Chương 1096 : Yêu hồn


Từ trong băng diễm, Hàn Ly thượng nhân đột nhiên xuất tay vỗ vào thiên linh cái.
 
Một tiếng kêu đau đớn truyền ra, xuất hiện môt đoàn lam quang vây lấy Nguyên Anh cao vài tấc từ trung tâm chậm rãi bay ra.
 
Nguyên Anh này hai chân ngồi xếp bằng, hai tay bắt kháp quyết, trên cổ đeo một cái tiểu ngọc bài, tỏa ra ngân quang nhàn nhạt, nhìn vào hình dạng rất khó đoán được đây là loại dị bảo nào.
 
Nguyên Anh vừa bay lên phía trên thân thể liền hấp thụ một lượng khí, rồi bất ngờ phun ra một đoàn lam sắc quang diễm.
 
Đoàn quang diễm này là do Hàn Kỳ thượng nhân tu luyện cực khổ mấy trăm năm mới hình thành, đích thực là phần tinh túy nhất trong giai đoạn tinh luyện Kiều Lam Băn Diễm.
 
Hiện tại luồng quang diễm này vừa xoay tròn vừa di chuyển, tạo thành một quang luân lam sắc vô cùng quỷ dị, ẩn hiện phía dưới Nguyên Anh, giữ chặt lấy nó , từ từ dâng cao lên ,rồi trực tiếp phóng thẳng ra nhũ bạch sắc hàn đoàn.
 
Sau khi thấy Nguyên Anh của Hàn Ly thượng nhân ly khai khỏi cơ thể, đám người Hàn Lập lập tức động thủ. Bọn họ đều dùng một tay hướng về quang cầu ở xa điểm đến một chỉ, nhất thời bắn ra một luồng cực hàn chi diễm.
 
Ngay tức khắc xuất hiện một màn quỷ dị!
 
Tất cả hàn diễm chưa từng tiếp xúc với Nguyên Anh, từ phía dưới nó đột nhiên xuất hiện một quang luân bay lên, trong tức khắc liền hiện ra một cỗ hấp lực cực lớn, tất cả hàn diễm bên dưới bị hút vào mặc cho không ngừng biến đổi phương hướng, hết thảy đều bị quang luân nhanh chóng hấp thụ rồi từ từ biến mất.
 
Nguyên bản quang luân màu lam chói lói, dần thay đổi, màu sắc trở nên diễm lệ dị thường, làm cho người ta có cảm giác như bị soi mói, lại sinh ra cảm giác hoa mắt nhức mỏi, không thể nhìn vào quá lâu được.
 
Từ miệng Nguyên Anh vang lên một tiếng quát khẽ, từng hồi đạo pháp quyết liệt đánh ra, đập vào phần dưới của quang luân.
 
Tiếng nổ lớn vang lên khắp nơi , nhất thời sau một trận rung động kịch liệt, từ phía dưới thân phát ra muôn màu quang diễm.
 
Lúc này, trong tay Nguyên Anh đang đánh ra pháp quyết càng ngày càng dồn dập, một đạo phóng ra tiếp đón ngay sau là một đạo khác không ngừng nghỉ chút nào, dường như là phải vận dụng pháp lực toàn thân mới có thể thúc giục điều khiển được đám hàn diễm đó. Sau đó một trận nổ bạo liệt vang lên đã dung hợp tất cả lại, trong nháy mắt đã ngưng tụ hóa thành một đóa quang liên.
 
Quang liên này có đủ sáu loại màu sắc : hắc bạch hồng hoàng lục lam, nhìn vào một thể rõ ràng thấy có sự phân chia giới hạn, nhưng lại có thể hòa hợp lẫn nhau, thật sự là huyền diệu vô cùng.
 
Đóa hoa này rộng chừng ba trượng, Nguyên Anh trong đó thật sự nhỏ bé. Nhưng nó nhanh chóng phát ra một trận khẩu quyết huyền ảo, linh quang của quang liên lập tức chớp động, bắt đầu thu nhỏ lại, mỗi lần có rút một tấc, hào quang chói lọi không ngừng tuôn ra.
 
