Chương 1211 : Tinh Cung Chi Chiến (phần 12)


Đột nhiên từ Ô Hắc Bát Giác Chùy toát ra một cỗ Lam sắc hỏa diễm, ánh sáng chớp lóe tản ra hàn ý âm trầm. Tuy không biết hỏa diễm này có uy lực gì, nhưng chỉ nhìn là đủ thấy nó không phải là hỏa diễm bình thường.
 
Dưới sự kiềm chế của thanh ti trong Hư Thiên Đỉnh, chùy này không thể hiện được chút uy lực nào, bị thanh ti ngạnh ép vây trong không trung. Mặc cho hỏa diễm thiêu đốt như thế nào, thanh ti vẫn bình yên vô sự, bộ dáng không mảy may e ngại.
 
Đối với tình hình đang xảy ra trên đầu, dường như Hàn Lập không quan tâm, hắn sớm xoay chuyển ánh mắt, nhìn bốn đạo hắc quang đang bắn nhanh tới.
 
"Thánh ma?".
 
Hàn Lập thì thào, khóe miệng nổi lên một tia cười lạnh, tay áo mặc nhiên rung lên.
 
Nhất thời, có mấy tiếng sấm xuất kỳ bất ý vang lên, bốn đạo cự đại kim hồ lớn bằng cánh tay trẻ con từ trong tay áo bắn ra, lóe lên một cái, liền chuẩn xác chia ra chặn đánh bốn đạo hắc quang trước mặt.
 
"Oanh, oanh, oanh, oanh", bốn đoàn kim quang chói mắt bạo liệt nổ mạnh, lóe một cái, đã đem bốn đạo hắc quang bao phủ vào trong. Các hư ảnh ma vật như gặp phải khắc tinh, ở trong kim quang giống như băng tuyết gặp nắng xuân, nhanh chóng tan rã.
 
Vấn đề xảy ra căn bản đơn giản giống như Hàn Lập thổi bụi. Ngay trong lúc này, bóng thanh sắc nhân ảnh phía sau lưng Hàn Lập, hai tay nhấc lên, một tay nắm Xích Hồng Tiểu Cung, tay kia nhẹ nhàng kéo…( sắp vãi đạn rồi )
 
Tiếng gầm rú lập tức nổi lên, hồng quang chói mắt, vô số hỏa tiễn phá không bắn ra, phô thiên cái địa, nhắm ma vật đang rơi xuống bắn nhanh tới.
 
Con ma vật kia đang vừa mới giang thân, ổn định thân hình, nhưng lại thấy hỏa tiễn đầy trời bắn tới, nhưng không chút run sợ, chính là hét lớn một tiếng, vô số Cốt thứ nổi lên trên người, trên mổi Cốt thứ đều ẩn ẩn hiện hiện huyết mang, huyết quang đại phóng, chớp mắt dung hợp lại thành một tầng huyết hồng quang tráo, bảo vệ thân thể ở bên trong.
 
Ma vật vừa thực hiện xong, vô số hỏa tiễn đánh lên màn huyết hồng quang tráo. Thanh âm bạo liệt vang lên, thanh thế cực kỳ kinh người, hỏa tiễn nổ mạnh hóa thành xích hồng hỏa diễm đem huyết trảo bao vào bên trong.
 
Ma vật trong huyết tráo, bình yên vô sự, cánh tay ngân sắc giơ lên, muốn mạnh mẽ phân khai xích diễm bên ngoài màn bảo vệ. Nhưng vào lúc này đây, bỗng nhiên truyền đến một tiếng sấm rất nhỏ. Ma vật cả kinh… mới phát hiện, không biết khi nào xuất hiện bên trong một mũi Thúy Lục sắc tiễn mang theo kim hồ ngoằn nghèo, xuất bất kỳ ý tới ngay trước mặt.
 
