Chương 134: Thăng tiên đại hội


"Cái gì là Thiên vụ đài Thăng tiên đại hội?" Ngô Cửu Chỉ đột nhiên hỏi vấn đề mà Hàn Lập đang nghi hoặc.
 
Cái tên "Thăng tiên đại hội", Hàn Lập đã nghe từ Vạn Tiểu Sơn, và cxung đã nghe người ta nói mấy lần, nhưng vẫn chưa có cơ hội hiểu rõ chi tiết nội dung "Chẳng lẻ cũng là hội giao dịch như Thái Nam hội sao?" Hàn Lập âm thầm tự nghĩ.
 
"Không thể nào! Ngay cả Thăng tiên hội cũng không biết? Đây chính là mười năm một lần tại Việt quốc, là cơ hội tốt nhất để các người tu tiên trẻ tuổi bái nhập vào các đại phái tu tiên" Hắc Mộc có chút ngạc nhiên, còn có chút hưng phấn nói.
 
"Ngô huynh đệ tuổi còn trẻ như vậy, khẳng định là vẫn ở tại một chỗ tiềm tu, không biết Thăng tiên đại hội cũng không phải là chuyện lạ" Tùng Văn đạo sĩ không có gì ngạc nhiên.
 
"Ồ! Có chuyện như vậy sao? Có thể gia nhập thất đại phái, đây chính là một bước lên trời!" Ngô Cửu Chỉ nhất thời hứng thú hẳn lên, hướng tới Hắc Mộc hỏi.
 
"Hiện tại chưa phải là lúc nói về Thăng tiên hội, vấn đề về tán tu chúng ta mất tích, mới là chuyện chúng ta hiện tại cần thảo luận" Hồ Bình Cô cũng không biết là có phải nhằm vào thiếu niên, có chút bất mãn nói.
 
"Không có sao cả, nói cho Ngô huynh đệ biết một chút cũng tốt, có lẽ còn có những người khác, cũng không rõ ràng lắm về việc Thăng tiên hội" Tùng Văn đạo sĩ mỉm cười nói, nhưng Hàn Lập lại cảm thấy đối phương cố ý vô tình nhìn về phía mình một cái.
 
Hàn Lập trong lòng rùng mình, Tùng Văn đạo sĩ này chẳng lẻ nhìn ra cái gì? Hắn chính là vẫn tận lực dấu chuyện là người mới tu tiên, cũng có thể tránh được con mắt của người khác, nhưng hôm nay xem ra vẫn không thể qua mắt được người này. Nhãn quang của Tùng Văn đạo sĩ quả thật độc đáo!
 
"Nếu Tùng Văn đạo trưởng đã nói như vậy, ta cũng nói qua cho Ngô huynh đệ một chút" Hắc Mộc thấy như vậy, cũng hăng hái hẳn lên, lập tức nói ra.
 
Vì vậy mọi người lại trở về chỗ, ngoại trừ tên mập Hoàng Hiếu Thiên ra.
 
"Ta đối với chuyện Thăng tiên đại hội rất rõ ràng, nên về trước ngủ, các ngươi cứ tiếp tục đi".
 
Gã mập mạp thần tình lạnh lùng nói, sau đó không đợi những người khác nói gì, liền rời khỏi phòng, để những người trong phòng hai mắt nhìn nhau.
 
"Mọi người không cần để ý, Hoàng huynh công pháp tu luyện tương đối kỳ lạ, cần phải ngủ, cũng không phải là cố ý chậm trễ!" Tùng Văn vẻ mặt bình thản vội vàng giải thích hộ cho Hoàng Hiếu Thiên.
 
Mọi người trong phòng nghe được những lời này, đại bộ phận đều nở nụ cười gượng gạo. Để ý sao? Ai dám để ý? Người này pháp lực so với đạo sĩ ngươi còn muốn mạnh hơn!
 
Không khi bên trong phòng, có chút xấu hổ.
 
"Hắc Mộc huynh, cũng nên tiếp tục đi!" Cũng chính là Ngô Cửu Chỉ phá tan cục diện này, thúc giục nói.
 
Hắc Mộc vừa nghe, cười cười, liền mở miệng nói tiếp.
 
