Chương 1121: Trọng phản cố địa Hư thiên điện


Nhưng cự ly quá gần,Hàn Lập tự nhiên không dám vận dụng toàn bộ uy lực,nếu không ngay cả chính mình cũng sẽ bị cuốn vào trong uy lực của vũ phiến này.Hắn nhoáng vũ phiến một cái,một tầng tam sắc hỏa diễm hiện lên trên mặt phiến,sau đó lại như một thanh hỏa đao, bị Hàn Lập dùng sức chém mạnh xuống quầng sáng.
 
"Tư lạp" một tiếng,uy lực Tam diễn phiến quả nhiên không thể tầm thường,quầng sáng nhìn như không thể phá vỡ kia bị nó chém vào lại hiện lên một cái khe,tuy rằng chỉ lớn có một thước,nhưng cũng đủ cho Hàn Lập từ trong thoát ra.
 
Hàn Lập nhất thời khẩn trương,tuy rằng hắn muốn rời khỏi nơi này,nhưng tuyệt đối không nguyện ý vì vậy mà rơi vào tay con Băng phượng thập cấp này,đang muốn nhấc Tam diễn phiến lên hung hăng cấp cho đối phương một đòn.
 
Đột nhiên,hắn sắc mặt đại biến,thu lại Tam diễn phiến,lại lấy ra một khối lệnh bài màu lam,chính là "Đại na di lĩnh".
 
Hàn Lập vừa mới xuất lệnh bài này ra,trên Cổ truyền tống trận liền linh quang đại thịnh,quang mang chói mắt,đồng thời quầng sáng màu xanh cũng theo đó tán loạn vỡ vụn ra.
 
Sau khi linh quang của Truyền tống trận vụt tắt,chẳng những Hàn Lập trong quầng sáng,mà cả Ngũ tử ma hết thảy đều biến mất.Ngay cả ngân bào nữ tử do thập cấp Băng phượng biến thành vừa đứng bên cạnh Truyền tống trận cũng không thấy đâu,có vẻ như đã bị Truyền tống trận truyền tống đi.
 
Thấy một màn này,Tiểu Cực cung cung chủ đầu tiên là ngẩn ra,lập tức trên mặt lộ ra biểu tình cổ quái vừa vui vừa giận.Vui tất nhiên là vì một gã cường địch biến mất,còn giận là vì vừa mới nhìn thấy linh bảo tùy thân của khai phái tổ sư Băng Phách tiên tử ,thế nhưng lại tuột khỏi tầm tay.
 
Xa xa đứa bé sắc mặt cực kỳ khó coi,nhưng lập tức vẻ hung dữ chợt lóe trên mặt,hai mắt hung hăng hướng mỹ phụ liếc mắt một cái,trong miệng thét lên một tiếng xuyên thủng tầng mây.Sau đó bỗng nhiên hướng về Vạn yêu phiên treo trên không trung chỉ một cái,nhất thời trên lá phiên yêu khí bành trướng,yêu ảnh lập tức rõ hơn,vô số huyễn ảnh yêu thú lớn nhỏ toàn bộ tuôn ra,trong phút chốc yêu khí đen thui cuồn cuộn che kín non nửa không trung đại điện,phô thiên cái địa hướng mỹ phụ đánh tới.
 
Mỹ phụ biến sắc,nhưng trước người lục quang chợt lóe,Hoàng tuyền Quỷ Mẫu một thân âm khí đứng chắn trước người mỹ phụ,nhìn vô số yêu ảnh trên không trung,trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh.Sau khi thân hình quay tròn,nhất thời một mảng lớn lục khí từ bốn phía cuồn cuộn tuôn ra,trong nháy mắt,phía trên mặt đất tiếng gào khóc thảm thiết nổi lên,từ trên không trung âm khí bắt đầu trải rộng xuống phía dưới mặt đất.Lập tức một cơn sóng cuồn cuộn nổi lên,trực tiếp hướng về phía trời cao phóng đi.
 
