Chương 1299: Phệ viêm


Sau khi Hàn Lập chớp lên mấy cái, lại quay trở về vị trí hai tay giao nhau, lướt nhìn những mảnh linh cụ vỡ nát dưới đất, trong lòng không khỏi cảm thấy đáng tiếc.
 
Khi luyện chế hai đồ vật này, hắn đã dùng rất nhiều tâm sức, nếu không phải gặp phải người của linh tộc cấp linh tướng, thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị huỷ.
 
Nhưng luyện chế linh cụ là dùng để cứu mạng mình, hắn cũng không hối hận.
 
Hàn Lập không dám lưu lại ở đây lâu, lúc này định đi theo hướng ngược lại của tiểu thú và tiểu Kiếm
 
Nhưng không đợi hắn khô chân, trên không trung cách đầu hơn mười trượng, truyền đến giọng của một người đàn ông "Không tồi, không tồi! Trong phút chốc đã có thể thoát được, xem ra ngươi cũng không phải là luyện hưu sĩ tầm thường. Có vẻ như có chút lai lịch.
 
Hàn Lập vừa nghe thấy lời này, khuôn mặt liền hơi hạ xuống, có chút trắng bệch, thân hình lập tức bất động.
 
Cùng lúc đó, vô số linh quang trong không trung lấp lánh, bỗng hiện ba người nhỏ bé cao khoảng mấy tấc.
 
Một trong số đó mặc trường bào màu đen, hai mắt lanh lợi khác thường, nhìn như vỗ tay cười lớn.
 
Nhưng hai con mắt nhìn hướng về Diệp Thu lại lạnh lùng vô cùng.
 
Dưới chân hắn còn dẫm lên một đám mây mù màu máu
 
Hai người bên cạnh, một người toàn thân cường tráng hồng quang lấp lánh, một người thiếu nữ dung nhan lạnh như băng, bao quanh người là một tầng sương lạnh
 
Thế nhưng lại là ba tên người linh tộc
 
Hàn Lập hít sâu một cái, nén cái sự sợ hãi trong lòng lại, mười đầu ngón tay với hai viên diệt tiên châu đang chuẩn bị nắm thật chặt, thì lúc này lại buông lỏng ra một chút.
 
Một đấu với ba, cho dù có dùng đến diệt tiên châu cũng tuyệt đối không thể cùng lúc đánh thương được ba tên. Mà ba tên này sau khi hiện thân lại không lập tức ra tay, xem ra hắn vẫn còn có chút cơ hội sống, vậy cũng không cần phải chủ động ra tay liều mạng.
 
Hàn Lập khuôn mặt bình tĩnh lại, không nói lời nào nhìn về ba kẻ trên không trung.
 
"
Húc thiên đại nhân, là người này sao. Người này là luyện thể sĩ cấp cao chắc phải biết tất cả vị trí của Hỗn Độn cốc này, hơn nữa trên người không có pháp lực, chính là đối tượng thích hợp nhất để ra tay." Tên có vẻ cường tráng với ánh hồng quang cẩn thận thăm dò ánh mắt của Hàn Lập, đột nhiên quay đầu cung kính nói với tên đang dẫm lên đám mây màu máu.
 
"
Ừ, vậy chính là hắn." người đàn ông trên đám mây màu máu với khuôn mặt bình thường, nhẹ nhàng gật đầu
 
Tên cường tráng vừa thấy người đàn ông đồng ý, trong lòng vui mừng, lúc này nhe răng nanh nhìn hướng về Hàn Lập cười, thân hình cuộn lại, bỗng biến thành một con thuồng luồng lửa lớn, phi thẳng xuống phía dưới.
 
Hàn Lập trong lòng kinh sợ, lẽ nào dự liệu không sai, đối phương muốn giết mình.
 
Ý nghĩ đó loé lên, hắn đương nhiên là sẽ không khoanh tay chịu chết, lúc này trong lòng bằng phẳng, trên cơ thể ánh sáng màu vàng nhấp nháy liên tục, vận chuyển Kim Cương quyết khắp toàn thân.
 
Cùng lúc đó hai tay hắn chỉ cần động một cái thì hai viên diệt tiên châu sẽ bất chấp tất cả mà bắn ra.
 
Đúng lúc này, người đàn ông trên đám mây màu máu vừa nhìn thấy Hàn Lập muốn động thủ, khoé miệng có chút động đậy, giơ hai ngón tay lên, từ từ hướng vào Hàn Lập cười
 
Trên đầu một tiếng "
hì hì" vang lên, Hàn Lập chợt cảm thấy không khí xung quanh như ngạt lại, tiếp theo đó có một sức mạnh cực lớn vô hình bỗng đến sát người, muốn áp hắn sát xuống đất.
 
