Chương 1367: Ác chiến sa mạc


Lũng Đông nhìn có vẻ không mất nhiều sức lực tiêu diệt hai đạo lục ảnh. Hắn không nói không rằng đã rung mạnh thanh huyết kiếm trong tay.
 
Lập tức thanh kiếm bị phân rã, hóa thành một luồng tinh huyết đỏ sẫm, men theo cánh tay cầm kiếm của hắn đi lên rồi biến mất trong tay áo. Hắn thở dài một hơi, đầu tiên trên mặt hắn hiện vẻ đỏ bừng rồi liền sau đó lại tái nhợt không có chút huyết sắc.
 
Hắn nhanh chóng lấy từ trong túi trữ vật ra một bình thuốc đỏ sậm, lấy ra một viên đan dược đỏ tươi rồi ăn vào. Lũng Đông không dám ở nơi này quá lâu, hóa thành một đạo độn quang phá không bay đi. Ở tại một nơi khác trong sa mạc, bạch bào thiếu nữ Tiếu Sinh Sinh đang đứng trên đỉnh một cồn cát. Ở cách đó mấy trượng là bốn cái thi thể lạnh băng. Nhưng thi thể này hoàn toàn không có bất cứ vết thương nào nhưng lại cứ nằm ở đó, không chút sinh cơ.
 
Thiếu nữ lặng yên vuốt vẻ một cái bình ngọc màu trắng, trên mặt hiện lên một nụ cười thần bí. Đột nhiên thân hình nhoáng lên một cái đã hóa thành một đạo kim quang bay lên. Đạo kim quang chỉ chớp lên mấy cái đã biến mất vô tung vô ảnh.
 
Ở một chỗ khác cách đó khoảng mười ngàn dặm, một đạo hồ quang thanh bạch đang cấp tốc độn quang trên không trung. Ở phía sau nó có một đoàn hắc khí cuồn cuộn đi theo. Nhìn tốc độ có vẻ không nhanh lắm nhưng không hiểu sao vẫn có thể theo sát phía sau, không hề bị bỏ rơi lại.
 
Hai người, một trước một sau đuổi nhau gắt gao mấy trăm dặm. Đột nhiên đạo hắc khí phía sau chấn động rồi bỗng nhiên biến mất giữa không trung. Ngay cùng lúc nó biến mất thì đạo hắc khí đó lại xuất hiện giữa không trung cách đó gần một dặm rồi tiếp tục đuổi theo.
 
Lập tức đạo hồ quang thanh bạch cũng tăng tốc, hóa thành đường cong sáng trắng, lại kéo dãn khoảng cách ra thêm một dặm. Hai người cứ như vậy đuổi nhau. Mà trong đạo hồ quang thanh bạch có thể thấy mơ hồ một bóng người, trên lưng mọc một đôi cánh. Đúng là Hàn Lập. Lúc này hắn đang nhíu mày, ánh mắt âm trầm dị thường.
 
Trước đó không lâu, hắn phát lão đạo trong hắc khí đang đuổi theo phía sau. Hắn lập tức dùng Phong Lôi Sí phối hợp với thân pháp Tật Phong Cửu Biến, phát huy độn thuật tới cực hạn nhưng chẳng biết đoàn hắc khí kia làm cái gì biến thành mà độn tốc nhanh vô cùng, hơn nữa cũng có thần thông thuấn di. Hai người đuổi bắt một quãng đường xa như vậy nhưng Hàn Lập vẫn không có cách nào bỏ rơi được nó.
 
Vùng sa mạc này tuy khá lớn nhưng là nơi dị tộc thường xuyên hoạt động. Nếu cứ tiếp tục đuổi bắt như thế này, vạn nhất lại kinh động đến dị tộc thì rất có thể sẽ gây phiền toái lớn.
 