Trong phút chốc lục vụ,hắc khí va chạm nhau,yêu ảnh quỷ vật ở trong đó thoắt ẩn thoắt hiện đại chiến với nhau.Hoàng tuyền Quỷ mẫu lại lấy cứng chọi cứng với hóa thân Xa lão yêu,bộ dáng rất chi là bạo lực.
 
Cung chủ Tiểu Cực cung ở một bên nhìn thấy cảnh này liền mừng rỡ,nhất thời đem việc Hàn Lập gác lại một bên.Hai tay chà xát một cái,giương cái miệng lên,lập tức từng đoàn xích hồng lôi hỏa hiện lên hướng yêu khí trên không đánh tới.
 
Nhất thời cả tòa đại điện tiếng gầm rú nổi lên,một người,một yêu,một quỷ,tất cả đều biến mất bên trong yêu khí quỷ vụ.
 
Chỉ có thể ngẫu nhiên từ bên trong truyền ra một hai tiếng nổ kinh thiên động địa…
 
Trong một gian thạch phòng to ba mươi trượng,trên một cái Truyền tống trận giống với cái trong Hư linh điện,Hàn Lập một tay nâng Hư thiên đỉnh,vẻ mặt không chút biểu tình,đang giằng co với một tuyệt sắc mỹ nữ.
 
Mà nhân hình Khôi lỗi ở phía sau vẫn không nhúc nhích,quỷ đầu do Ngũ tử ma biến thành đang lơ lửng trong ma khí trên không,dùng thị huyết ma quang nhìn chằm chằm nữ tử đối diện,trong miệng thỉnh thoảng truyền đến tiếng gầm nhẹ ô ô,tưởng như chỉ cần Hàn Lập ra lệnh một tiếng là lập tức tấn công.
 
Nữ tử đối diện tất nhiên là vị ngoài ý muốn bị cuốn vào Truyền tống trận,thập cấp Băng phượng.
 
Xét cho cùng mà nói,vị Băng phượng này cũng có chút xui xẻo,khi thanh sắc quang mạc vỡ vụn,nàng cũng đã phát hiện không hay,vốn định lập tức thi triển thần thông không gian tê liệt để rời xa pháp trận.Nhưng không nghĩ tới không gian lực ảnh hưởng lẫn nhau,ngược lại đem nàng liên lụy bị truyền tống đi.
 
Mà lần truyền tống này,rõ ràng không phải truyền tống cự ly ngắn,nếu không phải bản thân Băng Phượng còn có vài thần thông không gian,chỉ sợ trên đường truyền tống đã bị không gian lực trực tiếp xé rách thành mảnh nhỏ.
 
Bất quá tình cảnh của nàng rõ ràng cũng không khá hơn chút nào.Nàng bây giờ đứng ở một góc thạch ốc,bạch sắc linh quang trên người lóe ra không ngừng,lạnh lùng nhìn chằm chằm Hàn Lập.
 
Trong lòng nàng suy tính,nếu tu sĩ nhân loại đối diện thực sự cùng mình tử đấu,mình và đối phương thắng bại đại khái sáu và bốn phần.Làm cho nàng buồn bực chính là,đối phương hiển nhiên là người chiếm sáu phần thắng,mà không phải là mình.
 
Phải biết rằng,nàng chính là vẫn áp chế tu vi chuẩn Hóa Thần kỳ của mình,chỉ cần nàng nguyện ý đã sớm có thể tiến giai lên cảnh giới Hóa thần kỳ .
 
Nhưng người đối diện nàng xem ra cũng là một trong những tu sĩ hiếm thấy,ở cảnh giới Nguyên anh trung kỳ lại có thần thông không thua gì Đại tu sĩ.Hơn nữa lại còn có Ngũ tử ma và con nhân hình Khôi Lỗi hành động vô thanh vô tức kia cũng lợi hại vô cùng,cơ hồ có thể trở thành hai gã Hậu kỳ đại tu sĩ khác.
 