Một lát sau, quang liên đã biến nhỏ lại còn một thước, mặt trên có đính một mảnh phiến liên toái phảng phất như đã thành hình, vô cùng dày đặc, lục sắc quang diễm ở trên chớp động liên tục, bừng bừng chói sáng, mang dáng vẻ như tiên linh chi hỏa
 
Hàn Lập thấy tình hình như vậy, gương mặt bât giác có một tia dị sắc thoáng hiện lên, so với những người khác đều không khác mấy. Từ trong tay, hàn diễm được phóng ra càng trở nên mạnh mẽ, nhưng muôn ngàn hàn diễm đánh vào đóa quang liên kia, liền như nê ngưu nhập hải ( trâu đất xuống biển ), biến mất vô tung vô ảnh.
 
Vào lúc này Nguyên Anh đột nhiên mở mắt ra, tuy nhiên đó chỉ là một mảng kim xán…
 
Sắc màu rực rỡ quỷ dị
 
Một tay nhấc lên, năm ngón phân ra tạo thành hình dạng một đóa hoa sen.
 
"Phốc phốc" Hai tiếng động liên tiếp vang lên, vô số Lam ti tinh tế từ đầu ngón tay xuất ra, bắn nhanh lên trên những cánh hoa sen, giao hòa trở thành một thể.
 
Trong miệng Nguyên Anh không ngừng truyền ra các âm thanh chú ngữ. Khuôn mặt nhỏ nhắn dần trở nên ngưng trọng dị thường, năm ngón tay nâng lên hướng về vùng trung tâm chậm rãi thu nạp. Luồng lam quang từ chỗ tương liên giữa hắn và ngón tay bắt đầu chớp động, rung lên một cách kịch liệt.
 
Liên tiếp các âm thanh kì lạ trong miệng Nguyên Anh phát ra, ngay lập tức cánh hoa sen tại lam ti hạnh liền hạ xuống, rồi từ từ thu nạp dần. Trong chốc lát, thời gian như bị đảo lưu, nụ hoa bật nở thành một đóa hoa bao (hoa gì ấy nhỉ), đem Nguyên Anh bao vây hoàn toàn vào trong.
 
Lục sắc quang diễm ở mặt trên lưu chuyển không ngừng nghỉ, màu sắc sặc sỡ chói mắt vô cùng.
 
Đám người Hàn Lập thấy vậy, hết thảy đều dùng pháp quyết thúc giục, tạm thời chặt đứt sự khống chế của hàn diễm.
 
Ngay lúc lục sắc hoa bao khẽ động, một trận hào quang chớp động ở phía dưới liền xuất hiện. Hoa bao nhẹ nhàng hòa vào trong nhũ bạch sắc hàn đoàn ,chợt lóe lên rồi nhập vào đầu Hàn Ly thượng nhân , không thấy bóng dáng
 
Lúc này, năm người kia lại bắt đầu phun ra hàn diễm, đánh vào giữa quang đoàn.
 
Quang đoàn màu nhũ bạch hiện ra các tia hàn quang, nhẹ nhàng bắn nhanh về nhục thân của Hàn Ly thượng nhân. Không ngừng sử dụng lực lượng hàn diễm cực hàn phối hợp với nhục thân, mong đột phá bình cảnh.
 
Nhất thời, ở giữa pháp trận ngoài những tiếng xuy xuy xé gió ra, dần xuất hiện những âm thanh khác.
 
Trong khi đó, ở ngoài động Huyền Ngọc, trên ngã tư đường hẻo lánh giữa Băng Thành, chợt xuất hiện hai gã đệ tử Tiểu Cực Cung mặc y sam màu trắng đang sóng vai đi tới.
 
Diện mạo không có chút biểu tình nào cả, ánh mắt cũng không hướng vào bất cứ cái gì trên đường, nhưng trông bộ dáng cẩn thận như đang mang trong mình một bí mật gì đó, mặc dù đang ở chính tông môn của mình.
 
Mà nguyên bản trên Băng Thành đã không còn thấy bóng dáng của cự đại Băng Phượng nữa, không biết hai người Bạch Dao Di đã sớm đánh lui được con Băng Phượng đó rồi, hay là dẫn nó đi nơi khác.
 
Nơi này tuy là một góc hẻo lảnh ở Băng Thành, nhưng có hai hàng băng ốc trong suốt luôn được sắp xếp chỉnh tề.
 
Hai gã đệ tử này lúc trước đã nghe nghóng được, mấy đệ tử cấp thấp mấy ngày trước đã sớm rút lui khỏi Băng Thành, ở đây cố nhiên trở thành một vùng chết chóc không người. Nhưng cho dù thế, hai người vẫn không dám có chút nào thả lỏng, thần niệm vẫn để hiện ra ngoài cơ thể, đề phòng sự cố phát sinh ngoài ý muốn.
 
