Chương 1334: Tâm hàn nhập thể


Cô gái họ Hứa trước sự chú ý của đông người như vậy, tuy trong lòng không yên, cũng chỉ có thể run rẩy, một luồng sáng trắng phóng ra, sau một lần xoay, hóa thành phi kiếm trong suốt ở phía trên đỉnh đầu.
 
Đúng là nàng băng tinh kiếm pháp bảo bổn mệnh mà nàng tu luyện! Xem ra, cô gái này cũng vô cùng bất đắc dĩ.
 
Kỳ thực cho dù lục ba nhẫn bị tác động, nhưng chỉ cần cho cô ấy một chút thời gian, đem ngàn năm huyền ngọc đều dung nhập vào trong kiếm, khi băng tinh kiếm uy lực tăng mạnh, cũng không phải không có hy vọng phong bế chiếc đao đó.
 
Hiện tại dù đã phóng ra phi kiếm, Hứa Tiên Tử lại không dám liều lĩnh lập tức chém vào thanh lục sắc phi đao kia, mà lại chần chừ liếc Hàn Lập một cái.
 
Hàn Lập nhìn cả băng tinh kiếm và lục sắc phi đao, đột nhiên đưa một tay ra bắt lấy phi kiếm giữa hư không.
 
Hứa Tiên Tử chỉ cảm thấy bổn mệnh pháp bảo có chút rung mạnh, sau đó "vù" một tiếng, rồi thoát khỏi khống chế của bản thân, bị thu vào tay Hàn Lập.
 
Hàn Lập một tay nắm lấy chuôi kiếm, tay còn lại đang từng ngón búng vào thân kiếm, phát ra những tiếng như phượng kêu.
 
Âm thanh dễ chịu, tựa như âm thanh của mẹ tự nhiên.
 
Lão nhân nhìn thấy cảnh này, đầu tiên ngẩn ra, sau đó lập tức mỉm một nụ cười lạnh nhạt.
 
Tuy tu vi đã đạt đến cảnh giới như họ, đích thực có thể thi triển công pháp bí thuật để tăng cường uy lực pháp bảo của mình, nhưng không dựa vào đâu để tăng cường uy lực cho pháp bảo bổn mệnh của người khác, tuyệt không phải là chuyện dễ dàng gì.
 
Dù sao bất kể loại linh lực gì, vẫn là xung đột công pháp, đều rất khó có thể hòa vào làm một.
 
Chỉ là lần này y tăng cường uy lực pháp bảo bổn mệnh của đồ đệ, cũng là vì không lâu trước vô tình có được một loại linh phù ảo diệu vô cùng, phí mất nửa tháng khổ công tế luyện, cuối cùng đạt được cảnh giới này.
 
Trước mắt Hàn Lập chỉ là một tu sĩ sơ cấp, y cũng tuyệt đối không tin đối phương trong thoáng chốc có thể tăng cường uy lực của phi kiếm.
 
Huống hồ, muốn dùng băng phong ấn Lục Ba Nhẫn, cũng chỉ có thể là cùng thuộc tính băng hàn mới được. Lão nhân đã nhìn thấu hạn chế cực lớn này, mới không có chút lo sợ rằng Hàn Lập sẽ dùng thủ đoạn.
 
"Hảo kiếm!" Hàn Lập tựa hồ nhìn thấu toàn bộ tâm can lão nhân, khóe miệng cử động, lập tức dùng bàn tay đang nắm chuôi kiếm, phóng ra ngọn lửa màu bạc, trong nháy mắt bao trùm lấy phi kiếm, sau đó lóe sáng, hòa thành màu trắng, bên ngoài giống như hình ảnh của một con chim lửa tung cánh, sống động vô cùng, giống như đã khắc sẵn trên thân mình vậy.
 
Đúng khi Hàn Lập dùng Phệ Linh Thiên Hỏa ép vào Băng Tinh Kiếm, làm hiện ra cảnh tượng là kỳ như vậy.
 
Đây là sự thần thông khó thể nắm biết của linh lực Phệ Linh Thiên Hỏa, nó vốn là thái âm chân hỏa cùng tinh hỏa của mặt trời hợp nhất mà thành, có thể tùy ý chuyển hóa thành thuộc tính chí hàn chí nhiệt, mới có thể dễ dàng nhập vào trong phi kiếm.
 
Nhìn thấy cảnh này, lão giả mở to mắt ra thêm mấy phần, đồng tử hơi co lại, những người khác cũng đều kinh ngạc vô cùng.
 
Bàn tay Hàn Lập vừa cử động, phi kiếm liền "vù" một tiếng, bị ném trở về.
 
Hứa Tiên Tử vui mừng vội vàng nhẩm kiếm quyết, nhất thời điều khiển lại được phi kiếm, sau đó lẩm nhẩm trong miệng, mười ngón tay ngọc ngà gõ liên tục, từng đạo pháp quyết lóe sáng rồi nhập vào trong phi kiếm, đồng thời cũng đem toàn bộ pháp lực của bản thân rót vào thân kiếm.
 
