Chương 1201: Tinh cung chi chiến (phần 2).


"Tiền bối không biết chứ, Vạn minh chủ lão nhân gia hắn luyện chế 108 cái Phong Hỏa đồng trụ, sau đó không biết từ nơi nào mời tới vài người am tường trận pháp, tại bốn phía Thiên Tinh thành bố trí một tòa Phong Hỏa Thiên Tuyệt trận, mượn phong hỏa chi lực khôn cùng để tấn công Tinh Cung. Bổn minh tu sĩ chỉ cần tập trung lực lượng, bảo vệ cho 108 phong hỏa trụ này, như vậy cũng đủ để vây khốn Thiên Tinh thành rồi."
 
Tên đại hán kia tuy biết rõ việc này, khi trở lại chắc chắc không gặp chuyện tốt, thế nhưng bị ánh mắt của Hàn Lập lạnh lùng chăm chú nhìn, trong lòng hắn phát lạnh, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại nói sạch ra.
 
Tự nhiên những lời này mới vừa ra khỏi miệng, đại hán mặt ngựa lại lập tức hối hận, thế nhưng tiếp đó nghĩ lại, những tin tức này tựa hồ cũng không tính là chuyện cơ mật gì, bất luận là một tên tu sĩ Kết Đan nào ở Minh Trung hôm nay cũng biết chuyện này, cho nên hắn hơi yên tâm lại một chút.
 
"Phong Hỏa Thiên Tuyệt trận!" Trên mặt Hàn Lập lộ ra một tia động dung.
 
Trận công cổ pháp trận này hắn mặc dù không có nghiên cứu qua, thế nhưng không ít trận pháp trong điển tịch nhiều lần tán dương đại trận này. Nghe nói đây là một loại cấm đoạn đại trận nổi danh sau thời thượng cổ, ngoại trừ có thể mượn sự tuần hoàn của thiên địa phong hỏa chi lực, pháp trận khổng lồ này lại càng nổi danh. Nếu có người hiểu được cách bố trí trận này, thật đúng là có thể đem Thiên Tinh thành vây khốn.
 
Dù sao có Vạn Thiên Minh đích thân trấn thủ, chỉ cần mắt trận không bị phá, cho dù là tu sĩ Tinh Cung thỉnh thoảng phóng ra mấy lần, phá hủy một chút phong hỏa trụ, Nghịch Tinh Minh đều có thể đơn giản sửa chữa lại, không cách nào chính thức loại bỏ pháp trận này.
 
Hàn Lập suy nghĩ như vậy, trên mặt hiên lên vẻ do dự. Đám tu sĩ Nghịch Tinh Minh đứng gần thần sắc cũng âm tình bất định.
 
Giờ phút này bản thân chỉ là con sâu trong mắt người ta, cũng có thể nghe ra được Hàn Lập là tới trợ giúp Tinh Cung, tình cảnh của bọn họ lúc này cực kỳ không ổn.
 
Mà nguyên bản ba gã tu sĩ Bạch Thủy Kiếm Tông bị nhốt trong cái lưới xanh đều mừng rỡ, tên lão giả kia giờ phút này vội vàng xông tới trước mặt Hàn Lập lớn tiếng kêu:
 
"Tiền bối, chúng vãn bối là tới cứu viện Tinh Cung. Mấy người kia đều là tu sĩ Chấp Pháp đường của Nghịch Tinh Minh, mỗi một tên cũng không biết là giết hại bao nhiêu tu sĩ Tinh Cung rồi, tất cả đều chết chưa hết tội, tiền bối ngàn vạn lần không cần phải buông tha cho đám tặc tử này!"
 
Vừa nghe những lời này, sắc mặt của đám tu sĩ Nghịch Tinh Minh toàn bộ trắng bệch.
 
Nguyên bản có hai gã tu sĩ đứng ở chỗ xa nhất, giờ khắc này nhìn nhau liếc mắt, sau đó đột nhiên khẽ đảo tay, rất nhiều tiểu phiên hoàng sắc từ nhiều hướng bắn ra. Bọn họ không lưỡng lự đem tiểu phiến này ném lên không trung, lập tức hóa thành hai luồng hoàng vân lao thẳng xuống dưới, nháy mắt bao vây lấy hai người!
 
Lóe lên một cái, hai luồng hoàng vân lăng không đã không còn thấy bóng.
 
