Chương 1322: Động phủ


"Người đó thần thông khó lường, đồ nhi thân mang phó thác, đích thực đã thất bại. Cuối cùng nếu không phải bàng quan thiên vệ ra tay, đồ nhi suýt chút nữa đã bị đối phương một kiếm chém chết rồi." vừa thấy Phỉ Thúy Giao Long, hán tử họ Ông vội cúi đầu, hai tay bó lập đứng ở một bên.
 
"Đối phương chẳng qua chỉ là một tên tu sĩ hóa thần sơ kì, thần thông của ngươi vốn dĩ không nhỏ, ta lại còn đặc biệt cho ngươi mượn dùng Thiên Hồn Linh, sao còn có thể thất bại? Từ khi nào ngươi trở nên vô dụng như vậy!" Phỉ Thúy Giao Long ánh mắt tối sầm lại.
 
" Đồ nhi đã tận lực. Người đó không những có vô số thần thông, còn có một Đỉnh Trạng Linh Bảo, đúng rồi, hắn còn là một luyện thể sĩ Kim Cương Quyết đại thành." Điếu Mi hán tử toát mồ hôi lạnh, vội vàng mở miệng giải thích cho mình.
 
"Có linh bảo? Kim cang quyết đại thành?" nghe hán tử họ Ông nói vậy, giọng nói của Giao Long cũng có chút kinh ngạc.
 
"Không sai, mỗi câu của đồ nhi đều là thật, quyết không có nửa câu dối trá." Điếu Mi hán tử vừa nghe Giao Long có chút ý hứng thú, trong lòng thở phào một hơi.
 
Phỉ Thúy Giao Long trong mắt ánh lên chút tư lự, đột nhiên một chiếc móng vuốt dưới chân cào một cái trong hư không về phía hán tử họ Ông.
 
Sau một tiếng "phốc" một đám hắc quang bao lấy Thiên Hồn Linh bay ra từ trên người hán tử, sau khi xoay tròn, liền rơi vào tay của Giao Long.
 
Nó cúi đầu quan sát kĩ lưỡng một hồi, một lát sau, ánh mắt bắt đầu tối lại.
 
Hán tử họ Ông thấy vậy, tim lại giật thót.
 
"Nói như vậy, người này đi theo con đường tu luyện pháp thể song tu. Hà hà, loại tu sĩ này những năm thượng cổ đã từng thịnh hành một thời gian. Nhưng đến giờ, đã không còn mấy người nữa. Cũng không nghĩ xem, trong hai loại pháp lực và luyện thể thuật cho dù luyện bất cứ loại nào cũng không biết phải tốn biết bao nhiêu thời gian. Nếu như đồng thời luyện cả hai, dù cho là tiền kì viễn siêu đồng giai tu sĩ, nhưng một khi đã luyện tới mức chí thâm, thì đạo hạnh chắc chắn sẽ vượt xa tu sĩ thông thường. Hơn nữa tu luyện luyện thể thuật phải cần thiên phú nhất định. Theo như ta biết, tu sĩ cuối cùng có thể luyện thành pháp thể song tu, có thể vào đến bậc hợp thể, từ cổ đến nay chỉ có Thiên Nguyên Thánh Hoàng mấy người mà thôi. Những người này hoặc là vốn dĩ cũng là luyện thể sĩ, sau đó trở thành tu sĩ. Hoặc là đã ăn thiên tài địa bảo gì đó, khiến cho thân thể trở nên vô cùng mạnh mẽ. Nếu không đi theo con đường này căn bản là tự tuyệt con đường tu hành mà thôi." Phỉ Thúy Giao Long cười lạnh nói.
 
"Người này đã đem Kim Cương Quyết luyện tới đại thành. Lẽ nào còn có luyện thể thuật gì có thể tiếp tục rèn luyện thân thể" Điếu Mi hán tử ngẩn ra hỏi.
 
