Chương 461 : Ghen ghét Diệp Võ Hoàng.



Mười ngày trôi qua thật nhanh. Thoáng cái mọi việc đều trở thành quá khứ.
 
Lúc này Hàn Phong và Minh Hỏa Tông cùng thất đại tông môn khác đều mang theo nhân thủ tiến về phía Băng Tuyết Các.
 
Đây cũng chính là nơi mà Võ Hoàng ĐIện tuyên bố muốn tế sống bốn vị trưởng lão cũng với Mộ Tuyết các chủ Băng Tuyết Các.
 
Nhóm người Hàn Phong đã đến từ ngày hôm qua nhưng để tránh việc phát sinh ngoài ý muốn mọi người cũng không tùy ý đi loạn.
 
Trải qua một hồi tra xét tỉ mỉ mãi cho đến lúc xác định không có mai phục mọi người mới yên tâm nghỉ ngơi.
 
Thế nhưng điều làm cho nhốm người Hàn Phong ngạc nhiên nhất chính là bọn họ cũng không biết Võ Hoàng điện quá mức cuồng vọng hay có lòng tin tuyệt đối với bản thân mà trên đường đi mọi người không hề gặp bất cứ trở ngại nào, thậm chí một bóng người Võ Hoàng Điện cũng không thấy qua.
 
Nhưng càng là như vậy sự nghi ngờ trong lòng mọi người lại càng tăng cao.
 
Hàn Phong cũng không rõ rốt cuộc Võ Hoàng Điện muốn làm gì/
 
Nhưng đã đến mức này bọn họ cũng không có bất kỳ lý do gì để lùi bước.
 
Rất nhanh mọi người đã đến Băng Tuyết Các.
 
Với thực lực của nhóm người Hàn Phong đương nhiên khí trời lạnh giá ở nơi này tuyệt đối không hề gây bất kỳ một trở ngại nào cho họ.
 
Nhìn thấy Băng Cung nguy nga trước mặt, Hàn Phong cũng có chút thổn thức không ngớt.
 
Hắn còn nhớ rõ mấy năm trước khi hắn cũng Đường Vũ Nhu đến nơi này, lúc đó tuy rằng Băng Cung tràn ngập lãnh ý nhưng ít ra cũng không như bây giờ chỉ còn lại khí tức tử vong.
 
Nhìn thấy tình trạng đổ nát khắp nơi của Băn Cung Hàn Phong cũng có thể tưởng tượng ra phần nào sự ác liệt, thảm trọng của trận đại chiến.
 
Đúng lúc này đột nhiên từ bên trong Băng Cung truyền ra một âm thành hồn hậu.
 
Đối với âm thanh này Hàn Phong cũng thập phần quen thuộc, đây chính là thanh âm của Võ Hoàng mà hắn đã từng gặp ở Thiên Thánh Cốc.
 
- Chư vị, ta chờ mọi người cũng đã lâu rồi.
 
Lúc này xung quanh Băng Cung đột vẫn không hể xuất hiện bất cứ một đạo thân ảnh nào. Thấy vậy người dẫn đầu đoàn người lần này cũng chính là Các chủ tiền nhiệm của Thiên Nhất Các Đoạn Bắc Minh nghe thấy âm thanh liền tức giận hừ lạnh một tiếng:
 
- Hạng người dấu đầu dấu đuôi, nếu biết bọn ta đến còn không mau hiện thân chẳng lẽ còn đợi ta đến xin ngươi xuất hiện nữa sao ?
 
- Ha ha, vị này chắc là Thiên Nhất Các Đoạn Bác Minh.
 
Âm thanh của Võ Hoàng lần thứ hai vang lên, chẳng qua trọng giọng nói lại mang theo vẻ tiêu điều xơ xác:
 
- Ta cũng đã sống hơn một nghìn năm, trong mắt ta ngươi bất quá cũng chỉ là một tiểu oa nhi mà thôi, còn dám ở trước mặt ta cậy già lên mặt, đúng là kẻ không biết sống chết.
 