Mà sau một khắc, ở một nơi ngoài hơn hai mươi trượng, hoàng vân từ từ hiện ra, thế nhưng nhoáng một cái, lại lần nữa biến mất.
 
"Thuấn di!" Đồng tử Hàn Lập co rụt lại, lộ ra một tia kinh ngạc.
 
Thế nhưng tiếp đó lại cười lạnh một tiếng, đột nhiên khoát tay, trước tiên xông tới chỗ ba gã Bạch Thủy Kiếm bị vây khốn, tiện tay đánh lên ti võng màu xanh một trảo.
 
Hai gã tu sĩ Nghịch Tinh Minh thao túng ti võng này chỉ cảm thấy tâm thần "Ông" Vang lên một tiếng thật lớn, khiến đầu váng mắt hoa một hồi.
 
Càn Khôn võng thoáng cái thoát khỏi sự thao túng của hai người, một lần nữa hóa thành một đoàn thanh hà, ba lão giả nhanh chóng thoát bay ra, lượn vòng một cái sau đó võng ti rơi vào trong tay Hàn Lập.
 
Hàn Lập cũng không để ý tới ba lão giả đang mừng rỡ bái tạ, ánh sáng xanh trắng sau lưng lóe lên, một đôi cánh quỷ dị xuất hiện, hai cánh khẽ vỗ, người đã biến mất tại chỗ. Rõ ràng là hắn muốn đuổi theo hai người thuấn di kia.
 
Chứng kiến một màn này, đám tu sĩ còn lại của Nghịch Tinh Minh vừa mừng vừa sợ, mắt hổ liếc nhìn nhau, sau đó chia nhau hóa thành các màu độn quang mà chạy.
 
Đã lầm vào đại địch đáng sợ như Hàn Lập, bọn họ cũng không dám đem một đường sinh cơ gửi hy vọng vào lòng nhân từ của đối phương.
 
Ba lão giả thấy vậy, tự nhiên không chịu trơ mắt đứng nhìn đám người này chạy trốn, lúc này gầm lên giận dữ, sau đó cũng lập tức chia nhau đuổi theo.
 
Xa xa vang lên hai thanh âm trầm đục "Oanh long", bạch quang lóe lên trong hư không, hai luồng hoàng vân bay ngược hiện ra, phảng phất như bị vật gì đó ở trước mặt đánh bật lại vậy.
 
Thuận theo, một cỗ gió mát thổi tới, thân hình Hàn Lập nương theo cơn gió hiện ra, ánh mắt lạnh như băng nhìn đám hoàng vân cách đó không xa, khóe miệng xuất hiện một nụ cười mỉa.
 
Mà ở mi tâm hắn thình lình xuất hiện một con mắt nằm dọc, đang vô thanh vô tức chớp động, hắc mang lóe lên, giống như quỷ dị bỗng biến mất.
 
hai gã tu sĩ Nghịch Tinh Minh trong hoàng vân, vạt áo trên người loang lổ vết máu, sắc mặt dị thường tái nhợt, thân thể đã bị thương rất nghiêm trọng.
 
Giờ phút này trong lòng hai người vừa kinh vừa sợ.
 
Phải biết rằng, từ khi hai người tìm được hai cỗ Hoàng Sa Tu Di Phiên đến nay, bằng vào vật này đã không biết bao nhiêu lần thoát được khỏi tay tu sĩ Nguyên Anh, đối với hai kiện cổ bảo thuấn di thần thông này đều có mười phần nắm chắc, nếu không cũng sẽ không có gan "tạm biệt" Hàn Lập rồi bỏ chạy.
 
Thế nhưng hôm nay Hàn Lập chẳng qua là tại phía xa trong hư không đánh ra hai quyền, đã đánh nát sự tự tin của hai người, lúc này mới biết được thanh niên trước mắt này so với bọn hắn dự đoán còn đáng sợ hơn.
 
Nhưng mặc dù là như thế, hai người cũng sẽ không thúc thủ chịu trói.
 
Lúc này hai người cắn răng một cái, trong miệng hét lớn một tiếng đem từng đoàn từng đoàn máu huyết phun tới hoàng vân.
 
