Chương 1316: Tranh giành linh địa


Mập mạp nghe thấy đại hán nói như vậy, thầm thở ra một hơi, mặt lộ dáng tươi cười đa tạ một tiếng, liền dùng ngọc bội tại một nơi quang điểm lơ lửng chữ "Tứ", làm tiêu ký.
 
Nhất thời vốn là chữ "Tứ" , sau khi một đạo thanh ti tiến vào, nhoáng lên một cái biến thành "Ngũ" .
 
Vị này cũng nhìn trúng một chỗ linh địa có điều kiện tốt nhất của "Thúy Lang Sơn", dự định đánh tới chiếm lấy.
 
Thấy mập mạp lựa chọn nơi này, sắc mặt vài tên tu sĩ còn lại vốn ngồi ở một bên đều đại biến. Người vốn có ý muốn giống như thế, nhất thời tắt đi tính toán trước kia.
 
Bởi vì mập mạp là một gã tu sĩ Hóa Thần Hậu Kỳ, chỉ luận tu vi mà nói, tuyệt đối đè chắc so với các tu sĩ khác ở đây .
 
Sau khi mập mạp tuyển chọn xong, liền thản nhiên về tới trên chỗ ngồi của mình, tựa hồ còn muốn nhìn xem lựa chọn của người khác.
 
Nhưng bởi vì lựa chọn của hắn, lại làm cho các tu sĩ còn lại cũng đưa ra quyết định cuối cùng, lại có hai người đi ra ngoài, phân biệt hai lần chọn cái linh địa của Thiên Vận Sơn , trong đó mọt chỗ có người, một chỗ lại vốn là vắng vẻ.
 
Sau khi hai người này lựa chọn xong, lại lập tức nhẹ nhàng đi xuống lầu .
 
Các tu sĩ còn lại chau mày, hiển nhiên còn chưa có quyết định.
 
Lúc này, Hàn Lập bỗng nhiên từ chỗ ngồi đứng lên, đi về phía tử bào đại hán.
 
Các tu sĩ khác chợt ngẩn ra.
 
Dù sao Hàn Lập rõ ràng vừa tới không lâu, lại nhanh như vậy tuyển chọn mục tiêu, tự nhiên làm cho bọn họ có chút ngoài ý muốn.
 
Một tay Hàn Lập nhẹ nhàng phất một cái ở trên vòng tay trữ vật, một cái hộp ngọc xuất hiện ở trong tay, mỉm cười, lấy cả ngọc bội của mình, cùng đưa cho tử bào đại hán.
 
Tử bào đại hán cũng không có lập tức tiếp lấy hộp ngọc, sau khi ánh mắt đảo qua trên người Hàn Lập, thản nhiên nói:
 
"Nghe nói trong thành có một gã tu sĩ phi thăng họ Hàn mới tới, chẳng lẽ chính là ngươi?". "Tiền bối thực sự là tin tức linh thông, chính là vãn bối." Hàn Lập trong lòng hơi giật mình, nhưng nét mặt không có gì thay đổi trả lời.
 
"Nếu như vậy, Hàn đạo hữu hẳn là là lần đầu tiên tuyển chọn động phủ. Như vậy, không cần nộp cái đồ cung phụng gì, có thể trực tiếp lựa chọn linh địa ." Tử bào đại hán hướng Hàn Lập nở nụ cười hiếm thấy.
 
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm!" Hàn Lập ngẩn ra, nhưng lập tức thản nhiên cười cười đem hộp ngọc thu lại.
 
Nghe được Hàn Lập là tu sĩ phi thăng gần đây, các tu sĩ còn lại đều cả kinh nhìn về phía Hàn Lập, trong mắt đều mang theo một tia dị sắc.
 
Xem ra tu sĩ phi thăng, tại Thiên Uyên Thành đích thật là một loại tồn tại khác biệt.
 
Tử bào đại hán trong nháy mắt liền kiểm tra xong ngọc bội của Hàn Lậpi, gật đầu trả lại cho hắn.
 
Hàn Lập cũng không có chần chờ, tại một chỗ linh địa không có tiêu ký nào trên bình phong, nhẹ nhàng nhoáng lên ngọc bội của mình.
 
Nhất thời một tia thanh quang phun ra, một chữ "Nhất" hiện lên ở chỗ đó.
 
