Chương 1073: Mật thất luyện bảo


Hàn Lập chậm rãi đứng dậy lật bàn tay, một đoàn thanh mang hiện lên. Sau đó thanh mang ngưng tụ lại, áp súc trong nháy mắt thành một quang cầu lớn chừng quả trứng chim, mặt trên quang cầu ánh sáng chớp lòe phảng phất như thật thể.
 
"Xem ra Nguyên Anh sau khi lớn mạnh pháp lực cũng đã gia tăng không ít." Hàn Lập nhìn chằm chằm quả cầu linh lực tinh thuần trong tay, miệng lẩm bẩm nói.
 
Bàn tay Hàn Lập vung lên, quang cầu liền tiêu thất tán loạn. Tiếp đó hắn vỗ lên thiên linh cái chính mình, nhất thời một đoàn thanh khí từ phía trên bắn ra xoay một vòng rồi hóa thành một đứa trẻ sơ sinh có nét mặt giống hắn. Chính là nguyên anh nguyên bản cao hai tấc sau nửa năm nay lại lớn thêm nửa tấc nữa. Không chỉ vậy thân thể nguyên anh rõ ràng so với lúc trước được ngưng cố hơn rất nhiều.
 
Mà hai tay nguyên anh ôm một tiểu đỉnh màu xanh, trên đầu lại có một phù triện màu xanh biếc bay vòng quanh. Bốn phía có hơn mười khẩu Tú Hoa phi châm rất nhỏ phân thành kim thanh hai màu bay múa xung quanh, thoạt nhìn cực kỳ đẹp mắt. Nguyên anh sau khi đi ra tựa hồ hưng phấn dị thường, bay quanh khắp nơi trong mật thất chơi đùa hơn nửa canh giờ mới tựa hồ cảm thấy mệt mỏi, một lần nữa bay trở về trong cơ thể.
 
Vốn Hàn Lập hai mắt đang nhắm nghiền lại lần nữa mở ra, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng. Nguyên trước khi dùng Bồi Anh đan lấy trình độ của Nguyên Anh chỉ có thể ở bên ngoài cơ thể hoạt động chừng nửa canh giờ mà thôi. Nếu kéo dài sẽ đại hao tổn căn nguyên Nguyên Anh. Nghe nói chờ tu vi tiến giai tới Hóa Thần hậu kỳ nguyên anh mới có thể chân chính ngưng cố toàn hình, không cần e ngại dương cương chi phong của thế gian, có thể thoát ly thân thể tùy ý hoạt động.
 
Đó cũng là ỷ trượng lớn nhất của tu sĩ tới Hóa Thần hậu kỳ khi phi thăng linh giới. Bất quá hắn pháp lực mặc dù tinh tiến ngàn dặm nhưng tu luyện tới Nguyên Anh trung kỳ đỉnh còn rất lâu. Chẳng qua kỳ quái chính là trải qua tế luyện một phen Bồi Anh đan, hắn có thể cảm ứng rõ ràng được, chính mình chỉ cần tĩnh tọa khổ tu hơn trăm năm liền có khả năng đem pháp lực tu luyện tới bước đột phá,tựa hồ trong đó sẽ không vấp phải bình cảnh.
 
Loại cảm giác kỳ dị này đối với Hàn Lập mà nói tự nhiên là một việc vô cùng kinh hỷ.
 
Hắn đem nguyên anh trở về chỗ cũ rồi điều tiết khí tức, miệng hé ra phun ra lưỡng đạo kim quang. Chúng quay vòng bay múa một trận rồi biến thành hai thanh phi kiếm màu vàng, thoạt nhìn có chút ảm đạm. Chính là hai thanh Thanh Trúc Phong Vân kiếm bị Cổ Ma lấy đi và ma hóa một thời gian ngắn.
 
Tuy rằng chúng linh tính vẫn chưa hoàn toàn mất đi nên cũng có thể miễn cưỡng xuất ra cùng người tranh đấu. Nhưng nếu là tạo thành Đại Nguyên kiếm trận tựa hồ uy lực giảm mạnh. Cho nên Hàn Lập chuẩn bị bỏ chút thời gian tế luyện lại hai thanh phi kiếm một phen,làm cho uy lực của chúng nó hồi phục như cũ. Vì thế thần niệm của hắn vừa động, hai thanh phi kiếm bay đến trước mặt cách vài thước, huyền phù bất động. Tiếp đó hắn hé miệng phun ra một đoàn hỏa diễm màu xanh, phút chốc đem hai thanh phi kiếm bao vây trong đó. Nhìn thanh diễm lập lòe, tay áo Hàn Lập phất một cái, mấy cái bình nhỏ đã sớm chuẩn bị nhất nhất đổ ra bột phấn sát nhập vào bên trong thanh diễm. Chúng tỏa ra linh quang rực rỡ cuối cùng tan ra tụ ở trên phi kiếm. Hàn Lập mắt không chớp trông chừng hai thanh phi kiếm, mười ngón tay liên tục bắn ra pháp quyết khống chế quá trình tế luyện.
 