Lập tức mây mù quay cuồng một hồi quanh thân hai người, thoáng cái biến thành màu huyết hồng, sau đó hai loại chú ngữ vang lên, dường như có ý định sử dụng thủ đoạn liều mạng vậy.
 
trong mắt Hàn Lập xuất hiên hàn quang, đột nhiên há miệng ra, hai đạo kim mang chói mắt bắn ra, nhoáng một cái đã quỷ dị xuất hiên trước mặt huyết vân, trong nháy mắt xuyên thủng mà qua, rồi biến mất không còn cái bóng.
 
Tiếng kêu thảm thiết trong hai luồng huyết vân vang lên, hai người trực tiếp từ trong huyết vân rơi xuống phía dưới.
 
Nhưng vào lúc này, vẻ mặt Hàn Lập không hiện lên chút biểu tình nhẹ nhàng xông tới chỗ bọn họ.
 
Hai kim sắc tiểu kiếm từ vùng phụ cận trên hư không lóe lên, vây quanh hai người bọn họ, rồi nhẹ nhành quất ra, từng đoàn từng đoàn kim mang tách ra, trong nháy mắt đem thân hình hai người bao phủ vào trong đó, từng mảng huyết vũ rơi xuống.
 
Hàn Lập không ngờ căn bản không cho bọn kia cơ hội thi triển bí thuật, lập tức tấn công như sét đánh không kịp bưng tai thắt cổ hai người.
 
Sau đó hắn mới xông tới hai luồng huyết vân vẫy tay một cái.
 
huyết quang trên làn mây nhanh chóng tản đi, một lần nữa biến thành hoàng vân nhanh chóng bay tới.
 
Hai đánh ra một đạo pháp quyết màu xanh, đạo pháp quyết này lập tức biến mất bên trong hoàng vân không còn thấy bóng.
 
Hoàng vân "Vèo" Một tiếng bay tới trước mặt, sau đó lập tức biến thành hai kiện hoàng phiên như cũ, bị hắn phất một cái thu vào trong tay áo.
 
Hai kiện cổ bảo này khi dùng để bỏ chạy mà nói, cho dù nằm mộng cũng khiến cao thủ đỉnh giai mơ ước. Mặc dù đối với hắn chỉ là một gân gà mà thôi, thế nhưng lấy về tặng cho môn hạ đệ tử, lại trở thành vật hiếm có để bảo vệ tính mạng.
 
Sau khi thu hồi hai lưỡi phi kiếm, hắn mới dùng thần niệm quét qua một lần phương hướng của đám tu sĩ bỏ chạy.
 
Chỉ thấy điểm điểm bóng ảnh mơ hồ, mấy người kia đã độn xa tới ngoài trăm trượng, thậm chí còn có một tên tên tu sĩ độn nhanh nhất đã biến thành một điểm bóng đen cuối chân trời rồi.
 
Hàn Lập khẽ thở dài, một trảo vỗ lên linh thú đại bên hông, sau đó ném lên không trung.
 
Vù vù nổi lên một tiếng, một đoàn kim sắc trùng vân chen chúc mà ra, tiếp đó Hàn Lập thúc giục thần niệm, chia cỗ kim vân làm năm phần nhỏ, như gió bay điện chớp phân biệt đuổi theo đám người kia.
 
Mà chính Hàn Lập lại lật tay một cái, hai kiện tiểu phiên màu vàng hiện ra trong tay, hắn thản nhiên vuốt vuốt.
 
Trùng vân đuổi theo đám tu sĩ kia một trước một sau, trong chớp mắt cũng biến mất tại chân trời.
 
Đương nhiên chẳng được bao lâu, bầu trời phía xa kim quang một lần nữa chớp động, trùng vân trước sau từ khắp nơi bay về, ba gã tu sĩ Bạch Thủy Kiếm Tông sắc mặt trắng bệch theo sát quay về, thế nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm về phía trùng vân, giống như nhìn yêu ma vậy.
 
Xem ra ba vị này sau khi tận mắt nhìn thấy Phệ Kim Trùng thôn phệ thân thể người sống, lúc này chịu kích thích không nhỏ.
 
"Đa tạ ân cứu mạng của tiền bối, lần này nếu không phải có tiền bối xuất thủ, chúng vãn bối nhất định không thoát khỏi tai kiếp này." Lão giả cầm đầu thấy Hàn Lập đem bầy trùng thu vào linh thú đại, lập tức tiến lên cung kính nói.
 