"Kim Cương Quyết đại thành đã là cảnh giới cao nhất của người phàm luyện luyện thể thuật, nếu như muốn tiếp tục rèn luyện thân thể, phương pháp tốt nhất đương nhiên chỉ có thể là tìm một số Cổ Ma Giới ma công và công pháp Yêu tộc để tu luyện. Tuy nhiên, hai loại đều là công pháp dị tộc, nguy hiểm trong đó khẳng định là không nhỏ. Đối phương có thể đồng thời tu luyện thân thể và pháp lực đến cảnh giới hiện nay, một tu sĩ hóa thần trung kì như ngươi không phải là đối thủ cũng không phải chuyện quá kì lạ. Nhưng cho dù như vậy, hắn như thế nào lại có thể phá giải Thiên Hồn Linh của ta, hơn nữa không những hồn chủ trong chuông bị diệt, đến cả hàng vạn ác hồn khác cũng mất đi sáu bảy phần" Giọng nói của Giao Long đột nhiên trở nên lạnh giá.
 
"Đồ nhi không biết sao hắn làm được, con đem hắn hút vào không gian trong chuông, nhưng người này không lâu thì đã phá được ra ngoài. Tình hình động thủ cụ thể, đồ nhi không được tận mắt nhìn thấy." hán tử họ Ông lại vội vàng giải thích.
 
"Hừ, Thiên Hồn Linh tuy vẫn chưa lên được Hỗn Độn Vạn Linh Bảng, nhưng đủ để đối phó với một tên tu sĩ hóa thần hậu kì. Xem ra người này không phải là có mang theo bên mình chí bảo khắc chế âm hồn gì, mà là đã tu luyện được đại thần thông chí dương chí cương. Thôi bỏ đi, bảo vật này cùng lắm bắt lại một lần nữa một số tinh hồn ác thú, là có thể tế luyện lại uy năng, nhưng di bảo của người đó, không cho phép làm mất." Giao Long nhìn chăm chú hán tử hồi lâu, mới hừ lạnh một tiếng thu ánh mắt lại.
 
"Đa tạ sư phụ khai ân, nhưng bây giờ linh địa đã thuộc về tên tiểu tử đó rồi, một khi bị hắn mọi nơi bày cấm chế, chúng ta đi đâu tìm bảo vật, chỉ sợ bất tiện rất lớn." Hán tử đầu tiên là vui vẻ, nhưng sau chần chờ hỏi.
 
"Đây đúng là có chút phiền phức. Nhưng linh địa lớn như vậy, trong thời gian ngắn hắn không thể bố trí nhiều cấm chế thâm sâu, cũng không phải hoàn toàn không có cách giả quyết. Ngươi hãy đi trước tới nơi bản thể ta bế quan, lấy tín vật của ta, đi tìm hảo bằng hữu của ta Công Dương Kỹ. Chí bảo Mê Thiên Ngũ Sắc Phiên của hắn có thần thông không thể tưởng tượng có thể điên đảo ngũ hành, hóa vật vô hình. Ngươi tạm thời mượn về đây, sau đó chúng ta sẽ tìm thời cơ thích hợp lén vào nơi đó tìm bảo vật. Nếu làm như thế, thì sẽ nợ Công Tôn lão ma một món nợ ân tình lớn, sau này sợ rằng không dễ gì trả được".
 
Phỉ Thúy Giao Long không có hảo khí nói.
 
Hán tử họ Ông không dám tiếp lời gì, chỉ có thể tỏ vẻ mặt thêm phiền não đứng đó liên tục gật đầu.
 
Cùng thời gian đó, Hàn Lập vừa mới hóa độn ra khỏi bức tường thành cao lớn mười mấy trượng của Thiên Uyên thành, hướng về bình nguyên phía ngoài thành bay đi.
 
Đấu pháp vừa kết thúc, hắn cũng không quay về lại Phi Linh điện, hướng thẳng đến linh địa mình chọn mà đi.
 
Với thần thông hiện giờ của Hàn Lập đương nhiên là chớp mắt vạn dặm, chỉ ba bốn ngày, đường đi bình an vô sự đã tới trước một sơn mạch lớn cây cối xanh um.
 
