Chương 1116: Lực lượng tương đương.


Các hỏa tiễn tụ lại hóa thành một đạo hỏa trụ thô to đánh lên bề mặt của Hắc sắc quang tráo cùng lúc với ấu đồng vỗ vào Thuẫn Bài, hào quang đại phóng, trong nháy mắt quang tráo nồng đậm lên thêm mấy lần.
 
Nhất thời một tiếng "Oanh" vang lớn. Trên bề mặt quang tráo tóe ra một cỗ hỏa diễm trùng thiên. Không gian quay cuồng. Mà khẩu Ma Tủy Phi Đao không một tiếng động lóe lên trảm vào đỉnh chóp của quang tráo.
 
Một tiếng "Roẹt…"
 
Ma Tủy Phi Đao đã trảm ra một cái khe, liền lóe lên lướt qua, hiện ra phía trong quang tráo.
 
Mà đúng lúc này, khẩu pháp bảo giống như tiễn bao đầy hắc khí vừa vặn bắn nhanh tới đón đầu Ma Tủy Phi Đao, thanh âm thanh thúy vang vang lên.
 
U mang lóe lên, hai kiện bảo vật nhoáng lên một cái đều biến mất không thấy đâu.
 
Trong lòng Hàn Lập cả kinh nhưng thần niệm của Khôi Lỗi truyền đến báo Ma Tủy Phi Đao không mất đi chỉ là tựa hồ bị nhốt ở một địa phương nào khác.
 
Tâm niệm Hàn Lập chuyển động. Hắn không chần chờ thúc giục tiếp một chiêu đã chuẩn bị sẵn.
 
Trong hơn mười con Hỏa Nha bên ngoài Hắc sắc quang tráo, đột nhiên có một con xòe cánh ra, kêu lớn, thân hình cuồng trướng mấy lần, sau đó hé miệng phún ra một cỗ hàn khí tựa như sương mù mơ hồ.
 
Con này chính là Linh Nha (quạ thiêng) do Thái Âm Chân Hỏa biến thành, đã từng hấp thụ Huyền Ngọc hàn khí ở Huyền Ngọc Động năm xưa.
 
Huyền Ngọc hàn khí tuy đã được hấp thụ phần lớn, nhưng nếu không có một thời gian luyện hóa nhất định, tự nhiên không dễ dàng hóa thành bản nguyên của Thái Âm Chân Hỏa. Nhưng hiện giờ Hàn Lập lại thúc giục sử dụng phóng xuất ra không ít.
 
Bạch sắc hàn khí đánh lên bề mặt của Hắc sắc quang tráo. Nhất thời hắc bạch hai màu hết sức rõ rệt. Một tầng băng trong suốt lan tràn trên bề mặt quang tráo, chỉ trong một lần hít thở, đã biến thành một băng cầu cực lớn vừa vặn bao cả Hắc sắc quang tráo vào bên trong.
 
Hàn Lập nhướng mắt, lộ ra một tia hỉ sắc.
 
Bất quá tự nhiên hắn biết nếu chỉ dựa vào Băng Phong Quyết không thể giam cầm một gã thập cấp yêu thú. Nhưng lợi dụng giây phút trì hoãn này, hai tay hắn lại kháp quyết. Một tay điểm chỉ vào hơn trăm đạo kiếm quang ở phụ cận, trong miệng vang lên thanh âm chú ngữ, chợt các đạo kim sắc kiếm quang liền phóng lên trời, xoay quanh, phát ra tiếng vù vù. Từng đạo từng đạo dần dần quỷ dị biến mất.
 
Hắn thấy hóa thân của Xa lão yêu thủ đoạn độc ác như thế bèn tính toán bố trí Đại Canh Kiếm Trận để diệt sát yêu vật này.
 
Nhưng kiếm trận vừa mới bố trí được phân nửa, thì cự đại băng cầu run lên. Vô số ngân ti từ trong cự băng bắn ra, trong giây lát đã cắt khối băng cầu thành vô số mảnh, tựa như muốn phá vỡ băng cầu.
 
