Chương 1098 : Trùng giai hóa thần


Tuy rằng đây là tu tiên giới, nhưng có thể chính mắt nhìn thấy một tu sĩ trùng kích hóa thần kỳ đúng là rất ít người có được may mắn đó, nhưng cũng có một ít tin đồn được lưu truyền không ít.
 
"Thân thể đàn hóa, không thể tưởng được truyền thuyết đúng là sự thật. Nói vậy đàn hóa chấm dứt, Hàn Ly đạo hữu cũng đột phá hóa thần thành công." Thấy dị tượng trước mắt, Lão ẩu thì thào nói, trên mặt tràn đầy sự hâm mộ.
 
"Điều này cũng không thể nói trước. Tình hình Hàn Ly huynh tựa hồ có chút không xong. Dường như thân thể tuy đã đạt tới yêu cầu hóa thần, nhưng Nguyên Anh trong cơ thể có thay đổi, tựa hồ có chút không thuận lợi, nếu không phải mượn hàn diễm của chúng ta ngưng tụ thành thần niệm,tiêu ký cũng sẽ không vững vàng như thế." Lão tăng lại nhướng mày, nói.
 
"Điều đó cũng là khó tránh khỏi. Tuy rằng sư đạo hữu mượn hàn diễm uy năng, tạm thời làm Nguyên Anh cường đại lên, nhưng dù sao cũng không phải luyện hóa lực của chính hắn, có thể làm đến bước này, đã là việc không đơn giản…" Hàn Lập thở dài một hơi, cũng mở miệng nói.
 
"Chúng ta ra tay giúp Đại trưởng lão ổn định nội thể nguyên anh như thế nào?" Thanh sam trung niên nhân trên mặt một vẻ lo âu, nhịn không được hỏi.
 
"Điều này khẳng định không được! Phá tan hóa thần bình cảnh, không phải la chuyện đùa, có lẽ chỉ có thể chờ đợi Hàn Ly sư huynh, mượn loại lực lượng này đột phá bình cảnh.
 
Nếu chúng ta mạo muội ra tay, ngược lại có thể khéo quá hóa vụng, yên lặng theo dõi vẫn là biện pháp tốt nhất."
Bạch Mộng Hinh âm thanh trong trẻo lanh lùng nói.
 
Hàn Lập nghe được lời ấy, mỉm cười cũng không có ý kiến gì.
 
Những người khác liếc mắt nhìn nhau, cũng không nói gì nữa.
 
Kỳ thật cho dù bọn họ muốn ra tay, cũng chỉ sợ hữu tâm vô lực.
 
Bởi vì trải qua hai ngày đêm không ngừng chi phối Cực Hàn Chi Diễm, đã làm cho tinh thần lẫn thể xác mệt mỏi, pháp lực cũng tiêu hao bảy tám thành.
 
Hiện tại, chỉ có thể đứng nhìn Hàn Ly thượng nhân tự mình đột phá cửa ải khó khăn cuối cùng mà thôi.
 
Nhưng không ai chú ý, nằm sâu trong vùng lam mang chớp đông không ngừng kia, pháp lực lưu động bên trong cơ thể Hàn Ly thượng nhân, Nguyên Anh biến hóa đủ loại, đều được Hàn Lập thu vào trong mắt, lặng lẽ ghi nhớ.
 
Cái này chỉ cần về sau kỹ càng nghiên cứu lại, đối với hắn là điều có ích không nhỏ.
 
Hàn Lập tự nhận thấy mạo hiểm ở lại chỗ này, đúng là rất có giá trị. Dù sao cơ hội quan sát một tu sĩ đột phá Hóa Thần Kỳ, tuyệt đối là mong muốn cầu cũng không được, hắn có thể có được cơ hội này, coi như là cơ duyên không nhỏ.
 
Mấy người khác tuy rằng có thể dùng thần niệm mạnh mẽ quan sát một ít, nhưng không thể bằng thần thông Minh thanh linh mục của Hàn Lập, rõ ràng quan sát toàn bộ diễn biến, hiệu quả kém hơn rất nhiều.
 
Thời gian trôi qua, không biết đã qua bao lâu, Hàn Ly thượng nhân đang xếp bằng tại bạch sắc quang liên bỗng nhiên thân hình chấn động, thân thể phát ra một loại hương khí quỷ dị nồng đậm, đồng thời quang liên tiêu ký giữa hai mi mắt đột nhiên trở nên to lớn, huyễn hóa thành một phiến liên ảnh xuất ra, hoàn toàn bùng nổ phóng ra.
 
Đám người Hàn Lập đang lặng yên theo dõi, nhất thời cả kinh, đồng thời ngưng thần nhìn lại.
 
Chỉ thấy Hàn Ly thượng nhân đang ngồi xếp bằng hai mắt đã mở ra, đôi mắt tản mát phát ra quang mang một màu vàng, hơn nữa tay chân dường như bất động, nhưng thân hình theo quang liên từ từ nhẹ nhàng bay lên.
 
