Chương 1047: Đột Ngột phá chướng bích.


Bạch mao trên tay Tứ Tán chân nhân hiện lên trong nháy mắt rồi lập tức thu vào vô ảnh vô tung, sau đó coi như không có việc gì, tiếp tục cùng đám Hàn Lập thương lượng việc phá vỡ chướng bích.
 
Hàn Lập thần sắc không nóng không lạnh, thanh âm khi nói chuyện nhàn nhạt, nhưng không ai chú ý đến việc hắn phân ra một luồng thần niệm tiến vào túi linh thú, nhẹ nhàng trấn an Đề Hồn thú đang bỗng nhiên trở nên bất an. Đồng thời trong đầu hắn đột nhiên lướt qua một ý niệm khác thường.
 
Sau thời gian uống cạn tuần trà, đám người Hàn Lập cũng thống nhất được phương án động thủ. Lúc này mấy người thân hình đều chớp lên, sau khi lựa chọn vị trí thích hợp thì mổi người đều tự lấy ra trận kỳ trận bàn bố trí pháp trận phụ trợ có thể gia tăng uy lực công kích của chính mình.
 
Mà Hàn Lập cùng thanh niên họ Từ lại cùng nhau bố trí một đại trận công kích có tên là Phong Viêm Long Liệt trận. Trận pháp này tuy chưa thể so sánh với một số ít cấm trận của một số tông môn nhưng tại thời điểm này có thể xem là trận pháp công kích lợi hại nhất. Phỏng chừng trận pháp này sau khi bố trí xong đủ để có thể ngăn cản được một gã tu sĩ Nguyên anh hậu kỳ dùng pháp bảo toàn lực công kích, tự nhiên là có tác dụng rất lớn.
 
Nửa khắc trôi qua, các trận pháp đều bố trí xong. Đám người Khuê Linh cùng Ngân Sí Dạ Xoa đều tiến vào trong các trận pháp phụ trợ. Về phần Phong Viêm Long Liệt trận tự nhiên là do Hàn Lập cùng thanh niên họ Từ đồng chủ trì.
 
Nói ra cũng thực buồn cười, quan hệ giữa Hàn Lập cùng Thiên Lan thánh điện vốn là ngươi chết ta sống, trong nháy mắt lại bị bức vào thế không thể không liên thủ.
 
Thanh niên họ Từ nhìn về phía bức tường mông lung mờ mịt (NV: hôi mông mông chướng bích) đang ngăn cản ở phía trước cách đó không xa, một tay giơ lên, một đoàn quang cầu màu trắng ngà rời tay bắn ra, đánh lên phía trên chướng bích. Nhưng quang cầu này không nổ mà nhẹ nhàng hạ xuống, huyền phù ở mặt ngoài của chướng bích, chớp sáng liên tục, trở thành một cái bia ngắm hết sức rõ ràng.
 
"Một khi động thủ, mong các vị đạo hữu tập trung công kích điểm này" Thanh niên họ Từ không hề khách khí, nói.
 
Những người khác cũng không nói gì, hiển nhiên là đã ngầm đồng ý việc này.
 
Lúc này, thanh niên họ Từ liếc mắt nhìn Hàn Lập đang ở trong trận một cái, khẽ gật đầu.
 
Hàn Lập mỉm cười không nói gì, bắt tay niệm thần chú. Mười ngón tay hướng bốn phía liên tiếp búng ra. Từng đạo pháp quyết bắn nhanh ra hướng về phía hơn mười cây pháp kỳ cắm ở bốn phía; các sắc linh quang nổi lên. Thanh âm vù vù nổi lên.
 
Thanh niên họ Từ hít nhẹ một hơi. Một tay phát ra hỏa hồng sắc linh quang đánh lên mặt đất một cái. Nhất thời một phiến hồng quang lấy hắn làm trung tâm hướng về các trận bàn chôn sâu trong lòng đất truyền tới.
 
Mặt đất nhất thời rung chuyển. Tiếp đó truyền đến vài tiếng "Phốc" "Phốc". Hơn mười cột xích hồng hoả trụ tại trung ương pháp trận phóng thẳng lên cao. Mổi hoả trụ đều có miệng ngắn thôtoả ra nhiệt độ cực nóng. Dường như đốt cháy cả không khí ở phụ cận xung quanh.
 