Người ở bên ngoài quan tâm cử động của Hàn Lập vừa nhìn rõ ràng chỗ hắn chọn, đều thấy rối loạn mọt hồi . Bởi vì địa phương mà Hàn Lập chọn, lại bất thình lình chính là một linh địa trên Thúy Lang Sơn .
 
Nói lấy tu vi Hóa Thần Sơ Kỳ của Hàn Lập, tuyển chọn phiến sơn mạch này, cũng không phải cái gì đáng ngạc nhiên, thế nhưng có mấy chỗ linh địa khác trong sơn mạch này rõ ràng cũng là không người, Hàn Lập lại không chớp mắt một cái chọn nơi có linh khí loãng nhất . Cái này làm cho những người này có chút buồn bực .
 
Chỗ tốt duy nhất của linh địa , chính là vì bù đắp chỗ linh khí thiếu hụt của linh địa, cho dù là phạm vi linh địa cực kỳ rộng lớn, là chỗ có phương viên hai vạn dặm, là rộng gấp mười lần một cái linh địa của sơn mạch khác đi nữa,nhưng mà có điều là ai cũng biết, linh địa tốt xấu hoàn toàn cùng linh khí có liên quan, bằng không linh địa cho dù lại lớn, linh dược cùng linh quáng khẳng định cũng phi thường cằn cỗi . Về phần tu luyện, tự nhiên càng thêm bất lợi .
 
"Ngươi thật sự muốn chọn nơi này xây dựng động phủ sao? Nên biết một khi tuyển chọn rồi, trong trăm năm cũng không thể tùy ý đổi lại động phủ." Tử bào đại hán cũng đồng dạng ngoài ý muốn, xem xét phiến linh địa kia trên bình phong chỉ chốc lát, nhướng mày nói.
 
"Vãn bối mới tới Linh Giới, chỉ cần trước tiên có một nơi đặt chân là được, cũng không muốn cùng các vị đạo hữu tranh đoạt cái gì. Nơi đây tuy rằng hơi kém chút, nhưng là không người tranh chấp." Hàn Lập bình tĩnh trả lời.
 
"Nếu nghĩ như vậy, vậy cũng tùy ngươi. Dù thế nào một khi tiêu ký hạ xuống, bất luận kẻ nào cũng không thể thay đổi lại." Tử bào đại hán nghe Hàn Lập nói như vậy, trên mặt mang theo một tia cổ quái quan sát Hàn Lập một lần, mới xua xua tay nói, thanh âm lại khôi phục vẻ lười nhác trước kia.
 
Hàn Lập lại không thèm để ý sau khi ôm quyền một cái, lại trở về chỗ ngồi, dự định xem một hồi nữa.
 
Lại một gã tu sĩ đứng lên, có vẻ cũng muốn đi tới chỗ tử bào đại hán lựa chọn linh địa, nhưng vào lúc này, bỗng nhiên một âm thanh vang lên từ phía cầu thang, một người lại không có thị nữ dẫn dắt trực tiếp đi lên tâng hai.
 
Tu si ở tầng hai vừa thấy người này, săc mặt đều cả kinh biến hóa liên tục, chỉ có tên mập mạp tu vi cao nhất kia vừa thấy người này, hai mắt lại sáng ngời hô: "Hóa ra là Ông đạo hữu, thế nào lần này cũng có hứng thú tranh đoạt linh địa sao!"
 
Người lên lầu là một gã hán tử mặc lam bào, hai hàng lông mày vểnh lên, mắt chợt hiện ra hàn quang, khiến cho người ta cảm thấy có một loại cảm giác cực kỳ hung ác.
 
"Hắc hắc, Kim huynh có thể tới đổi động phủ, Ông mỗ tự nhiên cũng có thể tới." Ánh mắt hán tử tại trên người mập mạp đảo qua, cười nhạt một cái nói.
 
Người này là một gã tu sĩ Hóa Thần Trung Kỳ , thế nhưng đối mặt với mập mạp Hậu Kỳ, lại hoàn toàn có vẻ kết bạn ngang hàng, điều này làm cho Hàn Lập trong lòng khẽ động, không khỏi quan sát người này nhiều hơn.
 
