Chương 1371: Hắc Diệp Sâm Lâm.


Hai đầu cự thú này trông giống như hai cự viên. Người chúng đầy rẫy lục mao rất dài. Hơn nữa, chúng còn có ba con mắt màu đen chuyển động liên tục, trông có vẻ cảnh giác dị thường.
 
Hàn Lập lẳng lặng nhìn hai con thú đi qua tàng cây, rồi dần dần cách xa, lúc này thân hình mới lại nhoáng lên một lần nữa xuất hiện ở dưới một gốc đại thụ.
 
Nhìn theo phương hướng cự thú biến mất, nét mặt hắn hiện ra sự kinh nghi.
 
Hai con thú này hình như đang tuần tra gì đó, hiển nhiên chúng không phải Mộc Tộc, nhưng sao lại xuất hiện ở Hắc Diệp Sâm Lâm, mà hơn nữa trên vai bọn chúng đang khiêng cự đại đồng xoa, hiển nhiên linh trí của chúng phải cực cao.
 
Chẳng lẽ đó là một dị tộc chưa biết tên.
 
Hàn Lập lo âu, không khỏi lắc đầu.
 
Theo hắn biết, Mộc Tộc cực kỳ bài ngoại, bình thường họ sẽ không bao giờ để cho dị tộc có hành động lớn như vậy trong khu vực của họ, chẳng lẽ đây là chiến thú mà Mộc tộc huấn luyện?
 
Hàn Lập thầm nghĩ như vậy.
 
Thứ gọi là chiến thú kỳ thực chỉ là linh thú mà thôi, nhưng cách gọi khác. Nhân Yêu hai tộc dùng các loại bí thuật để tế luyện, do đó có thể sử dụng những loại linh thú. Các dị tộc khác cũng dùng dược vật hoặc là phương thức khác huấn luyện cổ thú khiến chúng trở lên hữu ích đối với bản tộc.
 
Đương nhiên do thiên phú bất đồng giữa các tộc, nên khả năng huấn luyện, khống chế các thú loại rất khác nhau. Nhưng không phải cổ thú nào cũng có cách bắt chúng phục tùng.
 
Lúc trước, hắn nhìn thấy hai con quái thú của Ảnh Tộc, trong đó một con có uy lực không nhỏ, mà cũng chỉ Ảnh tộc mới có. Có thể loại cổ thú này chỉ có Ảnh Tộc mới có phương pháp thu phục nó.
 
Về phần Mộc Tộc, trước kia không có chiến thú, chẳng lẽ là gần đây chúng đã huấn luyện chiến thú thành công.
 
Hàn Lập bụng chứa đầy nghi hoặc, cuối hắn quyết định không nghĩ nhiều đến việc này nữa.
 
Hai con trường mao thú gần ngay hắn trong gang tấc cũng không phát hiện ra, có lẽ loại này do da dày thịt béo nên không nhạy cảm lắm.
 
Trong lòng nghĩ như thế, thân hình Hàn Lập nhoáng lên một cái, hóa thành một đạo hư ảnh rồi biến mất.
 
Một ngày sau, ở trong rừng, Hàn Lập sắc mặt trầm xuống đang nhìn tám con trường mao thú.
 
Loại cự viên thú loại này có vẻ khác so với hai con hôm trước, chẳng những hình thể bé hơn mà toàn thân lại có màu hỏa hồng, trong tay cũng không cầm đồng xiên hay thứ gì khác. Tám con cự thú đều nhe răng nhìn chằm chằm Hàn Lập, bộ dáng đầy hung tợn.
 
Khóe miệng Hàn Lập khẽ giật.
 
Loại trường mao thú này hẳn là có linh giác cực kỳ trì độn, nhưng vừa rồi đột nhiên có một đội trường mao thú từ phụ cận phóng ra, dường như chúng phát hiện ra sự ẩn tàng của Hàn Lập ở phía sau tang cây, nên hắn lập tức bị chúng bao vây.
 
Nhìn tám con quái thú, con mắt thứ ba của chúng tỏa ra hắc mang không ngừng chớp động, Hàn Lập khẽ nhíu mày.
 
Lúc trước hắn gặp hai con lục mao thú, con mắt thứ ba trên trán chúng dường như là không hề mở ra.
 
Lúc này, trong miệng tám con hồng sắc quái thú phát ra tiếng gầm gừ, thân hình nhảy chồm lên, đồng thời huy động lang nha bổng trong tay có vẻ rất hung hăng.
 
Phía ngoài thân đám hung thú này lập tức nổi lên một tầng lục mang, rồi hóa thành một cỗ cuồng phong lao đến đập thẳng xuống đầu Hàn Lập.
 
Lông mày Hàn Lập nhíu lại, hắn cũng không có ý né tránh mà thong dong vung tay lên không trung. Kim sắc tiểu kiếm thoáng chốc hiện lên, nhoáng một cái liền biến thành tám đạo kim ti bắn ra vây quanh tám con trường mao thú.
 
"Phốc phốc" vài tiếng, tám con quái thú ngã nhào xuống.
 