Do đó,nàng cho dù tự cao tự đại,cũng sẽ không cho rằng nếu mình thật sự cùng Hàn Lập tranh đấu sẽ chiếm thượng phong.Chẳng qua,Băng phượng này trong lòng cũng không sợ hãi gì,cho dù không phải là đối thủ của Hàn Lập,nhưng nếu toàn lực chạy trốn thì với thần thông không gian,ai có thể ngăn nàng lại.
 
Hàn Lập hai mắt nhìn chằm chằm nữ tử đối diện,trong lòng đồng dạng suy tính không ngừng.Nhưng sau một lúc,cuối cùng vẫn chỉ hừ lạnh một tiếng,bỗng nhiên nhấc chân,chậm rãi từ trong pháp trận bay ra,sau đó bay thẳng đến một mặt vách tường của thạch ốc.Gian thạch thất này có chút cổ quái,bốn phía thế nhưng lại không có một cánh cửa nào,thạch bích lại không có tý lồi lõm nào,bóng loáng dị thường,một khe hở cũng không có.
 
Tại loại địa phương quỷ dị khó lường này,Hàn Lập thực sự không có hứng thú cùng Băng phượng đối diện mạo hiểm sinh tử chi chiến một trận.Chỉ cần đối phương thức thời không chủ động công kích hắn,hắn cũng không muốn hao tổn pháp lực cùng đối phương sống mái với nhau.Dù sao thiên phú thần thông của đối phương thật sự là phi thường thần diệu.
 
Thấy Hàn Lập hành động như vậy,ngân bào nữ tử ngọc dung khẽ đổi,cũng âm thầm thở một hơi dài nhẹ nhõm.
 
Mà Hàn Lập lúc này đã dùng thần niệm tỷ mỉ xem xét thạch bích,kết quả nhướng mày.
 
Thần niệm hắn rót vào trong thạch bích lập tức bị một cỗ lực lượng cường đại bắn ngược lại,rõ ràng có cấm chế cường đại nào đó tác dụng lên vách tường, kết quả này chính là việc làm cho người ta đau đầu nhất.
 
Hàn Lập sắc mặt âm trầm,đột nhiên vươn một ngón tay,nhắm ngay thạch bích trước mắt nhẹ nhàng đâm vào.Nhất thời trên đầu ngón tay hàn quang chợt lóe lên dài chừng nửa thước , lập tức đâm vào bên trong thạch bích.
 
"Xuy xuy" tiếng xé gió vang lên,hàn quang đồng dạng chỉ đâm vào được non nửa rồi bị bắn ngược lại.
 
Hàn Lập bất động thanh sắc,ngón tay tùy ý bắn ra khắp nơi.Nhất thời có ba đạo thanh sắc kiếm khí khác đánh lên trên ba vách đá còn lại,kết quả cũng bị bật lại.Hàn Lập hai mắt không khỏi nhíu lại,im lặng nhìn thạch bích,thật sâu trong đồng tử mơ hồ có lam mang chợt lóe lên.
 
"Hừ!" Ngân bào nữ tử nhìn thấy cảnh này,lại cười lạnh một tiếng.
 
Đột nhiên nàng vung một tay lên phía trước,nhất thời một cái khe màu trắng hiện lên,nàng này chợt lóe lên rồi biến mất.Băng phượng thi triển thần thông không gian, trực tiếp rời khỏi thạch ốc này.
 
Nhìn thấy cảnh này,Hàn Lập làm như không biết,tiếp tục yên lặng chăm chú nhìn vào thạch bích phía trước.Sau một lúc lâu,nhân hình Khôi lỗi phía sau hắn bỗng nhiên giương một tay lên,một thanh phi đao màu đen bắn nhanh ra,bay đến một chỗ nằm ở góc thạch bích,nhất thời một tiếng "Oanh" vang lên.
 
Vách tường phía trước đột nhiên vỡ vụn ra từng mảnh,trước mặt Hàn Lập trở nên sáng ngời.Trước mắt hắn hiện lên mộ tòa đại sảnh trống rỗng,ngân bào nữ tử không ở trong này.
 
Nhưng sau khi Hàn Lập hơi nhìn kỹ,khóe miệng đột nhiên run rẩy một chút,trong mắt hiện lên thần sắc khó tin.
 