Nhất thời phi kiếm phát ra những tiếng vù vù, đột nhiên phát sáng, trên bề mặt hiện lên một lớp hỏa ngân sắc, sau đó thoắt cái biết thành một con chim lửa màu bạc.
 
Không khí trong điện đường khi con chim lửa xuất hiện, nhiệt độ hạ xuống cực hạn, thậm chí trên mặt đất dường như phủ một lớp sương tuyết trắng xóa, trong suốt lấp lánh.
 
Một tiếng quát của Hứa Tiên Tử vang lên, hai cánh con chim lửa vỗ mạnh, lao về phía lục sắc phi đao cách đó không xa.
 
Thấy Băng Tinh Kiếm rõ ràng đã bị Hàn Lập tác động, uy lực tăng lên bội phần, sắc mặt gã lùn hiện ra vài phần kinh hoàng, nhưng việc đã tới nước này, chỉ có thể cắn răng chịu đựng, cũng niệm khẩu quyết, sử dụng pháp bảo bổn mệnh.
 
Lục sắc phi đao lóe sáng, cũng hóa thành một con giao long lục sắc một sừng hung dữ. "Ầm" một tiếng nổ lớn vang lên.
 
Lục giao long cùng hỏa điểu lao vào nhau, hai màu lục ngân đan vào nhau, hỏa điểu mở to miệng, cắn đến nửa mình con giao long.
 
Gã lùn hét lớn lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, nét mặt kinh hãi không biết làm sao nữa.
 
"Bịch" Hỏa điểu vang lên một tiếng nhỏ, hóa thành một luồng sương, bao trùm lấy phần còn lại của con lục giao long.
 
Trong không gian ánh sáng bạc phát ra mặt mẽ, một tiếng động lớn phát ra, một khối băng to lớn cao tới hơn mười trượng xuất hiện trên không trung.
 
Con lục giao long bị đóng băn bên trong gào thét, thân hình bắt đầu tan biến, dần hoàn hình về một chiếc phi đao.
 
Có điều không chú ý tới rằng, khi phi đao vừa mới hiện hình, một tia sáng từ trong làn sương băng lặng lẽ bắn ra, chợt lóe rồi vụt tắt chưa nhập vào trong phi đao, vì vậy biến mất không chút dấu vết.
 
Gã lùn cách bổn mệnh pháp bảo chỉ hơn hai mươi trượng, khi phi đao bị băng phong, đồng thời "bịch" một tiếng, đổ gục xuống đất giống như cương thi, lập tức hôn mê.
 
Phệ Linh Thiên Hỏa là một loại nghịch thiên thần thông, cho dù những tu sĩ tu luyện năm đó chẳng may gặp phải, vẫn sẽ phải chịu chút thiệt thòi, có mỗi một pháp bảo của Nguyên Bối tu sĩ, cho dù có tăng thêm chút uy lực, căn bản không chịu nổi một đòn.
 
Hứa Tiên Tử thấy vậy, mừng rỡ vội vàng tung thêm một chiêu.
 
Nhất thời ngân sắc băng vụ ngưng đọng, trong phút chốc trở lại thành phi kiếm màu bạc, cũng lập tức bay trở về.
 
Nhưng giữa đường, một luồng lửa màu bạc tróc ra từ thân kiếm, lóe lên rồi vụt tắt.
 
Một lát sau, ngọn lửa này nhập vào thân thể Hàn Lập không thấy bóng dáng…
 
Cùng lúc đó, thần sắc hoàng bảo bên cạnh cũng bình thường trở lại, lúc này thân hình thoáng kinh sợ. Sau đó, liền đến bên cơ thể đồ đệ, ánh mắt đảo qua liền phát hiện, trên thân thể gã lùn dưới đất kia xuất hiện một lớp nhũ bạch sương kỳ quái, hơn nữa sắc mặt tái xanh, giống như sắp bị chết cóng.
 
"Tâm hàn nhập thể!" Hoàng bảo thấy cảnh tượng đó, thất thanh kêu lên, vẻ mặt kinh hãi.
 
Nhưng y dù sao cũng là hóa thần tu sĩ, không xem xét thêm nữa, giương tay áo về phía khối cự băng trên không trung, một đạo hồng quang phóng ra, bao vây lấy khối băng, "ầm" một tiếng, một luồng hỏa vân bạo phát, nuốt trọn khối băng, nhiệt độ trong điện đường tăng lên mạnh mẽ, khối cự băng cũng tan chảy trong nháy mắt, thoắt cái lục sắc phi đao cũng có lại được tự do, lập tức sáng lên bay trở về, nhập vào trong thân thể gã lùn đang nằm trên mặt đất.
 
Hàn Lập nhìn thấy cảnh đó, trên mặt không chút biến sắc.
 
Để che đậy sức mạnh thực sự của Phệ Linh Thiên Hỏa, sau khi làm tiêu giảm uy lực của phi đao, băng phong phi đao là uy lực của chính Băng Tinh Kiếm, bằng không dựa vào sức mạnh của linh hỏa, cực hàn nó tạo ra sẽ dễ dàng bị hóa giải. Nhưng, Hàn Lập cũng hiển lộ một chút lợi hại, để cho đối phương biết khó mà lui.
 
