Chương 136: Yến gia


"Ta cũng tiếp tục cùng với mấy vị" Hồng Liên tán nhân rất dứt khoát.
 
"Tốt, tốt! Hàn huynh cso phải cũng vậy hay không" Đạo sĩ bộ dáng thật cao hứng, lại hướng tới Hàn Lập hỏi.
 
Hàn Lập nghe nói thế, cũng do dự.
 
Trên lý thuyết, hắn cũng là người mới, tiếp tục đi theo nhóm này cũng là lựa chọn tốt nhất, nhưng trong lòng lại không biết tại sao, có cảm giác có chỗ không ổn, tựa hồ thật sự nếu mà làm như vậy, khẳng định là sẽ hối hận.
 
"Tại hạ cũng đợi sau khi giao dịch chấm dứt, thì mới quyết định! Nhất thời cũng không vội!" Hàn Lập cười nói, hắn quyết định né trước rồi hãy nói.
 
"Ồ!" Những lời này của Hàn Lập hiển nhiên ngoài dự liệu của những người khác, làm cho đám người Tùng Văn có chút ngạc nhiên.
 
"Hàn huynh có do dự gì? Tán tu chúng ta tạo thành một khối mới có thể không bị người ta khi dễ, huống chi đối với việc có thể phá thâu kỹ của huynh đài, tiểu đệ cũng rất có hứng thú, đối với cuộc sống sau này cũng muốn bàn luận một chút!" Ngô Cửu Chỉ có chút bất mãn.
 
Hàn Lập nghe giọng điệu của thiếu niên này nói, cũng không mất lòng, chỉ là cười cười mà không nói gì.
 
"Ha ha, Hàn huynh cũng không nói, khẳng định không cùng một đường với chúng ta, chỉ là phải nói một chút, cái này cũng là nhân chi thường tình mà thôi!" Tùng Văn đạo sĩ vội vàng khuyên giải.
 
"Đúng vậy, lời của Tùng Văn đạo trưởng, nói đúng việc trong lòng của tại hạ, tại hạ đích xác có chút việc khó nói, cho nên mới phải thận trọng một chút!" Hàn Lập tựa hồ đối với Tùng Văn đạo sĩ rất là cảm kích, lộ ra bộ dáng trong lòng có việc khó nói.
 
"Như vậy đi, cứ cho là ta nhiều chuyện đi!" Thiếu niên cảm giác được bản thân hình như trở nên hơi ép người, cũng không bực bội nữa.
 
Tùng Văn đạo sĩ bất đắc dĩ cười cười, dùng một loại ánh mắt huynh trưởng bao dung, âm thầm hướng về Hàn Lập tỏ ý xin lỗi.
 
Hàn Lập tự nhiên sẽ không đem việc này để ở trong lòng.
 
Bất quá nếu việc này cũng đã giải quyết, tất cả mọi người đều đứng dậy, cáo từ đi trở về. Hàn Lập cũng tại lầu hai tìm gian phòng trống mà an giấc.
 
Tới ngày thứ hai, trừ hòa thượng và Hàn Lập ra, những người khác đều đi ra khỏi căn lầu, đồng loạt kết bạn mà đi.
 
Lúc này, hòa thượng tại lầu một vẫn tiếp tục niệm thiện, mà Hàn Lập ở bên trong phòng dùng ngón tay khẽ vẽ vời trên một lá bùa, chìm lấp trong trầm tư.
 
"Cái này lá bùa sơ cấp, mặt trên có linh quang khẽ chớp động, quả nhiên là không giống với lá bùa ở tại thế tục, xem ra không phải chỉ là nguyên liệu có chỗ đặc thù khác nhau, mà chính là cần phải có pháp thuật để duy trì" Hàn Lập thầm nghĩ.
 
Hàn Lập xuất ra lá bùa này, nguyên tính thật tiễn một chút sở học trước kia "Định thần thuật". Nhưng hắn đột nhiên nghĩ đến, tựa hồ chế ra Định thần phù này cũng không được, tuy cũng phải cần bút mực để vẽ nên. Mà sự khác biệt, những thứ này trong thế giới của người tu tiên cũng có bán, cũng không thể dùng đồ của thế tục, phải chăng là do người tu tiên đặc chế ra sao?
 
Nghĩ tới đây, Hàn Lập ở bên trong phòng ngồi không yên. Hắn quyết định đi tìm hòa thượng, dù sao hắn cũng là người mới tu tiên cũng có rất nhiều chuyện cũng không dấu diếm được, còn không bằng cứ thoải mái trực tiếp đi hỏi.
 
"Thí chủ suy nghĩ không sai, muốn thành công chế ra một đạo linh phù, trừ việc phải dùng nguyên liệu đặc thù luyện chế lá bùa ra, còn phải dùng máu có chứa linh khí của yêu thú làm đan sa thì mới được, về phần bút thì tùy tình huống mà định!" Khổ Tang hòa thượng sau khi nghe nghi vấn của Hàn Lập xong, thì bình tĩnh nói.
 
"Khổ Tang đại sư, cái gì gọi là theo tình huống mà định?" Hàn Lập ngồi đối diện với hòa thượng, cứ thế mà hỏi, không một chút ngượng ngùng nào.
 
"Người tu tiên chúng ta bút sử dụng để chế linh phù, ngoại trừ có thể dùng lông trên người yêu thú mà chế thành bút lông ra, còn có thể dùng bút than có chút thiên tài địa bảo, cái này cũng có thể gia tăng khả năng chế phù thành công cùng uy lực của phù lục. Nhưng nếu như không có điều kiện, thậm chí dùng bút thường tại thế tục cũng được, chỉ là khả năng chế phù thành công thật sự là thấp đến đáng thương" Hòa thượng lắc lư cái đầu, xem ra là không tán thành Hàn Lập dùng phương pháp này để luyện phù.
 
