Chương 1043: Thu hồi bảo vật.


Lúc này, tâm trí Cổ Ma đang bị sự xuất hiện của Hàn Lập ở phía sau thu hút, khi đạo phi đao xuất hiện trở lại, thì phản ứng của hắn so với lần trước chậm hơn nhiều.
 
Tốc độ của phi đao này thật vô cùng quỷ dị, đến khi Cổ Ma mặt biến sắc, muốn tránh đi thì đã quá muộn.
 
Một màn lặp lại, lại là ở trên cổ của Cổ Ma, một đường máu xuất hiện, đầu của Cổ Ma phút chốc rơi từ trên thân xuống.
 
Hàn Lập thấy thế trong lòng vô cùng mừng rỡ. Nhưng không chờ hắn kịp nở một nụ cười, thân thể không đầu của Cổ Ma hai tay vẫn cầm chặt song đao, vẫn không ngả xuống, ngược lại còn vung song đao lên, rồi hóa thành hai luồng hắc mang bắn nhanh về phía Hàn Lập, mang theo cuồng phong dữ dội, ma thể không đầu hóa thành một cỗ ma khí đậm đặc điên cuồng tỏa ra.
 
Hàn Lập tuy cả kinh nhưng không vì thế mà lùi bước để con mồi có cơ hội trốn thoát. Không chần chừ, hai tay nhanh chóng kết thành pháp quyết, một con tử sắc hỏa giao nhanh chóng xuất hiện rồi bùng phát.
 
Tử sắc hỏa diễm nhanh chóng lan ra hơn mười trượng xung quanh, tựa như mưa bay đầy trời.
 
Mà hơn mười thanh kim sắc tiểu kiếm đan xen mật thiết vào nhau đồng thời chế trụ hai thanh hắc nhận rồi khiến chúng tiêu tán đi. Ngay sau đó lưới kiếm tản ra, từng đạo kim sắc điện hồ bắn ra dệt thành một kim võng thật lớn mang theo tử diễm (lửa tím) chụp xuống bên dưới.
 
"Xoẹt" Một tiếng động lớn vang lên!
 
Hơn một nửa ma khí vừa chạy được chưa xa đã bị một khối băng màu tím chặn lại, rồi nhanh chóng khiến cho ma khí bị phong hóa đóng băng lại. Còn số hắc khí còn lại đụng phải một lưới điện vàng rực rỡ ở phía trên, một tiếng sét vang lên, khiến cho hắc khí liền bị tiêu tán.
 
Hàn Lập thấy vậy, nhưng hai tay vẫn không hề buông lơi, miệng nhẹ thốt lên một chữ "Bạo".
 
Kim võng kia liền tan ra, rồi lại tụ thành một luồng hồ quang rực rỡ giáng xuống tảng băng màu tím kia. Nhất thời cả tảng băng đều tan ra ra thành nước.
 
Mà hắc khí đang ẩn tàng vô số ma tinh trong băng kia cũng bị đánh cho tan tác, không còn gì.
 
Tất cả những kiện bảo vật trong ma khí cũng đồng loạt rơi xuống.
 
Hàn Lập vừa thấy hai kiện (bảo vật) đang bị hắc ti bao bọc lại, thì hai mắt sáng ngời lên.
 
Hai đạo kim hồ lập tức từ trên ngón tay hắn bắn ra, lập tức khiến cho hắc ti tan thành mây khói.
 
Bên trong thì ra là hai thanh tiểu kiếm màu vàng, nhưng bề mặt có chút ảm đạm, tựa như linh tính bị hao tổn đi không ít.
 
Đó chính là hai thanh "Thanh Trúc Phong Vân Kiếm" mà Hàn Lập đánh mất năm xưa.
 
Hàn Lập trong lòng mừng rỡ, vội vàng vận dụng thần niệm thúc dục, hai thanh phi kiếm lập tức cử động rồi nhanh chóng bay vào tay hắn.
 
Vấn đề khiến cho lòng Hàn Lập nặng trĩu bấy lâu nay, rốt cuộc cũng đã được giải quyết phân nửa.
 
Hoàn hảo là hai thanh phi kiếm này tuy bị Cổ Ma phong ấn nhiều năm nhưng linh tính vẫn chưa bị mất đi hoàn toàn, chỉ cần dụng tâm tế luyện một phen, là đã có thể khôi phục lại như ban đầu.
 
