Chương 1218 : Xích Hồn Phiên


"Hừ! Ta đâu có rảnh hơi như vậy. Dù ta có tu luyện thành Nguyên Từ Thần Quang, trong một khoảng thời gian ngắn luyện thành nhất nhị tầng, có thể di động được Nguyên Từ Sơn nhưng không thể thu nhỏ bỏ nó vào túi trữ vật để đi bằng con đường Truyền Tống Trận về Thiên Nam được" Hàn Lập lại thở dài, thì thào nói (Thằng này vãi, còn cách hỏi tác giả là được.hhihih).
 
"Ừ, nếu như vậy ta cũng không còn cách nào tốt hơn. Nếu là ở Linh Giới, ta liền dùng Càn Khôn Đái trực tiếp bỏ Nguyên Từ Sơn vào trong. Nhưng ở đây thì…" Đồng tử lắc đầu, vẻ mặt lộ ra sự đáng tiếc.
 
Hàn Lập không biết Càn Khôn Đái là cái vật chi chi, nhưng lại biết thêm có một loại không gian bảo vật khác, trong lòng kinh ngạc, nhưng cũng biết không thể trông cậy vào vị Thiên Giải Thánh Thú này. Xem ra lúc này chỉ có tự chính mình suy nghĩ biện pháp.
 
Tuy hắn muốn mượn lực Nguyên Từ Sơn đột phá Hóa Thần, nhưng không muốn bị người khác bắt ép. Cho dù tu luyện tại Nguyên Từ Sơn nhưng không thể ở chỗ Thiên Tinh Thành được. Nếu ở Lạc Vân Tông hắn cũng sẽ không tu luyện Nguyên Từ Thần Quang.
 
Lấy thanh danh của hắn ở Thiên Nam, sớm hay muộn rồi cũng để lộ tin tức, sẽ giống như Tinh Cung, rước lấy một mối đại họa cho Lạc Vân Tông.
 
Tốt nhất tìm một chỗ cực kỳ an toàn, tuyệt không để cho người khác tìm thấy, một hơi tu luyện công pháp này đại thành, không để cho người khác một chút cơ hội.
 
Bất quá chuyện hắn tu luyện công pháp này hay không vẫn chỉ là sự lựa chọn thứ hai. Vẫn còn cách hắn mượn lực Hàn Diễm của Ngũ Ma để đột phá Hoá Thần Kỳ. Nếu may mắn thành công tự nhiên hắn sẽ không vội vã tu luyện Nguyên Từ Thần Quang, nếu không dù công pháp này có uy lực kinh người, hắn cũng không muốn lấy dây tự buộc mình.
 
Mặc kệ như thế nào, chuyện thiết yếu lúc này là toàn lực thử xem còn có diệu pháp nào thu thập được Nguyên Từ Sơn. Nếu có thể giải quyết việc này, tự nhiên không còn nhiều kiêng kỵ băn khoăn nữa.
 
Trong lòng nghĩ thông suốt như vậy, tạm thời Hàn Lập đặt hết tất cả lo lắng ra sau lưng, liền vỗ vào túi linh thú bên hông, nhất thời hơn mười chương phù triện hiện lên trong tay, hắn giơ tay, tất cả phù triện này trực tiếp bắn về phía tiểu sơn.
 
Lúc này đây, các phù triện đều bình yên vô sự bay đến phía trên tiểu sơn, vẫn chưa có điều gì bất ổn xảy ra. Hàn Lập thấy vậy trong lòng vui mừng, hai tay vội vàng kháp quyết, thúc giục thần niệm. Thanh âm bạo liệt "ầm, ầm" phát ra, hơn mười đoàn linh quang ở mặt ngoài thạch bích bạo liệt, phù triện trong nháy mắt hoá thành tro tàn.
 
Sắc mặt Hàn Lập có chút khó coi, khẽ thở dài, lật tay lần nữa, trong tay xuất hiện một pháp bàn. Hắn bèn hướng tiểu sơn ném pháp bàn tới, đoàn đoàn quang đoàn màu sắc khác nhau vây quanh Nguyên Từ Sơn chậm rãi chuyển động, đồng thời trong động quật vang lên thanh âm chú ngữ trầm thấp của Hàn Lập.
 
