Chương 1244: Pháp Trận,Tế Đàn Và Cự Đỉnh.


Một tiếng kêu to quái dị vang lên,sau đó một đạo hắc ảnh từ trong vụ hải vọt ra hoá thành một con yêu cầm dài vài thước màu đỏ nhạt,một đôi mắt màu lam,trên đầu có tử quan.Nhưng một bên cánh vết máu loang lổ,có một lỗ thủng bằng nắm tay đang tuôn ra máu tươi.
 
Yêu cầm này tính tình hung hãn dị thường,tuy rằng trọng thương nhưng vẫn hung tợn đánh về phía Hàn Lập.
 
Chẳng qua việc này cũng không kỳ quái lắm,yêu thú hoả thuộc tính tính tình căn bản hung ác hơn các loại yêu thú khác rất nhiều.
 
Hàn Lập thở dài, năm ngón tay tuỳ ý duỗi ra.
 
Tiếng "vù vù" xé gió liên tiếp truyền ra,năm đạo hồng ti theo đó bắn nhanh ra,sau khi loé lên xuyên thủng thân thể yêu cầm, lập tức liền quấn quanh, ra sức siết chặt lại.
 
Hồng quang chớp động , liền đem yêu cầm này cắt thành một đống lẫn lộn máu thịt.
 
Hồng quang này cực nhỏ,giống như Hoả Linh Ti!Bảo vật này đối mặt với đối thủ hơi thấp giai một tí liền hiển lộ điểm đáng sợ của mình.
 
Hàn Lập lại lật chuyển bàn tay,hồng ti liền quay về biến mất trong bàn tay.
 
Càng đi sâu vào trong,yêu thú xuất hiện càng ngày càng nhiều,chỉ trong khoảng thời gian ngắn,Hàn Lập đã đánh chết hơn mười con.
 
Trong đó,có một lần hiện ra năm sáu con hoả vượn dài cả trượng,đồng loạt đánh tới.Nếu là một gã Nguyên Anh sơ kỳ tu sĩ thì tự nhiên sẽ phải luống cuống tay chân một lúc,nhưng đối với Hàn Lập thì không đáng để vào mắt.
 
Hắn chỉ há mồm phun ra mấy thanh tiểu kiếm,đã đem bốn con hoả vượn đầu đồng tay sắt, một chém liền giết chết một cách nhẹ nhàng. ( NB : đập phát chết luôn )
 
Chẳng qua,sau khi tiến vào sâu hơn một chút hắn đã thực sự gặp phiền toái.
 
Cách hắn hơn mười trượng,một đoàn quang mang màu đỏ chói hiện lên,biến hoá không ngừng.Khi thì mang hình thái hổ sói , chốc lát lại hoá thành ngoại hình của yêu cầm,căn bản không có hình thái cố định, dường như là vật vô hình vậy.
 
Hàn Lập lạnh lùng nhìn vật ấy một lát, đột nhiên nhấc tay lên , mấy đạo kiếm khí màu vàng liên tục chém tới.
 
Kim quang rất dễ dàng dem vật ấy trảm thành mảnh nhỏ nhưng sau khi kiếm khí tiêu tán thì hồng quang lại hướng không trung tụ lại, hình dáng không chút sứt mẻ.
 
Hàn Lập không khỏi nhíu mày một trận, lập tức hai tay lại bấm quyết, trong miệng phun ra một đạo tử sắc quang trụ đem trung tâm quang đoàn xuyên thủng thành một cái thông đạo.
 
Đó chính là một loại bí thuật mới mà Hàn Lập sau khi tiến giai lên Nguyên Anh hậu kỳ nghĩ ra,đem Tử La Cực Hỏa áp súc sau đó dùng linh lực cường đại phun ra.
 
Kể từ đó,uy lực của nó tăng lên đáng kể,thật sự không thể xem thường.
 
Tuy rằng một lúc sau quang đoàn vẫn khôi phục lại nhưng rõ ràng tốc độ chậm lại rất nhiều.
 
"Quả nhiên đúng như tin đồn, đúng là hoả sát linh. Chuyện này có chút khó giải quyết đây. Dùng cả cực Hàn chi diễm cũng không có nhiều tác dụng. Trách không được Hàn Ly thượng nhân trong trí nhớ cũng có chút kiêng kỵ yêu vậy này ."Hàn Lập thì thào tự nói mấy câu.
 
Nhưng đúng lúc này, hồng sắc quang đoàn hình thái biến đổi, hoá thành một con quỷ than thể đỏ đậm, miệng phun lửa đỏ phi thẳng đến.
 
Hàn Lập sắc mặt trầm xuống, một tay hướng hư không vỗ một cái, một cự thủ hiện lên trên đầu của hoả quỷ chụp xuống nhanh như chớp, năm ngón tay hơi dùng sức liền đem yêu vật này chộp vào trong lòng bàn tay.
 
