Chương 1307 : Sơ chiến Luyện Hư


Chỉ thấy Huyết Vân trở mình, nháy mắt ngưng tụ thành đóa sen máu, thân hình quay vòng, hút hết mười đạo kiếm quang kia vào.
 
Mà chiếc bình kia bắn ra hơn mười trượng, chợt lóe rồi biến mất không thấy.
 
Cảnh này làm cho Hoàn Thiên Kỳ sửng sốt, ngay lập tức giận dữ, một cổ yêu phòng phun ra, cát đá bay thẳng đến chổ Hàn Lập ẩn núp.
 
Tuy rằng yêu tu không thể nhìn thấy được Hàn Lập ẩn thân, nhưng vốn dĩ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, chỉ nhìn một cái là biết có người thi triển pháp thuật ẩn núp, lúc nãy mới vừa ra tay lấy bình.
 
Hàn Lập thấy cuồng phong đánh úp tới, sắc mặt khẽ biến.
 
Tình hình ẩn núp bây giờ của hắn, không thể lập tức thi triển phi độn rời khỏi phạm vi công kích, nhưng nế bị yêu phong này cuốn vào, thần thông của Thái Nhất Hóa Thanh Phù này sẽ lập tức bị phá vỡ.
 
Trong nháy mắt, sắc mặt Húc Thiên trầm xuống, một tay bấm niệm thần chú bắn tới yêu phong kia.
 
"Phốc" một tiếng, một đạo kiếm quang huyết sắc từ tay Húc Thiên bắn nhanh ra, chém ngọn yêu phong kia ra làm đôi, cũng chém thẳng tới Hoàn Thiên Kỳ.
 
Hoàn Thiên Kỳ hoảng sợ, vội vàng giơ tay hư không một trảo.
 
Một yêu trảo trên đỉnh đầu xuất hiện, theo hướng huyết quang mà đi, quang mang lưỡng sắc đang vào nhau, nhất thời bất phân thắng bại.
 
Hàn Lập mừng rỡ, thân hình ẩn núp vội vàng bay lên trời cao chạy trốn.
 
Nhưng đúng lúc này, Hàn Lập chợt nghe sau lưng vang lên một tiếng hừ lạnh.
 
"Ngươi còn muốn chạy đi đâu!"
 
Sau đó, hắn bỗng nhiên cảm thấy hoàng hà chợt lóe, một cái ngọc ấn hình dáng quỉ dị hiện lên, nhoáng cái đã thành mười trượng, ụp xuống, nhốt Hàn Lập vào trong đó.
 
Một kích kia giống như tia chớp, làm cho Húc Thiên không kịp xuất thủ tương trợ, trong miệng hô một tiếng nhỏ.
 
"Mình đã sớm chứng kiến uy lực của ngọc ấn này, ngay cả cự nhân một mắt to như một quả núi cũng không thể chống nổi"
 
"Mình tuyệt đối không có khả năng tiếp được kích này"
 
Sắc mặt hắn chợt chuyển, khẽ thở dài một hơi.
 
Chỉ thấy ngọc ấn chụp xuống một chổ vốn không có người, ngân quang chợt lóe, đột nhiên hiện ra thân ảnh Hàn Lập.
 
Hắn vỗ thiên linh của mình một cái, một đoàn thanh quang bao vây lấy một cái đỉnh nhỏ, tiếp theo, nắp đỉnh mở ra, một tiếng thanh minh phát ra từ trong đỉnh, rồi vô số đạoo thanh ti phún ra, đan vào nhau, trong nháy mắt đã tạo thành một quang võng, vừa lúc hướng đón đầu nện xuống vật ấn.
 
Đại ấn không chút lưu tình, rơi xuống quang võng thanh sắc bên dưới.
 