Tất cả mọi người đều có cảm giác miệng lưỡi của mình khô khốc.
 
Lúc này Hàn Lập lại lật tay một cái, trong lòng bàn tay hiện ra một cái trận bàn màu xanh nhạt. Tiện tay vỗ nhẹ bề mặt trận bàn, thanh quang chớp động, lập tức trong pháp trận hô ứng hiện ra nhiều điểm linh quang. Sau vài tiếng nổ vang lên, trong trận ngưng tụ hiện ra hơn mười con Thanh Phong Giao. Trong tiếng chú ngữ của Hàn Lập, mổi con nhận thức chuẩn một cây hoả trụ rồi quấn lên trên.
 
Nhất thời phong hoả giao hoà, hoá thành hơn mười con Phong Hoả Giao lấy gió làm thân lấy lửa làm da. Lửa được gió thổi tất sức lửa càng lúc càng mạnh.
 
"Động thủ!" Vừa thấy Phong Hoả Giao thành hình, thanh niên họ Từ sắc mặt chợt hiện vẻ vui mừng, quát lớn.
 
Tiếp theo, hắn hé miệng phun ra một viên châu màu xanh bay đến đính lên đỉnh đầu của Linh Tê Khổng Tước lúc này hai cánh cũng đã phát sáng, ngũ sắc linh quang tuôn ra tiên vào viên châu này rồi bắn thẳng lên chướng bích đang ngăn cản trước mặt, thanh thế kinh người dị thường.
 
Đám người Ngân Sí Dạ Xoa, Lâm Ngân Bình cũng đều phát động phụ trợ trận pháp, hoặc xuất ra thần thông của bản thân, hoặc tế ra pháp bảo công kích, dựa theo trình tự huyền diệu nhất định, công kích về phía chướng bích.
 
Trên chướng bích đang ngăn cản phía trước liên tiếp truyền ra tiếng nổ kinh thiên động địa, từng đạo linh đoàn to lớn liến tiếp bạo liệt, thanh thế to lớn dường như khiến cho cả không gian tuỳ lúc đều có thể nổ tung.
 
Hàn Lập lại vung tay áo, hơn mười khẩu kim sắc phi kiếm bay ra, lập tức huyễn hoá thành mấy trăm đạo kiếm quang, kim mang chói mắt cơ hồ che phủ cả không trung. Ở phụ cận, thanh niên họ Từ cùng các tu sĩ khác thấy uy thế như vậy, vốn lúc đầu đã để ý đến sự sắc bén của Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, hiện đều khẽ biến sắc, trong lòng càng thêm kiêng kị đối với Hàn Lập.
 
Hàn Lập căn bản mặc kệ những người khác nghĩ như thế nào, tiếp túc dùng pháp quyết thúc giục kiếm quang hạ xuống, trong nháy mắt ngưng tụ thành một cự kiếm dài hơn mười trượng, một đạo pháp quyết đánh lên, một tầng kim sắc điện hồ hiện lên thân kiếm, tiến sấm rền vang.
 
Chẳng qua, tuy rằng cự kiếm thành hình nhưng Hàn Lập cũng không vội vã thúc dục bảo vật này, mà trong miệng khẽ quát một tiếng, đột nhiên pháp bàn trong tay tung ra. Sau đó hai tay bấm quyết niệm thần chú rồi hướng đến pháp bàn điểm liên tiếp vài cái.
 
Nhất thời pháp bàn trên không trung rung lên rồi sau đó nổ tung. Một mảng thanh quang to lớn từ trên chụp xuống, sau đó mắt nhập vào pháp trận rồi biến mất.
 
Trận kỳ tại bốn phía sau khi hấp thu thanh quang liền phát ra linh quang kinh người. Hơn mười con Phong Hoả Giao đang bay lượn trong trân đột nhiên quay cuồng một trận, trong miệng cùng phát ra tiếng long ngâm (rồng gầm), hình thể tăng lên gấp mấy lần, giương nanh múa vuốt hướng về phía trước phóng tới.
 
Hơn mười con Phong Hoả Giao mang theo khí thế kinh người, xếp thành một hàng thẳng tắp, hung hăng đánh tới chướng bích.
 
Lức này đây, bức tường màu xám u tối đang ngăn căn phía trước rốt cục run rẩy kịch liệt, sau đó liền vặn vẹo biến hình.
 
