Chương 1194 : Ám mưu


Một làn hương mùi thảo mộc thơm ngát ập vào mặt,trong hộp gỗ là một mảnh màu xanh mơn mởn,mà ở giữa hào quang là một viên châu màu xanh biếc lớn bằng ngón cái lẳng lặng nằm trong hộp.
 
Thần niệm của Hàn Lập đảo qua một cái,phát hiện viên châu này không phải bằng đá cũng không phải bằng gỗ,nhất thời không nhìn ra loại tài liệu tạo thành.
 
Mà khi viên châu này lộ ra,trong nháy mắt vùng phụ cận tràn ngập mộc linh khí.Hít sâu một hơi,tinh thần Hàn Lập cũng không khỏi run lên.
 
"Quả nhiên là Tụ Linh Châu!Chính là viên châu này thời xưa từng xuất hiện một ít,cũng không biết là do Tiên Thiên hình thành hay do con người luyện chế ra.Hiện giờ tại Tu Tiên giới đã sớm tuyệt tích rồi,không nghĩ tới quý môn cũng sở hữu một mai.Chẳng qua,Yến tiên tử! Quỷ Linh Môn các người thực sự nguyện ý đem vật quý này tặng ta sao?Phải biết rằng một tu sĩ tu luyện mộc thuộc tính công pháp chỉ cần mang theo vậy này là có thể tiếp kiệm được hơn phân nửa thời gian tu luyện."Hàn Lập vươn hai ngón tay kẹp hạt châu nhìn kỹ,sau đó nhìn qua thiếu phụ ngồi đối diện thần sắc lúc này đã hồi phục lại.
 
"Hạt châu này đúng là bảo vật khó gặp tại nhân giới,nhưng so sánh với sinh tồn của bổn môn thì ba người chúng ta có thể hiểu được nên chọn cái nào.Hơn nữa, Hàn huynh hẳn là biết rất rõ Quỷ Linh Môn chúng ta rất ít có công pháp mộc thuộc tính,vật ấy trong tay chúng tôi cũng không có mấy tác dụng.Chẳng bằng đem vật này đổi lấy sinh cơ cho tông môn thì hơn."Yến Như Yên thần sắc nghiêm nghị nói.
 
"Hai kiện đồ vật trước cùng Tu Linh Châu đối với ta đích xác rất có tác dụng.Nhưng muốn ta thay mặt cho Ngự Linh Tông nói giúp các người thì Quỷ Linh Môn còn phải làm cho ta một việc nữa mới được,nếu không" Hàn Lập hơi hơi lắc đầu.
 
"Sự tình gì?Chỉ cần bổn môn có khả năng, nhất định sẽ không để cho đạo hữu thất vong."Hoàng bào đại hán đôi mắt sáng ngời,vội vàng hỏi.
 
"Ta mặc kệ những người khác trong Vương gia,nhưng Vương Thiền ta không hy vọng gặp lại.Nếu không Hàn mỗ tuyệt không có hướng thú đi cứu trợ cừu gia của chính mình.Các người hiểu được ý của ta chứ?"Hàn Lập quét mắt nhìn qua đại hán một cái nhẹ nhàng trả lời.
 
Lão giả họ Chung mặt mày biến sắc,Yến Như Yên khuôn mặt cũng trắng bệch.Nghe vậy,hoàng bào đại hán sắc mặt liền trầm xuống nhưng cũng không xuất hiện sự giật mình.
 
"Ý tứ Hàn huynh ta có thể hiểu được.Ta nghĩ việc này cũng không thành vấn đề.Chung sư huynh,ngươi cảm thấy sao?"Đại hán xoay người hỏi Chung lão giả một câu.
 
"Nếu Hàn huynh đã kiên trì như vậy,vì truyền thừa của bổn môn,ta nghĩ Vương Thiền sư chất hẳn là sẽ vì bổn môn mà tận lực."Lão giã thần sắc âm trầm,thở dài nói.
 