Bởi vì đại sảnh đối diện rõ ràng có một cửa đá vuông hơn mười trượng điêu khắc những ký hiệu kỳ quái,trên mặt cửa lóe lên bạch quang nhàn nhạt,có vẻ như có cấm chế gì trên đó.
 
Mà cái cửa đá như vậy đối với Hàn Lập lại quen thuộc dị thường,cơ hồ liếc mắt một cái liền nhận ra lại lịch của nó.Việc này làm cho ngực hắn như bị giáng một đòn mạnh,trong lòng cực kỳ kinh sợ.
 
Hít sâu một hơi,Hàn Lập thần sắc liền khôi phục như ban đầu,đi nhanh thẳng đến cửa đá.
 
Không nói một lời,kim quang trong tay chợt lóe,một thanh phi kiếm dài gần một thước xuất hiện trong ta,hơi vung lên,chém ra một đạo kim sắc kiếm khí.
 
"Oanh"một tiếng,mặt ngoài cửa đá kia bạch quang chợt lóe,chung quy bị kiếm khí chém làm hai,bên ngoài lộ ra một cái ngã tư đường do đá tảng hình thành.
 
Hàn Lập thân hình nhoáng lên một cái,lập tức hiện ra tại trung tâm con đường,thần thức vội vàng đảo qua bốn phía,nhưng cả người nhất thời vẫn đứng yên không nhúc nhích tại chỗ.
 
Trong cái thông đạo do đá tảng chồng lên nhau này,phân biệt thông ra bốn hướng đông tây nam bắc giống nhau,hai bên thông đạo tất cả đều là thạch bích thô dày,giống nhau như đúc.
 
"Không sai,quả nhiên là nơi này !"Không biết qua bao lâu,Hàn Lập thở dài một cái ,có chút phiền muộn thì thào.
 
Nơi này rõ ràng chính là nơi năm đó hắn lấy được Hư thiên đỉnh,nội điện Hư thiên điện,một tòa cự tháp bằng đá cao năm tầng.
 
Hắn thình lình từ cực bắc Đại tấn lại truyền tống tới Loạn Tinh Hải,xem xét bốn phía thông đạo bằng đá này,hắn cũng không biết là mình ở tầng mấy của cự tháp.
 
"Hư Linh điện,Hư Thiên điện,hai nơi này chính xác là có quan hệ sâu xa!" Hàn Lập lại tự nói một câu,thần sắc rốt cuộc trở nên bình tĩnh.
 
Lấy thần thông hiện tại của hắn,cho dù thân ở Loạn Tinh Hải cũng không ngại.Chỉ cần hắn có thể đi ra khỏi điện này,rồi đem Truyền Tống trận bị hủy ngày đó truyền tống mình đến Loạn Tinh Hải một lần nữa khôi phục lại,là có thể trở về Thiên Nam.
 
Sau khi trong lòng cân nhắc như thế,Hàn Lập đảo mắt qua mọi nơi,nhận định một thông đạo đá rồi thân hình hóa thành một đạo thanh hồng bay đi.
 
Nhưng sau khi bay hết thời gian uống cạn một chung trà,Hàn Lập liền phát giác, nguyên bản Khôi Lỗi thủ vệ thường hay đi loanh quanh trong khu vực tháp,bây giờ lại không nhìn thấy con nào.
 
Nhưng hắn suy nghĩ một chút liền hiểu ra,hiện tại còn cách xa lần mở Hư Thiện Điện sau.Khôi Lỗi này tám,chín phần là bị Hư Thiên Điện hạ cấm chế thu trở về,khi nào điện này mở ra lần nữa mới xuất hiện.
 
Không chỉ có thế,Hàn Lập dọc theo đường đi cũng không thấy cấm chế cùng các cơ quan khác,toàn bộ cự tháp dường như đã thành vật chết.
 
Mà ngày xưa khi hắn xâm nhập thì cấm chế rất mạnh,bẫy rập khắp nơi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1121


Báo Lỗi Truyện
Chương 1121/2446