Nhìn qua băng cầu trong suốt, có thể thấy Hắc sắc quang tráo bên trong đã biến mất hóa thành một Hắc Thuẫn Bài trước người ấu đồng mà ấu đồng đang dùng một tay nâng một vật chớp động ngân quang chói mắt, vô số ngân ti chính từ vật này xuất ra.
 
Trong ngân quang chớp lóe nếu nhìn rõ thì thấy đó là cái Ngân Tỏa mà ấu đồng dùng để đeo trước ngực.
 
Hàn Lập thầm thở dài biết không thể bố trí hoàn tất Kiếm Trận được rồi.
 
Hắn trầm mặt, lật tay, một cây Thúy Lục Mộc Xích (thước gỗ màu xanh biếc) hiện ra, hướng về ấu đồng nhoáng lên một cái.
 
Trên đỉnh đầu ấu đồng chợt lóe lên linh quang, một đóa ngân liên lớn hơn một xích hiện ra, phát ra thất sắc Phật quang chụp xuống. Ấu đồng vừa phá xong băng cầu liền rơi vào trong Phật quang, cả thân hình trở nên trì trệ.
 
Đúng lúc này, nhân hình Khôi Lỗi lại chà xát hai tay, ngân quang đại phóng, một cây chiếc toa phiêu (con thoi) dài vài thước bỗng xuất hiện trong tay.
 
Ấu đồng thấy cảnh này, khóe mắt nhảy dựng, hôi sắc Tiểu Phiến trong tay liền tự bay ra, nhẹ nhàng nhoáng lên một cái. Nó đã bất chấp bị Phật quang cấm chế, vội thúc giục Vạn Yêu Phiên.
 
Trong phút chốc, lấy ấu đồng làm trung tâm, không gian bốn phía liền quỷ dị vặn vẹo biến hình, một tầng chướng bích màu xám liền hiện ra.
 
Vào thời khắc này nhân hình Khôi Lỗi cũng đã lạnh lùng giương tay lên.
 
Ngân sắc Toa phiêu hóa thành một đạo Ngân Mang cấp tốc bắn tới, tiếng rít phá không vang lên.
 
Khoảng cách gần như vậy, toa phiêu cơ hồ vừa rời tay trong nháy mắt đã hiện ra đánh lên chướng bích trước người ấu đồng.
 
Một màn quỷ dị xuất hiện. Ngân Toa dễ dàng xuyên thủng chướng bích nhưng trượt qua ấu đồng, xuyên qua mặt kia của chướng bích bay vọt ra ngoài, rồi biến mất.
 
Hàn Lập không khỏi ngẩn người, qua thần niệm liên lạc với nhân hình Khôi Lỗi rõ ràng mục tiêu là ấu đồng nhưng làm sao lại trượt được. Bất quá tâm niệm chuyển động, hắn liền hiểu ra.
 
Vạn Yêu Phiên huyễn hóa ra chướng bích nhưng cũng có thần hiệu vặn vẹo không gian. Đây không phải là thần thông bình thường, muốn loại bỏ cũng phải tốn khá nhiều sức lực.
 
Mà ấu đồng đang đứng sau chướng bích, một tay cầm Vạn yêu Phiên, một tay cầm Ngân Tỏa, ánh mắt lạnh như băng nhìn Hàn Lập.
 
Trên người ấu đồng chớp động hắc sắc yêu quang không ngừng, nhưng vừa vặn tách thất sắc Phật Quang ra, bộ dáng muốn thoát ra ngoài.
 
Trong lòng Hàn Lập liền trầm xuống. Xem ra đối phương thật không phải là loại hậu kỳ tu sĩ bình thường có thể sánh bằng, mà đối phương lại có thêm Vạn Yêu Phiên. Tranh đấu với đối phương thật sự rất bất lợi.
 