Còn phương pháp đại tổn nguyên khí - Huyết Ảnh độn thì lúc trước hắn đã dùng qua một lần, nếu không phải là lúc vạn bất đắc dĩ thì hắn cũng không muốn thi triển. Xem ra chỉ còn cách đánh một trận với người của Ảnh tộc phía sau thôi.
 
Đối phương có thể phụ thân vào tu sĩ Luyện Hư trung kỳ. Nếu như vậy thì địa vị đối phương trong tộc tuyệt đó là không nhỏ. Quá nửa là tồn tại Luyện Hư cấp như Xích Ảnh.
 
Tồn tại cai giai như thế, nếu là dị tộc khác thì có lẽ Hàn Lập còn có vài phần kiêng kị nhưng đối với Ảnh tộc, các loại thần thông hắn nắm giữ đề có thể khắc chế tộc này. Đúng là có một chút niềm tin vào trận chiến.
 
Hơn nữa sau khi tiến vào Thiên Uyên thành, hắn đã tế luyện mấy bảo vật và luyện thành công pháp. Chưa từng thi triển trước mặt người khác. Nó có uy lực cụ thể là bao nhiêu thì hắn cũng không rõ. Chỉ biế là uy lực chắc chắn rất lớn. Bây giờ dùng trên người vị Xích Ảnh này cũng coi như thử nghiệm vậy.
 
Tâm niệm xoay chuyển nhanh như điện. Hàn Lập sau khi thuấn di một lần nữa, hai cánh sau lưng run lên, thân hình đột nhiên khựng lại giữa không trung.
 
Cùng lúc đó, đoàn hắc khí cũng nhanh như chớp đã đuổi đến phía sau Hàn Lập hơn trăm trượng. Nhưng nó không hề có ý định dừng lại mà nhào thẳng vào Hàn Lập. Cái này cũng không có gì kì quái!
 
Thần thông Ảnh tộc am hiểu nhất chính là mạnh mẽ cắn nuốt nguyên thần và tinh hồn, trực tiếp điều khiển thân thể và cướp lấy hơn nửa năng lực của đối phương.
 
Nhưng Hàn Lập làm sao có thể để đối phương dễ dàng áp sát. Hắn không nói không rằng, hai tay chập lại rồi đẩy ra phía ngoài. "Ầm ầm" tiếng sấm động vang lên. Một đạo kim hồ to như cánh tay từ khoảng không giữa hai bàn tay phóng ra, bất ngờ tấn công hắc khí.
 
Một tiếng hô kinh ngạc truyền ra. Hắc khí đột nhiên lóe lên rồi biết mất không chút bóng dáng.
 
Hàn Lập hừ lạnh một tiếng. Lớp da giữa hai đầu lông mày đột nhiên tách ra, Phá Diệt Pháp Mục lập tức hiện ra, bắn ra một đạo hắc tuyến. Hắc tuyến cũng chỉ lóe lên một cái rồi biến mất.
 
Sau một tiếng nổ đinh tai nhức óc, trong khoảng không cách đó chừng mười trượng bỗng truyền tới một luồng sóng chấn động. Thân hình lão đạo nấp trong đám hắc vụ nhoáng lên một cái đã hiện ra. Trong miệng ngạc nhiên thốt lên: " Phá Diệt Pháp Mục! Không ngờ người lại tu luyện được thần thông này!"
 
Khóe miệng Hàn Lập hơi giật giật, không nói gì nhưng âm thầm thôi động pháp quyết. Đạo kim hồ vừa bắn ra lập tức bòng trở lại, tập kích phía sau lão đạo.
 
Lão đạo thầm kêu không ổn, vừa định né tránh thì Hàn Lập phía xa lại hai mắt đại phóng lam quang, miệng quát lớn một tiếng.
 
