Chương 1200: Tinh cung chi chiến (phần 1).


Nghe xong những lời này, trong lòng của hắn cuối cùng cũng hiểu được chút ít!
 
Hiển nhiên Lăng Ngọc Linh dùng Vạn Lý Phù tìm mình tới chính là để đối phó với vị đứng đầu Vạn Pháp Môn kia.
 
Mà cũng phải nói vị Vạn Thiên Minh này, năm đó ở Hư Thiên điện hắn đã gặp qua rồi.
 
Người này khiến cho hắn có ấn tượng rất sâu, tâm cơ thâm trầm, thế nhưng vị này có thể tiến vào hàng ngũ Nguyên Anh hậu kỳ, cũng khiến Hàn Lập cảm thấy bất ngờ.
 
Lôi kéo Lục Đạo Cực Thánh, Vạn Tam Cô cùng một chỗ đánh Thiên Tinh Song Thánh, có lẽ cũng sẽ không dự liệu được phát sinh việc này. Nếu không dựa theo suy đoán của bọn họ, Tinh Cung Đạo hẳn là sẽ đánh bại Nghịch Tinh Minh, khôi phục lại vẻ yên ổn tại Loạn Tinh Hải.Lại càng không cần phải mời hắn tới đây giúp đỡ.
 
Nhưng mà, Hàn Lập cũng không để vị Vạn Thiên Minh này vào trong mắt.
 
Vị Vạn đại chưởng môn này tiến giai so với hắn còn muộn hơn, sao có thể làm đối thủ của hắn chứ.
 
Hắn ngày hôm nay, tu vi pháp lực đã tiến thêm một bước vững chắc rồi, thần niệm phóng ra, nếu là là đụng phải Hóa Thần Kỳ tu sĩ, người này cũng chỉ có thể khó khăn tự bảo vệ mình.
 
Trong lòng nghĩ như vậy, tâm niệm của Hàn Lập nhanh quay ngược trở lại, liền đem tâm tư bỏ vào chuyện Nguyên Từ Thần Quang cùng Nguyên Từ Sơn Công trong truyền thuyết.
 
Khẩu quyết của công pháp Nguyên Từ Thần Quang vẫn còn tính được, vì công pháp này cũng không phải là thứ sách quý độc môn gì đó, tại Tinh Hải hẳn là có truyền lưu. Cho dù không thông qua Tinh Cung, hắn dùng chút thời gian cùng một cái giá cao, cũng có thể sưu tập được.
 
Thế nhưng Nguyên Từ Sơn lại là bảo vật ở Nhân Giới, cả Nhân Giới cũng không tìm được tòa thứ hai như thế.
 
Hắn tuy không biết núi này có phải là vật chuẩn bị để tu luyện Nguyên Từ Thần Quang hay không, thế nhưng cao giai tu sĩ ở Loạn Tinh Hải có người nào không biết, Thiên Tinh Song Thánh sở dĩ tu luyện công pháp này, cũng đã phát hiện ra kỳ vật sau đó mới bắt đầu. Núi này tối thiểu đối với việc tu luyện Nguyên Từ Thần Quang rất có ích. Nếu không lúc trước Song Thánh truyền lưu công pháp này, cũng không có thấy ai đi tu luyện kỳ công bậc này, Hàn Lập cứ như thế mà nghĩ, hướng tới lão giả cùng đại hán gật nhẹ đầu, hời hợt nói hai câu cảm ơn, sau đó, Linh quang như thiểm điện vờn quanh thân, hóa thành một đạo thanh sắc cầu vồng phá không rời đi.
 
Hắn từ đầu đến cuối cũng không có hỏi hai vị này vì sao tranh đấu, cũng không hỏi thân phận là từ thế lực phương nào.
 
Lão giả cùng đại hán đứng tại chỗ cung kính dõi mắt theo hướng Hàn Lập rời đi, thẳng đến khi thanh hồng đã biến mất sau chân trời, không hẹn mà cùng nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau đó một lần nữa trợn mắt nhìn nhau.
 
Thế nhưng trải qua lần giáo huấn này của Hàn Lập, hai vị này cũng không còn tâm tư để sống mái với nhau nữa, đều chửi rủa nhau vài câu, sau đó phẫn nộ rời khỏi nơi này. Mà lúc này Hàn Lập đã sớm cách xa chỗ này ngàn dặm rồi.
 
