Chương 1089: Huyền ngọc động


"Nơi này chính là vị trí mật bảo khố lớn nhất của Hư Linh Điện, Huyền Ngọc Động. Động này tuy nhìn thô sơ như vậy, nhưng Huyền Ngọc bên trong chính là tồn tại từ thời thượng cổ đến giờ, do thượng cổ tu sĩ dùng đại pháp lực đem khoáng mạch Huyền Ngọc luyện chế nhiều lần mới thành huyệt động này. Huyền Ngọc vạn năm cùng Huyền Băng vạn năm chỉ khác nhau có một chữ nhưng giá trị lại thật sự khác nhau. Các vị đạo hữu có biết, rời khỏi điện này, cho dù có đào xới toàn bộ khu vực phía bắc, khả năng cũng chỉ có thể tìm được vài khối Huyền Ngọc vạn năm" Hàn Ly thượng nhân nhìn chằm chằm vào cái khe trên tế đàn, trên mặt lộ vẻ ngạo nghễ nói.
 
Thanh sam trung niên nhân cùng Bạch Mộng Hinh nghe vậy mắt trắng dã lộ tia hưng phấn.
 
"Như thế. Lúc trước khi chưa nghe đạo hữu nói về sự tích Huyền Ngọc Động, ta cũng thật khó mà tin rằng quý cung thật sự còn loại bảo vật quý giá này trong bảo khố. Huyền Ngọc vạn năm này thật không cần nhiều, chỉ cần một khối lớn khoảng quyền đầu của đứa bé khảm vào trong pháp bảo, lập tức làm cho pháp bảo có thần thông băng hàn, có khả năng phát ra hàn khí kinh nhân có thể đả thương địch thủ vô hình" Hôi bào tăng nhân nhìn cái khe, cảm khái nói.
 
Lão ẩu nhìn cái khe, đồng dạng hai mắt lập loè phát quang.
 
Hàn Lập thì vẫn rúc tay vào trong áo, ngón tay vuốt ve bề mặt bóng loáng của thanh kim sắc tiểu kiếm, cười nhạt chẳng nói gì.
 
Hàn Ly thượng nhân liếc ba người bọn Hàn Lập thu hết thần tình biểu lộ của ba người vào mắt, bỗng nhiên mỉm cười nói " Ta đã cùng Bạch sư muội, Âu Dương sư đệ đã bàn qua, dù có hay không ba vị trợ giúp ta đột phá Hoá Thần bình cảnh, vẫn tống tiễn ba vị một phần Vạn Niên Huyền Ngọc nhằm thể hiện một phần thành ý của bổn cung".
 
" Sư đạo hữu nói thật chăng?" Cho dù lão ẩu lúc nào cũng lạnh băng băng, cao ngạo chi nhân, khi nghe được lời ấy, tức thì cũng thể nén được mừng rỡ hỏi lại.
 
" Sư mỗ thân đường đường là tiểu cực cung đại trưởng lão, điều này vẫn có thể làm chủ được" Hàn Ly thượng nhân rung đùi đắc ý nói.
 
"Cái này!" Ngay cả hôi bào tăng nhân lúc này ánh mắt cũng xuất hiên sự vui sướng.
 
Vạn Niên Huyền Ngọc chính là loại tài liệu cơ hồ đã tuyệt tích ở ngoại giới, quả thật là thứ đồ vật vô giá. Cho dù có đủ linh thạch cũng không biết mua chỗ nào. Mà nếu ai có thứ này thì cũng chỉ để khảm vào trong bổn mạng pháp bảo nhằm gia tăng uy lực pháp bảo lên thêm hai phần.
 
Đứng nghe thuyết ngôn của Hàn Ly thượng nhân, ai cũng thầm bội phục miệng lưỡi của vị này quả thực là đại thủ bút.
 
Nhằm báo đáp ơn trọng này, đến lúc đó hẳn ba em Hàn Lập chỉ sợ cũng chhỉ còn biết nặn hết sức ra để giúp cho thượng nhân mà thôi.
 
