Chương 1386: Người, cây hợp nhất.


Hư ảnh của Giang Văn cổ thụ cũng không biết là biến thành vật gì, cành lá trải dài, khi lục kiếm ti chém lên, không ngờ lục mang lóe lên nhưng lại không hề bị tổn thương mảy may.
 
Đại Canh Kiếm Trận nguyên bản cũng đã bị đám ngân thứ đánh sâu vào tựa như tan rã, hôm nay lại bị hư ảnh đại thụ không ngừng điên cuồng quét qua. Kim ti rốt cục cũng không cách nào khép lại thành hình.
 
Kiếm trận này không ngờ lại dễ dàng bị phá như vậy.
 
Trong lòng Hàn Lập trầm xuống, thế nhưng vẫn còn chờ chưa có thi triển thần thông khác, cái tên Mộc Thụy tự xưng là Ngân Giai Mộc Linh này, lại phát ra một hồi cười lạnh:
 
"Không tệ, kiếm trận của ngươi thật có chút cổ quái, thế nhưng ta đã thả ra bổn mạng linh thụ, người cây hợp nhất, cho dù ngươi có thiên đại bổn sự hôm nay cũng khó thoát khỏi cái chết."
 
Vừa nói xong lời này, Mộc Thụy hai tay bấm niệm pháp quyết, thân hình hóa thành một đạo hư ảnh lục quang, lóe lên rồi lập tức chui vào sau lưng hư ảnh cổ thụ, cùng nó hòa làm một thể.
 
Khó có thể quên được một màn này.
 
Chỉ thấy hư ảnh cổ thụ tỏa ra một cỗ linh áp kinh người, linh quang lưu chuyển quanh thân, lập tức biến thành một cự nhân lục sắc thân cao mười trượng.
 
Cự nhân này chẳng những đỉnh đầu là tán cây. Tứ chi, mặt mũi cũng là cây lá rậm rì, thoạt nhìn phảng phất như một cây cổ thụ hình người, mà trên thân thể đại thụ lại hiện lên một gương mặt cự đại, đúng là gương mặt của Mộc Thụy.
 
Đây mới là tướng mạo vốn có của Mộc Tộc chi nhân, mộc linh chi thể!
 
Mà lúc này. Ngân thứ trên không trung đã dừng phun. Trong cả kiếm trận cũng chỉ còn lại đơn độc một mình cự nhân.
 
Hàn Lập nhìn một màn này mà trợn mắt há hốc mồm, thế nhưng động tác của tay lại không chút do dự, thúc giục pháp quyết, nguyên bản kim ti trong kiếm trận vây quanh cự nhân đã biến mất, lúc này đồng thời lại lóe lên rồi cuồn cuộn cắt tới.
 
Lục cự nhân vẫn đứng tại chỗ bất động, chẳng qua khóe miệng chỉ nhếch lên trào phúng cười nhìn Hàn Lập.
 
Một hồi âm thanh bén nhọn phảng phất như là kim loại ma sát vang lên. Tiếp đó kim mang lục quang chớp động. Tất cả kim ti bắn ngược trở lại, không ngờ lục cự nhân lại không hề bị tổn thương chút nào.
 
"Hắc hắc, chỉ là một tên tu sĩ Nhân tộc hóa thần cấp cũng muốn làm tổn thương bổn mạng linh thụ chúng ta, quả thực là mơ mộng hão huyền. Vận dụng mộc linh thân thể tuy không bằng Trầm Thụy Thục đã trăm năm.Nghìn năm, thế nhưng thân thể này cũng rất cứng rắn. Cho dù vị Thông Thiên Linh Bảo của Nhân tộc các ngươi cũng đừng hòng làm tổn thương mảy may ta. Ngươi hãy ngoan ngoãn mà giao cái mạng nhỏ ra đi." Cự nhân cười lạnh một tiếng, sải một bước thật nhanh mà tới, không ngờ bốn trụ phù kiếm ti hắn lại coi như không, thoáng cái bước xa tới tận bảy tám chục trượng. Mắt thấy một bước nữa là tới chỗ Hàn Lập.
 