Trên người Hàn Ly thượng nhân toát ra một chút trông mong, trên mặt hiện ra tia vui mừng, thoáng chút do dự, nhưng sau đó vẫn đưa tay lên, ngón tay run lên nhè nhẹ, tựa như kháp động một loại pháp quyết gì đó.
 
Cơ hồ cùng lúc đó, Hàn Lập cảm thấy linh lực còn sót lại trong cơ thể nhảy dựng, liền theo đó sôi trào lên, lại có loại hướng bên ngoài cơ thể điên cuồng đi ra.
 
Hàn Lập kinh hãi, không chút lưỡng lự vội vận chuyển công pháp, lúc này mới đem linh lực trong cơ thể không khống chế được tạm thời trấn áp xuống. Lão ẩu cùng thanh sam trung niên nhân sắc mặt cũng đại biến, đồng dạng cũng một trận luống cuống tay chân.
 
Xem ra không chỉ mình hắn gặp phải sự việc quỷ dị này.
 
Hàn Lập ánh mắt chớp động, chưa hiểu rốt cuộc đã sảy ra chuyện gì, thình lình bên cạnh tòa pháp trận truyền đến âm thanh xé gió. Phụ cận quầng sáng lại đột nhiên run lên, liền theo đó một dải ánh sáng nhè nhẹ từ phía trên bay ra, nhắm thẳng trung tâm pháp trận bắn tới.
 
Đạo linh quang này vừa tiếp xúc với cơ thể Hàn Ly thượng nhân, liền nhập vào bên trong không thấy bóng dáng.
 
Trong chốc lát, quầng sáng bắt đầu từ từ tan rã rồi biến mất, dải ánh sáng từ ngoài pháp trận bay tới biến thành màu trắng ngà, dị thường nổi lên.
 
"Thiên địa nguyên khí bị dẫn động!" một tiếng thì thào không biết phát ra từ ai, mang theo sự hâm mộ vui mừng kính sợ thậm chí có vài phần ghen tị trong đó.
 
Hàn Lập vừa nghe lời đó, liền cảm thấy rùng mình.
 
Lúc này, thân thể Hàn Ly thượng nhân như một cái động không đáy, vô luận băng hàn lực ít hay nhiều đều cuồn cuộn đi vào, trừ bỏ hai mắt phát ra kim quang càng lúc càng chói mắt, cũng không có sự tình nào khác dị thường.
 
Loại dị tượng này diễn ra khoảng một chung trà, theo cơ thể Hàn Ly thượng nhân truyền ra một đạo âm thanh dát băng. Thân hình đang ngồi xếp bằng bỗng chốc tăng vọt thêm mấy tấc.
 
Đồng thời quang liên giữa hai mi mắt nhanh chóng trở nên to lớn che phủ đến nửa cái đầu, bỗng nhiên sau đó co rút lại, cuối cùng nhỏ lại bằng ngón tay cái, tạo thành một ấn kí trong sáng long lanh nằm giữa hai mi mắt.
 
Những dải ánh sáng từ bốn phía dần dần tan biến.
 
Linh lực rối loạn trong cơ thể đám người Hàn Lập cũng đồng thời biến mất, khôi phục lại bình thường.
 
Hàn Ly thượng nhân vẻ mặt nghiêm nghị hai tay kháp quyết, chậm rãi nhắm hai mắt lại, linh quang trong ánh mắt cũng chợt tắt, khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
 
"Chẳng lẽ đã đột phá Hóa Thần thành công!" Thấy tình hình như vậy, mọi người trong lòng đều tự hỏi một câu.
 
Thanh sam trung niên nhân cùng Bạch Mộng Hinh trên mặt ẩn hiện lộ ra vẻ vui sướng.
 
Nhưng bọn hắn còn chưa kịp mở miệng hỏi, đột nhiên từ trên người Hàn Ly thượng nhân truyền ra một tiếng buồn bã thất vộng. Liền theo đó, gương mặt có chút méo mó vặn vẹo, hay tay đang niệm thần chú cũng đưa lên ôm lấy đầu, tựa hồ đâu đớn vô cùng.
 
Lần này, lại làm cho đám người Hàn Lập một lần nữa trợn mắt há mồm.
 
"Hàn Ly sư huynh, đã xảy ra chuyện gì?" Thanh sam trung niên nhân khẩn trương kêu lên một tiếng, cũng không dám liều lĩnh lại gần.
 
Hàn Ly thượng nhân nghe được tiếng kinh hô, miễn cưỡng liếc nhìn Thanh sam trung niên nhân một cái, không nói gì, quang liên tựa hồ như đã vững vàng giữa hai mi mắt, ánh sáng mờ ảo. Thế nhưng trong phút chốc…liền tự động thoát ra.
 
Sau đó quang liên thoáng co rút lại, "Phanh" một tiếng vang nhỏ truyền đến, quang liên đột ngột nổ tung, hành thành một đoàn lục sắc lóe sáng.
 
Hàn Ly thượng nhân hét thảm một tiếng, thân hình thoáng lắc lư, liền từ không trung ngã xuống.
 
"Đại Trưởng Lão!"
 
Hai người Bạch Mộng Hinh cùng thanh sam trung niên nhân đồng thời kinh hô, liền hóa thành hai đạo hắc bạch động quang hướng thẳng quang liên đi tới.
 