Dù sao tu vi tới loại trình độ này như bọn họ, mỗi một khi tiến giai đều đại biểu cho thực lực lại chênh lệch thật lớn. Đương nhiên người trên thân có linh bảo giống như hắn, lại tu luyện thành các thần thông nghịch thiên như Phệ Linh Thiên Hỏa, Nguyên Từ Thần Quang, tự nhiên là ngoại lệ của ngoại lệ.
 
Vị lam bào nhân này có thái độ đối với một vị tu sĩ Hậu Kỳ như vậy, xem ra phải có điều ỷ vào.
 
"Ông hiền đệ nói đùa, động phủ bây giờ của ngươi, chính là chiếm cứ một cái linh địa nhất đẳng, cần gì phải lại đổi làm cái gì." Mập mạp vuốt vuốt cái cằm to mập, trong ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc.
 
"Hắc hắc, tại hạ gần đây dự định tu luyện một loại bí thuật mới, đối với linh khí không quá coi trọng, thế nhưng lại cần phạm vi của linh địa phải rộng lớn hơn một chút, bằng không tu luyện lên sẽ có chút phiền phức . Chỉ có trước tiên tạm thời đổi một chút mà thôi." Lam bào hán tử cười ha ha, trả lời hàm hồ . "Thì ra là thế!" Vẻ mặt của mập mạp họ Kim chợt hiện ra vẻ đã hiểu, nhưng hắn có thực sự tin tưởng hay không, tự nhiên chỉ có trời biết .
 
Hàn Lập nghe thấy hai người hán tử đối thoại nói như vậy, lại nhíu mày, nhưng lập tức lại ra vẻ dường như không có việc gì.
 
Lam bào hán tử đi vài bước tới chỗ tử bào đại hán, tới trước mặt rồi thì hai tay chắp lại, mới cung kính ân cần thăm hỏi nói:
 
"Tham kiến Tiêu sư thúc, gia sư lệnh cho vãn bối gửi tới sư thúc một tiếng hỏi thăm sức khỏe ."
 
"Vấn an? Bằng tính tình thối của Minh lão quái, làm sao nói như thế được. Có điều là, sư phụ ngươi trước sau đã tránh thoát qua sáu lần đại thiên kiếp, sợ rằng thiên kiếp thứ bảy, rất khó lừa dối nữa." Tử bào đại hán lại cười nhạt nói.
 
Vừa nghe tử bào đại hán nói lời ấy, trên khuôn mặt hán tử lông mày vểnh lộ ra một tia xấu hổ, nhưng lập tức thành thật trả lời: "Gia sư đích xác đã tại trong động phủ bế quan hơn hai trăm năm, chuẩn bị tế luyện một kiện linh bảo, mong chống đỡ được thiên kiếp lần sau."
 
"Linh bảo! Xem ra vận khí của sư phụ ngươi không tồi, lần trước linh bảo chính là vì chống đỡ thiên kiếp mà bị hủy, nhanh như vậy liền thu đủ tài liệu để luyện chế một kiện nữa. Nói như thế, sư phụ ngươi ngược lại cũng không phải không có cơ hội vượt qua thiên kiếp lần sau. Được rồi, lần này bản tôn trực ban công việc chấp chưởng nhiệm vụ lúc này, không thích hợp nói thêm cái gì nữa, ngươi mau chọn nhanh linh địa của mình đi." Sắc mặt tử bào đại hán bỗng nhiên trầm xuống, không muốn nhiều lời .
 
"Tuân mệnh!" Hán tử lông mày vểnh mở miệng nói, mới hướng địa đồ trên bình phong kia đảo qua, khi ánh mắt dừng lại ở một chỗ đã hiện lên chữ số thì sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống .
 
"Linh địa ở Thúy Lang Sơn hẻo lánh như vậy, làm sao lại có người lựa chọn sử dụng . Kim huynh, ngươi vừa ở chỗ này, có thể nói là ai chọn linh địa đó hay không." Ông họ hán tử không dám hỏi tử bào đại hán cái gì, lại bỗng nhiên quay đầu lại hướng mập mạp họ Kim hỏi, đồng thời giơ tay hướng bình phong hư ảo điểm một cái, nhất thời một đạo bạch quang rơi vào trên mặt một chỗ nào đó.
 
Mập mạp vừa thấy chỗ quang điểm rơi xuống kia, trên mặt nhất thời hiện lên biểu tình quái dị, lại vô ý thức liếc mắt nhìn về hướng Hàn Lập bên này.
 
