Chương 472: Bí mật của Mộ Tuyết.



Đường Vũ Nhu đến trước mặt Triệu Vô Cực, hành đại lễ, cảm kích ông đã cứu sư tôn mình.
 
Hàn Phong đưa mọi người rời khỏi căn nhà, sau khi đến một nơi khác mới yên tâm hỏi.
 
- Rốt cục xảy ra chuyện gì, tại sao Mộ các chủ đang yên lành lại bị thương, còn Thanh Thanh nữa, sao lại bị Võ Hoàng Điện bắt đi?
 
Mọi người đều nhận ra nộ ý đang tràn ngập trong ngữ khí của Hàn Phong, Liệt Kinh Vân bên cạnh sầm nét mặt, giận dữ nói:
 
- Chuyện này đều do Liệt Diễm Các ta, không ngờ lại để xảy ra chuyện đó.
 
Nghe Liệt Kinh Vân tự trách, Hàn Phong và Triệu Vô Cực quay sang nhìn nhau, trong lòng có chút nghi hoặc.
 
Lôi Chấn từ từ kể lại mọi chuyện, nghe xong, sắc mặt Hàn Phong cũng dần chuyển sang u ám.
 
- Diệp Võ Hoàng quả nhiên nhiều thủ đoạn, không ngờ thiên tính vạn tính, cuối cùng lại để hắn đặt nội ứng.
 
Triệu Vô Cực đứng bên cạnh cảm khái nói.
 
Thì ra, mấy ngày trước bọn Đường Vũ Nhu vì quá nhớ nhung Mộ Tuyết, quyết định xin Hàn Phong cho đi đế đô.
 
Hàn Phong các nhận Võ Hoàng Điện tạm thời không có hành động gì xong, phái Phí lão và Bố Lôi Địch đưa đi.
 
Vốn dĩ, cả đoàn bình an vô sự, không ngờ cuối cùng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
 
Đương nhiên, có Phí lão và Bố Lôi Địch hai tiên giai ngũ phẩm cường giả bảo vệ, cộng thêm hành tung của họ vô cùng kín đáo, nên cả quãng đường không gặp phải vấn đề gì.
 
Bọn Đường Vũ Nhu cũng thuận lợi đến được đế đô, hơn nữa còn được gặp Mộ Tuyết và bốn vị trưởng lão đang tu dưỡng.
 
Gặp lại sau đại nạn, hai bên thổn thức vô cùng, gặp mặt đương nhiên là chuyện rất cảm động.
 
Vốn dĩ những chuyện thế này thường xảy ra rất nhiều, không có gì đặc biệt.
 
Ai ngờ, Liệt Diễm Các Liệt Dư Bạch không biết tại sao tranh thủ lúc mọi người không để ý, đả thương Mộ Tuyết, hơn nữa còn bắt theo Phi Thanh Thanh.
 
Mặc dù bị Phí lão và Bố Lôi Địch kịp thời phát hiện, ngăn hắn lại.
 
Nhưng trong lúc hai lão chuẩn bị bắt Liệt Dư Bạch, trong hoàng cung đột nhiên xuất hiện ba thiên giai cường giả, giúp đỡ Liệt Dư Bạch chạy khỏi đế đô.
 
Mặc dù Phí lão và Bố Lôi Địch cộng thêm Tiêu Chiến nghe tin cấp tốc chạy đến, giết chết thành công một thiên giai cường giả, nhưng cuối cùng vẫn để Liệt Dư Bạch mang theo Phi Thanh Thanh chạy thoát.
 
Bây giờ Mộ Tuyết thì hôn mê, mọi người đương nhiên không hiểu tại sao Liệt Dư Bạch lại quyết bắt Phi Thanh Thanh.
 
Nhưng có thể khẳng định, Liệt Dư Bạch đã phản bội lại tứ các, quay sang đầu quân cho Võ Hoàng Điện.
 
Chẳng trách Liệt Kinh Vân lại tự trách mình như vậy.
 
Nhưng, Hàn Phong biết chuyện này không thể trách Liệt Kinh Vân, đương nhiên càng không thể giận hắn.
 