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn lại hướng về bốn cái lỗ đen ở phía Hỏa Hải. Tuy ấu động bị Hàn Lập quấn lấy không thể tiếp tục thi triển nhưng bốn cái lỗ đen này vẫn chậm rãi lớn dần, bên trong ẩn ẩn truyền ra tiếng yêu thú gầm rống, tựa như sẽ có yêu ma lợi hại từ bên trong nhảy xổ ra.
 
Hàn Lập nhướng mày hừ lạnh một tiếng, nhất thời trong lòng có tính toán.
 
Chỉ thấy hắn thu Bát Linh Xích lại, hai tay lại kháp quyết.
 
Nhất thời Hỏa Đỉnh, Hỏa Nha, nhân hình Khôi Lỗi, kim sắc phi kiếm… tất cả đều ngừng chiến, bay nhanh về phía hắn. Chỉ còn con Thái Âm Hỏa Điểu vẫn ở lại, hé miệng phún ra một cỗ cực hàn khí. Tuy rằng quá nửa hàn khí bị chướng bích ngăn cản rồi chuyển đi đâu mất, nhưng hàn khí dư lại vẫn là đem ấu đồng đóng băng bên trong.
 
Chẳng qua ngân ti trong tay ấu đồng cũng không ngừng lại, đã lập tức cắt tinh băng thành từng mảnh làm hiệu quả đóng băng cực kỳ bé nhỏ.
 
Lúc này Thái Âm Hỏa Điểu đã muốn bay trở về.
 
Hàn Lập cũng không để ý, mà liếc mắt, lật tay, hé ra một đạo Hoàng Sắc Phù Lục.
 
Trên mặt đạo Phù Lục này phù văn phiêu động, linh quang chớp lóe. Chính là đạo Phá Giới Phù do Linh Lung tiên tử tặng cho hắn trước khi về Linh Giới.
 
Đạo Phù này có tác dụng bài trừ không gian cấm chế rất hiệu quả nhưng do Hàn Lập chỉ có một cái trong tay, cảm thấy thật đáng tiếc nên không sử dụng ngay từ đầu.
 
Nhưng hiện giờ hắn thấy Vạn Yêu Phiên thần thông biến hóa vô cùng, cũng không biết còn thi triển ra loại thần thông quỷ dị gì nữa, cũng không muốn nếm thử, bèn quyết đoán sử dụng Phá Giới Phù.
 
Bất quá hắn sử dụng Phù này không phải để bài trừ tầng không gian chướng bích kia mà muốn thoát khỏi nơi này.
 
Dù sao thì đối phương còn có thể thúc dục Vạn Yêu Phiên. Cho dù bài trừ được tầng không gian chướng bích, thì muốn đánh chết đối phương cũng không phải là việc trong nửa khắc là làm được. Chi bằng thoát ly khỏi không gian cấm chế của đối phương rồi tính sau.
 
Hai ngón tay hắn kẹp đạo Phù Lục này hướng về phía hư không trước người, nhẹ nhàng phất một cái.
 
Trên đạo phù, hoàng quang chợt lóe, không gian lập tức dao động, nhưng không vặn vẹo biến hình mà hiện ra một quang đoàn trong suốt phát ra ánh sáng trắng chói mắt.
 
Vừa thấy cảnh này, Hàn Lập mừng rỡ, chiêu hô tất cả bảo vật ở phụ cận.
 
Phi kiếm, Hỏa Nha, nhân hình Khôi Lỗi, tất cả đều tập trung đánh vào chỗ này.
 
Nhất thời một tiếng gầm rú vang vọng nghìn trượng, một lỗ thủng mờ mịt hiện ra, thể hiện cảnh sắc bên ngoài chính là Hư Linh Đại Điện.
 
Ấu đồng đang phá cấm chế thấy cảnh này, sắc mặt đại biến, trong tình thế khẩn cấp này, bất chấp tổn hao chân nguyên, thần niệm nhất động.
 
Hôi quang từ Vạn Yêu Phiên đại phóng, một đạo hôi sắc quang trụ đột nhiên từ tiểu phiến phóng lên cao đánh vào Ngân Liên ở phía trên.
 