Các quang đoàn vây quanh Nguyên Từ Sơn chuyển động càng ngày càng nhanh. Ba ngày sau, một đạo thanh quang từ đỉnh Thánh Sơn bắn nhanh lên trời, lấp loé mấy cái liền biến mất vào không trung.
 
Sau đó không lâu, trong Thánh Điện trên đỉnh Thánh Sơn, đột nhiên vang lên mười một tiếng chuông vang vọng chính tầng trời, thanh âm ngân nga như long ngâm chi âm. Cơ hồ tại từng góc của Thiên Tinh Thành đều có thể rành mạch nghe rõ Tinh Cung công bố, vị Đại tu sĩ Hàn Lập chính thức gia nhập Tinh Cung, trở thành Tinh Cung Khách khanh trưởng lão, hơn nữa bắt đầu bế quan trăm năm tại Thánh Sơn.
 
Nghe được tin tức này, trong nhất thời các thế lực lớn nhỏ đều có tâm tình khác nhau. Nhưng cũng không có bao nhiêu người quá kinh ngạc. Dù sao trong trận chiến giữa Nghịch Tinh Minh và Tinh Cung, nếu không nhờ Hàn Lập giết chết Vạn Thiên Minh thì chỉ sợ nơi tan thành mây khói là Tinh Cung rồi. Trong cục diện rối ren của Loạn Tinh Hải lúc bấy giờ, chỉ có vị Đại tu sĩ này mới có thể thay đổi cục diện, chấn nhiếp toàn bộ Loạn Tinh Hải như vậy.
 
Mà trong suy nghĩ của các thế lực, Hàn Lập đã tương trợ Tinh Cung đối phó với Nghịch Tinh Minh, như vậy cũng có ít nhiều quan hệ nên việc toạ trấn Tinh Cung cũng là chuyện thường tình hợp lý mà thôi.
 
Kể từ đó, những kẻ nào còn mang trong lòng ý nghĩ ám muội, giờ phút này coi như bỏ quên ý tưởng phi thực tế trong đầu. Ở Nội Tinh Hải, khá nhiều các tông môn thế lực tuyên bố bế quan. Trừ chuyện nhân thủ Tinh Cung đuổi giết tàn dư Nghịch Tinh Minh, còn lại toàn bộ các đảo đều mang một cảnh tượng hoà bình yên tĩnh.
 
Lại nói, từ lúc Nghịch Tinh Minh quật khởi, khiến cho Tinh Hải giằng co náo động suốt mấy trăm năm, trừ Nghịch Tinh Minh và Tinh Cung chết khá nhiều tu sĩ, còn các tông môn thế lực khác hoặc ít hoặc nhiều cũng bị vạ lây, số lượng các thế lực bị diệt môn và các thế lực mới quật khởi cũng không biết bao nhiêu. Hiện tại chuyện Tinh Cung một lần nữa thống trị Tinh Hải là không thể tránh né, lại còn có vị Đại tu sĩ làm Khách khanh trưởng lão, khiến cho tất cả các thế lực đều thành thật dị thường, không ai muốn trở thành bia ngắm cho Tinh Cung giết gà doạ khỉ.
 
Các tầng lớp cao tầng trong các thế lực đều cẩn thận các ý niệm trong đầu, tự nhiên bọn họ không biết vị khách khanh trưởng lão mà bọn họ rất tối kị kia không ngồi trong mật thất ở Thiên Tinh Thành tu luyện, mà hiện đã ở cách xa Thiên Tinh Thành không biết bao nhiêu ngàn dặm, đang hoá thành một đạo thanh hồng phi độn tại một nơi nào đó trên mặt biển.
 
"Bản thân ta cũng không ngờ ngươi lại đáp ứng làm khách khanh trưởng lão cho Tinh Cung. Tuy đối phương đã cống nạp mấy trăm vạn linh thạch nhưng với tính cách của ngươi mà ta đã biết thì ngươi sẽ cự tuyệt. Ngươi không phải là loại người không thích bị phiền toái sao?" Trong tai Hàn Lập truyền đến thanh âm nửa cười nửa không của Đồng tử.
 