"Tới rồi, chính là nơi này." Ánh mắt của một gã nam tử lóe lên, nhìn về phía trước. Sau đó, thúc giục tên còn lại đi tới, hướng về mặt sau một gian băng ốc.
 
Liếc mắt nhìn quanh một cái, không gian ba mươi trượng xung quanh từ từ hiện rõ lên, ở một khoảng trống phía trước xuất hiện một nam một nữ đang đứng chờ.
 
"Hai người các ngươi tới chậm một chút đấy, nếu như nói không tới, có lẽ bọn ta sẽ động thủ trước."
 
Nữ tử khoảng 30 tuổi, vừa thấy hai người, liền nói với với giọng bất mãn.
 
Nam tử đang đứng kế là một gã đại hán mặt mày đen kịt, hai người này đều mặc áo bào của đệ tử Tiểu Cực Cung, chính là những phục sức của những đệ tử cấp thấp, bối phận xem ra không bằng hai người đang đi tới, nhưng nữ tử lại nói chuyện chẳng khách khí tí nào, tình thế bỗng nhiên có chút quỷ dị.
 
"Đạo hữu bên ngoài đã công phá tới mấy ngoại tầng của đại trận, cách thành nơi này không quá trăm dặm.
 
Đám tu sĩ nhân loại tuần tra vô cùng chặt chẽ, hai người bọn ta phải tốn nhiều công sức mới có thể lấy được cớ thích hợp để đến đây. Nếu không vạn nhất bọn chúng hoài nghi, chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ hay sao."
Một gã mới tới, hừ lạnh một tiếng nói.
 
Trên mặt phụ nhân, hai hàng lông mày dần nhướng lên, bộ dang như muốn nói thêm gì đó, gã đại hán bên cạnh bắt đầu tiến tới.
 
"Tốt lắm, những lời vô nghĩa đừng nói nữa. Mau động thủ đi. Cho dù chỉ là phân thân, ta cũng không muốn vì khinh địch mà bị tổn thất." Phụ nhân nghe vậy, đôi môi liền khép lại. Hai người mới tới đối với người này cũng có vẻ kiêng kị, không nói nhiều nữa. Trong người bọn họ có mang theo túi trữ vật, từ trong đó lấy ra vô số trận bàn cùng một khối linh thạch, tại đây bắt đầu bố trí pháp trận.
 
Động tác của bọn họ thuần thục một cách dị thường, trong chốc lát công phu, một cái pháp trận sơ lược đủ hình thái hiện ra, nếu có tu sĩ tinh thông pháp trận ở đây nhìn kĩ vào, sẽ giật mình kinh ngạc, bởi đây là một cái Truyện Tống Trận lâm thời. Hơn nữa lại là Truyện Tống Trận một chiều.
 
Sau một hồi, pháp trận cũng bắt đầu thành hình, bỗng nhiên một tiếng ầm thật lớn vang lên. Phụ cận tòa băng ốc bên kia không hề có dấu hiệu sập rớt, đột nhiên xuất hiện một mảnh hàn khí trắng xóa cuồn cuộn thổi vào bốn người, làm cho bọn họ cả kinh, giống như chim sợ ná, liền nhanh chóng phóng ra pháp khí hộ thân.
 
"Chính là lũ yêu hồn này đây, dám không coi Tiểu Cực Cung chúng ta ra gì, liên tiếp gây sóng gió, rõ ràng là muốn khiêu chiến với mấy lão gia hỏa chúng ta mà.". Một âm thanh già nua khẽ vang lên, hai bóng người phiêu bồng từ hàn khí giữa không trung chậm rãi đi ra.
 
Một người có hai hàng lông mày vểnh ngược lên, mang ba sợi râu dài ( trông như thế nào nhỉ?), tên còn lại là một gã trung niên sắc mặt đỏ thẫm, trên lưng đeo một thanh trường kiếm.
 
"Là chấp pháp trưởng lão của Tiểu Cực Cung, chạy mau!" Phụ nhân vừa mới thấy hai người này đã động dung, nhất thời kinh hãi thốt lên. Lập tức hóa thành một đạo lục hồng hướng về bên ngoài phóng nhanh.
 