Cố nén cơn giận trong lòng, Hàn Phong thở dài nói:
 
- Chuyện này xem ra phải đợi Mộ các chủ tỉnh lại mới biết được tại sao Võ Hoàng Điện lại muốn bắt Phi Thanh Thanh, hai ngày nay chư vị vất vả rồi, về phòng nghỉ ngơi đi!
 
Mọi người nghe vậy, biết trước mắt cũng không có cách gì tốt hơn, lần lượt cáo từ rời đi.
 
Cuối cùng chỉ còn lại một mình Đường Vũ Nhu.
 
Nhìn khuôn mặt lo lắng của Đường Vũ Nhu, Hàn Phong an ủi nói:
 
- Yên tâm đi, ta không để Thanh Thanh xảy ra chuyện gì đâu! Ta tin ngày mai, Mộ các chủ sẽ tỉnh dậy, đến lúc đó có thể làm rõ tại sao Võ Hoàng Điện lại bắt Thanh Thanh, bất luận thế nào, chúng ta cũng phải cứu Thanh Thanh ra.
 
Đường Vũ Nhu nghe vậy, đáp nhẹ một tiếng, nhưng nét lo lắng trên mặt thì vẫn chưa hóa giải.
 
Hàn Phong thấy vậy, cũng chẳng biết làm thế nào, đành phải ở lại cùng Đường Vũ Nhu, Tiêu Phổ cũng tranh thủ thời gian ghé quá qua một chuyến, hỏi thăm tình hình Mộ Tuyết.
 
Sau khi biết tình hình Mộ Tuyết đã ổn định, Tiêu Phổ cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vì Mộ Tuyết vẫn chưa tỉnh, cộng thêm ông còn nhiều chuyện phải lo nên lại vội vã rời đi.
 
Ngày hôm sau, Triệu Vô Cực một lần nữa giúp Mộ Tuyết tiến hành trị liệu, hiệu quả là rất rõ ràng.
 
Đến tối muộn, Mộ Tuyết cuối cùng cũng từ trong hôn mê tỉnh lại.
 
Liên tục bị thương khiến thân thể Mộ Tuyết trở nên rất yếu, nhưng vì có Triệu Vô Cực không ngừng đả thông kinh mạch trong người, nên coi như miễn cưỡng giữ được tính mạng.
 
Mộ Tuyết vừa tỉnh lại, lập tức lo lắng hỏi thăm tình hình Phi Thanh Thanh.
 
Từ Đường Vũ Nhu, biết được Phi Thanh Thanh đã bị người của Võ Hoàng Điện bắt đi, sắc mặt Mộ Tuyết bất ngờ đại biến.
 
Một ngụm máu tươi phun ra.
 
Mọi người vội vàng chạy lại đỡ, Triệu Vô Cực cũng ở bên cạnh giúp bà ổn định khí huyết đang hỗn loạn trong người.
 
Một lúc sau, Mộ Tuyết lộ ra một nụ cười bi thảm, thì thầm nói:
 
- Xong rồi, mọi chuyện kết thúc rồi!
 
- Mộ các chủ, rốt cục là chuyện gì, tại sao Võ Hoàng Điện lại bắt Phi Thanh Thanh, nhìn bộ dạng của bà, hình như biết rõ nguyên nhân bên trong.
 
Hàn Phong nhíu mày hỏi.
 
Im lặng!
 
Mộ Tuyết nghe Hàn Phong hỏi vậy, đầu tiên im lặng.
 
Một lúc lâu sau mới khe khẽ thở dài, ngữ khí vô cùng u ám:
 
- Trước đây ta từng nói, nếu như Võ Hoàng Điện tìm đủ tứ diệu thạch, mở tứ diệu tháp giải phóng con quái vật, vậy thì đại lục này một lần nữa sẽ rơi vào đại nạn.
 
Nghe Mộ Tuyết đột nhiên nhắc đến chuyện này, trong lòng Hàn Phong bỗng có một dự cảm không tốt.
 
Liền sau đó, Mộ Tuyết nói tiếp:
 
- Thủy diệu thạch trong tứ diệu thạch vốn dĩ do Băng Tuyết Các ta bảo vệ, kì thực, ta đã giấu nó trên người Thanh Thanh!
 
