóng lưng Hàn Lập đi khuất, nhất thời yên lặng trong chốc lát.
 
"Hàn huynh vội vã điều tức dưỡng thương như vậy, hẳn không phải là bị thương trầm trọng lắm chứ?" Phụ nhân khẽ nhíu mày, lên tiếng phá tan sự yên tĩnh.
 
"Hẳn không phải vậy! Hàn đạo hữu khí sắc tốt lắm, có thể thật sự là pháp lực có chút hao tổn mà thôi!" Đại hán áo bào tro bên cạnh lắc đầu.
 
"Nhưng cũng không nhất định là vậy, Hàn đạo hữu tinh thông bí thuật che giấu khí sắc, chúng ta không nhìn ra cũng là chuyện bình thường. Nhưng là nếu đã có thể trở về được tới nơi đây thì rõ ràng người này không tầm thường chút nào, cho dù có một chút tiểu bệnh thì tin rằng cũng không ảnh hưởng gì tới đại sự của chúng ta. Viên đạo hữu và Tĩnh Viễn đại sư, hay là cũng vào ốc tĩnh dưỡng một chút đi?" Oánh tiên tử lại tỏ ra có chút ý tứ với Hàn Lập, thản nhiên lên tiếng.
 
"Oánh tiên tử nói vậy thật có lý! Mặc dù Hàn đạo hữu chỉ là tu sĩ hóa thần trung kỳ, nhưng theo ta suy đoán, nói về thần thông thì đạo hữu đã đủ khả năng đứng vào tiền tam rồi." Nho sinh đứng bên lúc này cười mỉm.
 
"Âu Dương đạo hữu nói lời ấy không khỏi có chút phóng đại sao? Hàn đạo hữu dù gì cũng chỉ là hóa thần trung kỳ tu sĩ. Điểm này tuyệt đối lão thân không nhìn lầm." Phụ thân nghe vậy thì sửng sốt, có chút không tin nói.
 
"Triệu Đát tỷ vất vả gian nan mấy năm nay tại Thiên Trắc thành, cũng là do quá bận rộn khổ tu, lại rất ít tham gia tụ hội nên không biết những chuyện kỳ quái về vị tu sĩ này. Hàn đạo hữu đã từng nhiều lần chém giết và bắt giữ dị tộc cùng giai. Đặc biệt, hắn tu luyện một loại thần thông gì đó mà rất có tác dụng khắc chế ảnh tộc. Đây cũng chính là nguyên nhân ta dốc hết sức yêu cầu hắn tới đây." Nữ tử che mặt lo lắng nói.
 
"Ý tứ của Oánh đạo hữu là muốn dùng người này đối phó với ảnh trùng thú?" Phụ nhân có chút bừng tỉnh.
 
"Không sai, ta chính có ý này. Nếu không, ảnh trùng thú thực sự có chút khó giải quyết. Vạn nhất bởi vậy mà ảnh hưởng những việc khác thì công sức của chúng ta sẽ thành bỏ hết." Liễu lão giả cũng mỉm cười giải thích thêm.
 
Triệu phụ nhân nghe vậy thì gật đầu, không nói gì nữa.
 
Vì vậy mà sau đó mấy người này an vị tại trong phòng, đông một câu, tây một câu bắt đầu tán dóc. Còn Hàn Lập cũng ngồi tại một băng ốc của mình khoanh chân ngồi xuống, cả người không hề nhúc nhích.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1389


Báo Lỗi Truyện
Chương 1389/2446