"Nếu sư huynh cũng không có ý kiến vậy Yến mỗ thay mặt bổn môn đáp ứng Hàn huynh chuyện này."Đại hán cũng không hề do dự gật đầu đáp ứng Hàn Lập.
 
Hắn thuỷ chung cũng không nhìn qua Yến Như Yên một cái,cũng không hỏi qua ý kiến của nàng.
 
Yến Như Yên Sắc mặt có chút tái nhợt nhưng thuỷ chung cũng không nói gì thêm.
 
"Hảo,những đồ vật này ta nhận.Mấy ngày nửa ta sẽ tự mình đưa tín hàm của Ngự Linh Tông cho mấy tông gia tông kia."Hàn Lập bất động thanh sắc gật đầu nói với thanh bào đại hán.
 
Tiếp đó,mấy người Ngự Linh Tông sau khi đã đạt được mục đích cũng không muốn lưu lại Ngự Linh Tông nên đều đứng dậy cáo từ.
 
Hàn Lập cũng không giữ họ lại,liền nhìn theo hướng ba người rời đi. Yến Như Yên là người cuối cùng đi ra đại sảnh nhưng tới cửa lại dừng cước bộ một chút,mang vẻ mặt phức tạp nhìn Hàn Lập.
 
Đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ nhếch một chút nhưng cuối cùng cũng không nói ra điều gì,sâu kín thở dài một cái rồi quay đầu đi khỏi đại sảnh. Hàn Lập thấy vậy thần sắc hơi động,nhìn ba kiện bảo vật trong tay nhưng cũng trầm ngâm không nói.
 
Ba người Quỷ Linh Môn sau khi rời khỏi Lạc Vân Tông lập tức hoá thành ba đạo độn quang bay về.
 
Nhưng vừa ra khỏi Vân Mộng sơn mạch không bao lâu,lão giả họ Chung thở dài một tiếng rồi quay sang hoàng bào đại hán hỏi:
 
"Yến sư đệ,chúng ta thật sự phải động thủ với Vương sư điệt sao?"
 
"Chung sư huynh,cũng không phải là Yến mỗ muốn chém tận giết tuyệt mà là điều kiện này chính miệng đối phương nói ra,một chút cũng không cho chúng ta thương lượng.Đối phương cũng không yêu cầu chúng ta ra tay với toàn bộ Vương gia mà con nối dòng của su huynh cũng không phải chỉ có Vương Thiền,sẽ không để cho Vương gia tuyệt hậu đâu.
 
Đối với người này mà nói,đó cũng là điều kiện rộng rãi rồi.Dù sao lúc trước Vương gia cũng quá mức đắc tội cùng hắn.Nghe nói khi hắn tu vi còn thấp Vương Thiền đã uy hiếp tính mạng đối phương.Vì vậy cũng khó trách người này không dễ dàng buông tha.Theo ý ta,không bằng nhân cơ hội này tiêu diệt hoàn toàn Vương gia đệ tử của bổn môn,nếu không vạn nhất hắn tuy ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng có chút bất mãn,như thế có khi mất nhiều hơn được."
Hoàng bào đại hán nhân cơ hội nói.
 
"Điều này?"lão giả trên mặt hiện ra vẻ do dự.
 
"Yên nhi,lúc nàychỉ sợ phải uỷ khuất cho ngươi.Loại kết quả này trước khi cùng Vương gia đính hôn,ngươi trong lòng cũng nên có vài phần đoán trước!Cũng may ngươi hiện nay đã tiến giai lên Nguyên Anh kỳ,mà Vương Thiền tiểu tử tiến giai thất bại,căn bản không xứng với ngươi.Huống hồ Vương gia năm đó đột nhiên ra tay với Yến gia chúng ta,trừ ta bí mật ở bên ngoài tu luyện,cơ hồ tất cả cao thủ của Yến gia chúng ta đều bị Vương gia hạ cấm chế.Ngay cả ngươi cũng không ngoại lệ.Vương Thiền đối với ngươi cũng không có cái tình ý vợ chồng,ngươi cũng không phải bận tâm tới hắn."Đại hán xoay người nói với Yến Như Yên,ngữ khí như xin lỗi.
 