Đây chính là cái gọi là quỳnh lại sơn quang mang nhất liễm, Hàn Lập hiện hình trên đỉnh một ngọn núi bên sơn mạch, thoáng nhìn qua một lượt sơn mạch lớn chừng hơn mười vạn dặm này, hai mắt hơi híp lại.
 
Tuy nói rằng sơn mạch này là kém nhất trong ba phiến sơn mạch của Ngọc Khuyết Các, nhưng có thể cho tu sĩ hóa thần tu luyện, linh khí dày đặc cũng không phải tầm thường. So sánh với cái gọi là thánh địa tu luyện của Nhân giới, tuyệt đối là cách biệt một trời một vực.
 
Nhìn trong chốc lát, Hàn Lập hài lòng gật đầu độn quang hóa thành một đạo thanh hồng tiến vào trong sơn mạch.
 
Không bao lâu hắn đã độn qua hơn mười vạn dặm.
 
Tuy bay nhanh trên không cao, nhưng thần niệm của Hàn Lập phóng ra bốn phía, tất cả mọi vật nội trong vạn dặm đều bị bao trùm trong đó.
 
Dọc trên đường đi, hắn đã phát hiện bốn năm chỗ có bày cấm chế, rõ ràng là động phủ của những tu sĩ khác.
 
Hàn Lập không để ý gì nhiều tới những người hàng xóm này, ngược lại tăng tốc độn quang bay lướt qua.
 
Khi Hàn Lập gần vượt qua hơn nửa sơn mạch, cuối cùng cũng đã tới sơn mạch linh địa dài hơn hai vạn dặm của mình mà địa đồ đã ghi, liếc mắt một cái không thể nhìn tới điểm cuối. Hơn nữa nơi này ngoài hắn ra thì không còn sự tồn tại của tu sĩ nào khác.
 
Hàn Lập trong lòng mừng rỡ, cũng không vội lập tức xây dựng đông phủ, mà điều khiển độn quang, đi một vòng quanh phạm vi đã đánh dấu trên địa đồ, chậm rãi dạo chơi một vòng. Hơn nữa cứ cách một đoạn, lại từ trên không trung ném xuống một pháp kì trắng, vừa rơi xuống đất thì liền biến mất.
 
Những pháp kì này chỉ là pháp khí cấp độ thấp nhất, ngoài có một chút tác dụng mê huyễn ra, chủ yếu là dùng để nói cho những tu sĩ khác ở gần đó biết linh địa này đã có chủ. Khiến cho bọn họ không tùy tiện tiến vào khu vực này.
 
Sau đó Hàn Lập bắt đầu thản nhiên đi dạo trong khu vực này.
 
Kết quả hơn nửa ngày sau, hắn phát hiện ra trong linh địa mấy mỏ linh quặng và chỗ có linh dược tự nhiên. Nhưng đều chỉ còn sót lại phân nửa.
 
Đương nhiên, những linh khoáng và linh dược này chỉ là loại bình thường và khá phổ biến, đoán chừng tu sĩ trước kia chiếm cứ linh địa này cũng không muốn tiêu tốn quá nhiều thời gian để khai thác và thu hái.
 
Hàn Lập cũng chẳng đặt những thứ này vào trong mắt, nhưng có thêm nhiều thứ cho hài hòa, cũng có thể xem là một niềm vui nho nhỏ.
 
Sau khi xem xét tất cả một vòng, cuối cùng Hàn Lập dừng lại trên không trung của trung tâm linh địa, sắc mặt bắt đầu trở nên trầm ngâm.
 
Có chút kỳ quái, hắn không hề phát hiện ra nơi này có điểm gì đặc biệt, tên Điếu Mi hán tử kia liều chết chiến đấu một trận như vậy, lẽ nào chỉ để thuận tiện cho việc tu luyện một loại mật thư nào đó hay sao.
 
Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái, tức thì nhẹ nhẹ lắc đầu.
 