Tế luyện phi kiếm giằng co mất ba ngày ba đêm khiến sắc mặt Hàn Lập tái nhợt vô huyết. Sau khi miệng phun ra một đoàn máu huyết, một hóa thành hai rót vào phi kiếm mới xong toàn bộ quá trình. Giờ phút này hai thanh Thanh Trúc Phong Vân kiếm lại một lần nữa kim quang xán lạn, ma khí còn sót lại đều bị luyện hóa không còn tý gì.
 
Há mồm đem hai thanh phi kiếm thu vào trong cơ thể. Hàn Lập liền nghỉ ngơi mất một ngày mới một lần nữa khôi phục pháp lực. Cảm ứng được linh lực trong cơ thể tràn đầy, Hàn Lập hơi cân nhắc, lục quang chợt lóe, một kiện mộc thước xanh biếc xuất hiện trong tay.
 
Lấy tay vuốt ve đường vân dị thường cổ xưa, trên mặt hắn lộ ra vẻ trầm ngâm. Không cần phải nói vật ấy chính là Bát Linh xích linh bảo. Lúc trước ở trong Trấn Ma tháp, Hàn Lập cũng có xem qua thâm ảo của vật này. Tựa hồ linh lực bình thường đối với bảo vật này không có vẻ gì là khu sử được. Đương nhiên lúc ấy bởi vì thời gian khẩn cấp, hắn vẫn chưa thực sự nghiên cứu xác nhận việc này.
 
Hiện giờ, Hàn Lập một tay cầm Bát Linh xích, năm ngón tay còn lại thanh quang lưu chuyển, bắt đầu hướng vào trong đó chậm rãi quán chú linh lực. Quả nhiên giống như trước đây, linh lực rõ ràng lưu động trong tay nhưng xích vẫn không có chút nào biến hóa. Chỉ có mặt trên bảo vật này phát ra linh quang mà thôi.
 
Sau khi rót vào một phần mười linh lực vẫn không có tác dụng, Hàn Lập quyết đoán đem pháp lực thu lại. Một lát sau hắn đột nhiên nhấc tay vươn một ngón tay ra. Quang mang chớp động, Kim Cương tráo trong cơ thể Hàn Lập bức ra một tia phật quang, phật quang đi ra nhập vào trong Bát Linh xích. Lúc này vốn mộc xích không hề động đậy nay hào quang nhoáng lên một cái, một cỗ thanh quang theo mộc thước bắn ra, huyền phù ở trên không trung hóa thành một mảnh xanh biếc chữ viết dường như là một bộ khẩu quyết. Hàn Lập cả kinh ngưng thần nhìn lại.
 
"Quả nhiên là thế."
 
Chỉ nhìn vài lần, hắn liền thở dài ra một hơi, tựa hồ đã sớm đoán ra vài phần. Bát Linh xích quả nhiên là phật môn chi bảo nên hẳn là phải dùng phật quang mới thúc giục được bảo này. Mà văn tự phật quang hiển lộ chính là Bát Linh xích thông bảo quyết.
 
Hàn Lập tu luyện công pháp cho đến nay vẫn lấy đạo môn công pháp là chính, kiêm tu một ít ma môn bí thuật. Phật môn công pháp tu luyện chỉ có duy nhất Minh Vương quyết. Nhưng pháp quyết này mặc dù là phật môn công pháp song lấy luyện thể là chính, tu luyện gian nan cực kỳ hơn nữa dịch kinh tẩy tủy thống khổ không phải người bình thường có thể chịu được. Hắn chẳng qua tu luyện đến tầng thứ hai mà thôi căn bản không thể xuất ra cái gì gọi là phật quang. Chẳng qua phật quang trên Kim Quang tráo phi thường tràn đầy, chính là có thể dùng để tu luyện tầng thứ nhất thông bảo quyết của Bát Linh xích.
 
Hàn Lập tâm niệm như điện trong nháy mắt đã có quyết định. Bát Linh xích cho dù chỉ có thể mượn chút thần thông nhưng thân là Thông Thiên Linh Bảo uy lực tự nhiên không phải là nhỏ. Có quyết định này, Hàn Lập lúc này tiếp tục rót phật quang vào mộc thước, làm cho thanh quang càng trở nên sáng rõ liền bắt đầu tập trung âm thầm ghi nhớ khẩu quyết.
 
Thông bảo quyết Bát Linh xích cùng Hư Thiên đỉnh quả nhiên bất đồng, chẳng qua tu luyện cũng không gian nan. Tầng thứ nhất chỉ cần một năm công phu là có thể sơ thành. Hắn ghi nhớ xong liền phất tay áo, thanh quang mờ dần, Bát Linh xích lại được thu vào. Bàn tay chuyển lật, can Hắc Phong kỳ chỉ còn non nửa cán xuất hiện trên tay.
 