Hồng quang chớp động,thân hình hoả quỷ liền tan rã thành từng mảnh nhỏ. Nhưng ngay sau đó, hồng quang lại hợp lại ở phụ cận, phục hồi như cũ.
 
Khoé miệng Hàn Lập cười lạnh , một tay vỗ vào túi trữ vật như muốn lấy ra thứ gì đó. Nhưng đúng lúc này, một tiếng thanh minh từ trong thân thể truyền ra, lập tức trên đầu vai xuất hiện một con xích hồng tiểu điểu, chỉ có mấy tấc, bộ dáng xinh đẹp.
 
Hàn Lập vừa quét mắt qua tiểu điểu này thì không khỏi ngẩn ngơ.
 
Thì ra đoàn chân hoả chi linh kia chính là do Thái Âm Chân Hoả biến thành.
 
Trên mặt Hàn Lập lộ ra vẻ kinh ngạc, chưa hiểu vì sao hoả điểu này lại chủ động hiện ra thì hoả điểu đột nhiên mở hai cánh ra, bay thẳng đến đoàn hồng quang đối diện.
 
Trên đường đi, hoả điểu thân hình biến lớn, thân hình chớp động vài cái liền lớn vài thước há mồm hướng quang đoàn bay đến.
 
Nói cũng kỳ quái, đoàn hồng quang vô hình kia lại bị hoả điểu bắn thủng một lỗ.
 
Liên tục vài lần như thế, vài cái lỗ thủng xuất hiện mà hoả đoàn cũng vô pháp khôi phục lại như trước.
 
Nhưng hoả sát linh này tựa hồ linh trí không cao, cũng không có chút bộ dáng đau đớn nào mà chỉ có cảm giác không khoẻ liền không ngừng biến hoá chính mình, muốn thoát khỏi Thái Âm Hoả Điểu.
 
Nhưng móng vuốt của hoả điểu lại bám chặt vào thân thể của hoả sát linh, mặc cho nó biến hoá đều không bị ảnh hưởng, ngược lại tốc độ mổ lại càng tăng nhanh.Cơ hồ chỉ trong nháy mắt,hoả đoàn liền bị mất đi hơn nửa thân thể.
 
Hàn Lập nhìn thấy cảnh này liền khẽ nở nụ cười.
 
Hắn tuyệt đối không nghĩ tới Thái Âm Hoả Điểu này lại có khả năng khắc chế hoả sát linh khiến người ta đau đầu này.
 
Như vậy khiến hắn đỡ phải động tay động chân.
 
Hàn Lập thần sắc thoải mái, biểu tình bàng quan theo dõi .Không lâu sau,hoả sát linh đã bị Thái Âm Hỏa Điểu cắn nuốt sạch sẽ.
 
Sau đó Hoả Điểu phát ra một tiếng kêu dài, sau đó bay trở về đầu vai Hàn Lập, rỉa sạch lông cánh của chính mình, tựa hồ không muốn lập tức lại quay vào trong cơ thể Hàn Lập.
 
Trong hồng sắc vụ hải này hẳn nhiên không chỉ có một đoàn hoả sát linh này nên Hàn Lập cũng không mạnh mẽ thu hồi hoả điểu lại. Độn quang lại loé lên, biến mất trong vụ hải.
 
Diện tích bao phủ của phiến vụ hải vày lớn đến mức khó tin, hơn nữa thần niệm của Hàn Lập chịu hạn chế nên cũng không dám phi độn quá nhanh. Sau ba ngày mới tới mục tiêu là một toà núi lửa cực lớn đang lặng yên phiêu phù trong không trung.
 
Mà trên đường hắn đánh chết không một trăm thì cũng bảy tám chục con yêu thú, thậm chí còn có yêu thú thất cấp đỉnh giai, chỉ cách biến hoá cấp tám một đoạn ngắn mà thôi. Khi chân chính hoá thánh bát cấp yêu thú sẽ mở ra linh trí nên đa phần sẽ rời khỏi Hoả Ngục kiếm địa phương khác tu luyện.
 
Về phần hoả sát linh thì cũng không nhiều lắm, chỉ có hai luồng mà thôi. Tất cả chúng đều bị Thái Âm Hỏa Điểu cắn nuốt sạch sẽ, vẫn chưa có phiền toái lớn nào cả.
 
Nhưng thật ra khi trải qua một khu vực hoả hồ, độn tốc của Hàn Lập không thể không chậm lại bởi vì trong hồ phun lên nhiều cỗ hoả trụ uy lực không nhỏ mà lại không có tí báo trước nào cả.
 
Hàn Lập tuy rằng cũng không thực sự sợ hãi hoả trụ này nhưng tổn hao pháp lực quá lớn để kháng cự lại thì hắn cũng không muốn chút nào.
 
Lúc này hắn đành cẩn thận thong thả độn tốc, chậm rãi bay qua khu vực này.
 
