Chương 111: Mỹ phụ


Hàn Lập thầm vận Trường Xuân công, ổn định lại tâm thần, mới dám ngẩng đầu, bỏ qua người nữ này mà tiếp tục đánh giá vị thiếu phụ tiếp theo.
 
Người phụ nhân cuối cùng tiến vào phòng ước chừng hai sáu hai bảy tuổi, mặc dù dáng người cao ráo tú lệ động lòng người, nhưng vẻ mặt lại lạnh như sương làm cho người ta không dám đến gần, khi nàng vừa vào phòng, liền lạnh lùng nhìn thẳng vào Hàn Lập, trong ánh mắt hàn quang chớp động, đúng là một cao thủ nội lực tinh thuần.
 
Nghiêm thị vừa thấy mấy người này tiến vào, liền lập tức từ trên ghế đứng dậy, hướng về phía các nàng thi lễ.
 
"Nhị tỷ, Tam tỷ khỏe chứ! Ngũ muội cũng tới sao!"
 
"Tứ muội, quá khách khí rồi, đều là người nhà, cần gì khách khí như vậy!" Không đợi phụ nhân cầm đầu nói, thiếu phụ cực kỳ hồ mị kia khẽ che miệng nở nụ cười, trong tiếng cười đầy vẻ hồ mị, làm cho Hàn Lập lại cảm thấy tâm động thần di, âm thầm dè dặt không thôi.
 
"Tiểu muội không dám, mời mấy vị tỷ tỷ ngồi" Nghiêm thị mỉm cười, đẩy ra mấy cái ghế, để cho phụ nhân cầm đầu ngồi xuống, bản thân ngồi ở bên tay phải thiếu phụ diễm lệ kia.
 
Mà phụ nhân lạnh lùng được gọi là "Ngũ muội", im lặng không nói tiếng nào ngồi vào vị trí đối diện Nghiêm thị.
 
Mặc Thải Hoàn theo sát mọi người vào phòng, hết sức nhu thuận đóng cửa phòng lại, đến đứng sau lưng mẹ, chỉ là hai con mắt sáng trông suốt của nàng cứ di chuyển liên tục, cũng không biết suy nghĩ cái gì.
 
"Người tuổi trẻ này chính là người đưa tin?" Phụ nhân hơn ba mươi tuổi nhìn Hàn Lập một chút, thản nhiên hỏi.
 
"Đúng vậy, theo như lời trong thư nói, là đệ tử của phu quân" Nghiêm thị hào phóng hồi đáp, sau đó quay về phía Hàn Lập nghiêm nghị nói: "Đây là nhị sư nương của ngươi, còn không chịu tới bái kiến!"
 
"Tham kiến nhị sư mẫu!" Hàn Lập cơ trí tiến lên xá phụ nhân một cái.
 
"Đứng lên đi! Nếu là đồ đệ của phu quân, vậy không cần đa lễ" Phụ nhân trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, mỉm cười nói.
 
"Đây là tam sư mẫu, ngũ sư mẫu của ngươi" Nghiêm thị lại chỉ vào thiếu phụ diễm lệ dị thường cùng phụ nhân lạnh lùng giới thiệu với Hàn Lập.
 
"Tam sư nương, ngũ sư nương khỏe chứ!" Hàn Lập nhìn thiếu phụ nọ tựa hồ so với chính mình cùng lắm thì hơn vài tuổi, sau khi hơi chần chờ một chút, cũng khom người thi lễ.
 
Vẻ hồ nghi trên mặt Hàn Lập bị Nghiêm thị nhìn ra, nàng cười ôn tồn nói: "Tam sư mẫu của ngươi có thuật trú nhan, đừng xem bộ dáng chỉ có hai mươi mấy tuổi, trên thực tế cùng với nhị sư mẫu ngươi tuổi cũng không sai biệt lắm".
 
Hàn Lập sau khi nghe xong, gật nhẹ đầu, hiểu được so với suy nghĩ của mình cũng không sai, thiếu phụ diễm lệ này khẳng định đã luyện bí công đặc thù, nếu không bằng vào dung mạo của nàng, quyết không thể làm cho mình thần hồn điên đảo, không cách nào tự khống chế.
 
"Nhị tỷ, đây là thư của phu quân, mời xem qua!" Nghiêm thị đem lá thư của Hàn Lập đưa cho nhị phu nhân xem, sau khi người này xem xong, thì truyền cho hai người còn lại.
 
Khi người thiếu phụ lạnh lùng cuối cùng xem qua lá thư, mấy vị phụ nhân bên trong phòng đều im lặng không nói gì.
 
Cho dù là thiếu phụ diễm lệ nọ thoạt nhìn nhẹ dạ nhất, thần sắc cũng nghiêm nghị hẳn lên, hoàn toàn không có vẻ hồ mị mạnh mẻ như vừa rồi, lại có vẻ vô cùng đoan trang.
 