Cùng lúc này, tại chỗ thanh niên họ Từ cùng Ngân Xí Dạ Xoa, đám người này đang há hốc ra như không tin vào việc xảy ra trước mắt, Hàn Lập đánh cho Cổ Ma bị thương, rồi dễ dàng tiêu diệt hắn, khiến cho Cổ Ma kia cả nguyên thần cũng không thể đào thoát được. Hai kẻ này thoáng nhìn nhau, từ trong ánh mắt đối phương như thấy được một vài tia sợ hãi .
 
Mà về phần khôi lỗi hình người vừa mới xuất hiện kia, những kẻ này trong lòng tự hỏi không biết Hàn Lập từ lúc nào lại có thể đưa đến một vị tu sĩ lợi hại như thế. Lúc trước mọi người truyền tống vào, căn bản là không thấy người này. Chẳng lẽ kẻ này có độn thuật cao minh có thể che mắt đồng thời nhiều người như vậy sao?
 
Lòng nghĩ như thế càng khiến cho bản thân thêm thấy bất an.
 
Nhưng bọn hắn cũng không phải là người bình thường, liền đem những suy nghĩ này dấu kín trong lòng, ngược lại không hẹn mà cùng nhau công kích cấm chế kia.
 
Tại chỗ truyền tống trận màu đen kia, bốn phương trận kỳ tạo nên một màn ánh sáng màu tro nhàn nhạt ngăn cách với bên trong.
 
Cũng chính cấm chế này khiến cho truyền tống trận này không thể sử dụng được.
 
Các loại công kích điên cuồng đánh xuống phía dưới.
 
Linh quang lóe lên, vô số âm thanh va chạm ầm ầm vang lên. Giống như dự đoán của hầu hềt mọi người, màn ánh sáng màu tro do trận kỳ hóa thành kiên cố dị thường. Không kể là sát hồn ti của Ngân Xí Dạ Xoa hay lợi trảo của Sư Cầm Thú, thậm chí cả khỏa linh châu xanh biếc được thanh niên họ Từ tung ra, cùng đánh lên màn sáng kia, nhưng những chấn động gây ra cho nó chỉ như những gợn sóng nhẹ, tựa hồ như đang phủi bụi, mà cấm chế bên trong lại như không hề có việc gì.
 
Vốn tưởng không còn Cổ Ma làm hòn đá cản lối thì con đường đi ra ngoài sẽ dễ dàng hơn nhiều, nhưng một màn vừa rồi, lại khiến cho lòng những người ở đây không khỏi khẩn trương.
 
Con Sư Cầm Thú kia tính tình nóng nảy nhất, mắt thấy lợi trảo vô dụng, lúc này hung quang hai mắt lóe lên, không có chút lưỡng lự, cái miệng như cái chậu máu há to ra, một đạo âm ba vàng nhạt từ trong miệng nó bay ra, rốt cục cũng làm cho bức tường kết giới kia lõm vào một lỗ thật sâu, tựa hồ như không thể chống đỡ nổi nữa.
 
Thanh niên họ Từ thấy thế, thần niệm chợt động, linh tê khổng tước trên đầu vỗ cánh phát ra ngũ sắc linh quang theo gió đánh tới. Một bên, Lâm Ngân Bình ngọc thủ bắt quyết, miệng nhả ra một một chùm sáng màu bạc, liên tiếp đánh lên quang tráo. Hơn nữa, còn có Ngân Xí Dạ Xoa chợt tung ra vô số sát hồn ti phiêu tán trong không gian rồi nhanh chóng tụ hợp thành một con mãng xà lớn điên cuồng đánh tới quang tráo.
 
Tất cả đều biết có thể thoát ly được khỏi nơi này hay không, phải xem một kích này, nên tự nhiên sẽ không lưu thủ, toàn lực xuất kích.
 
Trong giây lát, linh quang kinh người đã phủ lên cấm chế này.
 
Màn sáng màu xám tro lúc này cũng đã bắt đầu rạn nứt, phát ra âm thanh đổ vỡ. Lúc này, Hàn Lập cùng Khuê Linh lập tức độn quang, chớp nhoáng cũng đã bay đến nơi nay.
 