Khóe miệng Hàn Lập co rúm lại, thế nhưng rất dứt khoát, thần niệm khẽ động, xuất hiện một vòng ngũ sắc xoay quanh thân thể, vòng tròn này thoáng cái bay lên, rồi phát ra tiếng tiếng oanh minh rồi hiện lên ở eo cự nhân.
 
Nguyên bản cự nhân đang hùng hổ lao tới, động tác lập tức đình trệ, phảng phất như tốc độ giảm đi mười lần.
 
Hàn Lập thấy vậy trong lòng lập tức vui mừng, vội vàng xông tới giẫm lên con mắt của lục cự nhân.
 
"Xì xì" một tiếng, một đầu ngân sắc Hỏa Điểu bỗng nhiên xuất hiện từ dưới mặt đất, sau đó xoay tròn rồi há cái miệng bay về phía cự nhân đang bị chế trụ, nó phun ra một viên ngân sắc quang đoàn, tiếp đó hai cánh mở rộng, ngân diễm bỗng nhiên tăng vọt bổ nhào tới.
 
"Ầm ầm". Vài tiếng sấm vang lên, đoàn ngân sắc lôi vân hiện ra ở bàn chân cự nhân, tiếp đó từng đám ngân diễm bạo liệt ra, thoáng cái bao phủ lấy cự nhân.
 
Thanh thế cực kỳ to lớn kinh người!
 
Hàn Lập ở phía xa liền quay một vòng, trên người lập tức bay ra một kiện trường bào hai màu kim ngân, lập tức lóe lên trên đầu cự nhân.
 
Kiện trường bào này dưới sự thúc giục pháp quyết của Hàn Lập, lập tức toát ra quang mang chói mắt, từ từ mở ra, đồng thời thoáng cái điên cuồng bung rộng ra mấy lần.
 
Một tiếng sét đánh kinh thiên động địa vang lên, sau đó, kim ngân hai màu hồ quang giống như biến thành nắm tay lôi cầu ầm ầm giáng xuống phía dưới.
 
Trên dưới giáp công hướng tới vị trí của lục cự nhân. Tiếng sấm cùng điện hồ hai màu kim ngân chớp động không ngừng bạo liệt ra, mà từng đoàn ngân diễm hình thành hỏa hoa liên tiếp hiển hiện.
 
Hàn Lập cũng không có dấu hiệu gì muốn bỏ chạy, hắn hét lớn một tiếng, cả tòa Đại Canh Kiếm Trận triệt để tiêu tán. Mà bốn phương tám hướng hiện ra từng đạo kim sắc kiếm quang dày đặc.
 
Hàn Lập không chút do dự hai tay bấm niệm pháp quyết.
 
Tất cả kiếm quang đồng thời bay ra vù vù. Sau đó rung lên xạ kích mà đến. Đều chui vào bên trong ngân diễm lôi điện.
 
Thanh âm nổ mạnh vang lên, đồng thời tiếng xé gió cũng dày đặc vang lên.
 
Lúc này thân hình Hàn Lập nhoáng một cái đã bắn ngược ra hơn mười trượng, sau đó thân hình mới phiêu động dừng lại.
 
Hắn có thể khẳng định dù là một tên tu sĩ luyện hư hậu kỳ đại thành dưới một kích của Lôi Bào, Lôi Châu, Phệ Linh Thiên Hỏa cùng một màn phi kiếm dày đặc hợp lực cũng tuyệt đối không cách nào cứng rắn chịu đựng.
 
Về phần hợp thể tu sĩ, cũng chỉ có trời mới biết.
 
Chỉ sau mấy hơi thở, Lôi Vân điện quang rốt cục cũng thu lại hoặc là tán loạn, thân hình cự nhân một lần nữa lộ ra, phảng phất như vẫn đứng nguyên một chỗ không hề động đậy.
 
Giờ phút này đã nhìn rõ tình hình của cự nhân, trong lòng Hàn Lập đột nhiên trầm xuống.
 
Thân thể cự nhân óng ánh lập loè, giống như được điêu khắc từ phỉ thúy, càng khó có thể quên chính là thân thể bên ngoài của lục cự nhân bóng tới mức dị thường hoàn hảo. Ngay cả một vết xước cũng không có. Công kích kinh người như thế vậy mà cũng vô pháp làm tổn thương nó mảy may.
 