Ngay tại thời điểm Phong Hoả Giao lao lên bức tường rồi nổ tung, hoá thành một cự đại phong hoả cầu.
 
Mạt huyết quang chợt loé, liền hoá thành một thanh cự đại huyết nhận chém lên cùng một chỗ phía trên chướng bích.
 
"Phanh", tiếng giòn vang truyền đến nghe như đồ sứ bị vỡ.
 
Phía trên chướng bích rốt cục hiện ra một cái khe khoảng một trượng nhưng chỉ sâu khoảng vài thước, xem ra vẫn chưa bị xuyên thủng. Nhưng nếu cứ để như vậy, trên khe hở hắc quang chợt loé, có vẻ như đang muốn khép lại.
 
Nhưng đám người thanh niên họ Từ cùng Ngân Sí Dạ Xoa khẳng định sẽ không để uổng phí cơ hội này. Lúc này, các loại pháp bảo như cuồng phong bạo vũ (mưa to gió lớn) điên cuồng vây quanh khe hở công kích không ngừng mới tạm thời miễn cưỡng làm chậm xu thế khép lại của khe hở.
 
Lúc này, Hàn Lập ra tay.
 
Cự kiếm đã được súc thế từ sớm, trong tiếng rít gào hoá thành một đạo kim sắc lôi điện, hung hăng chém lên phía trên khe hở.
 
Kim hình kiếm quang trong khe hở bạo liệt, giống như một vầng thái dương kim sắc hiện lên bên trong, trong nháy mắt tan rã nhưng làm cái khe mở rộng ra gấp mấy lần. Hiệu quả của một kích này so với công kích trước kia của đám người xung quanh phải lớn hơn mấy lần.
 
Không riêng gì những người khác ngẩn ra, mà Hàn Lập cũng rất sửng sốt
 
Chuyện gì đã xảy ra thế này? Xem tình hình vừa rồi, dường như Ích Tà Thần Lôi vừa vặn khắc chế chướng bích. Chẳng lẽ, Hắc Phong kỳ đúng là một kiện ma đạo linh bảo? Nếu đúng là như vậy thì việc xuất hiện tình huống như thế này cũng không phải là không có khả năng.
 
Nhân lúc Hàn Lập còn đang thầm hỏi, kim quang chợt tắt, chướng bích lộ ra bạch quan nhàn nhạt, cái khe bên trong dường như chỉ còn một tầng mỏng manh.
 
Mọi người thấy vậy đều mừng rỡ trong lòng, không ai bảo ai đều thúc dục pháp bảo công kích. Một thanh hắc sắc phi đao vô thanh vô tức xuất hiện tại cái khe, sau đó lướt qua rồi biến mất. Nhưng tầng chướng bích cuối cùng này lập tức truyền ra một tiếng "Phanh" nhỏ, lập tức hiện ra một đạo hắc mang ở phía trên, rồi dần dân vỡ vụn thành từng mảnh, một lỗ thủng to vài trượng mở ra, hiện ra cảnh sắc quen thuộc bên ngoài.
 
Vừa thầy cảnh này, mọi người đều mừng rỡ, nhưng ngân quang chợt loé, một bóng người quỷ dị đã hiện lên phía trước lổ thủng, sau đó thân hình chợt loé rồi lập tức bay ra bên ngoài.
 
Chính thị là nhân hình khôi lỗi của Hàn Lập.
 
Những kẻ nguyên còn một chút trì hoãn, luống cuống tay chân, cũng không kịp nghĩ nhiều, mọi người đều đồng loạt thi triển các loại độn thuật bắn nhanh đến lối đi duy nhất này.
 
Hàn Lập sau lưng cũng hiện ra một đôi ngân sí, nhưng không lập tức thuấn di ra ngoài, mà trong mắt dị sắc chợt loé, môi khẽ nhúc nhích một chút.
 
Nguyên Khuê Linh đã hoá thành một đạo hắc bạch khí xuất hiện trước chướng bích, nhưng đột nhiên trên mặt hiện ra một tia kinh nghi, động tác không khỏi một chút trì hoãn.
 
Nhân sự trì hoãn này, đám người thanh niên họ Từ, các yêu vật, lại giành trước từng bước chui ra khỏi chướng bích.
 