"Nhắc tới Thăng tiên đại hội này, cũng không thể không nói đến Trúc cơ đan, là đan dược mà người tu tiên Luyện khí kỳ điên cuồng muốn sở hữu nhất…"
 
Vốn người tu tiên đang ở Luyện khí kỳ nếu như nhớ tiến nhập Trúc cơ kỳ, trở thành một thành viên chính thức của tu tiên giới, ngoại trừ công pháp cơ sở luyện đến tầng thứ bảy trở lên ra, còn phải dùng linh dược "Trúc cơ đan" mà chỉ có các đại môn phái mới có thể luyện chế ra được, mới có hy vọng đột phá bình cảnh, thành công trúc cơ.
 
Cái này cũng tạo ra một mỹ danh cho Trúc cơ đan là "Thăng tiên hoàn", điều này làm cho người tu tiên càng thêm điên cuồng.
 
Mà tại đại phái tu tiên, Trúc cơ đan cũng vô cùng hiếm.
 
Bởi vì nguyên liệu của Trúc cơ đan thật sự vô cùng khó tìm, cho dù tất cả các môn phái tu tiên của Việt quốc cùng liên thủ, xuất vật xuất lực, cũng phải cứ mười năm, mới hy vọng có được mấy đỉnh đan dược, chính là chỉ hơn ngàn viên mà thôi.
 
Mà đan dược này cho dù được các môn phái phân chia sạch sẽ, cũng không cách nào thỏa mãn nhu cầu của bọn họ, cho nên căn bản không có khả năng Trúc cơ đan xuất hiện ở bên ngoài.
 
Chính là, cả tu tiên giới của Việt quốc, cũng có rất nhiều người tu tiên công pháp tu luyện cơ sở luyện đến hơn tầng thứ bảy tồn tại, những người này cũng có nhu cầu bách thiết uống Trúc cơ đan để đột phá bình cảnh.
 
Cứ như vậy, một bên là Trúc cơ đan cực kỳ thiếu, đều bị các đại môn phái nắm giữ, về phương diện khác, nhu cầu "Trúc cơ đan" của người tu tiên càng ngày càng nhiều, mà ở bên ngoài không thể tìm được một viên nào. Điều này đã sớm tạo nên mâu thuẫn gay gắt giữa hai bên, thậm chí đã từng làm cho người tu tiên cấp thấp không kềm được lửa giận, đã gây thù óan với các môn phái.
 
Người của các đại phái tu tiên này, tự nhiên cũng nhận thấy được tình thế không ổn này, nhưng trong thời gian ngắn cũng không có cách nào khả thi. Dù sao "Trúc cơ đan" của bọn họ bản thân dùng còn không đủ, làm sao có thể xuất ra cho người của các môn phái khác!
 
Nhưng thiên hạ không có vấn đề nào là không giải quyết được, cuối cùng nguy cơ này, đã được môn thiên tài trong môn phái đưa ra cách giải quyết.
 
Hắn đột nhiên nghĩ ra một vấn đề, đó là mỗi khi Trúc cơ đan xuất lò, thì ở bên ngoài cũng có rất nhiều người tu tiên có tư chất hơn người, để cho bọn họ gia nhập các đại môn phái này, rồi sẽ cho bọn hắn dùng Trúc cơ đan.
 
Làm như vậy, vừa có thể làm cho Trúc cơ đan không lưu truyền ra ngoài, lại có thể tiêu trừ được sự bất mãn của các người tu tiên cấp thấp khác, dù sao có thể gia nhập đại phái tu tiên, người tu tiên này sao có thể không vui. Lại có thể chọn ra được đệ tử có tư chất ưu tú, thật sự là một cách tốt tam toàn kỳ mỹ.
 
Bất quá phương pháp chọn lựa này, tự nhiên phải công chính nghiêm minh, không thể để cho người ta bàn tán, nếu không sẽ lại có hiệu quả trái ngược lại.
 
Vì vậy các môn phái này dùng phương pháp kinh điển nhất, làm cho người ta tín phục nhất, đó chính là phương thức đả lôi đài, để cho người có thực lực hơn người có thể cướp lấy tư cách gia nhập môn phái bọn họ.
 
Mà thất đại môn phái, đều tự đưa ra mười đệ tử đem mười khối Trúc cơ đan, thưởng cho người chiến thắng cuối cùng.
 