Thanh âm không lớn nhưng khi truyền đến tai lại gây ra cảm giác chuông chùa đánh sát tai. Lão đạo chỉ cảm thấy lỗ tai ù ù, trong đầu truyền ra cơn đau kinh khủng, thân hình không khỏi ngây ra. Cùng với tiếng sấm động, đạo hồ quang màu vàng oanh tạc lên hắc khí. Vô số tia quang điện đan xen lẫn nhau, hắc khí trên dưới biến dạng. Một tiếng kêu đau đớn như tiếng ếch bỗng nhiên trừ trong hắc khí truyền ra.
 
Hắc khí cuồn cuộn, tụ tập lại phía dưới chân lão đạo, huyễn hóa thành một con quái thú hai đầu rắn thân ếch, bốn con mắt đỏ lòm nhìn chằm chằm Hàn Lập, vẻ tức giận vô cùng. Hàn Lập vừa thấy cảnh nàn thì không khỏi ngẩn ra. Không ngờ hắc khí hộ thể của đối phương lại do một con quái thí biến thành. THật sự là quá bất ngờ.
 
"Được,, khá lắm! CHỉ là một tu sĩ Hóa Thần mà có thể lay động tâm thần ta. Có phải là thông vừa rồi không. Thử thi triển lần nữa xem nào!" Lão đạo trúng đòn xong, thân hinh nhanh chóng ổn định trở lại, hai mắt âm trầm nhìn Hàn Lập.
 
Hàn Lập nhíu mày lại, xem ra đòn vừa rồi được quái thú dưới chân hắn đỡ hết. Nếu không với sự khác chế của lôi điện với Ảnh Tộc thì khi chịu một đạo Tịch Tà Thần Lôi lớn như thế, hắn không thể nào bình yên vô sự như vậy.
 
Còn phần dùng Thất Thần Thứ công kích lần nữa thì hắn không ngu ngốc như vậy. Loại công kích này chỉ có bất ngờ công kích thì mới có hiệu quả. Nếu không với thần thức khủng bố của đối phương, Thất Thần Thứ làm sao có hiệu quả được.
 
Hàn Lập chẳng muốn nói nhiều, một tay nhấc lên lộ ra bàn tay đen như mực, hư không chụp về phía đạo sĩ một cái. Lập tức không trung đỉnh đầu lão đạo chấn động, rồi bỗng nhiên xuất hiện ra một tòa tiểu sơn đen tuyền.
 
Tòa tiểu sơn xoay tròn một vòng, trong chớp mắt đã biến lớn đến trăm trượng. Phía dưới tiểu sơn đại phóng ánh sáng mờ ảo, phóng ra một quang hoàn ánh sáng mờ ảo chụp xuống phía dưới.
 
Tia lạnh lẽo trên mặt đạo sĩ chợt lóe lên, tay áo phất lên. Bỗng nhiên một thanh tiểu đao trong suốt, dài chừng nửa xích hiện ra. Tiểu đao vừa hiện ra liền hướng lên không trung vung lên. Một đạo đao mang như tuyết lóe lên phóng ra. "Xoẹt..." cũng không biết thanh tiểu đao kia là bảo vật bậc nào mà đao mang và quang hoàn vừa mới tiếp xúc thì quang hoàn đã bị đánh tan. Tiếp đó đao mang thừa thế hung hăng chém lên đáy cự sơn. "Ô oo ng..." một tiếng va chạm như tiếng chuông vang lên.
 
Cự sợ không hề sứt mẻ chút nào trong khi đao mang lại tiêu tán.
 
Sắc mặt lão đạo khẽ biến, còn chưa kịp phản ứng thì một bàn tay trắng như ngọc khác của Hàn Lập lại vươn ra. Nắm ngón tay phân ra, hiện ra năm chiếc khô lâu cốt giới.
 
Lập tức bốn phía lão đạo hiện ra năm bộ khô lâu thật lớn, cùng hé miệng ra. Năm luồng cực hàn chi diễm phóng ra rồi dung hợp thành ngũ sắc chi diễm. Trong chớp mắt đã bao phủ hoàn toàn thân hình lão đạo.
 