Cách Thiên Tinh thành mấy vạn dặm, tại mặt biển có hơn mười đạo độn quang đang tiến thẳng tới Thiên Tinh thành.
 
Những đạo độn quang này, trong đó trẻ có già có, thế nhưng phục sức trên người đều là loại độc nhất vô nhị, nhìn một cái liền đoán ra bọn họ đều thuộc về một tông môn hoặc một thế lực nào đó.
 
Có lẽ bởi vì do tiếp cận Thiên Tinh thành, tu sĩ trong đám độn quang, đều lộ ra thần sắc thoải mái, còn có một số người thậm chí bắt đầu thấp giọng truyền âm với nhau.
 
Đúng lúc này, dị biến phát sinh!
 
Mặt biển đối diện phía dưới đám tu sĩ này phóng lên từng đạo bạch sắc quang mang, hơn mười đạo mù sương quang trụ đột nhiên từ phía dưới phun ra, sau đó ầm ầm bạo liệt, ngoại trừ ba gã tu sĩ Kết Đan có tu vi cao nhất, thân hình lóe lên vội vàng né qua, đám tu sĩ còn lại đều bị cột sáng đánh trúng.
 
Tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên, những người này đều lẫn vào trong bạch quang rồi biến thành hư ảo.
 
Mà ba gã tu sĩ Kết Đan Kỳ tự nhiên kinh sợ phun ra pháp bảo của mình, vội vàng nhìn xuống phía dưới. Đúng lúc này, cột sáng ở phía dưới không còn phun ra nữa, từ trên mặt biển bắn ra bảy tám đạo độn quang, lượn vòng, sau đó vậy quanh ba người này.
 
"Chính là tay sai của Nghịch Tinh Minh!" Một vị lão giả râu tóc xám trắng trong đám tu sĩ còn sót lại, tựa hồ như nhận ra người nào đó trong đám kia, rất oán độc quát to.
 
"Hắc hắc, ta lại đang mỏi mắt chờ mong ai tiến tới trợ trận cho Tinh Cung, đây không phải là Lỗ huynh của Bạch Thủy Kiếm Tông sao? Quý tông không phải gần đây tuyên bố là trung lập, không tiến vào vòng chiến sao? Thế nhưng hôm nay không chịu ở đảo, đến đây là có ý gì?" Một đạo độn quang trong đám kia thu hào quang vào, liền hiện ra một người trung niên tướng mạo âm âm, đáng giá lời nói của lão giả, sau đó cười lạnh nói.
 
"Hừ, trong lòng ngươi biết rõ, sao phải dùng mấy câu phế ngôn này làm bộ làm tịch. Bạch Thủy Kiếm chúng ta nguyên vốn là một nhánh truyền thừa của Tinh Cung, giờ phút này trong nội cung gặp đại kiếp, tự nhiên phải tới viện thủ rồi. Bớt sàm ngôn đi, chúng ta lên thôi!" Lão giả hung hăng trừng mắt nhìn người trung niên âm âm vài cái, câu nói sau cùng là nói với hai gã tu sĩ Kết Đan đứng bên cạnh.
 
Thân hình ba người này nhoáng lên một cái, trong nháy mắt hóa thành ba đạo độn quang hướng tới đường khác bắn đi, rồi đột nhiên trên không trung từ ba hóa thành một, kết hợp lại tạo thành một đạo hồng hoàng bạch đan vào nhau cao tới vài trượng, hùng hổ bay tới đám tu sĩ Nghịch Tinh Minh đang ngăn cản phía đối diện. Lão giả này xem ra rất rõ ràng , với lực lượng của ba người căn bản không thể nào đối kháng được với đám địch nhân đông gấp mấy lần bên mình, lập tức cướp đường mà chạy. Thể hiện vẻ quyết đoán dị thường!
 
Hai gã tu sĩ Nghịch Tinh Minh ngăn tại phương hướng này, nhìn thấy ba màu kinh hồng hùng hổ lao tới, không chút nào bối rối, cùng nhìn nhau, sau đó đồng thời giơ tay lên.
 