Hàn Lập thầm kêu lên một tiếng "
Không ổn rồi", dưới cái sức mạnh cực lớn như vậy, ném ra diệt tiên châu thì e rằng ngay cả bản thân mình cũng sẽ bị cuốn vào trong uy năng của nó.
 
Rơi vào bước đường cùng, hắn vội vàng luyện công pháp Kim Cương, thần lực bên trong cơ thể bộc phát ra ngoài, lại cứng chắc đỡ được lực cực đại lên.
 
Nhưng sức mạnh này quả thật là quá lớn. Với sức lực kinh người của hắn, tuy chưa thể bị áp xuống đất, nhưng "
Đùng" một tiếng, Hàn Lập lại như một cọc gỗ, bị sa vào mặt đất non nửa người, bùn đất tới tận đùi.
 
Đồng tời Hàn lập cũng cảm thấy toàn thân tê dại, lại không có cách nào nhúc nhích
 
"
Ý"
 
Người đàn ông trên đám mây màu máu vừa nhìn thấy cảnh tượng đấy lại thấy hơi nao nao, như cảm thấy có chút ngoài ý muốn đối với thần lực của Hàn Lập
 
Hàn Lập cũgn vừa sợ vừa giận, đối phương chỉ chỉ ngón tay, lại có thể có uy lực lớn như thế, đây tuyệt đối không phải là đối thủ mà hoá thần cấp có thể có.
 
Chẳng lẽ huyền linh cấp trong Linh tộc là có thật?
 
Ánh sáng màu đỏ loé lên, con thuồng luồng lửa đã đến phía trước của Hàn Lập, nhân lúc hắn đang mở mắt trừng trừng mà không có cách nào nhúc nhích, liền xông tới, thoắt một cái chui vào đầu Hàn Lập mất dạng.
 
Hàn Lập kêu lên một tiếng kinh hãi, gương mặt vặn vẹo, dường như đau khổ khác thường. Nhìn thấy cảnh này, người đàn ông trên đám mây lại mỉm cười, đưa ngón tay ra từ từ buông xuống. Sức mạnh cực lớn trên người Hàn Lập đột nhiên biến mất, thân hình phía dưới rung mạnh, thoắt một cái nhảy lên trên mặt đất.
 
Nhưng trên người hắn là kim quang chói mắt, hai tay nắm chặt, xông lên như hoá trận gió điên vào rừng cây gần đó, rồi nhắm ngay vào mấy cây đại thụ che trời liên tiếp vung quyền đánh không thôi.
 
Những nơi mà hắn đi qua thì tất cả các cây đại thụ đều lần lượt bị một quyền chặt thành hai trong tiếng kêu ầm oàng.
 
Tiếng động kinh người khác thường! Khai bắt đầu, người đàn ông trên mây vẫn chỉ mỉm cười không nói, nhưng sau thời gian một bữa cơm mà Hàn Lập liên tiếp cuồng đánh, dường như không lúc nào ngừng, điệu cười trên khoé miệng người đàn ông này không nén nổi phải thu lại, trong mắt hiện lên một tia ngạc nhiên nghi ngờ.
 
"
Húc Thiên đại nhân! Phệ viêm hắn sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?" Thiếu nữ bên cạnh cũng có chút lo âu.
 
"
Tốt nhất là không có chuyện gì, cơ thể của Phệ Viêm vốn là một viên phệ hoả châu, chiếm đoạt thần niệm của một luyện hưu sĩ là một chuyện dễ dàng, hơn nữa hơi thở của bản thân viêm châu lại không nhỏ." Người đàn ông trên đám mây suy nghĩ cân nhắc, lắc lắc đầu.
 
Nghe thấy những lời nói này của người đàn ông, thiếu nữ linh tộc liền yên tâm…tiếng ùng oàng bên trong rừng cây đã dừng lại! Trên mặt thiếu nữ lộ vẻ vui mừng, còn người đàn ông theo bản năng lại híp hai mắt lại.
 
Một lát sau, Hàn Lập đi ra từ trong rừng cây.
 
Hắn lúc này không chút cảm xúc, hai mắt có chút dại đi.
 
"
Phệ viễm, ngươi cảm thấy thế nào?" Người đàn ông trừng mắt nhìn Hàn Lập một lát, mới chợt hỏi một câu.
 
"
Không tồi. Cơ thể thần kì của người ở tộc này dùng thật tố, chỉ là tinh thần và ý thức của đối phương có lớn hơn một chút so với người bình thường, cho nên phải mất chút sức lực." "Hàn Lập" vặn một chút cái cổ, trong mồm phát ra giọng nói vốn có của tên dáng vẻ cường tráng thuộc linh tộc.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1299


Báo Lỗi Truyện
Chương 1299/2446