Khuôn mặt lão đạo vốn đang vẫn cười lạnh nhưng khi ngũ sắc quang diễm tiếp cận thân thể thì sắc mặt hắn đại biến. Trên người đột nhiên bùng phát hồng mang vạn trượng, vô số kiếm quang đỏ sậm điên cuồng bắn ra bốn phía. Từ ngoài nhìn vào tực như một đóa hồng sắc cự liên vậy. Một cảnh kinh người xuất hiện, đóa liên hoa xoay một vòng thì ngũ sắc quang diễm bị đẩy ra ngoài, không thể tiếp tục tiếp cận được nữa.
 
Hàn Lập thấy vậy thì sắc mặt liền trầm xuống. Hai tay kết quyết, lập tức năm bộ khô lâu rống to một tiếng, hình thể đột nhiên cuồng trướng lớn hơn trước đến mấy lần, nhào thẳng vào đóa hồng liên.
 
"Phốc.phốc.." những tiếng bén nhọn truyền ra. Ngay khi năm bộ nhào đến hồng liền thì trong đóa liên hoa bắt ra năm đạo đao mang trắng toát. Đao mang vừa lóe lên liên chém năm bộ khô lâu thành hai nửa.
 
Tiếp đó hồng liên võ tan, những nơi hồng mang đi qua là ngũ sắc quang diễm tan rã, tán loạn. Thân hình lão đạo lại hiện ra, vẻ mặt ung dung. Một tiếng ma kêu quỷ khóc vang lên, năm bộ khô lâu lại hợp lại như cũ nhưng trong miệng lại phát ra những tiếng ô ô không ngừng, tựa như đang kính sợ lão đạo vô cùng. Hàn Lập thở dài một hơi, vươn tay điểm một chỉ về phía cự sơn xa xa. Lập tức cự sơn ầm ầm giáng thẳng xuống.
 
Thanh thế công kích lớn như vậy nhưng sắc mặt lão đạo vẫn bình tĩnh như thường, chỉ dùng chân khẽ dậm lên thân cự thú dưới chân.
 
Hai cái đầu rắn con quái thú lập tức há miệng, hai đạo hồng ảnh bắn ra, hung hăng đánh lên cự sơn. Một tiếng nổ long trời lở đất truyền ra. Không ngờ cự sơn lại bị đánh bay ra ngoài. Nhìn cảnh này, đồng tử Hàn Lập co rút lại, mặt cuối cùng cũng trở nên khó coi.
 
Hai đạo hồng ảnh đó rõ ràng là hai cái lưỡi rắn nhưng lại có lực lượng quá kinh khủng, đến cả Nguyên Từ thần sơn cũng bị đánh bay. Hàn Lập âm trầm chụp hai trảo vào hư không, cự sơn màu đen và năm bộ khô lâu lập tức biến mất. Hai bàn tay trắng đen lại trở về như bình thường, không có bất cự điểm khác thường nào.
 
"Hắc hắc, có vẻ bảo vật của ngươi cũng không ít nhỉ. Nhưng với từng đó pháp lực mà muốn đối đầu với ta thì quá ngông cuồng rồi đấy. Xem ra ngươi cũng chẳng có thủ đoạn gì." Lão đạo tựa hồ đã hết kiên nhẫn. Người chưa có hành động gì nhưng cự thụ dưới chân hắn lại phát ra một tiếng rít chói tai.
 
Một sóng chấn động như một cơn sóng khuyếch tán ra bốn phía. Trong nháy mắt đã lan ra đến hơn một dặm.
 
Linh quang đủ màu sắc xung quanh đó liên tiếp chớp động. Vô số quái thú bỗng nhiên xuất hiện, lớn thì như tòa tiểu sơn, nhỏ thì chỉ gần một trượng, cả đám con nào con nấy bộ dáng dữ tợn. Gió tanh phần phật, trong chốc lát đã bao vây Hàn Lập lại, nhìn chằm chằm không có chút hảo ý nào.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1367


Báo Lỗi Truyện
Chương 1367/2446