Tàn bảo này hiện giờ không những thiếu mất phân nửa cán phiên, mà ngay cả mặt phiên cũng bị tàn phá, thoạt nhìn đúng là không thể khôi phục. Nhưng là trên mặt kỳ vẫn còn hắc mang chớp động, linh tính vẫn chưa mất hết. Có thể thấy được bảo vật này khi chưa hư hại linh tính rất mạnh.
 
Chẳng qua Hàn Lập lấy ra không phải muốn nghĩ phương pháp chữa trị bảo vật này, mà là đối với loại không gian bảo vật này hắn phi thường hứng thú. Muốn từ nó có thể hay không lĩnh ngộ được điều gì. Dù sao không gian bảo vật không chỉ là Thông Thiên linh bảo mà ngay cả bảo vật bình thường cũng là rất hiếm thấy. Về phần túi trữ vật, cái loại đê giai pháp khí này căn bản không có cái gì để nghiên cứu. Đáng tiếc chính là cấp bậc Thông Thiên Linh Bảo này vượt xa mức lĩnh ngộ bây giờ của Hàn Lập. Hắn đau đau khổ khổ cầm Hắc Phong kỳ nghiên cứu mấy ngày cuối cùng cũng không thu hoạch được gì.
 
Hàn Lập chỉ có thể tiếc nuối đem nó thu hồi, lại lấy ra hỏa diễm cự đỉnh chiếm được trong Hóa Linh điện quan sát nghiên cứu một chút. Bảo vật này mặc dù là vô tình có được linh tính, nhưng tuyệt đối có thể xưng là Cổ bảo hiếm gặp. Cự đỉnh có thể sinh ra hơn một ngàn chí dương hảo cưu (chim tu hú), uy lực không thể coi thường.
 
Đương nhiên xuất hiện cùng đỉnh này là tài liệu vô danh trong suốt kia,hơn mười hỏa trụ cùng với hai khối bé,một khối lớn ba khối hắc tinh lấy được trong Âm Dương quật. Tuy nhiên, Hàn Lập bây giờ cũng không có thời gian đi xử lý. Tiếp đó là đem kiện thư cuốn chiếm được trong Côn Ngô điện cùng thổ hoàng sắc Hàng Ma trượng lấy được trong túi trữ vật của Càn lão ma lấy ra. Những thứ đều là bảo vật thành danh của Côn Ngô tam lão, uy lực cực kỳ to lớn, chỉ cần hơi tế luyện là có thể sử dụng như ý, Hàn Lập tự nhiên không thể bỏ qua chuyện tốt như thế này. Cuối cùng hắn xuất ra kiện huyết nhận vốn cực kỳ chờ mong kia, song sau khi nghiên cứu không khỏi thở dài thất vọng.
 
Huyết nhận rõ ràng cũng là dùng hắc ưu toản luyện chế mà thành, phỏng chừng mất hai khỏa như ở hội đấu giá ngầm trước kia mới luyện chế ra. Nhưng nhận này trước đây bày ra uy lực đáng sợ thôn phệ huyết nhục tinh hồn của nguyên anh tu sĩ song bây giờ uy lực không còn sót lại chút gì, đã biến thành một kiện bảo vật cực kỳ bình thường. Lấy sự lịch duyệt của Hàn Lập bây giờ hơi nghĩ lại tự nhiên bừng tỉnh đại ngộ, hiểu được ảo diệu trong đó.
 
Cúi đầu cân nhắc trong chốc lát, hắn liền vỗ vào ót, Kim Cương tráo màu vàng do kim cương xá lợi biến thành hiện ra. Nhưng trong đó gồm năm đạo kim quang lập lòe kim cầu. Hàn Lập nhìn vào trong tráo, trên mặt lần đầu hiện lên vẻ ngưng trọng, trong mắt ẩn ẩn có một tia do dự cùng chần chờ giống như muốn làm cái gì đó mà rất khó quyết định.Nhưng lập tức không biết nghĩ đến điều gì, Hàn Lập nhướng mày, vươn tay điểm về phía Kim Cương tráo. Nhất thời linh quang màu vàng quanh tráo run lên rồi cuồng trướng ra. Mà bên trong năm khối kim cầu sau khi một tiếng sấm vang lên, vô số hồ quang tinh tế chớp động, sau lớp hồ quang lộ ra năm bộ khô lâu nhân hình, trong lồng ngực của chúng còn có một đầu khô lâu màu đen bị phù triện vây quanh làm cho không thể nhúc nhích mảy may. Đây đúng là hóa thân ngũ tử đồng tâm ma mà vị Âm La tông đại trưởng lão Càn lão ma kia tu luyện.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1073


Báo Lỗi Truyện
Chương 1073/2446