"Ầm ầm" một tiếng, ngọc ấn kia quả nhiên là không bình thường, vừa tiếp xúc đã bắt đầu gãy từng khúc, chẳng qua Hư Thiên Đỉnh dù sao cũng là Thông Thiên Linh bảo, sau khi chịu rung động, vẫn làm cho thế rơi xuống của ngọc ấn chậm lại.
 
Nhân cơ hội này, Hàn Lập bấm niệm thần chu, sau lưng xuất hiện tiếng sấm, thanh vũ si phù xuất hiện.
 
Tiếp theo, thân hình hắn uốn éo, liền biến thành một đạo bạch ti, cùng với tiểu đỉnh biến mất.
 
Đại ấn lúc này mới rơi xuống thanh võng, tự nhiên rơi vào khoảng không.
 
Lúc này, thanh sắc điện hồ chợt lóe ngoài ba mươi trượng, thân hình của Hàn Lập xuất hiện không tiếng động, từ từ hiện lên. " Sao ngươi có thể sử dụng bảo vật đó, ngươi không phải Phệ Viêm"
 
Trong huyết vân đột nhiên vang lên tiếng của Húc Thiên, lập tức huyết vân quay cuồng, hiện lên một nhân ảnh.
 
Thần tình của hắn kinh sợ nhìn Hàn Lập, chính là Huyền Linh Húc Thiên.
 
"Ngươi không phải Linh tộc, là tu sĩ Nhân tộc!" Mà sau lưng vị trí mà Hàn Lập đứng ban đầu, quang hà chớp động, Hoàng Lương Linh Quân cũng hiển lộ ra, thần tình kinh ngạc.
 
Hoàn Thiên Kỳ cũng nhân cơ hội đó, thao túng yêu trảo, đánh tan kiếm quang huyết sắc, đồng thời lắc mình một cái, hiện ra tại bên cạnh Hoàng Lương Linh Quân, đồng dạng kinh ngạc đánh giá Hàn Lập.
 
Đối mặt với ba người cấp Luyện Hư đều lắp bắp kinh hãi, Hàn Lập cũng không muốn nói gì, hai tay bấm niệm thần chú, miệng hé ra, một đoàn tinh huyết phun ra khỏi cơ thể.
 
Huyết vụ nồng đậm, bỗng nhiên bao phủ thân hình của hắn.
 
"Muốn chạy!" Húc Thiên vừa thấy cảnh này, liếc mắt một cái, liền nhìn thấu đây là độn thuật cao minh, đại oán nói.
 
Mà huyết vân sau người hắn cũng đã động, bổ nhào đến.
 
"Hừ, Húc Thiên đạo chỉ hà tất phải khẩn trương như vậy, Hoàn mỗ muốn lĩnh giáo Huyết Sát Linh Liên của ngươi một chút. Hoàng Lương huynh, nếu đã là tu sĩ Nhân tộc, vậy giao cho huynh" Hoàn Thiên Kỳ nháy mắt một cái, thân hình hóa thành một đạo lưu quang đánh về phía Húc Thiên, đồng thời trong miệng phát ra âm thanh âm trầm. " Yên tâm, chỉ là một tu sĩ Hóa Thần, cho dù có Linh bảo, cũng tuyệt đối không thể chạy thoát tay ta" Hoàng Lương Linh Quân nhìn chằm chằm Hàn Lập không chớp mắt, lạnh nhạt nói.
 
Hắn liếc mắt một cái đã nhìn thấu Hư Thiên Đỉnh của Hàn Lập là Linh Bảo.
 
Hoàng Lương Linh Quân nói xong, miệng hé ra, một tiểu kiếm xanh biếc như giao long phun ra, như một tia sáng, đi đến trên không huyết vụ, không chút lưu tình chém xuống.
 
"Keng" một tiếng vang nhỏ, một đạo kim quang bắn ra từ huyết vụ, tuy rằng bị bắn trợ ra, nhưng một kích đương hạ lục cầu.
 
Hiện ra một phi kiếm kim sắc dài khoảng một thước.
 