Thanh âm va chạm vang lên. Nhất thời cả quang trụ và Ngân Liên đều tán loạn tiêu thất.
 
Ấu đồng lập tức phá vây phóng ra nhưng lúc này quanh thân Hàn Lập đã phát ra thanh quang, hóa thành một đạo thanh hồng lóe lên lướt qua lỗ thủng, biến mất, vô tung vô ảnh. Tất cả bảo vật ở phụ cận đều theo sát hắn, phi độn phóng ra.
 
Ấu đồng tay cầm tiểu phiến, trong mắt chớp động hàn quang, sắc mặt trở nên xanh mét.
 
Thanh sắc độn quang chợt tắt, thân hình Hàn Lập liền hiện ra huyền phù giữa không trung. Mà lúc này tiếng bạo liệt ầm ầm gầm rú đột nhiên truyền đến tai.
 
Hàn Lập vội vàng sử phi kiếm hóa thành kim quang bảo vệ toàn thân, rồi mới đảo mắt xem tình hình trong điện.
 
Kết quả khiến hắn hít một hơi lạnh.
 
Cái Hư Linh Đại Điện này thật sự rộng lớn vô cùng, liếc nhìn cỡ một hai ngàn trượng, mà cách hắn hơn mười trượng, trên trời cao đang huyền phù một cự vật cao hơn hai trăm trượng giống như đúc cây tiểu phiến của ấu đồng.
 
Chỉ là thể tích của cây phiến này lớn hơn ngàn vạn lần. Trên mặt phiến yêu khí không ngừng quay cuồng. Vô số yêu tộc phù văn lớn nhỏ khác nhau chớp động bao phủ phía cửa vào.
 
Trách không được khi Hàn Lập vừa mới tiến vào Đại Điện, muốn tránh cũng không được, đã bị hút ngay vào trong cấm chế của cây Phiến này.
 
Đây mới chính là bản thể của Vạn Yêu Phiên. Còn cây tiểu phiến do hóa thân Xa lão yêu cầm chỉ là một tia linh tính của phiến này hóa thành mà thôi.
 
Tim Hàn Lập đập thình thịch nhưng hắn tiếp tục nhìn vào trung tâm Đại Điện. Tại chỗ này hiện đang có tràng đại chiến kịch liệt dị thường.
 
Hơn phân nửa bên kia Đại Điện đã trở thành sông băng.
 
Nơi nơi trong không trung đều là hàn khí cực lạnh mờ mịt mênh mang không ngừng gào thét. Toàn bộ mặt đất bằng bạch ngọc và các trụ cao lớn trong Đại Điện đều bị một tầng băng thật dày bao trùm tạo thành nhiều tòa băng sơn trải rộng khắp Đại Điện.
 
Mà ở trên không trung của sông băng có một con vật, hình thể vượt qua mười trượng, trắng nõn, cả thân hình được bao phủ một tầng Bạch mông hàn diễm, đang phát huy thần thông băng phong.
 
Đối thủ của nó là ba cao giai tu sĩ của Tiểu Cực Cung, một trung niên mỹ phụ và hai lão giả tóc trắng. Bọn này đang liều mạng sử dụng nhiều loại bảo vật bất đồng ngăn cản công kích của băng phong. Tuy uy lực của các bảo vật này không nhỏ nhưng dưới sự công kích không ngừng của băng phong lợi trảo từ cánh yêu vật nọ, cả bọn đều đang lâm vào thế hạ phong.
 
Hàn Lập vừa thấy tầng bạch sắc hàn diễm trong băng phong, liền cả kinh.
 
Hàn Diễm này cùng với Phong Ly Băng Diễm do Bạch Mộng Hinh sử dụng tựa hồ giống nhau nhưng luận về uy lực thì thật khác quá xa.
 
Dù là Phong Ly Băng Diễm tinh luyện đến cực hạn cũng không thể có uy năng đáng sợ đến như vậy.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1116


Báo Lỗi Truyện
Chương 1116/2446