"Tốt lắm. Bây giờ ta nên tiến vào Huyền Ngọc Động thôi. Trong Huyền Ngọc Động hàn khí lợi hại dị thường, các vị đạo hữu khi vào nên sử dụng cực hàn chi diễm hộ thân nếu không sẽ gặp nguy hiểm. Cũng may trong động có đường đi đến một địa phương, ở nơi đó có thể ngăn được sự xâm thực của huyền ngọc hàn khí. Chúng ta nên ngồi xuống hồi phục pháp lực ở trạng thái tốt nhất, nếu không ngay cả ta cũng vô pháp ở lâu bên trong" Hàn Ly thượng nhân tử tế nhắc nhở.
 
Một lúc sau, Hàn Ly thượng nhân hé miệng. Một đoàn hoà cầu màu lam sáng rực từ trong miệng phun ra, hoá thành một con lam sắc đại điểu bay lên đỉnh đầu. Sau khi con đại điểu này xoay một vòng, bèn mở hai cánh lao xuống, cắm đầu vào áo bào của Hàn Ly thượng nhân.
 
Nhất thời trong tiếng thanh minh, hư ảnh của con đại điểu chợt loé lên rồi biến mất, nhưng một tầng lam sắc băng diễm bùng lên, bao thân hình của thượng nhân lại.
 
Hàn Ly thượng nhân khép tay hai tay lại, thân hình chuyển động, hướng cái khe bay xuống.
 
Bạch Mộng Hinh cùng đám người lão ẩu đều thi triển pháp thuật, phóng xuất ra hàn diễm rồi bay vào cái khe.
 
Hàn Lập nhướng mày, liếc trước ngó sau hai bên đạm kim sắc thiên môn, lại nhìn về cự đỉnh đang huyền phù, có chút chần chừ. Nhưng hắn chợt nhớ tới điều gì, bèn cười hoạt kê, liền khởi động Tử La Cực Hoả bảo vệ, đi theo vào.
 
Khi vừa tiến nhập vào trong, nhất thời một tầng nhũ bạch sắc hàn quang thổi quét đến, tiếp xúc với tử diễm của Hàn Lập liến phát ra tiếng thanh âm "Két, két" quái dị, tựa như 2 phương thủy hoả gặp nhau, làm cho tử diễm vụt chớp loé không ngừng.
 
Hàn Lập rùng mình, không kịp quan sát chung quanh. Trước hết hai tay chà xát, thả thêm một cỗ Tử La Cực Hoả gia nhập phòng hộ, đến lúc này mới củng cố được tầng băng diễm đang bảo vệ.
 
Lúc này, hắn mới có thể ngó nghiêng đánh giá tình hình xung quanh.
 
Cái gọi là Huyền Ngọc động kỳ thật chính là một cái động quật ngầm mà thôi.
 
Chẳng qua động quật này được hình thành từ một cái thế gian hiếm thấy là Huyền Ngọc mạch khoáng. Huyền Ngọc này so với vạn niên huyền băng thì kỳ dị gấp mấy lần, từng hột lớn nhỏ cỡ hạt gạo, trải rộng hai bên động quật, chớp động nhũ bạch sắc hàn quang. Hơn nữa, càng rơi xuống sâu, khí hàn càng dày đặc đánh vào tử diễm, thanh âm như mưa gõ vào mặt trống càng lúc càng lớn.
 
Hàn Lập thất kinh, cảm thấy có điều gì không đúng, nhìn về mọi người ở dưới tựa hồ nhất thời không ai chú ý đến mình, hướng nhũ bạch sắc hàn quang trảo một cái, dùng pháp lực cường đại đem một chút bạch sắc hàn quang hút vào trong tay rồi dùng tử diễm bao lại, quan sát.
 
Xem ra tựa hồ chỉ là hàn khí bình thường, không có gì đặc biệt. Nhưng Hàn Lập nhướng mày, rót linh lực vào hai mắt. Kết quả hai mắt đột nhiên chớp động lam quang, sau một lúc hắn lộ vẻ kinh ngạc.
 