"Ta cũng sợ phiền toái lắm chứ nhưng đã có người khẳng khái dâng nhiều linh thạch như vậy đến tận miệng, mà chỉ đảm nhiệm một cái hư danh, thằng ngu mới từ chối. Huống hồ cục diện ở Loạn Tinh hải đã định, Tinh Cung cũng chỉ muốn mượn thanh danh của ta để doạ người mà thôi. Nếu ta thật sự đáp ứng gia nhập Tinh Cung, ở lại Thiên Tinh Thành chỉ sợ ngược lại đám trưởng lão đứng ngồi không yên" Hàn Lập cười lạnh nói.
 
"Điều này cũng khó trách. Bằng vào tu vi hiện tại của ngươi, cường hành trú tại Tinh Cung, không phải là không có khả năng. Chỉ cần đem đám Tinh Cung trưởng lão một mặt xử lý, một mặt bồi dưỡng tâm phúc, chỉ cần khoảng hai ba trăm năm , Tinh Cung sẽ là của họ Hàn…" Tựa hồ Đồng tử đối với hành động "cướp của" này khá quen thuộc, khẽ cười nói.
 
"Hừ! Nếu ta không tính chuyện phi thăng Linh Giới, chỉ tính toán khai tông lập phái ở Nhân Giới, tự nhiên đây là một lựa chọn không tồi. Nhưng ta làm chuyện vô dụng này làm chi chỉ tổ chậm trễ việc tu hành" Hàn Lập đối với ý kiến của Đồng tử lãnh đạm dị thường, không có một chút hứng thú.
 
"Đạo hữu một lòng kiên tâm hướng đạo, lão phu cực kỳ bội phục. Đổi lại lão phu mà đối mặt với một cơ nghiệp đồ sộ như vậy, đa phần sẽ không nhịn được ra tay chiếm đoạt. Phải chăng các tu sĩ phi thăng ở Nhân Giới ngươi đều có nghị lực như vậy?" Đồng tử im lăng trong chốc lát, không biết nghĩ tới điều gì, cảm thán.
 
"Hàn mỗ cũng không phải là thánh nhân. Nói đối mặt với cơ nghiệp lớn như Tinh Cung mà không động tâm tự nhiên là nói dối. Nhưng ta sẽ không lãnh phí thời gian nhỏ nhoi còn lại để xem hoa thưởng nguyệt. Bản thân đạo hữu là thiên địa linh thú, về mặt thọ nguyên làm sao Hàn mỗ có thể sánh bằng, tự nhiên là không để thời gian mấy trăm năm vào trong mắt" Ánh mắt lấp loé, Hàn Lập bình tĩnh trả lời.
 
"Lời này có chút đạo lý. Chẳng qua, ngươi không thể mang Nguyên Từ Sơn đi theo, thật có chút đáng tiếc"
 
"Không vấn đề. Tạm thời gởi nó ở Tinh Cung cũng được. Núi này đâu có chạy được. Chờ thời điểm ta thật sự cần tu luyện, tới lấy cũng kịp. Điều phiền toái duy nhất là ta không ngờ khó giải quyết Nguyên Từ Sơn đến như vậy. Ta đã thử qua tất cả các biện pháp khã dĩ mà vẫn không thể thu nhỏ nó được." Hàn Lập nhướng mày nói.
 
"Đích xác, ở bên Nguyên Từ Sơn mấy ngày, ngươi cũng đã thử qua các loại phương pháp, nhưng cơ hồ núi này thuỷ hoả bất xâm, đao thương bất nhập, các loại pháp quyết đều cũng vô dụng. Tựa hồ loại bảo vật này là loại mà Nhân Giới không nên có" Đồng tử cũng lộ ra điều suy nghĩ của mình.
 
"Chẳng qua đạo hữu đã có nói qua, nếu có Càn Khôn không gian bảo vật liền có thể đem bỏ Nguyên Từ Sơn vào trong?" Hàn Lập mặc nhiên hỏi ra một câu.
 