"Lời nói của đường thúc,Yến Như Yên thế nào lại không rõ.Nhưng chúng ta dù sao cũng là vợ chồng một đoạn thời gian như thế nào có thể nói dược là được.
 
Lần này trở về,ta sẽ lập tức bế quan trăm năm,không hề xen vào chuyện của tông môn nữa.Vô luận đường thúc xử lý Vương gia thế nào cũng không nên nói cho ta biết."
Yến Như Yên nhàn nhạt nói,lập tức độn quang chợt loé,tốc độ tăng gấp ba lần,tách khỏi đại hán cùng lão giả đang suy tính phía xa xa.
 
Hoàng bào đại hán nghe vậy,trên mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ."Lão phu cũng không có ý kiến gì nữa.Chỉ cần có lợi cho tông môn thì sự tình Vương gia Yến huynh xử lý như thế nào thì cứ làm như vậy đi."Chung lão giả cân nhắc một lúc cuối cùng cũng không thể không đồng ý với đề nghị của đại hán.
 
"Chung sư huynh cứ yên tâm.Ta biết có chừng mực,tuyệt đối sẽ không quá phận đâu."Đại hán nghe vậy mừng rỡ nói.
 
Lão giả lại lắc lắc đầu nhưng vẫn không nói gì,bộ dáng tựa hồ không tốt lắm.
 
Đại hán họ Yến thấy vậy cũng không để ý nữa,hắn biết vị sư huynh này năm đó cùng Vương Thiền phụ tử có quen biết lâu hơn mình rất nhiều.Biểu hiện loại này tựa hồ cũng là chuyện bình thường.
 
"Chẳng qua đem Tụ Linh Châu trong bảo khố đưa cho người khác,trong lòng ra cũng cảm thấy rất đáng tiếc.,"Đại hán sau khi hưng phấn qua đi,bỗng nhiên chậc chậc trong miệng,tiếc hận nói.
 
"Đáng tiếc?Ngươi thật sự nghĩ Tụ Linh Chêu này là bảo vật của bổn môn?"Lão giả họ Chung nghe vậy cười lạnh một tiếng nói ra một câu làm cho đại hán ngạc nhiên trong lòng.
 
"Lời này ý là sao?Chẳng lẽ châu này không phải lấy ra từ trong bảo khố của bổn môn sao?"Hoàng bào đại hán kinh nghi bất định hỏi.
 
"Hắc hắc,bảo vật này ban đầu có phải của bổn môm hay không thì ta không rõ lắm,nhưng đồ vật này là Hợp Hoan lão ma tự mình đưa đến trong tay ta.Đây đúng là sự tình thiên chân vạn xác."Lão giả họ Chung cười hắc hắc nói.
 
"Hợp Hoan lão ma?"Hoàng bào đại hán nghe thấy lời này thì hoàn toàn ngây người.
 
"Không tồi.Không lâu lâu trước đó lão ma này đột nhiên tìm ta,xuất ra châu này và nói là năm đó bổn môn cấp cho Hợp Hoan vật này,cũng ám chỉ có thể giải trừ nguy cơ chỉ có thể là vị đại trưởng lão Lạc Vân Tông Hàn Lập này,hơn nữa lấy vật ấy làm lễ vật đả động tốt nhất.Như thế nào,Yến sư đệ có phải cảm thấy thật bất khả tư nghị phải không?"Lão giả giọng nói đầy thâm ý nói."Cho dù vật này thật sự là của bổn môn thì Hợp Hoan lão ma như thế nào lại trả lại?Chẳng lẽ khoả Tụ Linh Châu kia thật sự là có vấn đề?"Hoàng bào đại hán cũng là người thông minh,sắc mặt đại biến.
 