Nhũ bạch sắc hàn quang dưới sự soi mói của Minh Thanh Linh Mục, hiện ra trạng thái thực thể, dưới sự bao vây của tử diễm nó không ngừng co duỗi, giống như vật thể sống, không e ngại chút nào độ cực hàn của Tử La Cực Hoả, hai bên thủy hoả bất dung căn bản không thể giao hoà.
 
" Đây là cái gì? Hình như là hàn khí thông linh, nhưng lại không giống lắm!" Hàn Lập kinh ngạc.
 
Hàn khí này có khả năng tự hành công kích, chỉ cần có người thao túng khống chế để công kích, chỉ sợ Tử La Cực Hoả của hắn cũng vô pháp ngăn được.
 
Ý niệm trong lòng vừa nhất chuyển, hắn chợt nhớ tới điều gì, hai tay liền nhanh chóng chà xát, lúc này đột nhiên trong tử diễm liền hiện ra một luồng màu xích hồng.
 
Luồng xích hồng hoả diễm này cùng luồng nhũ bạch sắc hàn quang vừa tiếp xúc, nhất thời nhanh chóng hấp thu hàn quang, giống như nước với sữa hoà tan.
 
Hàn Lập thấy cảnh này, trên mặt dị sắc chợt loé, trong lòng quá đổi mừng rỡ.
 
Thái Âm chân hoả không hổ là một trong tam đại chân linh chi hoả theo lời của Ngân Nguyệt. Tuy trước mắt chỉ có một ít, so uy lực với Tử La Cực Hoả thì còn thua xa nhưng tiềm lực dung nạp của nó để trở nên cường đại thì khó có thể tin được.
 
Lúc trước, hắn luyện hoá Thái Âm chân hoả bước đầu cũng là đem từng chút Tử La Cực Hoả tạm thời dung nhập vào trong và cũng chưa xảy ra vấn đề gì. Đương nhiên để chuyển hoá hoàn toàn Thái Âm chân hoả, thời gian không phải chỉ có vài năm công phu là hoàn thành được. Nếu không, Hàn Lập đã chuyển toàn bộ Tử La cực hoả vào Thái Âm chân hoả rồi.
 
Dù sao hiện giờ Thái Âm chân hoả đã có một tia linh tính, hơn nữa rõ ràng cho thấy một đẳng cấp cực cao về mức độ hàn.
 
Nhìn thấy Thái Âm chân hoả có thể khắc chế được hàn quang trong Huyền Ngọc Động, Hàn Lập trong lòng cũng khoan khoái.
 
Sau khi cân nhắc, hai tay bèn dấu sau lưng, ngón tay bắn ra, xích diễm loé lên bắn nhanh ra, trong nháy mắt nhập vào trong hàn quang ở phụ cận vô tung vô ảnh.
 
Hàn Lập vừa mới hành động như vậy, cơ hồ thanh sam trung niên nhân cảm ứng được điều gì, ngửa đầu nhìn về Hàn Lập, trong mắt hiện một tia kinh nghi.
 
Hàn Lập trong lòng trầm xuống, nhưng thần sắc như thường, làm như không có gì hỏi " Đạo hữu có chuyện gì không?"
 
Thanh sam trung niên nhân cẩn thận đánh giá Hàn Lập cùng vách động hai bên, vẫn chưa phát hiện điều gì dị thường bèn nói " Không có gì, tại hạ chính là nhìn xem Hàn huynh có theo xuống hay không mà thôi. Thần thức trong Hư Linh Điện thật bị hạn chế làm cho tại hạ có chút không quen!" Gã Âu Dương thanh sam nhân này biết rõ Hàn Lập thần thông không nhỏ, không thể hết nghi ngờ, nhưng trả lời khách khí dị thường, không chút chậm trễ.
 