Hàn Lập chứng kiến bộ dáng của mấy vị phu nhân của Mặc đại phu, trong lòng không khỏi thấy bất an, hắn không biết trên lá thư nọ rốt cuộc dã tiết lộ cho các vị phụ nhân này tin tức trọng đại gì, làm cho khuôn mặt các nàng lại trầm trọng như thế.
 
Bất quá bề ngoài của Hàn Lập ánh mắt vẫn không biến, thủy chung vẫn đứng thẳng, làm cho mấy vị phụ nhân cảm giác được sự trầm ổn chắc chắn của hắn, rất có phong độ của một vị đại tướng.
 
"Hàn Lập! Lá thư này của sư phụ ngươi, làm cho ta cùng mấy vị sư nương kinh hãi quá lớn, cho nên chúng ta muốn thương lượng một chút. Mà ngươi đường xa đến đây, nói vậy cũng rất mệt mỏi, hãy đến Mặc phủ nghỉ ngơi một đêm đi! Đợi ngày mai, chúng ta sẽ trở lại nói chuyện" Nghiêm thị dù sao cxung đã nắm đại quyền của Kinh Giao hội nhiều năm, nhất cử nhất động đều tự có sự uy nghiêm nói không ra được, cuối cùng cũng là nàng mở miệng trước tiên phân phó cho Hàn Lập.
 
"Vãn bối tuân mệnh!" Hàn Lập ứng tiếng hết sức nghe lời, bộ dáng tất cả đều là theo sự phân phó của trưởng bối.
 
Mấy vị phụ nhân khác cũng không có ngăn cản Nghiêm thị, xem ra các nàng cũng muốn cho người ngoài là Hàn Lập về trước, để cho tỷ muội các nàng thương lượng một số chuyện quan trọng.
 
"Hoàn nhi! Ngươi đưa Hàn sư huynh ra sau tìm một gian phòng sạch sẽ, để cho sư huynh nghỉ ngơi một chút" Nghiêm thị nói với Mặc Thải Hoàn.
 
"Hì! Con biết rồi, Hàn sư huynh! Theo ta đến đây đi" Mặc Thải Hoàn hai tròng mắt nháy vài cái, mũi cũng khẽ nhíu lại, bắt đầu có chút ý không vui, nhưng lập tức suy nghĩ lại, vừa cười vừa đáp ứng.
 
"Không cho phép chọc phá sư huynh của con! Nếu không, xử theo gia pháp!" Nghiêm thị đối với tâm tư của nữ nhi bảo bối này rõ như lòng bàn tay, bởi vậy trước tiên ra cảnh cáo cho nàng ta trước.
 
"Được rồi, người ta biết rồi!" Cô gái bĩu môi, không tình nguyện nói.
 
Hàn Lập trong lòng muốn toát mồ hôi! Nếu như Nghiêm thị không nói, chẳng lẻ vị tiểu thư xinh đẹp này sẽ vô cớ giăng bẫy chọc phá mình sao?
 
Hàn Lập dùng ánh mắt khác thường nhìn Mặc Thải Hoàn, cảm giác đầu tiên đối với cô gái này tựa hồ cũng không phải tinh linh đáng yêu như vậy.
 
Vì vậy, Mặc Thải Hoàn thờ ơ đi ra khỏi cửa, mà Hàn Lập thần sắc bất động đi theo phía sau.
 
Đợi Hàn Lập đi ra khỏi phòng hồi lâu, bên trong phòng đang im lặng đột nhiên vang lên thanh âm trịnh trọng của Nghiêm thị.
 
"Ngũ muội, làm phiền người ra quan sát thử bốn phía, có phải tiểu tử kia thật sự đã rời khỏi nơi đây hay không, đừng để hắn lặng lẽ quay lại, chúng ta cũng không biết!"
 
Vương thị lạnh lùng sau khi nghe vậy, không nói một lời đi ra khỏi phòng, sau đó biến mất trong bóng tối.
 
"Tứ muội, người không phải là quá đề cao tiểu tử kia đấy chứ! Hắn có thể có bản lãnh lớn như vậy sao?" Tam phu nhân trong mắt lưu quang chớp động, có chút khó hiểu.
 
"Tam tỷ, người nhìn lầm rồi. Đồ đệ này của phu quân chúng ta thu nhận cũng không phải là tầm thường!"
 
"Nghĩ tới Mặc phủ ta vốn đề phòng nghiêm ngặt, không nói tới căn lầu này là trọng địa nơi ta xử lsy công việc, bên cạnh có cạm bẫy, cảnh vệ càng đông đúc, có hơn hai ba chục người, cứ như vậy hắn lại có thể lén lẻn vào nơi đây, mà ta cùng Thải Hoàn không hề phát hiện, người cảm thấy cái này cao thủ bình thường có thể làm được sao?" Nghiêm thị nhẹ giọng nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #111


Báo Lỗi Truyện
Chương 111/2446