Không biết mũi tên có gì cổ quái, nhưng ma vật không kịp suy nghĩ, thân hình nhoáng lên né qua một bên. Nhưng ma vật này không nhận thấy, tại thời điểm Thúy Lục sắc Tiểu Tiễn đến trước mặt, ngay tại chỗ đầu tiễn, một khẩu Ô Hắc tinh oánh Phi đao quỷ dị từ trong không trung xuất hiện, vô thanh vô tức hướng một bên chém xuống, vừa đúng chỗ ma vật né qua.
 
Ma vật này một chút phát giác đều không có. Kết quả chỉ thấy thanh sắc nhân ảnh nắm trong hỏa cung, hỏa tiễn như mãn thiên hoa vũ công kích liên miên không ngớt. Mà con ma vật giống như con nhím kia, vừa né tránh Thúy Lục Tiểu Tiễn, liền bị một đạo ô quang lặng yên chém ngay cổ, chiếc đầu hình tam giác lăn lông lốc xuống dưới.
 
Huyết sắc hộ tráo không thể ngăn cản được ô quang.
 
Điều này cũng khó trách, khẩu Phi Đao này chính là dùng Ma Tủy Toản luyện chế mà thành, mà Ma Tủy Toản chính là do ma khí tinh thuần cô đọng không biết bao nhiêu vạn năm mới hình thành, nên như thế nào lại bị huyết sắc ma khí ngăn cản.
 
Đối với Ma Tủy Phi Đao, huyết sắc quang tráo căn bản không tồn tại.
 
Nhân hình Khôi Lỗi do đệ nhị Nguyên anh chủ trì, không cần Hàn Lập phân phó, vừa mới chém đầu Ma vật, trong nháy mắt thân hình nhoáng lên một cái, xuất hiện trước tàn thi.
 
Khôi lỗi hé miệng, một cỗ hắc sắc hà quang cuộn xuất, hướng tàn thi quét qua. Kết quả lôi ra trong tàn thi một đạo hư ảnh chính là ma ảnh lúc trước nhập vào luyện thi.
 
Mà giờ phút này, ma ảnh ảm đạm cực kỳ, dường như tùy thời tán loạn, bị Cực Âm Ma Khí đang biến thành Hắc sắc hà quang cuốn vào, trực tiếp bay vào trong Khôi Lỗi, bị đệ nhị Nguyên Anh trong Khôi Lỗi lặng lẽ thu mất.
 
Ma khí tinh thuần như thế này, đối với đện nhị Nguyên anh đang tu luyện Cựa Âm Đại Pháp giống như thuốc bổ, chỉ lợi không hại. Mà sau khi ma ảnh bị hút mất, cỗ tàn thi không đầu bị một cỗ gió nhẹ thổi qua, liền hóa thành tro bụi, tiêu thất trong không khí.
 
Nhân hình Khôi Lỗi nhoáng lên một cái, liền trở về sau lưng Hàn Lập, hai tay điềm nhiên bắt sau lưng mà đứng. Đứng từ xa nhìn thấy, trừ phục sức bất đồng, giống như có hai Hàn Lập sóng vai đứng cạnh nhau. Mà lúc này Hàn Lập, một tay cầm Tam Diễm bảo phiến thưởng thức, lạnh nhạt nhìn đối phương.
 
"Lục đạo huynh, Hàn mỗ đã kiến thức qua Lục Cực Chân Ma Công, không biết đạo hữu còn có bí pháp gì khiến cho tại hạ thêm mở rộng nhãn giới. Bằng không tại hạ xin mạn phép tiễn đạo hữu về nơi chín suối…" Hàn Lập giọng bình tĩnh dị thường nói.
 
Lục Đạo Cực Thánh đứng phía xa, mặt xanh lè, trong mắt lộ ra thần sắc khó tin. Hai ma vật cấp Nguyên anh hậu kỳ chính là đòn sát thủ của hắn, thế nhưng bị đối phương nhẹ nhàng diệt sát, khó có thể tin điều này là sự thật.
 