Đúng lúc này, bên ngoài chướng bích bỗng chớp động huyết quang cực kỳ chói mắt, vô số hắc ti "Xuy, xuy" phá không vọt qua lổ thủng.
 
Tiếng quát to như sấm của thanh niên họ Từ cùng với tiếng hét kinh nộ cùng cực của Lâm Ngân Bình cơ hồ vang lên cũng một lúc. Ở bên ngoài, tiếng bạo liệt nổi lên, hiện ra nồng đậm huyết khí, mà trong đó Tứ Tán chân nhân đang đắc ý cười âm hiểm.
 
"Đi" Hàn Lập không chút trì hoãn, khẽ quát một tiếng, Phong Lôi Sí sau lưng hung hăng hoá thành một đạo ngân hình trực tiếp chui qua lổ thủng.
 
Khuê Linh tuy rằng trong lòng kinh ngạc, nhưng không nghĩ ngợi nữa lập tức theo đi ra ngoài.
 
Thân hình Hàn Lập vừa mới xuất hiện bên ngoài chướng bích, vô số huyết khí từ bốn phía lập tức hướng đến hắn quét đến. Nhưng hắn đã sớm có phòng bị, ngân hồ chớp động vài cái đã thoát ly khỏi huyết khí, hiện ra ở một chỗ cách đó vài trăm trượng.
 
Thân hình vừa dừng lại nhìn về phía động khẩu, kết quả khiến cho khoé mắt hắn không khỏi nhảy dựng.
 
Chỉ thấy bên ngoài lỗ hổng nhanh chóng thu nhỏ lại, nhưng lại xuất hiện một phiến huyết hải rộng hàng mẫu (NB: mẫu đây là 1 đơn vị đo diện tích). Khôn cùng huyết vụ đặc quánh như dịch thể, huyết tinh chi khí quay cuồng mãnh liệt. Mà dường như có vật gì đó đang nhẹ nhàng bay lượn phía bên trên huyết hải, không bị rơi vào bên trong huyết khí, chính là Ngân Si Dạ Xoa, Sư Cầm Thú cùng một gã quái vật cả người đầy lông trắng, thân thể cao lớn.
 
Quái vật đang mặc trang phục của Tứ Tán chân nhân, cả người toả ra thi khí trùng thiên, bỗng nhiên quay lại, hai mắt lục hỏa chớp động, miệng lộ răng nanh, để lộ ra gương mặt khô quắt dị thường của một con gấu lông trắng.
 
Giờ phút này, quái vật kia đang thao túng huyết nhận biến ảo thành huyết quang đem huyết khí vây chặt lấy một bóng người bên trong trong huyết hải, làm cho người này không thể thoát thân.
 
Người này thân thể chỉ còn có nửa phần, một tay một chân đã không cánh mà bay, đang liều mạng thúc dục một khoả thanh châu và ngân câu pháp bảo ngăn cản huyết quang trên đầu cùng huyết khí từ bốn phía xâm thực, trên mặt tràn đầy vẻ oán độc.
 
Hắn chính là đại tiên sư của Thiên Lan thảo nguyên, vị thanh niên họ Từ.
 
Cách hắn không xa, con Linh Tê Khổng Tước có thần thông không nhỏ lại bị sư cầm thú đang biến thành tử vụ đồng dạng gắt gao vây lại, chỉ có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình.
 
Tình cảnh của Lâm Ngân Bình cũng không tốt, không chạy đi đâu được, đang bị Ngân Sí Dạ Xoa thả ra vô số Sát Hồn Ti công kích tại giữa không trung, làm nàng luống cuống chân tay. Nếu không nhờ Cẩm Mạt Ngân Tằm của nàng thần thông không nhỏ, phun ra ngân ti mới có thể ngăn cản được một chút công kích của những sợi hôi ti (sợi tơ màu xám) vô khổng bất nhập (không chỗ nào không vào được), chỉ sợ đã sớm bị bắt rồi.
 
Nhưng cứ như vậy, chuyện nàng bị đả bại cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
 
"Là nó!" Nhờ được Hàn Lập nhắc nhở, Khuê Linh đã thuấn di tới bên cạnh Hàn Lập, đột nhiên trừng mắt nhìn về phía quái vật lông trắng, thét lên một tiếng kinh hãi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1047


Báo Lỗi Truyện
Chương 1047/2446