"Hàn đạo hữu muốn nói đến Càn Khôn Đái mang trên bản thể của ta? Chẳng lẽ ngươi có lại bảo vật này? Nhưng nói trước cho ngươi nghe, không gian pháp khí hay không gian bảo vật bình thường tuyệt không thể chứa đựng Nguyên Từ Sơn" Đồng tử lấy làm kỳ quái, hỏi ngược lại.
 
"Kiện hoàn chỉnh thì không có, nhưng nửa kiện thì ta có một cái. Ta cũng vừa nhớ ra cách đây không lâu, có lẽ có khả năng mang được Nguyên Từ Sơn" Hàn Lập cân nhắc trong chốc lát, mới chậm rãi nói.
 
"Bán kiện?" Lần này giọng đồng tử có chút run sợ.
 
Hàn Lập mỉm cười, bỗng vỗ tay vào túi trữ vật, nhất thời hắc quang chợt loé, một đồ vật hình dạng cổ quái xuất hiện trước mắt.
 
Dĩ nhiên là kiện Hắc Phong Kỳ tàn khuyết.
 
Bảo vật này nhất kiện không gian linh bảo uy lực vô cùng lớn, chuyện mà được Nguyên Từ Sơn là không cần phải nói. Chính là Hắc Phong Kỳ chỉ còn có non nửa. Trách không được Hàn Lập nói chỉ là bán kiện.
 
Vừa thấy vật này, Đồng tử phát ra một tiếng kinh hô, lậptức từ trong tay áo Hàn Lập bay ra một đoàn thanh quang, chớp mắt đã hoá thành mọt đạo hư ảnh đồng tử, đưa tay hướng vật trong tay Hàn Lập vẫy một cái.
 
Bán kiện Hắc Phong Kỳ run lên, bắn về phía Đồng tử, bị Đồng tử giữ trong tay, cúi đầu cẩn thận xem xét.
 
"Vật này nguyên là Tiên giới linh bảo. Là không gian linh bảo, dù cho ở Linh Giới cũng hiếm gặp. Chẳng qua vật này bị hủy thành dạng này, thật sự đáng tiếc" Đồng tử cầm vật này lật tới lật lui hồi lâu, sau mới trả vật ấy trở về, sắc mặt ngưng trọng, nói.
 
"Lấy kiến thức của đạo hữu xem có thể chữa trị được vật này?" Hàn Lập không trực tiếp đáp lời Đồng tử mà hỏi ngược lại.
 
"Muốn chữa trị bảo vật này trở lại cùng bậc với lúc trước thì quá khó. Nhưng luyện chế lại thành một kiện không gian linh bảo thấp giai hơn một chút, cũng không phải không có khả năng"
 
"Ta nhớ rõ có một loại không gian bảo vật, gọi là Xích Hồn Phiên, có chút cùng lại với Kỳ này. Vì vậy có thể luyện chế Xích Hồn Phiên nhưng…" Đồng tử nói đến đây liền dừng lại.
 
"Nhưng cái gì?" Hàn Lập không khỏi truy vấn.
 
" Việc luyện chế sữa chửa vật này cũng chỉ cần tài liệu phụ trợ mà thôi. Bằng vào thân phận của ngươi cũng sẽ dễ dàng tìm được. Điều duy nhất là luyện chế Xích Hồn Phiên cần tế luyện đại lượng sinh hồn. Uy lực lớn nhỏ phụ thuôc vào số lượng sinh hồn tế luyện nhiều hay ít. Xích Hồn Phiên là một trong Thất Kiện Tà Khí ở Linh Giới mà ta đã từng đề cập với ngươi, là một kiện thập phần huyết tinh. Nếu ngươi muố thu vào Nguyên Từ Sơn, nếu không có mấy trăm vạn sinh hồn thì cũng đừng nghĩ đến chuyện ấy. Về phần đem kỳ này tế luyện thành loại không gian bảo vật khác thì cũng được, nhưng tài liệu cần thì Nhân Giới lại không có. Cũng chỉ có Xích Hồn Phiên dùng tài liệu giống như Kỳ này hơn phân nửa, mới có thể luyện chế. Nếu không, đừng có mơ mà luyện chế Xích Hồn Phiên ở Nhân Giới" Đồng tử sắc mặt nghiêm chỉnh giảng giải.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1218


Báo Lỗi Truyện
Chương 1218/2446