Đầu tiên y dùng uy lực cực hàn của Phệ Linh Thiên Hỏa rót vào phi đao, thông qua liên lạc của ý thức, trực tiếp xâm nhập vào cơ thể của gã lùn.
 
Lại nói tiếp, sự thần thông của chiêu tâm hàn nhập thển này, cũng là một tuyệt chiêu của Phệ Linh Thiên Hỏa mà Hàn Lập mới thi triển được ít lâu.
 
Y đã từng tìm hiểu qua những thông tin liên quan, căn nguyên của sức mạnh này lai lịch không đơn giản, tựa hồ sức mạnh cực hàn này chỉ có trong nhiều truyền thuyết của linh giới.
 
Nhưng hiệu quả mà nó làm được thực không nhỏ.
 
Hàn Lập thoáng chốc biến thành thần bí khó lường trong suy nghĩ của lão nhân.
 
Lão nhân nhanh chóng lấy ra từ trên người một viên dược hoàn màu đỏ nhét vào miệng gã lùn, sắc mặt tái xanh của y dần tan biến, thở hắt ra một tiếng, rồi mới quay ra nhìn Hàn Lập, sắc mặt có chút khó đoán.
 
"Hàn huynh đệ thần thông kinh người, Hoàng mỗ tự hổ thẹn không bằng, chuyện cầu hôn của tiểu đồ coi như bỏ đi, tại hạ xin được cáo từ!" Hoàng Bảo nghĩ thêm một lát, cuối cùng chắp tay trước Hàn Lập, miễn cưỡng cười nói.
 
Sau đó đỡ gã lùn dậy, rồi rời khỏi điện phủ.
 
Hàn Lập thản nhiên đáp lễ, không nói thêm gì. Nhưng mắt nhìn tới khi lão nhân đi khuất khỏi cửa điện phủ, thần sắc vẫn trầm tư, không đợi Hứa Tiên Tử kịp nói lời cảm tạ, lạnh lùng hỏi một câu: "Người này có lai lịch thế nào?" Hứa Tiên Tử ngẩn người, nhất thời không hiểu ý của Hàn Lập, đại hán mắt bích bên cạnh lại nhanh chóng lãnh ngộ, vội vã trả lời: "Hàn tiền bối an tâm, Hoàng Bảo sư đồ đề xuất thân từ một tiểu tông môn tên là Lưu Sa Cốc, không phải đến từ cổ đại tông gì hết. Y chính là trưởng lão có tu vi cao nhất Lưu Sa Cốc rồi."
 
"Thế này đi, xem ra ta không cần lo lắng thêm gì rồi! Hứa đạo hữu, ta tự ý giúp ngươi trong lúc thi hành nhiệm vụ bổn đội, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng. Nếu còn có những chuyện phiền phức như thế này xảy ra nữa, mong ngươi tự thu xếp lấy. Ngươi hiểu ý ta chứ!" Y đột nhiên quay mặt về nữ tu sĩ nói.
 
"Vãn bối hiểu, lần này đa tạ tiền bối rat ay tương trợ, lần sau tuyệt không có những chuyện như thế này nữa." Hứa Tiên Tử trong lòng có chút nặng nề, nhưng vẫn kính cẩn cảm tạ.
 
Hàn Lập gật đầu, người chuyển hướng đi về phía cửa lớn, rồi rời khỏi điện phủ.
 
"Ngân hỏa này là loại cực hàn gì mà có thể thi triển tâm hàn nhập thể, nhưng những loại hàn diễm hay truyền bá đều không phải như thế này. Hứa đạo hữu, tựa hồ Hàn tiền bối đặc biệt chiếu cố tới ngươi, hai người hẳn có chút quen biết, có biết đó là loại hàn diễm gì không?" Bích nhãn đại hãn đợi Hàn Lập đi khuất, cười khổ một tiếng, quay đầu hỏi Hứa Tiên Tử.
 
"Hàn tiền bối quả thực có chút quan hệ với tổ tông thiếp, nhưng loại hàn diễm này cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy. Hôm nay nó một hơi nuốt trọn man thú nhân sau khi hợp thể, loại thần thông này cũng không phải quá kỳ lạ. Nhưng, Hàn tiền bối tựa hồ không thích người khác tìm hiểu về y, Trác huynh ít hỏi về những vấn đề này thì tốt hơn.
 
"
Nếu không…" Hứa Tiên Tử nhẹ thở dài một tiếng, cuối cùng bỏ lửng câu nói.
 
Bích nhãn đại hán nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi, sau đó liên tiếp gật đầu đồng ý.
 
Nhưng lúc này, Hàn Lập đã hóa thành một đạo thanh hồng, bay thẳng về hướng Thiên Trắc thành.
 
Theo tin tức y có được, hội đấu giá sẽ tổ chức vào buổi trưa, đi vào lúc này là đúng lúc.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1334


Báo Lỗi Truyện
Chương 1334/2446