"Hắc,hắc. Tại hạ như thế nào lại không cùng đi. Nhưng thật ra hàn khí trong Huyền Ngọc Động này có chút quái dị" Hàn Lập cúi đầu nhìn tử diễm đang thổi quét không ngừng bạch sắc hàn quang, nhạt nói.
 
"Huyền Ngọc Động này tồn tại từ thời thượng cổ đến nay, thời gian dài có thể làm hàn khí sinh ra một ít biến hoá vi diệu. Nếu không, hàn khí bình thường cũng không quái dị như vậy"
 
Hắc sắc băng diễm của Thanh sam nhân bị hàn khí đánh vào phát ra tiếng "Đùng, đùng", thanh âm làm cho hắn cũng có chút kinh ngạc.
 
Hàn Lập mỉm cười, đang muốn nói tiếp, đột nhiên thần sắc chợt động.
 
Thanh sam nhân mục quang loé lên cúi đầu vừa thấy, mọi người đã đến đáy động, phía duới toàn là đá lổn nhổn rộng chừng mấy trăm trượng.
 
Tại góc loạn thạch, có một toà thạch ốc màu đỏ như lửa. Bốn phía vách động đều có một cái động khẩu, xem ra nơi này có vẻ không phải là một động quật.
 
Huyền Ngọc hàn khí nơi này dày đặc gấp mấy lần ở phía trên. Tại trung tâm loạn thạch tụ lại một cái chóp đá, nhũ bạch sắc hàn khí tập trung tại đây hình thành một khoả cự đại quang châu đường kính hơn trượng. Khoả quang châu quay cuồng không ngừng, phát quang chớp loé.
 
Hàn Lập ngưng thần nhìn, phát hiện bề mặt cái chóp đá này lộ ra Huyền Ngọc cỡ chừng ngón cái, linh quang chớp động. Phẫm chất tuyệt hảo mà huyền ngọc tại lối vào không thể so sánh được.
 
Đè nén lại tâm ý, Hàn Lập theo những người khác đáp xuống. Hàn Ly thượng nhân hai chân vừa chạm đất, hai mắt hữu thần nhìn chằm chằm quang cầu trên thạch đỉnh. Trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi pha lẫn vui mừng.
 
" Ha, ha, ha. Thật tốt quá. Lão phu ban đầu trong lòng phát sầu như thế nào có thể đem hàn khí trong động tụ tập lại. Không nghĩ tới nơi này thậm chí có một hàn khí thiên nhiên giao hội chi điểm. Thật đỡ tốn cho chúng ta không ít công phu." Hàn Ly thượng nhân bỗng phát ra một trận cười to. Sau đó đột nhiên khoát tay. Một cây lam sắc băng trùy từ trong tay bắn ra đánh vào trên bạch sắc quang châu.
 
" Phốc xuy".
 
Hai phương giao hội, thế nhưng phát ra tiếng động va chạm quái dị như kim loại ma sát. Tiếp theo đó, băng trùy liển vỡ vụn ra, biến thành điểm điểm hàn quang trong không trung tiêu thất.
 
"Không tồi, không tồi" Thấy tình hình như vậy, Hàn Ly thượng nhân vẻ mặt tươi cười, có vẻ càng thêm cao hứng.
 
"Đúng rồi, các vị đạo hữu có thấy căn thạch ốc kia? Chính là dùng Thái Dương tinh thạch xây thành, cũng là nơi duy nhất không sợ hàn khí xâm thực. Trước hết, chúng ta tới đó tạm nghỉ, thuận tiện để cho lão phu gảing giải một chút mấy việc tối kiêng kỵ khi hành động trong Huyền Ngọc động, nếu không, đừng vì một cái không đáng mà lại rước lấy đại phiền toái".
 
" Đại phiền toái? Hàn Ly đạo hữu nói câu này là có ý gì?" Lão ẩu nghe vậy ngẩn ra, tay nắm chặt quải trượng một chút, mở miệng hỏi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1089


Báo Lỗi Truyện
Chương 1089/2446