"Bảo châu không có vấn đề gì,ta cẩn thận kiểm tra qua nhiều lần rồi.Vô luận thuộc tính hoặc bộ dáng đều có vẻ là mộc linh châu,không phải giả.Hạt châu này tuyệt không có vấn đề gì.
 
Nếu không,ta như thế nào lại mạo muội làm y như lời lão nói"
Lão giả ngưng trọng lắc đầu.
 
"Nhưng lão ma này tuyệt không có khả năng làm chuyện vô ích.Chung sư huynh hẳn là nên cùng ta thương lượng trước một chút rồi mới làm việc.Vạn nhất chuyện này có gì không ổn thật có thể làm cho bổn môn gặp tai nạn diệt môn"Hoàng bào đại hán trên mặt mất hẳn vẻ bình tĩnh,nôn nóng nói.
 
"Hừ,không theo lời lão ma này mà làm thì có thể có thứ bảo vật gì đánh động được vị tu sĩ đệ nhất Thiên Nam này chứ?Về phân thương lượng cùng với sư dệ thì có tác dụng gì đây?Trừ phương pháp này ra bổn môn còn có con đường nào sao?Có nói ,ta và ngươi cũng không cần trông mong chạy đến tận Lạc Vân Tông này."Chung lão giả hừ lạnh một tiếng.
 
Hoàng bào đại hán nghe xong lời này lông mày vẫn chưa giãn ra nhưng nhất thời cũng im lặng.
 
"Quyên đi,Châu này cũng đã đưa đi rồi,cho dù là muốn đổi ý thì cũng đã muộn.Chỉ cần hạt châu không có vấn đề gì thì cũng không liên quan đến chúng ta."Run sợ nửa ngày,vị yến gia tu sĩ cũng chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
 
"Lời yến sư đệ thật đúng.Tụ Linh Châu kia ngay từ thời thượng cổ đã vang danh dị bảo.Qua nhiều năm như vậy,cho dù có sự tình gì thì chúng ta cũng có thể chối bỏ.Huống hồ lúc ấy vị Thiên Nam đệ nhất tu sĩ này cũng tự mình xác nhận cái này không có vấn đề rồi.Điều này càng chứng minh bổn môn không có vấn đề gì."Chung lão giả đôi mắt tinh quang chợt loé,cười lạnh nói.
 
"Được rồi,việc này cũng chỉ có thể nghĩ đến đây thôi.Chẳng qua cũng nên cẩn thận,một khi bổn môn vượt qua được kiếp nạn này liền lập tức đóng cửa tông môn trăm năm rồi nói sau."
 
Hoàng bào đại hán im lặng suy nghĩ trong chốc lát rồi bất đắc dĩ nói.
 
"Ân,lời của sư đệ rất có đạo lý,cứ theo ý sư đệ vậy."Chung lão giả gật gật đầu,đồng ý nói.
 
Tiếp theo hai vị trưởng lão Quỷ Linh Môn cũng không nói tiếp gì nữa mà lập tức tăng tốc,lưỡng đạo độn quang thẳng hướng Yến Như Yên đã không thấy bóng dáng đuổi theo.
 
Ở cùng thời điểm đó,Hợp Hoan tông cấm địa bị sương mù màu xám nồng đậm bao phủ,tại chỗ sâu bên trong một bóng người ẩn hiện ngồi xếp bằng trên một khối cự thạch,miệng thì thào nói:
 
"Tính thời gian thì vật kia cũng đã đến tay Hàn tiểu tử rồi.Khẩu hồ,mộc linh châu! Có này dị bảo, ngươi tất nhiên tốc độ tu luyện tăng nhanh rất nhiều, nhưng là tới khi đột phá Hóa Thần kỳ bình cảnh thì… hắc hắc."
 
Người này nói xong, nhưng lại không có hảo ý trong lòng,cười lạnh đứng lên!
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1194


Báo Lỗi Truyện
Chương 1194/2446