- Cái gì!
 
Mọi người nghe vậy, cùng giật mình thảng thốt!
 
Không ai ngờ, Mộ Tuyết lại giấu một thứ quan trọng như vậy trên người một tiểu cô nương chưa tròn hai mươi tuổi.
 
Thực sự khiến người ta quá kinh ngạc.
 
Nhưng, nghĩ lại, mọi người thấy đến mình nghe xong cũng không tin nổi vậy thì người khác sao có thể liên hệ thủy diệu thạch và một tiểu cô nương lại với nhau.
 
Đây đúng là một biện pháp không tệ.
 
Nhưng, Võ Hoàng Điện sao lại biết thủy diệu thạch đang được giấu trên người Phi Thanh Thanh?
 
Nghĩ đến đây, ánh mắt mọi người một lần nữa không khỏi dồn về phía Mộ Tuyết.
 
Lúc này, Hàn Phong trong lòng vô cùng phẫn nộ, không ngờ Mộ Tuyết lại giấu thủy diệu thạch trên người Phi Thanh Thanh, không phải đặt Phi Thanh Thanh vào chỗ nguy hiểm sao?
 
Nhất thời, Hàn Phong cảm thấy rất bất mãn với cách làm của Mộ Tuyết, nhưng hắn không để lộ ra ngoài mà lạnh giọng hỏi:
 
- Vậy tại sao Võ Hoàng Điện lại biết thủy diệu thạch trên người Phi Thanh Thanh? Trừ Mộ các chủ ra, còn ai biết chuyện này không?
 
Mộ Tuyết mặc dù bị thương nặng, nhưng vẫn cảm nhận được địch ý trong tim Hàn Phong.
 
Mộ Tuyết bối rối nhìn Hàn Phong, lắc đầu nói:
 
- Không thể, cả Băng Tuyết Các, thậm chí cả đại lục, người duy nhất biết bí mật này chỉ có ta, ngay cả nha đầu Thanh Thanh cũng không biết, ta chưa từng nói với ai, vậy tại sao lại có người biết được?
 
- Nhưng bây giờ Thanh Thanh đã bị Võ Hoàng Điện bắt đi rồi! Bà giải thích thế nào đây!
 
Hàn Phong nghe vậy, cố nén cơn giận trong lòng, lạnh lùng nhìn Mộ Tuyết.
 
Mộ Tuyết đương nhiên biết nguyên nhân Hàn Phong nổi giận, tiếp tục bối rối nói:
 
- Hàn Phong, chuyện này ta chưa được ngươi đồng ý mà đã tự mình quyết định, là ta không đúng, nhưng việc liên quan đến sinh tử của cả đại lục, ta đương nhiên phải thật cẩn thận.
 
- Một câu sinh tử tồn vong của cả đại lục là bà có thể đẩy Thanh Thanh vào chỗ nguy hiểm à, bà có biết cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ không!
 
Hàn Phong nghe vậy, lửa giận bùng phát, chỉ đến khi Đường Vũ Nhu nhẹ nhàng kéo tay hắn, mới khiến Hàn Phong miễn cưỡng điều chỉnh lại ngữ khí, chất vấn nói.
 
Mộ Tuyết không giận Hàn Phong vì thái độ đó, nói tiếp:
 
- Ban đầu, khi ngươi đưa Thanh Thanh đến Băng Tuyết Các, lần đầu tiên nhìn thấy ta đã nhận ra điểm đặc biệt của tiểu nha đầu Thanh Thanh, ngươi còn nhớ chứ?
 
- Còn nhớ, hôm đó nếu như không phải bà nói Thanh Thanh có linh ngọc băng thể, nếu như không tu luyện công pháp đặc thù của của Băng Tuyết Các, e rằng không sống qua hai mươi tuổi.
 
Hàn Phong không biết tại sao Mộ Tuyết lại hỏi vậy, nhưng vẫn trả lời.
 

Ngạo Thị Thiên Địa - Chương #472


Báo Lỗi Truyện
Chương 472/541