Vừa thấy thần sắc của Kim mập mạp như vậy, lam bào hán tử sao còn không rõ chuyện gì xảy ra, lúc này chậm rãi xoay người qua, nhìn tới đánh giá cẩn thận đánh giá Hàn Lập.
 
"Là ngươi chọn khối linh địa này!" Người này vừa nhìn ra tu vi Hàn Lập chỉ là cảnh giới Sơ Kỳ, trên mặt không khỏi hiện ra một tia ngạo nghễ , thanh âm lạnh lùng nói.
 
"Đạo hữu cũng coi trọng nơi đó sao." Hàn Lập trầm ngâm một chút, mới thản nhiên trả lời.
 
"Hừ, ta tu luyện bí thuật, chỉ có phiến linh địa đó hợp nhất với ta.
 
Ngươi biết điều thì hãy chủ động bỏ qua nơi đó. Bằng không tranh đấu nổi lên, đừng trách Ông mỗ sẽ không hạ thủ lưu tình."
Hán tử lông mày vểnh há mồm âm trầm nói, không thể nghi ngờ lộ ý uy hiếp.
 
Hàn Lập không nói gì, hắn vì tránh cùng những người khác tranh chấp, cố ý tuyển chọn một cái địa phương linh khí loãng, để tránh cho tại Thiên Uyên Thành trêu chọc thêm cái phiền phức gì. Dù sao hắn một lòng đều đặt ở trên tu luyện, thực sự không muốn cùng người nào kết hạ cái thù hận gì, làm quấy rầy hắn truy cầu đại đạo.
 
Nhưng Hàn Lập trăm triệu lần không nghĩ tới chính là, chỗ kém như vậy lại còn bị người chủ động tìm tới cửa. Cái này đối Hàn Lập mà nói, thật đúng là một chuyện tình mải mai.
 
Ở chỗ sâu trong con ngươi của hắn lam mang chợt lóe lên, ánh mắt sắc bén nhìn hướng tới những người khác .
 
Chỉ thấy tử bào đại hán thản nhiên ngồi ở trên ghế, mí mắt cũng không chớp một cái, căn bản không có ý nghĩ hỏi tới việc này. Về phần đám tu sĩ còn lại, ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập, nhìn đã có chút hả hê .
 
"Tiền bối, nếu ta buông tha lần lựa chọn này, thì liệu còn có thể lựa chọn sử dụng một cái linh địa khác không." Hàn Lập bình tĩnh hướng tử bào đại hán hỏi.
 
"Không được. Số lượng linh địa vốn là không đủ, mỗi người đều chỉ có một lần cơ hội tranh đoạt linh địa. Nếu là thất bại, chỉ có thể sau trăm năm nữa tiếp tục tranh đoạt linh địa !" Tử bào đại hán mặt không biểu tình nói, cũng không có một chút ý dàn xếp.
 
Nghe xong lời này, Hàn Lập nhẹ thở dài một hơi.
 
Chờ hơn trăm năm lại xây dựng động phủ, điều này đối với nhu cầu gấp gáp thúc đẩy linh dược, luyện chế rất nhiều đan dược của hắn mà nói, căn bản không thể chịu đựng được.
 
Mà lúc này, hán tử cười nhạt một tiếng nói thêm: "Cho dù chờ hơn trăm năm, chung quy so với bị cứng rắn đánh rớt một cái cảnh giới thì vẫn tốt hơn nhiều. Nếu là đạo hữu không nghe lời tại hạ nói như vậy, hắc hắc. . ."
 
Hàn Lập nghe thấy đối phương nói như vậy, chân mày nhướn lên một cái, không giận mà ngược lại nở nụ cười.
 
"Tại hạ không cách nào đáp ứng thỉnh cầu của các hạ. Ta xem, chính là đạo hữu nên tìm chỗ tu luyện khác tốt hơn, Hàn mỗ cũng không muốn cùng Ông huynh tổn thương hòa khí, chẳng may tại hạ nhất thời lỡ tay thì. . ."
 
Hàn Lập hời hợt nói ra như vậy, câu nói kế tiếp tuy rằng chỉ nói hơn phân nửa, nhưng ai cũng có thể nghe ra ý đối đầu gay gắt không khách khí.
 
Tất cả mọi người đều giật mình.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1316


Báo Lỗi Truyện
Chương 1316/2446