Hoàng Lương Linh Quân cười lạnh một tiếng, một tay hướng về phía lục hồng chỉ điểm.
 
Lục hồng bổ nhào về phía trước, lập tức cùng với kim sắc kiếm đan vào nhau, hào quang tỏa sáng áp đảo quang mang kia, sau đó lục hồng quay tít một vòng, hóa thành một kiếm luân màu xanh, chuyển động cực nhanh, muốn nhanh chóng đập nát phi kiếm.
 
Một tiếng nổ lớn truyền đến, phi kiếm kim sắc cơ hồ ảm đạm đến mức chỉ còn một tia, nhưng dưới sự điên cuồng của kiếm luân, thế nhưng vẫn bình yên vô sự, không hư hao chút nào.
 
Mà phi kiếm này, ngược lại vẫn rất cứng cáp, trụ dưới thanh hồng này, không bị hạ xuống.
 
"Hả?" Hoàng Lương Linh Quân hả một tiếng, có chút động dung.
 
Kiếm của hắn không phải dùng tài liệu nghịch thiên luyện chế mà ra, nhưng cũng là đại đạo mới thành lập, mất rất nhiều công phu mới luyện chế được, hơn nữa trải qua mấy ngàn năm bồi dưỡng, uy năng đã không kém Linh Bảo là bao. Nhưng bây giờ không thể chặt đứt được một phi kiếm của một gã tu sĩ Hóa Thần.
 
Hoàng Lương Linh Quân giật mình, nhưng trên mặt không chút biểu tình, chỉ là hai tay bấm niệm kiếm quyết, đạo thanh hồng kia phát ra một tiếng thanh minh, rồi tóe ra ba mươi sáu đạo thanh quang độc nhất vô nhị, rậm rạp hướng tới đạo huyết vụ, muốn Hàn Lập loạn đao phân thây, nhưng Hoàng Lương Linh Quân không thể tưởng được là, Hàn Lập trong huyết vụ nhoáng đầu lên một cái, từ sau lưng bay ra hơn mười kim sắc tiểu kiếm, hóa thành từng đạo kiếm quang kim sắc, cũng đồng dạng với thanh quang kia, khiến cho chúng căn bản không thể lao tới.
 
Lúc này, huyết vụ đã kịch liệt quay cuồng, Hàn Lập trong miệng lẩm bẩm, mười ngón tay không ngừng, thay đổi pháp quyết, một chút nữa là thi pháp sẽ xong.
 
Hoàng Lương Linh Quân thấy cảnh này, trên mặt ngạc nhiên, nhưng trong mắt lập tức lóe hàn quang, lúc này trên người lập tức lóa sáng, rồi biến mất không thấy đâu.
 
Hàn Lập hít sâu một hơi, đột nhiên giữa hai đầu lông mày thoáng hiện ra một vết máu, hiện ra một con mắt đen, lập tức bắn ra một đạo hắc quang trụ, rồi chợt lóe không thấy.
 
Hư không khoảng mười trượng gần đó bỗng nhiên nổ lớn một tiếng, rồi sau khi hoàng hà hắc quang chớp động, thân ảnh của Hoàng Lương Linh Quân thoáng hiện ra, hơn nữa còn thất thanh kêu lên :
 
"Phá Diệt Pháp Bảo! Sao ngươi lại có bảo vật này!"
 
Khuôn mặt của tu sĩ luyện hư kỳ này đã hoàn toàn ngưng trọng, nhưng giật mình đi qua, giận dữ nổi lên.
 
Hắn nhấc một tay lên, chậm rãi chụp về phía trước.
 
"Xoẹt xoẹt", tiếng xé gió vang lên trên đầu Hàn Lập, vô số cuồng phong chỉ xoét qua, những quang hà trống rỗng hiện lên, trong nháy mắt ngưng tụ lại thành đoàn, một tinh ngọc phù quỷ dị hiện lên.
 