Tám đạo kim ti chợt lóe lên rồi lại biến thành Tiểu Kiếm như cũ rồi bay trở về, tám cỗ thi thể cùng tiên huyết cứ vậy rơi xuống đất.
 
Tay kia của Hàn Lập lại khẽ vung lên bắn ra tám đoàn hỏa cầu đánh vào các thi thể.
 
Ánh lửa bùng lên, tất cả thi thể quái thú lập tức biến thành tro tàn trong hoả quang.
 
Xử lý bọn chúng xong, khuôn mặt Hàn Lập cũng không chút thay đổi, thân hình chợt lóe hóa thành một đạo tàn ảnh rồi biến mất trong rừng. Hàn Lập cũng không phát giác được chính là hắn vừa rời khỏi không bao lâu có một cây đại thụ gần đó đột nhiên lóe lên lục mang, hai con mắt màu xanh mở ra. Con mắt màu xanh biếc không chút cảm tình từ từ nhìn về phương hướng Hàn Lập biến mất, mắt cũng không hề chớp động.
 
Ở khoảng cách vạn dặm với Hàn Lập tại trong rừng cây cũng có một thân đại thụ đang mở ra hai con mắt màu lục của nó.
 
Lúc này, lục nhãn lặng yên quan sát mọi hướng. Phía xa hơn trăm trượng có một mảnh đất trống trải, một nam một nữ đang sóng vai đứng đó, trong đó nam tử thân khoác tử bào, nữ tử toàn thân vận màu đen - rõ ràng là Lũng Đông cùng Tiểu Hồng.
 
Hai người miệng khẽ nhúc nhích truyền âm cho nhau điều gì đó. Trên mặt đất gần đó, có hơn mười cái xác của trường mao thú.
 
"Lũng huynh! Dường như thực lực của chúng không mạnh, nhưng làm sao chúng có thể phát hiện thuật ẩn nấp của ta mà ngay cả cao giai tu sĩ cũng không thể nhìn thấu." Thiếu phụ khẽ nhíu mày dùng truyền âm nói.
 
"Đại khái là có liên quan đến con mắt thứ ba của chúng. Một số yêu thú sinh ra đều có một ít thần thông đặc thù. Bởi vậy, ta và ngươi càng cần phải cẩn thận." Lũng Đông trên mặt có chút kinh nghi, nhưng trong miệng lại trả lời như vậy.
 
"Chắc chắn là như vậy, chúng ta lên đường thôi, nhất định phải tới nơi đó trước tiểu nha đầu. Nếu không, đồ vật kia rất có thể rơi vào trong tay ả ta." Thần sắc thiếu phụ trầm xuống.
 
"Hắc hắc, thật không nghĩ tới ngươi cùng nha đầu kia lại tham gia nhiệm vụ lần này, dĩ nhiên là đều có mưu đồ riêng của mình. Về phần đồ vật đó đối với Lũng gia chúng ta mà nói cũng chỉ là phế vật, nhưng là tiên tử cũng đừng quên ước định trước kia giữa chúng ta - đồ vật thuộc về ngươi, còn lại người là của ta." Lũng Đông khẽ cười một tiếng quỷ dị, lạnh lùng nói.
 
"Hừ, tuy rằng ta cũng rất muốn Thiên Phượng Huyết, nhưng vì đại sự trong tộc nên cũng biết cân nhắc cái nào nặng cái nào nhẹ, thiếp thân rất rõ ràng." Thiếu phụ hừ lạnh một tiếng.
 
"Ha ha, vậy là tốt rồi. Chúng ta đi thôi!" thanh niên cười vang đầy vẻ đắc ý.
 
Lập tức thân hình hai người chớp lên, cùng nhau biến mất vào trong rừng.
 
Ở trong rừng, tại một hướng khác, xuất hiện một đạo hư ảnh vô cùng đạm nhạt di chuyển với tốc độ cực nhanh
 
Tại một chỗ bí ẩn trong Hắc Diệp Sâm Lâm có cấm chế cực mạnh, tại một ngân sắc tiểu thụ cao sáu bảy trượng có vài bóng người đang ngồi xếp bằng, trong đó một người đột nhiên mở ra hai mắt để lộ hai con ngươi màu bích lục, kim quang trong đó bắn ra tứ phía, trong miệng hắn bỗng nhiên phát ra thanh âm quái dị.
 
Những người ở gần đó cũng đồng thời mở to hai mắt; trong đó có một gã có thân hình cao lớn khác người, hắn bỗng nhiên phát ra thanh âm đầy uy nghiêm, tựa hồ đang hỏi han điều gì đó.
 
Nhân ảnh kia mở to hai mắt, rồi cúi gầm mặt xuống, cung kính trả lời vài câu.
 
Người đó sau khi nghe xong, lập tức trầm giọng phân phó một chút.
 
Mấy người khác lập tức đứng dậy, tản ra đứng vây quanh ngân sắc tiểu thụ.
 
Bóng người cao lớn trong miệng hét lớn một tiếng, một tay chỉ về phía tiểu lâm, từ tay bắn ra một đạo lục tuyến, lướt qua ngân sắc tiểu thụ.
 