Ba người Hàn Lập cũng liếc mắt nhìn nhau một cái, nhưng không có bay theo.
 
"Ta không sao, chỉ là nguyên khí phản phệ, có chụt mệt mỏi mà thôi." Ngoài dự đoán của mọi người, Hàn Ly thượng nhân nghiêng người từ từ đúng lên sắc mặt có chút tái nhợt nói, gương mặt vặn vẹo tựa hồ đã bình ổn trở lại.
 
Hai người Bạch Mộng Hinh cùng thanh sam trung niên nhân thấy vậy, trong lòng cũng thả lỏng. Bọn họ đang muốn hỏi lại những gì đã xảy ra, thì Hàn Ly thượng nhân liền phất tay, một đoàn đoản đao màu bạc liền chồng chất xuất hiện giữa lòng bàn tay, bàn tay vung lên, ngân quang chớp động, mười sáu thanh đoản đao nhất thời đều bắn ra.
 
Những dải ngân nhận này tách rời ra bốn phía, ngay lập tức xoay ngược lại, từ bốn phía những mũi đao trôi nổi hướng về phía thân thể hắn.
 
Sau đó Hàn Ly thượng nhân quát khẽ một tiếng, mười sáu thanh đoản đao đồng thời chợt lóe, toàn bộ chui vào cơ thể hắn.
 
Ngoại trừ đầu ra, các nơi thân thể chỉ lộ ra một cái cán đao ngắn ngủn, lưỡi đao cơ hồ toàn bộ đều ở trong cơ thể hắn.
 
Hàn Lập thấy vậy, liền nhướng mày, nhìn chằm chằm không chút chớp mắt.
 
Chỉ thấy lúc này trên người Hàn Ly thượng nhân, hiện ra một tầng hóa quang diễm không đồng nhất, lấy hai màu lam bạch làm chủ, xem lẫn còn có thêm hai màu hoàng lục.
 
"Các vị đạo hữu mau thu hồi hàn diễm chính mình lại!" Hàn Ly thượng nhân ánh mắt vẫn không mở, trong miệng hét lớn một tiếng.
 
Lập tức, tăng nhân niệm một tiếng phật hiêu, một tay hướng Hàn Ly thượng nhân tung ra một chiêu .
 
Trên người Hàn Ly thượng nhân liền hiện lên một luồng Lục Sắc Hàn Diễm, trong nháy mắt liền ngưng tụ lại, thình lình "sưu" một tiếng liền hướng tăng nhân bắn đi.
 
Tăng nhân phất tay một cái, đem hàn diễm chính mình thu vào.
 
Hàn Lập cũng nhanh chóng đem cực hàn chi diễm của chỉnh mình gọi trở về.
 
Một lát sau, trên người Hàn Ly thượng nhân chỉ còn lại một tầng Kiền Lam băng diễm, mùi thơm dị thường trên cơ thể, liền biến mất không thấy.
 
Vị Đại trưởng lão của Tiểu Cực Cung này, thần sắc vẫn chưa trầm tĩnh lại, từ hai tay phát ra một loại pháp quyết cổ quái, đồng thời trong miệng truyền ra một loại chú ngữ cổ quái, những đoản đao trên cơ thể có chút run lên.
 
Sau một tiếng kêu nhỏ, hàn khí màu trắng dọc theo chuôi đao hiện ra, nháy máy mang tất cả các chuôi đao trở nên trong suốt.
 
Hàn Ly thượng nhân dừng niệm pháp chú, pháp quyết trong tay trở nên biến đổi.
 
"Phanh", "Phanh" một loạt tiếng động liên tiếp vang lên, những ngân mang chói mắt theo đoản đao mà ra ngoài, mặt ngoài những băng tầng này lập tức vỡ vụn ra biến mất.
 
Nhưng lập tức, hàn khí dọc theo ngân nhận lại hiện lên, hóa thành một tầng tinh băng, sai đó dưới sự thúc động pháp quyết, liên tục vỡ vụn.
 
Liên tiếp như thế lập lại mấy lần, Hàn Lập khóe miệng khẽ động, trong lòng giật mình.
 
Vị Đại trưởng lão Tiểu Cực Cung này, mượn pháp khí lực, đem hàn khí lúc đầu hút vào đều bài trừ ra ngoài.
 
Xem ra hắn thật sự không thể đột phá hóa thần, nếu không lấy hóa thần thực lực, tác dụng của hàn khí này chính là thuốc bổ dưỡng nguyên khí tốt nhất.
 
Hàn Lập tâm niêm vừa xoay chuyển, trong nháy mắt đã đưa ra phán đoán.
 
Hàn Ly thượng nhân khẽ thở dài một tiếng,hai mắt mở ra .
 
Giờ phút này, đôi mắt một lần nữa khôi phục vẻ nửa thiện nửa ác, thế nhưng thân hình tướng mạo vẫn bảo trì ba mươi mấy tuổi, một vẻ buồn tẻ trống vắng ngửa mặt nhìn trời.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1098


Báo Lỗi Truyện
Chương 1098/2446