Một mảng thanh quang hà mịt mờ từ trong tay hai người đột ngột bắn ra, vừa vặn đem ba màu kinh hồng bất ngờ đón đầu bao vây lại. Tiếp đó trong miệng hai người này lẩm bẩm, thanh sắc quang mang lóe lên, quang hà hiện ra nguyên hình, đúng là một cái ti võng màu xanh cự đại, đem lão giả ba người vây ở bên trong, kiếm quang của ba người đánh loạn trên đó, thế nhưng căn bản không cách nào chém rách được cái lưới này.
 
"Ha ha Lỗ huynh cũng đừng tính vùng vẫy nữa. Đây là Càn Khôn võng, là do trưởng lão bản tông ban tặng, với bọn ngươi chỉ là tu vi Kết Đan, căn bản không làm gì được đâu.
 
Huống hồ coi như các ngươi có thể thoát ra đi nữa, cũng vô dụng thôi. Thiên Tinh thành hiện tại đã sớm bị Nghịch Tinh Minh chúng ta vây chật như nêm cối rồi, bị công phá cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi, hay là để cho chúng ta tiễn ba vị đạo hữu lên đường trước nhé!"
Người trung niên âm âm ha ha cười to, há miệng ra tiếp đó phun ra một ngụm tiểu kiếm bạch sắc, muốn đem tiểu kiếm này trực tiếp chém chết ba người lão giả bị nhốt bên trong lưới.
 
"A! Nghe khẩu khí của ngươi, Thiên Tinh thành đã bị vây được một khoảng thời gian rồi, có thể nói cho ta nghe một chút tin tức được không?" Một thanh âm lạ lẫm của nam tử ở vùng phụ cận đột nhiên quỷ dị vang lên, tất cả mọi người ở đây đều có thể nghe thấy rõ ràng.
 
"Là ai lén lén lút lút thế!" Trung niên âm âm trong lòng kinh hãi, vội vàng không ngừng nhìn khắp mọi nơi, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi.
 
Vài tên tu sĩ còn lại của Nghịch Tinh Minh cũng cuống quít đem thần niệm thả ra, nhìn quanh khắp nơi, bộ dáng giống như như lâm đại địch.
 
Thế nhưng vùng phụ cận đều không có gì, căn bản nhìn không ra có bóng dáng người khác tồn tại, mấy người kia tìm tòi cũng không có kết quả, không khỏi đưa mắt nhìn nhau.
 
"Các ngươi đang nhìn cái gì vậy, chẳng phải ta đang ở trước mặt các ngươi sao?" Nam tử xa lạ kia cười lạnh một tiếng, tiếp đó ba gã tu sĩ Bạch Thủy Kiếm Tông bị nhốt bỗng biến mất, thanh quang lóe lên, một đạo nhân ảnh lăng không hiện ra.
 
Là một vị thanh niên mặc thanh bào tầm hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt không nét biểu tình nhìn qua mấy người bọn họ.
 
"Không tốt, là Nguyên Anh tu sĩ a!" Cách thanh niên gần nhất là hai gã tu sĩ Nghịch Tinh Minh, thần niệm quét qua, ngay lập tức sắc mặt đại biến, thé to một tiếng đầy vẻ kinh hãi.
 
Tuy hắn không cách nào nhìn ra tu vi cụ thể của Hàn Lập, thế nhưng tuyệt đối là Nguyên Anh tu sĩ không sai.
 
Người trung niên âm âm cầm đầu đám người nghe vậy, thần sắc cũng biến đổi, cẩn thận đánh giá vị thanh niên trước mắt này, trên gương mặt lập tức lộ ra vẻ kinh hãi tới cực điểm. Tiếp đó không nói hai lời hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, hóa thành một đạo bạch hồng, quay người phá không mà chạy tới hướng xa, chẳng qua chỉ là vài cái chớp động, độn quang đã bay ra xa hơn mười trượng.
 
Một màn này, chẳng những khiến Hàn Lập cảm thấy nao nao, mà ngay cả vài tên tu sĩ Nghịch Tinh Minh còn lại cũng trợn mắt há hốc mồm.
 
Phải biết rằng, cho dù đối mặt với một tên tu sĩ Nguyên Anh cấp, bọn họ nhiều Kết Đan tu sĩ như vậy, cũng chưa hẳn không đủ sức sức đánh một trân. Mà người trung niên đứng đầu kia lại có tu vi Kết Đan hậu kỳ đỉnh phong, ngay cả thân phận địch ta của đối phương chưa phân biệt được đã lập tức bỏ chạy.
 