"Ta cứu các ngươi chẳng qua là tiện tay mà thôi, ngược lại không cần quá cảm kích. Hiện tại Thiên Tinh thành đang bị vây khốn. Với tu vi của ba người các ngươi, nếu tới đó căn bản cũng không cách nào xông lên đảo được, nên sớm quay về đi. Ta xông vào Phong Hỏa Thiên Tuyệt trận cũng không muốn có bất luận vướng víu gì!" Hàn Lập cũng không khách khí, quét mắt nhìn ba người, sau đó thản nhiên nói.
 
Vừa nghe lời ấy của Hàn Lập, ba người này cười khổ biết đối phương nói đúng, không dám nói thêm lời gì nữa, một lần nữa cảm ơn sau đó xoay người bay đi.
 
Mà Hàn Lập híp hai mắt lại nhìn ba người độn quang dần dần đi xa, lúc này mới xoay người nhằm phương hướng Thiên Tinh mà bắn đi.
 
Mấy vạn dặm lộ trình, đối với Hàn Lập mà nói tự nhiên không cần mất quá nhiều hơn thời gian.
 
Thế nhưng trên đường đi hắn còn để ý tới mọi chuyện xung quanh, hắn đang dò xét một chút từng vùng đá ngầm hoặc dưới mặt biển, phát hiện rất nhiều tu sĩ Nghịch Tinh Minh.
 
Những người này tuy thực lực xa mới bằng bảy tám tu sĩ Kết Đan lúc trước, thế nhưng cầm đầu cũng có hai ba gã cao giai tu sĩ. Hiển nhiên những ngững người này vì dự phòng vạn nhất có cá lọt lưới đào thoát, nếu có người thoát ra bọn chúng sẽ diệt sát một hồi.
 
Đối với những tu sĩ này, Hàn Lập cũng mặc kệ coi như không biết, hắn dùng độn quang bắn tới, hóa thành một đạo thanh ảnh nhàn nhạt, không phát ra một tiếng động xẹt qua trên đầu đám người này.
 
Những tu sĩ Nghịch Tinh Minh này, không chút nào phát giác ra, một kẻ có thể đơn giản diệt sát tất cả bọn hắn, vừa rồi đã thoáng qua trên đầu bọn họ.
 
Khi Hàn Lập còn cách Thiên Tinh thành hơn trăm dặm, rốt cục chứng kiến rất xa trên mặt biển xuất hiện một màn hồng quang chớp động, bay lại gần chút nữa mới phát hiện, nguyên vốn thứ hắn nhìn thấy, cự đảo giờ phút này hoàn toàn bị một tầng lụa mỏng thanh hồng sắc quang hà bao phủ tại bên trong.
 
Hơn nữa từ phương hướng cự đảo ẩn ẩn còn nghe được tiếng oanh minh như sấm rền.
 
Hàn Lập nhíu mày, đột nhiên hai tay nhanh chóng vận khời pháp quyết, độn quang nguyên bản nhàn nhạt mờ ảo, thoáng cái triệt để ẩn đi.
 
Nhưng mà cùng lúc đó, Hàn Lập lại giảm tốc chậm như trâu già gặm cỏ, thế nhưng vẫn hướng tới gần cự đảo không chút hoang mang.
 
Lại bay gần thêm hơn mười dặm nữa, tình hình phụ cận của Thiên Tinh thành rốt cục cũng bị Hàn Lập thu vào trong mắt.
 
Đối diện phía trước hắn, trên ra mặt biển phía xa, chẳng biết lúc nào xuất hiện một mảng lớn điểm đen chằng chịt dày đặc. Hắn cẩn thận ngóng nhìn, mới phát hiện đúng là rất nhiều tòa linh thuyền kiểu dáng khác nhau.
 
Những con thuyền kiểu dáng khác nhau này đều có lầu cao, điêu long họa phượng, có cái chỉ cao hai trượng là một con thuyền nhỏ mà thôi, tài liệu chế tạo cũng đủ loại, không có gì là không có, có màu xanh nhạt của linh mộc, cũng có màu hoàn mỹ tinh khiết của mỹ ngọc, thậm chí còn xuất hiện một con "Thiết thuyền" Toàn thân đen nhánh bóng loáng.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1201


Báo Lỗi Truyện
Chương 1201/2446