Hai người đại hán khác động tác cũng không hề chậm, đồng dạng độn quang gấp rút chạy nhanh.
 
"Hừ! Chỉ có vài con yêu hồn mà có thể chạy thoát khỏi tay hai người chúng ta sao, nếu như vậy thật sự là chuyện cười cho thiên hạ à."
 
Trung niên đeo kiếm cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu chậm rãi phất tay, nhất thời ánh sáng chói lọi từ kiếm khí nhanh chóng phóng ra.
 
Ngay tức khắc, ba tiếng kêu thảm truyền lại, phụ nhân cùng với hai gã khác bị kiếm khí xuyên thủng qua, thi thể từ trên không rơi xuống đất, chỉ có gã đại hán mặt đen là bị thương, hóa thành một đạo thanh quang, tiếp tục bay vút đi.
 
"Di, có ý tứ!"
 
Trung niên mặt đỏ có chút kinh ngạc thốt ra, lập tức hé miệng, phóng ra một đạo bạch hồng lưỡng sắc, trong nháy mắt đại hán đang độn quang đã bị đạo bạch quang đuổi kịp, trước sau một kích xuất ra trảm thành hai đoạn.
 
Cùng lúc, lão giả kế bên chợt nhướng mày, tay áo bào run lên, từ trong xuất ra một pháp khí màu lục hình lá cây có bốn cạnh, lóe lên một lượt rồi biến mất.
 
Ở phía dưới, bốn cỗ thi thể đang rơi xuống bị kiện pháp khí này đánh vào một kích, sau khi phát ra một tiếng thét quái dị, giống như gặp khắc tinh đều biến thành từng cỗ khói nhẹ, lượn lờ trên không trung một lát rồi biến mất.
 
Trung niên mặt đỏ liếc mắt nhìn quanh một cái, bất chợt hướng về Truyện Tống Trận sắp được hoàn thành, sắc mặt trở nên trầm xuống, trở tay một cái, một đạo kiếm khí từ miệng phun ra.
 
"Oanh" Một tiếng nổ lớn vang ra, pháp trận cứ như vậy mà biến mất, tại chỗ trống khi này giờ đã xuất hiện cái hố to lớn.
 
"Đi thôi!Điểm phân niệm này bị hủy, ngay cả yêu vật chân chính cũng không có cách nào tạo thành thương tổn được, tư vị khó chịu sẽ khiến bọn chúng không chạy đến đây đâu." Lão giả tay vân vê chòm râu, nhướng mày nói ra một câu, sau đó linh quang lóe lên, hóa thành một đạo độn quang hướng không trung phóng đi. Trung niên mặt đỏ ở sau cười hắc hắc, nhàn hạ rời khỏi nơi này.
 
Cùng lúc, ở hai nơi trong Băng Thành cũng đồng dạng xảy ra việc tương tự, tuy có vài khôi lỗi đệ tử bị thần niệm lũ yêu thú cấp cao ký thân, nhưng hết thảy lũ yêu thú đó đều bị các trưởng lão Tiểu Cực Cung còn lại một lưới bắt hết.
 
Tại nơi khác, hàn kì bí cảnh chân chính ở Tiểu Cực Cung bên tọa điện đường , đang xảy một cuộc nghị luận do năm sáu Nguyên Anh tu sĩ bên cạnh cung chủ Tiểu Cực Cung tụ hợp. Trong đó sắc mặt của mỹ phụ cùng với hai người khác trở nên tái nhợt dị thường, bộ dáng giống như đang bị tổn hao nguyên khí.
 
"Không nghĩ tới ngay cả Vạn Yêu Phiên của Vạn Yêu Cốc cũng được mang đến. Nguyên bổn vẫn tưởng đây chỉ là linh bảo phỏng chế thông thường, ai ngờ uy lực lại to lớn đến thế chứ! Nếu không được Phương trưởng lão cùng Hoàng trưởng lão ra tay tương trợ, chỉ sợ một mình ta không thể đánh lui được phân thân của lão yêu. Hơn nữa đây là do mượn lực của đại cấm trận mới có thể phát huy. Lão yêu kia bị thương không nặng , nhiều lắm là hai ngày sau, sẽ ngóc đầu quay trở lại. Xem ra chúng ta phải nhân cơ hội mà sớm rút khỏi đây." Mỹ phụ nhíu chặt lông mày nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1096


Báo Lỗi Truyện
Chương 1096/2446