Mà hai đại thủ của cự nhân chẳng biết lúc nào đã bắt được cái vòng lớn bên hông. Mười ngón dùng lực, Rốp một tiếng ròn tan, ngũ sắc quang hoàn đã bị bóp vỡ.
 
Thoáng cái thoát khỏi trói buộc, cự nhân cười to một tiếng, nâng một tay lên, sau đó dùng sức đập mạnh.
 
Một vòng lục sắc linh quang dập dờn trôi nổi, ngân diễm đang thiêu đốt ở phía dưới lập tức giống như bị thu vào trong đó, lục quang dao động, ngân diễm một lần nữa ngưng tụ xuất hiện, nhưng mà dường như lại tự nguyện bị giam cầm trong lục linh quang thần bí này.
 
Cái này tựa hồ như có thể thôn phệ các loại linh lực của Phệ Linh Thiên Hỏa, không ngờ nó lại không có biện pháp đối phó với đám lục quang này.
 
Còn trên không trung, bảy mươi hai thanh kim sắc tiểu kiếm của Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đã trở lại như cũ, lục sắc cự nhân căn bản không thèm để ý chút nào, tất cả phi kiếm chém lên trên người hắn đều bị lục quang làm cho bắn ngược trở lại.
 
Trong đó có hơn mười lưỡi phi kiếm liên tiếp trảm kích lên, sau đó hào quang thậm chí còn giảm mạnh, phát ra thanh âm ô ô liên tục gào thét.
 
Chính là sau khi tự bạo tại huyết tinh ma hà kiếm, linh tính của những phi kiếm kia bị đánh tan không ít.
 
Những phi kiếm này nguyên vốn đã tổn thương từ trước. Chẳng qua là bị Hàn Lập miễn cưỡng thúc dục tạo ra kiếm trận. Hôm nay lại bị mộc linh biến thành cự nhân quỷ dị dùng thân hình trấn ngược lại. Chi nên lúc này chống đỡ không nổi.
 
Sắc mặt Hàn Lập đại biến, lập tức dùng một tay vẫy lên, tất cả phi kiếm lập tức vù vù bay về, trên đường bay lại chúng cũng thu nhỏ lại mấy lần, đều chui vào tay áo rộng thùng thình của hắn.
 
"Hiện tại ta đã hòa cùng thân thể. Cho dù tu vi có cao hơn ta bao nhiêu lần, lúc này cũng chẳng làm gì được ta. Còn có thủ đoạn gì, ngươi cứ việc thi triển ra, chỉ cần có thể làm ta bị thương một chút, ta sẽ tha cho ngươi một cái mạng, thế nào?" Cự nhân khoanh tay, trong miệng phát ra tiếng cuồng tiếu đinh tai nhức óc, khuôn mặt lộ vẻ ngạo nghễ.
 
Sau khi vị Ngân Giai Mộc Linh này biến thân thành cự nhân. Trên mặt không còn đờ đẫn như trước nữa. Chứng tỏ môn thần thông này cực kỳ nghịch thiên. Tất cả công kích của Hàn Lập đều không có bất cứ hiệu quả gì.
 
Nén mặt của Hàn Lập lúc này cũng xuất hiện vẻ hoảng sợ.
 
Lúc này mới biết bản thân vẫn còn đánh giá thấp sự chênh lệch giữa Ngân Giai Mộc Linh cùng luyện hư tu sĩ.
 
Tu luyện Phạm Thánh Chân Trù Môn cùng Bách Mạch Luyện Bảo Quyết, hắn tự nhiên biết thần thông của mình không thể dùng tu vi cảnh giới đơn giản để đánh giá, vốn dĩ lúc trước đối với bản thân còn rất tự tin, lúc này trong lòng lại còn không được mấy phần nắm chắc.
 
Hóa Thần Kỳ tu sĩ khẳng định không phải là đối thủ của hắn. Mà luyện hư cấp tu sĩ tại Thiên Uyên Thành hắn lại chưa có cơ hội đối đầu.
 