Mà khôi lỗi hình người tựa hồ như tan biến đi, không biết đã ẩn nấp nơi nào.
 
Hàn Lập vừa đến, tuy nhìn bề ngoài sóng yên biển lặng, nhưng đều làm cho kẻ ở đây trong lòng đều có chút cố kỵ. Mà ở mấy can kỳ kia liền có tiếng thét vang lên rồi bị đứt thành hai đoạn, cả đám người vội hành động, hướng trung tâm trận pháp vọt đến.
 
Nhưng một dải linh quang chợt bùng nổ lan ra tận phía sau, khiến một vài kẻ phải lùi lại.
 
Ai lại vào lúc này công kích lẫn nhau, đem những kẻ khác đẩy lùi?
 
" Hàn đạo hữu, ngươi như vậy là có ý gì!" Thanh niên họ Từ sắc mặt xanh như tàu lá chuối, trên tay vẫn cầm chặt khỏa linh châu màu xanh, nhìn chằm chằm Hàn Lập tức giận hỏi.
 
" Có ý gì ư? Điểm này Từ đạo hữu nên xem lại bản thân đi." Hàn Lập cười như không cười, trước người phiêu phù một thanh kim kiếm, trên tay lại cầm Tam Diễm Phiến khiến cho những kẻ này e sợ.
 
"Lượt truyền tống thứ nhất, trong những người đi ra phải có ta mới được. Ta không thể tin tưởng tu sĩ nhân loại các ngươi!" Ngân Xí Dạ Xoa bao bọc thân mình bằng đôi nhục sí, đối với Hàn Lập hai người lạnh lùng nói.
 
" Ha ha, chuyện này xem ra hơi khó, loại truyền tống trận nhỏ như vậy một làn đưa được hai người là cùng, ngươi đi ra đầu tiên, vạn nhất đem trận pháp bên ngoài phá đi, chúng ta không phải là chờ chết hay sao?" Nụ cười trên mặt Hàn Lập tắt ngúm, âm thanh càng lúc càng lạnh lẽo.
 
Trong lúc nói chuyện, Sư Cầm và đám Khuê Linh cũng từ từ xáp lại gần.
 
Tam phương đồng thời kiêng kỵ lẫn nhẫu, khiến cục diện rơi vào thế giằng co.
 
Đúng lúc này, từ phía xa xa hướng cung điện có âm thanh lạnh lùng quát đến!
 
"Bày trò trước mặt ta, lại còn diệt người của thánh tộc ta. Các ngươi một người cũng đừng mong chạy thoát!"
 
Thanh âm băng lãnh đến tận xương, từ xa xa nghe thì không hề lớn, nhưng đều truyền vào tai mỗi người một cách rõ ràng, đúng là tiếng của hắc bào nữ tử kia.
 
Hóa thân của Nguyên Sát Thánh Tổ khi Cổ Ma bỏ mình, trong nháy mắt liền cảm ứng được việc này. Nhưng lúc này đến đã quá muộn cho nên mới giận dữ nói.
 
Lúc này, Hắc Phong Kỳ trong tay ả đã có thể phát huy hơn một nửa lực lượng, có thể đem Cửu Chân Phục Ma trận phá tan thành từng mảnh, chính trên đỉnh điện có Bát Linh Xích, âm thanh ù ù vang lên đã huyễn hóa ra bát chích linh thú vây công ả. Nhưng thánh tổ hóa thân trong Hắc Phong Kỳ là gần như một loại nghịch thiên, công thủ nhất thể, khó có thể bị đả thương được.
 
Dự tính ban đầu của ả là đầu tiên giải quyết Phục Ma đại trận, sau đó ra tay hàng phục Bát Linh Xích kia, nhưng kết quả hiện tại là thủ hạ duy nhất của mình lại vô cớ bỏ mình, nhất thời khiến vị thánh tổ này động sát ý.
 
Hắc bào nữ tử sắc mặt trầm lặng như mặt hồ, lại liên tiếp phun ra mấy ngụm máu lên ngọn tiểu kỳ, mười ngón tay kết thành một đạo pháp quyết đánh ra.
 