Với bộ dạng tức giận bại hoại của đối phương sau khi thua trận, khẳng định việc không phải đơn giản như vậy, huống hồ nếu muốn nói linh địa rộng lớn, thì đâu chỉ có mỗi chỗ này, sao nhất thiết muốn liều mạng với hắn như thế, thậm chí còn động sát tâm, xem ra sau này nếu có cơ hội, vẫn cần phải lục soát kĩ lưỡng một lần nữa mới được, nếu không trong lòng hắn sẽ luôn có một nghi hoặc, không có cách nào chuyên tâm tu luyện được.
 
Tuy khu vực này cũng đã tạm ổn, nhưng đương nhiên vẫn có vài chỗ linh khì càng đậm đặc hơn.
 
Hàn Lập suy đi tính lại lĩ lưỡng một hồi, cuối cùng đã có quyết định. Tiếp tục độn quang hướng thẳng đến nơi mình đã lựa chọn mà đi.
 
Không bao lâu, Hàn Lập đã xuất hiện ở một nơi sương mù năm màu cuồn cuộn nằm giữa hai ngọn núi lớn.
 
Nơi đây có vẻ là một chiểu trạch lớn, từ lớp bùn dưới đất không ngừng bốc lên loại chướng khí tươi đẹp dị thường, chừng cao hơn trăm trượng, hơn nữa chứa kì độc, cho dù là tu sĩ nếu vô ý hít phải thì cũng rất phiền phức.
 
Quan trọng nhất là, trong loại sương mù này không biết hàm chứa những thành phần dị thường gì, có thể khiến cho thần niệm bị hạn chế nhất định, không có cách này thâm nhập sâu vào bên trong.
 
Không lâu trước đó khi Hàn Lập đến nơi này xem xét, dựa vào khả năng nhìn xuyên thấu của Thanh Minh Linh Mục sau khi xâm nhập sâu vào trong chướng khí mấy dặm mới mơ hồ phát hiện ra một tòa thạch cốc tự nhiên cỡ vừa. Vừa đúng có thể kết nối với hai ngọn núi lớn.
 
Nơi bí mật tự nhiên như thế, đương nhiên là nơi tốt nhât để Hàn Lập giấu lối vào động phủ.
 
Hàn Lập phi độn vào vào thạch cốc, rất dễ dàng mở ra một động khẩu ở một nơi không nổi bật trên tường thạch cốc, sau đó phóng Phi Kiếm, tùy ý đào ra hai thông đạo rất dài, thông thẳng đến trong lòng của hai ngọn núi lớn.
 
Hắn có ý định, đồng thời mở ra hai tòa động phủ trong hai ngọn núi lớn.
 
Một tòa dùng để đánh lừa những tu sĩ khác, một tòa mới thực sự là nới tọa thiền tu luyện, nhốt linh trung linh thú và chăm sóc linh dược.
 
Còn về tòa Thiên Cơ Phủ kia, bởi vì kích thước quá nhỏ, nên đương nhiên bây giờ không cần thiết lấy ra sử dụng.
 
Động phủ vừa hoàn thành xong, Hàn Lập lập tức chuyển toàn bộ linh thảo linh mộc mà hắn mang từ Nhân Giới đến vào trong dược viên, những Phệ Kim trùng nuôi dưỡng lâu nay cũng được thả vào trùng thất, trải qua nhiều năm nuôi dưỡng như vậy, những con Phệ Kim Trùng này con nào con nấy đều to lớn kinh hồn, dữ tợn dị thường, rõ ràng khoảng cách để nuôi dưỡng chúng đến độ trưởng thành đã không còn xa nữa.
 
Còn con Báo Lân Thú, Hàn Lập cũng đặc biệt chuẩn bị cho nó một cái chuồng dễ chịu, đem nó ném vào trong, để nó tự tu luyện.
 
Tuy nhiên khi Hàn Lập đi vào trong một gian thú thất trống không bố trí âm u dị thường, sắc mặt lập tức hiện ra vẻ nặng nề.
 
Hắn đem Linh Thú Hoàn trên tay nhắm thẳng vào gian thú thất này lắc nhẹ một cái, lập tức sau khi một mảng hắc hà trôi đi, một thứ cao hàng trượng đen trùi trũi đột ngột xuất hiện ở giữa phòng.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1322


Báo Lỗi Truyện
Chương 1322/2446