Năm ngón tay của Hoàng Lương Linh Quân hợp lại, vung tay lên, trong miệng nhẹ nhàng phun ra một chữ "Trảm!"
 
Ngũ sắc ngọc phủ run lên, chậm rãi bổ xuống, chưa đến gần huyết vụ mà đã truyền ra một tiếng sấm nổ.
 
Từng đoàn thanh sắc điện quang chớp động, đồng thời không giang gần đó vặn vẹo biến hình, có thể thấy được uy năng của phủ này không thể tưởng tượng được! Hàn Lập đang nhắm mắt niệm pháp quyết trong huyết vụ, nhìn thấy cảnh này, sắc mặt cũng đại biến.
 
Hắn không kịp nghĩ nhiều, miệng hé ra, một tiểu sơn phun ra khỏi miệng, thả ra một quang hoàn, nói cũng kỳ quái, nơi mà quang hoàn này đi qua, thì những kiếm quang thanh sắc kia đều phát tiếng gào thét, khẽ run lên, dường như uy năng bị giảm đi trong nháy mắt.
 
Chỉ là, ngọc phủ kia hiển nhiên là không phải thứ mà kiếm quang thanh sắc có thể sánh được, bị ột đoàn quang hoàn quét trúng, chỉ dễ dàng chém tan mấy đạo quang hoàn đó, không chịu chút ảnh hưởng.
 
Trong lòng Hàn Lập khẩn trưởng, dưới thúc giục của thần niệm, tiểu sơn bùng nổ nổ hơn mười quang hoàn đột nhiên ngưng kết lại với nhau, hóa thành một quang quyển kỳ thô vô bỉ, run lên một cái rồi biến mất, nhưng ngay sau đó chợt xuất hiện gần ngọc phủ, va chạm, và ngăn cản ngọc phủ lại.
 
Linh quang ngũ sắc ngoài thân của ngọc phủ đột nhiên bị mờ lại, không tự chủ dừng lại giữa không trung, có vẻ như muốn mất đi khống chế.
 
Đằng xa, Hoàng Lương Linh Quân nhìn thấy hoảng sợ, nhưng không kịp nghĩ nhiều, trong miệng khẽ quát một tiếng, hai tay liên tiếp xuất ra mấy đạo pháp quyết.
 
Nhất thời, ngọc phủ vang lên tiếng sấm mãnh liệt, từng đạo thanh sắc điện hồ bạo phát, hung hãng chém tới, rốt cục đã chém quang hoàn kia thành mảnh nhỏ.
 
Có được thời gian trì hoãn này, Hàn Lập trong huyết vụ bỗng nhiên hóa thành một đạo huyết quang bắn ra từ trong huyết vụ, run lên một cái, đã xuất hiện ở ngoài trăm trượng, biến thành một điểm đen.
 
Mà phi kiếm cùng tiểu sơn cũng biến mất tích.
 
Đấy chính là độn thuật bảo mệnh của Hàn Lập "Huyết Ảnh Độn", với tu vĩ Hóa Thần kỳ và thân thể mạnh mẽ, độn thuật tự nhiên càng phát ra mạnh mẽ hơn, chớp động vài cái, độn quang đã biến mất tích.
 
Lần này, không chỉ có Hoàng Lương Linh Quân, mà ngay cả Húc Thiên và Hoàn Thiên Kỳ đang chiến đấu xa xa cũng ngơ ngẩn.
 
Nhưng ba người đồng thời gầm lên, bấm niệm pháp quyết, bỗng nhiên hóa thành ba đạo cầu vòng dài hơn mười trượng, điên cuồng đuổi theo.
 
Cũng đồng dạng như vậy, biến mất cuối chân trời, xem ra tốc độ độn quang không thua Huyết Ảnh Độn là bao.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1307


Báo Lỗi Truyện
Chương 1307/2446