"Đa tạ đại sư chỉ điểm? Ta cũng đi xem một chút, xem thử còn có khả năng nào để chế phù hay không!" Hàn Lập đứng dậy, hướng về phía hòa thượng mà ôm quyền.
 
"Thí chủ đi thong thả!" Hòa thượng lại nhắm mắt lại, tiếp tục tham thiện đại nghiệp.
 
Xem ra hôm nay không muốn ra ngoài cũng không được! Bản thân nhớ kỹ bút cùng đan sa đều rẻ, đại khái cũng phải sáu bảy khồi linh thạch. Chẳng lẽ phải đem bán "Phi hành phù" trong tay sao?
 
Hàn Lập một bên muốn đi, một bên nghĩ lại, người bước ra khỏi lầu, hướng về phía khu vực giao dịch mà tới.
 
Bây giờ là buổi sáng, cho nên trên đường người tu tiên cũng tụm hai tụm ba, cũng không tính là vắng, nhưng nhìn phương hướng của bọn họ tựa hồ đều hướng về phía khu vực giao dịch, xem ra đại bộ phận đều là đến bán hàng.
 
"Mau nhìn, con chim thật lớn!" Một người tu tiên nam đột nhiên kinh hãi hô lên.
 
Tiếp theo, một bóng đen thật lớn, lướt trên đầu Hàn Lập mà qua.
 
Hàn Lập thất kinh, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.
 
Chỉ thấy một con quái điểu hai đầu lớn bằng con trâu nhỏ, đang bay qua đỉnh đầu bọn họ.
 
Con này vừa giống như là không phải là ưng, thân đầy lông mao màu xám dài, hai cánh rọng mấy trượng, dưới thân còn có một đôi móng vuốt giống như liêm đao sắc bén, mà bên trên là hai cái đầu chim hung ác, có bốn con mắt ẩn chứa lục quang.
 
Một con yêu cầm thật hung ác!
 
"Lớn thật!"
 
"Thật sự là lớn!"
 
"Mau bắt nó, thay cho ngựa cỡi!"
 
Người tu tiên phía dưới đều dừng chân, bàn tán nghị luận, còn có chút người thậm chí còn muốn thử bắt nó.
 
"Các ngươi không muốn sống nữa sao! Đó là linh cầm của đệ nhất tu tiên đại tộc Yến gia Cô vũ sơn nuôi dưỡng "Song thủ vụ", trên đó đoan chắc là người của Yến gia, muốn tự tìm đường chết sao?"
 
Chỉ vài câu nói lạnh như băng, đã đem những người này từ trong mộng đẹp mà thức dậy.
 
"Yến gia? Là gia tộc tu tiên duy nhất trong các tu tiên đại phái, có tu sĩ Kết đan kỳ sao?" Có người thất thanh nói.
 
"Không phải Yến gia đó thì còn có Yến gia nào nửa? Ta tới sớm hơn các người, cho nên đã gặp qua "Song thủ vụ" này một lần. Còn biết lần này Yến gia phái hai người huynh muội, tham gia lôi đài của Thăng tiên đại hội!" Lại là gã tu tiên đó đắc ý dương dương nói.
 
"Cũng không chắc! Yến gia phái người tham gia Thăng tiên hội, năm trước bọn họ cũng không có phái người mà! Cứ như vậy, cũng không dám chắc là chỉ có hai người!"
 
"Chính vậy, vạn nhất trên lôi đài đụng phải hai người Yến gia, cũng thật sự là kém may mắn!"
 
Những người tu tiên này, sắc mặt cũng có chút không tốt, có người thậm chí còn thở dài cảm thán!
 
Hàn Lập lại lạnh lùng nhìn quái cầm đang đi xa xa không nói gì, xem bộ dáng của yêu điểu này, rõ ràng là quái ưng đã gặp Thiết Ngưu, vậy đối thần tiên nam nữ đúng là huynh muội Yến gia!
 
Hàn Lập đang suy nghĩ, mà các người tu tiên ở phụ cận cũng đang trải qua cơn phong ba thì thì to nhỏ, đều nói về chuyện này.
 
Cuối cùng, hắn cười nhạt, cứ đơn giản mà đi tới.
 
Bên trong sân rộng hiện tại người đã không ít, mặc dù cũng không náo nhiệt bằng tối hôm qua, nhưng cũng xem như là mười phần nhân khí.
 
Hàn Lập sờ sờ mấy bình đan dược trong áo, quyết định đem một chút đan dược đổi lấy một số đồ đạc cần thiết.
 
Vì vậy, hắn lần này không đi từ từ lối lần trước, mà từ ngõ khác mà đi vào trong sân rộng, hắn định bắt đầu từ bên này.
 
Dọc theo đường đi, ánh mắt của Hàn Lập thỉnh thoảng lại nhìn sang hai bên đánh giá, nhìn các loại tài liệu cùng phù lục, cùng một số pháp khí có chút cổ quái, cũng không có gì lọt vào trong mắt hắn.
 
Đột nhiên, Hàn Lập dừng bước trước một quầy hàng. Hắn nhìn một cuốn sách không dày lắm, có chút xuất thần.
 
Quyển sách này phía trước có đề mấy chữ: "Trường Xuân công", mộc thuộc tính tu tiên công pháp cơ bản, giá trị hai linh thạch bậc thấp.
 
"Quyển sách này, ta muốn mua!" Hàn Lập chậm rãi cúi xuống, cầm lấy lật sơ qua một lần, rồi ngẩng đầu bình tĩnh nhìn chủ quầy mà nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #136


Báo Lỗi Truyện
Chương 136/2446