"Ngươi nhận ra ta sao?" Người thanh niên này tự nhiên chính là người đã trải qua hơn một tháng buồn bực chạy tới đây, rốt cuộc cũng đã tới, Hàn Lập.
 
Giờ phút này sắc mặt của hắn trầm xuống, đưa tay tùy ý búng ra phía xa.
 
"Xì" một tiếng, sau đó một đạo hồng tuyến lóe lên tức thì bắn ra, tiếng xé gió nổi lên!
 
Hồng tuyến nhoáng một cái, đã lăng không vô ảnh vô tung biến mất, mà trung niên đã độn xa tới hơn mười trượng kia lập tức hét thảm một tiếng.
 
Bạch quang tản ra, một đoàn hỏa cầu hình người trực tiếp từ không trung rơi xuống, đảo mắt đã lẫn vào trong mặt biển không thấy có tiếng động gì nữa.
 
Mà Hàn Lập lại hời hợt tiếp tục vẫy tay một cái!
 
Âm thanh bén nhọn vừa vang lên, một đạo hồng tuyến cũng lóe lên trong hư không, một lần nữa quỷ dị hiện ra, thoáng cái chui vào trong tay thanh niên rồi biến mất.
 
Ánh mắt Hàn Lập lúc này mới quét qua đám người còn lại, nhàn nhạt nói:
 
"Hiện tại các ngươi có nguyện ý trả lời vấn đề của Hàn mỗ hay không!" Tuy thanh âm của Hàn Lập không lớn, thế nhưng khi lọt vào lỗ tai của đám tu sĩ Nghịch Tinh Minh này, khiến toàn thân bọn chúng phát lạnh.
 
Giờ phút này bọn họ mới biết được, vì sao người trung niên kia vừa rồi không thèm nói một câu đã lập tức bỏ chạy.
 
Vị thanh niên trước mắt này không ngờ lại có thần thông lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, bọn họ cho dù có liên hợp động thủ, cũng không có một phần thắng nào. Mà quan trọng nhất là, vị này cơ hồ không có thiện cảm với Nghịch Tinh Minh!
 
Thế nhưng có gương của người trung niên bị diệt lúc trước, đám người này hai chân mặc dù có điểm như nhũn ra, thế nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
 
"Không biết tiền bối có vấn đề gì muốn hỏi đám người vãn bối ạ?" Một lát sau, trong mấy người có một tên đại hán mặt dài mũi ưng ho khan vài tiếng, sau đó miễn cưỡng nặn ra một nụ cười rồi nói.
 
"Vấn đề gì, ta không phải mới vừa nói qua một lần rồi sao, chẳng lẽ các ngươi muốn ta nhắc lại lần thứ hai?" Trong mắt Hàn Lập lóe lên hàn quang, lạnh lùng liếc mắt nhìn đối phương.
 
Trái tim Đại hán mãnh liệt đập mạnh, dáng vẻ tươi cười trên mặt lại càng cứng ngắc, thế nhưng trong miệng không dám dừng lại, trả lời:
 
"Vãn bối minh bạch rồi. Tinh Cung hiện tại quả thực đã bị bổn minh vây quanh, nếu không bọn vãn bối cũng không dám xuất hiện tại hải vực gần Tinh Cung như vậy."
 
"A, xem ra Nghịch Tinh Minh các ngươi ngược lại đang tính toán, muốn sớm đánh tới, khiến Tinh Cung trở tay không kịp, hơn nữa còn có thể thuận tiện đem tất cả đám tu sĩ Tinh Cung cùng nhau diệt sát." Khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, lộ ra thần sắc giống như cười mà không phải cười.
 
"Điều này vãn bối không rõ lắm, bọn vãn bối tu vi không cao, cũngc chỉ là phụng mệnh hành sự thôi: "Đại hán cười xoà nói.
 
"Nhưng mà, cho dù Nghịch Tinh Minh đang chiếm ưu thế, thế nhưng Thiên Tinh thành lớn cỡ nào, chỉ sợ có mấy vạn tu sĩ tụ tập, cũng không thể nói là vây cái thành này chật như nêm cối, phải không?" Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái, lên tiếng hỏi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1200


Báo Lỗi Truyện
Chương 1200/2446