Đương nhiên, bọn họ cũng sẽ có sự hạn chế về độ tuổi, sẽ không thu nạp ngời trên bốn mươi tuổi nhập môn, những người này cho dù tư chất tốt, cũng không có tiền đồ để bồi dưỡng.
 
Cứ như vậy mà "Thăng tiên đại hội" đã được sản sinh!
 
Mà người có thể ở trên lôi đài thắng được người khác, quả nhiên đều là pháp lực cao nhất, tư chất hơn người, làm cho các đại môn phái rất vui vẻ khi thu làm đệ tử.
 
Mà oán khí của các người tu tiên khác, cũng theo sự cử hành của đại hội này mà tan thành mây khói, sự chú ý của bọn họ tất cả đều đặt ở cơ hội mười năm một lần cá vượt long môn này.
 
Thăng tiên đại hội cứ như vậy mà mỗi lần là có bảy mươi người tu tiên may mắn trở thành đệ tử của các đại môn phái, làm cho các người tu tiên khác càng thêm điên cuồng.
 
Đến cuối cùng, cơ hồ tất cả những người tu tiên Luyện khí kỳ trong độ tuổi đó, tự nhận thực lực không kém đều sẽ liều chết xông pha vài lần, hy vọng có thể cải vận, từ cá hóa rồng!
 
Nhưng lôi đài này cũng không phải là tốt như vậy, người tu tiên cấp thấp bọn họ dù sao pháp thuật cũng không phải là nói khống chế là có thể khống chế, mỗi lần đả lôi đài như vậy cũng sẽ có không ít người chết và bị thương, cũng tạo nên không ít thâm cừu đại hận!
 
Hắc Mộc này vừa nói, cũng phải mất một thời gian, mà Ngô Cửu Chỉ chăm chú lắng nghe cũng có thu hoạch lớn! Mà Hàn Lập ở một bên mà nghe, cũng thu hoạch không ít, đối với chuyện của tu tiên giới, càng hiểu rõ thêm.
 
"Ta nếu xông pha lôi đài thành công, chẳng phải là cũng có thể trở thành đệ tử nhập môn của các đại môn phái" Ngô Cửu Chỉ sau khi nghe xong, vẻ mặt rất hào hứng.
 
"Nằm mơ đi, ngươi cứ như vậy mà muốn đi đả lôi đài, không phải bị thương thì cũng chết!" Hồ Bình Cô nghe Ngô Cửu Chỉ đang nói chuyện nằm mộng giữa ban ngày, không nhịn được châm chọc vài câu.
 
"Ồ, tại sao, ta không được sao? Công pháp tầng thứ tám còn không có tư cách lên lôi đài sao?" Ngô Cửu Chỉ lần này cũng không tức giận, ngược lại nghiêm trang hướng về phía Hồ Bình Cô mà thỉnh giáo.
 
Hồ Bình Cô có chút kinh ngạc, nhưng sau khi do dự một chút, thì vẫn nói:
 
"Ngô tiểu tử, ngươi có biết bảy mươi người năm ngoái đoạt khôi, đều là dạng người gì không? Tại lôi đài đã chết bao nhiêu người tu tiên sàng sàng như ngươi không?"
 
"Mong Hồ phu nhân chỉ giáo!" Ngô Cửu Chỉ có chút thành khẩn nói.
 
"Toàn bộ quá trình chiến lôi đài Thăng tiên đại hội lần trước, ta chính mắt xem cả quá trình, hiện nghĩ lại cũng sợ hãi không thôi" Hồ Bình Cô tựa hồ nhớ ra chuyện gì rất đáng sợ, sắc mặt có chút trắng bệch ra.
 
Mà trượng phu của nàng thấy vậy, vội vàng đưa tay vòng qua vai của nàng mà an ủi. Hồ Bình Cô quay đầu lại nhìn trượng phu, sắc mặt cũng hòa hoãn đi rất nhiều.
 
"Hai vợ chồng chúng ta vốn không định tham gia lôi đài, chỉ là đi xem một chút mà thôi, dự tính là sẽ ở tại Luyện khí kỳ cả đời. Mà các ngươi nếu còn có hùng tâm tráng chí, ta cũng kể cho các ngươi một ít sự lợi hại của lôi đài, để tránh cho các ngươi chết không minh bạch" Hồ Bình Cô thản nhiên nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #134


Báo Lỗi Truyện
Chương 134/2446