Mà suốt đoạn đường tới đây, Hàn Lập được chứng kiến cuộc chiến giữa luyện hư cấp Diệp Sở cùng tu sĩ Lũng Gia, hắn đã nhận ra toàn bộ thần thông mà mình muốn hướng tới, phảng phất cũng không yếu hơn bọn hắn. Thậm chí nếu như trùng hợp gặp được công pháp bị bản thân khắc chế, hắn muốn chuyển bại thành thắng cũng có khẳ năng.
 
Sớm biết như thế, ngay từ đầu gặp Xích Ảnh của Ảnh Tộc hắn cũng không cần vận dụng Phệ Kim Trùng, tựa hồ cũng có thể mạnh mẽ đại chiến một hồi.
 
Lúc này đây gặp phải đại địch như thế, hắn cũng biết không cách nào thoát khỏi thần niệm của Ngân Giai Mộc Linh. Vậy còn không bằng chiếm tiên cơ trước, sử dụng Đại Canh Kiếm Trận chuẩn bị liều mạng một trận.
 
Nếu đầu hắn có tật, vậy mới trực tiếp đi đối đầu với một đối thủ có cảnh giới chênh lệch với bản thân như vậy.
 
Nhưng hắn cũng tuyệt đối không ngờ, vị Ngân Giai Mộc Linh này thân chịu trọng thương như vậy thế nhưng vẫn còn lợi hại hơn xa so với hắn suy đoán. Sau khi thi triển ra đại thần thông! Không ngờ sử dụng bất kì bí thuật, bảo vật cũng không làm tổn thương được hắn. Lực lượng độn cũng tăng lên đến mức đáng sợ.
 
Loại thần thông này cũng không tránh khỏi quá nghịch thiên đi! Trước mắt cũng chỉ có một loại phương pháp có thể thử một lần. Nếu như đồng dạng không có hiệu quả. Hắn cũng chỉ có vận dụng Huyết Ảnh Độn để tạm thời trốn đi mà thôi, xem xem có thể tìm được sinh cơ hay không.
 
Dù sao hắn tuyệt sẽ không ngoan ngoãn bó tay chịu chết.
 
Các loại ý niệm trong đầu Hàn Lập mạnh mẽ xoay chuyển, dị sắc trên gương mặt dần dần biến mất, ánh mắt lại lần nữa xuất hiện vẻ âm lệ.
 
Hắn cũng không nhiều lời, Phong Lôi Sí sau lưng đột nhiên rung lên, liên tiếp chớp động mấy cái, điện hồ lập tức quấn quanh hai cánh xanh trắng, tiếp đó nắm tay lôi cầu thanh bạch xuất hiện dày đặc. Những thứ lôi thù điện quang này nhảy lên, liên tiếp nổ mạnh phát ra những tiếng lốp bốp.
 
Mà đúng lúc này Hàn Lập cũng ngưng trọng dùng hai tay bấm niệm pháp quyết.
 
Thanh quang hai bên lóe lên, đột nhiên hiện ra bốn đạo thanh ảnh độc nhất vô nhị, sau lưng cũng mọc lên hai cánh. Hai tay bấm niệm pháp quyết.
 
"Có điểm ý tứ!" Lục sắc cự nhân thấy vậy lại hắc hắc cười, trên mặt lộ vẻ kinh thường không thèm để ý.
 
Năm đạo thanh ảnh này sắc mặt trầm xuống. Thân hình nhoáng một cái đã hóa thành năm đạo bạch ti kích xạ ra, nháy mắt đã biến mất không thấy.
 
Mộc linh biến thành cự nhân cười lớn một tiếng, một cái đại thủ bỗng nhiên vỗ tới phương hướng cách hắn mấy trượng.
 
"Ầm ầm" một tiếng, không gian phụ cận lập tức phảng phất như bị bạo liệt vặn vẹo biến hình. Rồi lập tức hiện ra hơn mười đạo bạch quang dài nhỏ gào thét nứt ra.
 
Mấy đạo thanh ảnh lóe lên. Từ bên trong loạng choạng ngã nhoài rồi hiện ra.
 
Bàn tay cự đại chỉ khẽ phất rồi vỗ ra một cái, mấy đạo thanh ảnh này nhất nhất bị diệt vong rồi biến mất vào hư không.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1386


Báo Lỗi Truyện
Chương 1386/2446