Hiện tại, Hàn Lập đang đứng trên vòng tròn miệng núi lửa, hai tay khoanh lại nhìn về phía trước ánh mắt chớp động không thôi.
 
Một tay vỗ vào túi trữ vật bên hông, một đống trận kỳ , trận bàn xuất hiện trong tay, hắn liền hướng về sau ném đi. Lập tức ngân từng đạo quang loé lên một. Một thân hình "Hàn Lập" quỷ dị xuất hiện , đưa tay ra, một tảng lớn ngân hà bao phủ trận pháp đó vào trong.
 
Chính là đệ nhị Nguyên Anh đang khống chế khôi lỗi hình người .
 
Con khôi lỗi nhoáng lên một cái liền hoá thành một đạo ngân hồng phá không bay đi, trong nháy mắt biến mất trong vụ khí.
 
Hàn Lập thì ngồi tại chỗ nhắm mắt dưỡng thần.
 
Qua thời gian khoảng một bữa cơm, tiếng xé gió truyền đến, khôi lỗi lại xuất hiện,trên tay trống không.
 
Hàn Lập một mở mắt ra, nhìn Nhân hình khôi lỗi gật gật đầu.
 
Khôi lỗi nhoáng lên một cái biến mất không thấy tăm tích.
 
Mà thân hình Hàn Lập đại phóng linh quang, liền hoá thành một đạo thanh hồng bắn đi, chớp lóe vài cái , ngừng lại ở trung tâm miệng núi lửa , liền hiện bóng người Hàn Lập.
 
Hàn Lập đánh giá vùng phụ cận một lượt rồi vươn tay lên, một kiện đồ vật màu trắng nhanh chóng phóng ra ngoài.
 
Vật ấy quay tròn trên không trung, hình thể trong linh quang biến lớn , cuối cùng hoá thành một vật cao hơn mười trượng, rơi xuống mặt đất.
 
Làm cho vùng phụ cận đều run lên một cách trầm trọng.
 
Đó là một cái tế đàn nhỏ dùng noãn ngọc luyện chế thành, trên mặt ngoài có nhiều phù văn huyền ảo, hiển nhiên đã trở thành cấp bậc pháp khí.
 
Hàn Lập lật tay một cái, một cái tiểu đỉnh màu lam xuất hiện tại lòng bàn tay.
 
Chú ngữ trong miệng vang lên, vài đạo pháp quyết đánh lên trên đỉnh.
 
Tiểu đỉnh quay tròn một trận, linh quang đại phóng , hình thể phóng to thành cự đỉnh lớn hơn một trượng.
 
Ngón tay Hàn Lập nhẹ nhàng điểm nhẹ về phía đỉnh một cái, nhất thời từ trong tiểu đỉnh bắn ra một đạo lam quang, sau đó nhanh chóng mở rộng.
 
Tiếng "lách cách" vang lên, lam quang hiện lên trên tay, mặt đất bị đóng băng một tầng lam băng trong suốt thật dày.
 
Đó dĩ nhiên chính là Kiền Lam Băng Diễm!
 
Mà tiểu đỉnh kia chính là linh bảo phỏng chế của thổ dân Thiên Lan Thảo Nguyên, Càn Lam Đỉnh.
 
Vốn loại đỉnh này có hai cái, đều nằm trong tay Hàn Lập, giờ phút này lam quang bay ra đến đâu ,thì tất cả hồng vụ đều tránh lùi xa đến đấy . Trong nháy mắt, sương mù trên ngọn núi lửa đều bị đánh dạt ra ngoài .
 
Hàn Lập thấy vậy , khoé miệng mỉm cười, một tay hướng cự đỉnh chỉ một cái, đỉnh này liền nhẹ nhang bay ra rồi dừng lại phía trước tế đàn.
 
Mà trong tay Hàn Lập không biết từ khi nào xuất hiện pháp bàn màu lam, mấy đạo pháp quyết bay nhanh đến đánh vào pháp bàn, phụ cận tế đàn bỗng nhiên truyền đến một trận sấm rền. Một cái pháp trận hiện ra lấy trung tâm là tế đàn, ở trên tế đàn , các loại linh quang đủ màu sắc chớp động không ngừng. Cự đỉnh cùng tế đàn dường như dung hợp thành một thể, mà trong đỉnh, Kiền Lam Băng Diễm dường như vô cùng vô tận phun ra lam quang không ngừng.
 
Lam băng trải rộng toàn bộ miệng núi lửa.
 
Lúc này, sắc mặt Hàn Lập ngưng trọng, tay điểm trên trận bàn lia lịa, đột nhiên trong pháp trận truyền ra tiếng nổ vang thật lớn, hơn mười lam sắc quang trụ từ trong miệng núi lửa phóng lên cao, hoá thánh một nhà lao thật lớn, đem không gian phụ cận hoàn toàn khép kín, mỗi cột sáng đều cao khoảng mười trượng, khí thế đặc biệt kinh người .
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1244


Báo Lỗi Truyện
Chương 1244/2446