Nhất thời ngân sắc tiểu thụ rung lên, toàn thân cây tỏa ra ngân sắc quang mang, đồng thời lóe lên rồi phóng ra từng đạo ngân sắc quang trụ lớn bằng chén cơm, mỗi một đạo chiếu lên trên một bóng người.
 
Một màn bất khả tư nghị xuất hiện.
 
Bóng người bị quang trụ này chiếu vào, thân hình bỗng trở lên mơ hồ rồi biến mất không thấy bóng dáng.
 
Hàn Lập ở bên kia tự nhiên không biết hành tung của mình đã lọt vào trong mắt người khác, mà vẫn ở trong rừng lặng lẽ hành động.
 
Lộ trình phía sau trở nên thuận lợi thần kỳ, dọc theo đường đi ngoại trừ việc ngẫu nhiên gặp được vài con trường mao thú thì không gặp một tên Mộc Tộc nhân nào.
 
Điều này làm cho Hàn Lập vui sướng đồng thời cũng có chút kinh nghi. Nhưng nghĩ lại thì diện tích Hắc Diệp Sâm Lâm quả thật quá lớn, đi cả thời gian dài như vậy mà vẫn chưa gặp phải Mộc Tộc thì cũng không phải điều lạ.
 
Việc lần này quan hệ đến Diệt Trần Đan, hiện tại hắn đã xâm nhập sâu trong rừng, tự nhiên không có khả năng rút lui.
 
Ngay cả trong lòng có chút bất an, Hàn Lập ngoài việc tự nhủ mình phải cẩn thận thêm vài phần thì hai chân vẫn không dừng lại một khắc nào. Hai ngày sau, Hàn Lập đã đứng ở trên một nhánh cây, hai mắt lại nhìn chằm chằm một toà đại sơn cao trăm trượng cách đó không xa.
 
Cây cối trên núi đó thưa thớt dị thường, ngoài có những cây có niên đại từ rất lâu, thì cũng không có thêm loại cây nào.
 
Hàn Lập quan sát đại sơn được hơn nửa ngày, bỗng nhiên khẽ lật tay lấy ra một khối pháp bàn hình tam giác đen tuyền bí ẩn.
 
Tại trung tâm pháp bàn, nhũ quang chớp động không ngừng.
 
Hàn Lập cúi đầu nhìn pháp bàn trong chốc lát, rồi lại nhìn tòa đại sơn; một tay lập tức bắt quyết đánh ra một đạo thanh quang lên pháp bàn.
 
Nhất thời hắc quang trên pháp bàn chợt lóe, nhũ quang hình cầu bay ra, quay tròn rồi bỗng chốc phun ra một đạo bạch ti mỏng manh, bạch ti đó chỉ về hướng một cây cổ thụ trên đại sơn.
 
Ánh mắt Hàn Lập khẽ đảo qua.
 
Cây cổ thụ này có một nửa đã là tàn mộc. Cây cao chừng hơn ba mươi trượng, nửa khúc trên bị cháy đen, giống như vừa bị sét đánh, nửa khúc dưới màu xanh nhưng lại có chút pha vàng, phía dưới gốc lại có chút ít rêu xanh.
 
Hàn Lập nhìn trong chốc lát, bỗng nhiên nhắm hai mắt lại rồi đem thần niệm chậm rãi thả ra dò xét phụ cận.
 
Dò xét xong xuôi, Hàn Lập mới mở mắt có vẻ an tâm.
 
Xung quanh không có một bóng người, cũng không có bất cứ dị thường nào.
 
Hai mắt Hàn Lập híp lại cân nhắc một chút. Tay áo khẽ động, mấy viên ngân châu lập lòe liền xuất hiện ở trong tay, sau đó hắn lại há miệng, từ trong miệng phun ra một ngân sắc Hoả Điểu to bằng nắm tay.
 
Hỏa Điểu này bay quanh thân thể của hắn, biến thành hơn một xích dài, rồi bổ nhào về phía trước, đồng thời cũng đem vài viên ngân châu nuốt vào, tiếp theo thân hình chợt lóe chui vào trong lòng đất không thấy bóng dáng.
 
Sau khi làm xong, Hàn Lập đưa tay về phía trữ vật thủ trạc, trong tay lại xuất ra một chồng trận kỳ thanh quang mênh mông, không nói hai lời Hàn Lập nhằm hướng phía trước ném đi.
 
Bảy tám đạo lục mang bắn nhanh ra, bỗng chốc bắn về bốn phía đồi núi rồi biến mất không thấy gì nữa.
 
Hàn Lập hai tay bấm quyết, thấp giọng niệm chú.
 
Nhất thời bốn phía đồi núi hiện lên một tầng lục sắc linh quang, nhưng dưới pháp quyết của Hàn Lập thì lập tức tiêu biến.
 
Nhìn thấy cảnh này, Hàn Lập mới thở phào nhẹ nhõm, thân hình từ trên nhánh cây nhảy xuống, chớp động vài cái đã đi ra phía bên cạnh đồi núi.
 
Lục quang chợt lóe, cả người biến mất vô ảnh vô tung.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1371


Báo Lỗi Truyện
Chương 1371/2446