Hơn nữa đối phương liên tiếp vận dụng nhiều món bảo vật, nào là quạt lông tam sắc, nào là thanh mộc xích xanh biếc, mà kiện nào cũng uy lực đại thần kỳ. Hắn đã đề phòng kiện tiểu đỉnh có thể là Hư Thiên Đỉnh kia nhưng đối phương đã xuất hai kiện bảo vật khác ngoài sức tưởng tượng của hắn. Ma bản thân đối phương lại thi triển hoá thân thuật thật thần kỳ, huyền ảo khó lường, chỉ sức của phân thân có thể tự chém chết một con Ma vật. Lục Đạo đã cố gắng nhìn nhưng không thể nhận ra Hàn Lập hoá thân bí thuật gì.
 
Trong lòng Lục Đạo càng thêm trầm trọng. Điều này sao có thể, đối phương nhiều lắm chỉ mới tiến giai hậu kỳ trong vòng trăm năm, như thế nào lại có bí thuật bất khả tư nghị cùng nhiều pháp bảo kinh khủng như vậy?
 
Tuy rằng hắn chưa từng nhìn thấy tu sĩ Hoá Thần kỳ, nhưng tự nhận thấy nếu để chống đỡ cũng tự bảo vệ được mình. Hiện tại lão ma nghe Hàn Lập nói, lòng phát lạnh, đồng tử co rụt. Đột nhiên hắn há mồm bất ngờ phún xuất một cái khăn mông mông hắc sắc.
 
Cái khăn này bay nhanh, nhoáng một cái, tạo thành một đoàn hắc phong đưa Lục Đạo vào bên trong. Trong hắc phong truyền ra tiếng rít sắc nhọn, hắc phong run lên, nhưng lại bọc lão ma kéo về phía sau bắn nhanh ra ngoài.
 
Hắc phong mơ hồ dị thường, độn tốc quá nhanh, sau vài cái chớp loé, đã vọt đi xa, để lại vô số tàn ảnh. Vừa mới nhìn thấy hắc phong đến nơi này, thì nhoáng một cái đã thấy nó ở nơi khác xa hơn mà tại chỗ cũ vẫn còn lưu lại tàn ảnh.
 
Cứ như vậy trong nháy mắt, hắc phong đã ở ngoài mấy trăm trượng. lấy độn tốc nhanh như vậy, Nguyên anh hậu kỳ tu sĩ bình thường ở trong trường hợp này cũng chỉ biết thở vắn than dài.
 
Nhưng Hàn Lập lại không phải tu sĩ bình thường, nhìn thấy cảnh này, trên mặt hắn lộ ra một vẻ cổ quái, lầm bầm nói:
 
"Cứ như thế mà chạy sao. Bản mệnh pháp bảo thật sự pháp bảo chạy trốn trối chết thật tốt. Nếu là trước kia chỉ sợ có chút khó giải quyết. Nhưng hiện giờ…"
 
Hàn Lập bèn hít sâu một hơi, Phong Lôi sí sau lưng run lên, đột nhiên có tiến sấm vang lên, đạo đạo thanh bạch lưỡng sắc điện hồ hiện ra trên hai cánh, lập tức hoá thành hai viên lôi cầu lăn xuống, huyền phù ở không gian phụ cận, hai viên lôi cầu không ngừng luân chuyển lên xuống. Tiếp theo hai cánh mở ra, thân hình Hàn Lập huyền phù, nghiêng thành một góc độ kỳ dị.
 
Hàn Lập liếc mắt thấy lão ma đã trở thành một điểm đen mơ hồ phía xa xa, trong mũi hừ lạnh một tiếng, vận lực vỗ cánh một cái. Nhất thời một cỗ cuồng phong gào thét, đem lưỡng đại thanh bạch lôi cầu ở phụ cận kích động lên, rồi cùng nhau phát khởi.
 