(J Chị ý bị ho lao, máu phun ầm ầm hehehe. Phun liền mấy ngụm thế này đứng sao nổi, trâu vãi – Chém tý cho vui- Vịt)
 
Tiểu kỳ liền tỏa ra ô mang chói lòa, thân hình chợt hóa to ra hơn mười trượng trở thành một lá cờ rất lớn, trên mặt cờ còn lưu chuyển những văn tự màu tím kỳ lạ, đồng thời hắc khí lưu chuyển trên mặt không ngừng.
 
Sau khi lá cờ có những biến hóa như vậy, những cơn lốc xung quanh như cảm ứng được, ác phong thổi càng lúc càng mãnh liệt, quất vào Cửu Chân Phục Ma trận khiến cho tế đàn của nó bị rạn nứt ra thê thảm, vài đạo kim đao luân chuyển trong gió trợ uy, xem ra đại trận sắp bị phá rồi.
 
Về phần Bát Linh Xích kia, khi nữ nhân này không tiến ra ngoài điện thì uy lực của nó sẽ không phát huy, chính xích này đã huyễn hóa ra bát thú vây công ả. Nhưng giờ phút này lại bị cuồng phong từ Hắc Phong Kỳ đánh cho tả tơi, Xem ra khó trụ vững.
 
Bên này, thanh niên họ Từ cùng với Ngân Xí Dạ Xoa nghe được âm thanh băng lãnh của nữ nhân áo đen này, lại cảm ứng được sự biến đổi của cuồng phong, trong lòng ớn lạnh, nếu không phải tam phương canh chừng lẫn nhau như hổ rình mồi thì đã lập tức có người vọt vào truyền tống trận mà thoát đi.
 
"Nên để Lâm đạo hữu cùng với Khuê Linh đạo hữu cùng truyền tống trước. Linh đạo hữu thân là yêu thú coi như cùng Ngân Xí hai vị đạo hữu có quen biết, mà tại hạ tin tưởng Khuê đạo hữu cũng sẽ không phản lại mình. Lâm Đạo hữu nếu như có thể đi trước thì Từ đạo hữu có thể an tâm hơn. Nhóm thứ hai thì Sư Cầm đạo hữu cùng đi với Từ đạo hữu. Sau đó ta cùng với Ngân Xí đạo hữu đi sau cùng. Nhanh nhanh lên, chậm sẽ sinh biến!"
 
Mắt thấy tiếng gầm rú từ phía cung điện vang lên đinh tai nhức óc, không trung cực kỳ u ám, mười cây trụ phong ấn màu đen đang chảy ra như nến gần tàn, phụ cận không khí tràn ngập, điều này làm cho Hàn Lập có một lại dự cảm chẳng lành, dù lòng có nhiều ý nghĩ nhưng lúc này cũng không nói ra.
 
Thanh niên họ Từ và Ngân Sí Dạ Xoa cũng đồng thời cảm nhận được những dị biến trong không gian, dù trong lòng vẫn còn chút chút cố kị nhưng cũng không thể đưa ra phương án nào hơn cả, nếu kéo dài thêm chỉ sợ là tất cả bị tận diệt hết, chúng liếc mắt nhìn nhau một cái rồi nhẹ gật gật đầu.
 
Lúc này Khuê Linh sau khi được Hàn Lập dặn dò, lập tức cùng với Lâm Ngân Bình tiến về phía truyền tống trận.
 
Đời nào ai biết được người tính cũng khó qua được ý trời. Hai người vừa bước chân vào trong truyền tống trận, thì trong đó lại lóe lên bạch quang, một bóng người liền xuất hiện trong đó. Lúc này lại có kẻ từ bên ngoài truyền tống vào sao?
 
Việc này khiến cho cả bọn Hàn Lập sững sờ .
 
Đúng lúc này, từ phía trung tâm truyền đến giọng nói băng lãnh của nữ nhân áo đen kia.
 
"Hỗn độn khai thiên!"
 
Lời vừa dứt, thì một đạo quang trụ đen như mực phá không mà lên, quang trụ vừa hiện đã khiến cho dị biến xuất hiện. Cả không gian lấy cột sáng làm biên giới, phân chia ra làm hai nửa, một bên tràn ngập ánh sáng, bên kia lại là bóng đêm vô cùng vô tận, mà nửa bầu trời trên đầu bọn Hàn Lập lập tức bị bóng đêm phủ lấy.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1043


Báo Lỗi Truyện
Chương 1043/2446