Thanh âm nổ vang vang lên, thanh bạch lưỡng sắc điện hồ đồng thời bạo liệt ra, trong nháy mắt được cuồng phong cuốn lấy nhập vào trong song sí.
 
Trên bề mặt Phong Lôi Sí lập tức hiện ra một cái lồng bằng điện, sau vài lần cuồng phiến, thân hình Hàn Lập tại chỗ bắn nhanh lên, loé lên một cái, hoá thành một đạo thanh bạch sắc điện hồ rồi biến mất bất kiến tung ảnh.
 
Sau thời gian hít một hơi thở, hồ quang đã ở xa ngoài mười trượng, rồi lại nhoáng một cái, bắn ra xa hơn mười trượng nữa, cứ như thế tiếp diễn. Độn tốc cực nhanh cơ hồ nhanh hơn non nửa Hắc Phong của lão ma.
 
Chỉ sau vài lần chớp động, hồ quang đã cách sau lưng Hắc Phong khoảng mười trượng. Thậm chí khi lão ma quay đầu lại đã có thể thấy gương mặt của Hàn Lập lượn lờ trong hồ quang. Lão ma thật sự hoảng sợ.
 
Song sí lại vung lên, sau một tiếng sét đánh, thanh bạch sắc điện hồ loé một cái đã xuất hiện phía trước Hắc Phong. Sau đó điện quang chợt tắt, hiện ra thân hình Hàn Lập, cường ngạnh chặn đường lão ma. Hắc Phong thoáng một cái, lập tức biến đổi phương hướng, chạy qua hướng khác.
 
Nhưng lúc này Hàn Lập cười lạnh, hai tay kháp quyết, cơ thể vang lên tiếng "đùng, đùng", thân hình tăng vọt thêm mấy tấc, cơ bắp tứ chi nổi lên cuồn cuộn, da thịt trên người hiện lên một tầng đạm kim quang trạch, nhưng chỉ loé lên một cái rồi biến mất.
 
Trong nháy mắt Hàn Lập đã biến thành một gã đại hán thân hình khôi ngô cao lớn như một đại lực sĩ. Đây chính là biến hoá của Minh Vương quyết tầng thứ ba.
 
Hàn Lập nhấc tay, hiện ra một tầng tử sắc quang diễm, hai tay chà xát, hình thành một thanh hoả đao tử sắc mờ mịt. Song Sí sau lưng quỷ dị rung lên, Hàn Lập bắn nhanh đến.
 
Đồng lúc đó, thân hình hắn uốn éo một cách quỷ dị, song sí sau lưng tiếp tục rung lên với một tần suất bất khả tư nghị, nhưng lại làm cho không gian phụ cận dao động kịch liệt, thân hình hoá thành một đạo bạch ti, trên đường đi liền đột ngột biến mất.
 
Lão ma trong Hắc Phong thấy cảnh này tự nhiên biết không ổn, bất chấp đang chạy trốn, cả người ngưng trọng pháp lực, Hắc Phong đang bao quanh cơ thể tốc độ liền tăng vọt thêm một thành, đồng thời lật tay, một Xích Hồng Thuẫn bài hiện ra chắn phía trước người.
 
Nhưng khi hắn muốn thi pháp thúc giục thuẫn bài, đạo bạch ti từ trong hư không bắn ra phía trên đỉnh đầu, nhoáng lên một lần nữa, lại biến mất.
 
Lúc này đây, trong Hắc Phong truyền ra tiếng lão ma hét lớn.
 
Xích Hồng Thuẫn Bài mang theo cùng nửa cánh tay quỷ dị rơi xuống, trên cánh tay còn bị một Tử Sắc Tinh Băng bao phủ.
 
Mà phía mặt bị chặt cụt, là một mặt phẳng láng bóng, không có một giọt máu nào chảy ra.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1211


Báo Lỗi Truyện
Chương 1211/2446