Tiếp theo, khi tiếng hừ lạnh vang kên cũng đồng thời một một đạo kình khí sắc bén từ trong Băng Cung bắn ra.
 
Tốc độ kình khí cực nhanh, mấy vị thiên giai cường giả vừa mới tấn thăng đều không kịp phản ứng mà với tu vi của Đoạn Bác Minh cũng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn không kịp tránh né.
 
Đoạn Bác Minh có thể trở thành đầu lĩnh của lần hành động này ngoại trờ bối phận của hắn cao hơn mọi người ở đây thì còn là vì hắn sau khi lánh đời khổ tu thực lực đã tiến lên Thiên Giai ngũ phẩm đỉnh phong chỉ kém một điểm là có thể đột phá đến Thiên Giai lục phẩm.
 
Tuy nhiên với thực lực thiên giai ngũ phẩm đỉnh phong Đoạn Bác Minh cũng đành thúc thủ vô sách một đạo kình khí Võ Hoàng tùy tiện phát ra.
 
Mắt thấy Đoạn Bác Minh rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, mọi người như cảm thấy đạo kình khí kia sắp xuyên thủng Đoạn Bác Minh thì đột nhiên một đạo thân ảnh tiến lên kịp thời ngăn trở trước mặt hắn.
 
Ngay sau đó bóng người vừa xuất hiện liền vung tay lên cũng không thấy bất kỳ dấu hiệu đấu khí tiết ra ngoài thế nhưng đạo kình khí trong nháy mắt bị đánh tan triệt để tiêu thất như chưa từng xuất hiện.
 
Lúc này mọi người mới không phục tinh thần từ trong khiếp sợ, định thần nhìn lại thân ảnh kia.
 
Một lần nữa mấy người Đoạn Bác Minh lại kinh ngạc khi phát hêện đạo thân ảnh kia chính là lão giả Triệu Vô Cực mấy ngày nay vẫn đi theo bên cạnh Hàn Phong không hề phát ngôn điều gì.
 
Ấn tượng của Triệu Vô Cực trong lòng bọn họ chính là một người có thực lực thâm bất khả trắc thế nhưng mọi người vẫn chưa thấy lão xuất thủ lần nào cho nên cũng không rõ ràng thực lực của lão.
 
Tuy nhiên vừa rồi Triệu Vô Cực chỉ nhẹ nhàng ra tay cũng giúp bọn họ hiểu được rằng thực lực của lão hơn xa so với mình.
 
Nghĩ không ra hiện tại ngoài Hàn Phong có thực lực thiên giai thất phẩm thì bên cạnh hắn còn có một lão giả thực lực so với bọn họ còn cường đại hơn nhiều lần.
 
Không biết đến tột cùng Huyền Thiên Tông còn cất giấu bao nhiêu bí mật khiến kẻ khác phải khiếp sợ, trong lòng mọi người lập tức liền chấn động khi nghĩ đến điều đó.
 
Nhìn thấy Triệu Vô Cực xuất thủ Hàn Phong cũng không quá kinh ngạc. Trong lòng hắn hiểu rõ tầng quan hệ giữa Triệu Vô Cực và Võ Hoàng.
 
Quả nhiên lúc này sau khi tiện tay hóa giải kình khí của Võ Hoàng, Triệu Vô Cực không để ý đến ánh mắt khiếp sợ của mọi người xung quanh, ngược lại ánh mắt lão tỏa ra lãnh ý nhìn chằm chằm về phía Băng Cung.
 
Ánh mắt của lão dường như xuyên thấu Băng Cung tìm kiếm nơi ẩn dấu của Võ Hoàng.
 
- Là Võ Hoàng sao ? Nghìn năm không gặp ngươi vẫn thích giả thần giả quỷ, xem ra một nghìn năm qua ngươi cũng không tiến bộ chút nào.
 
Triệu Vô Cực không hề cố kỵ châm chọc Võ Hoàng.
 
Mọi người khi nghe Triệu Vô Cực mở miệng lại lần nữa giật mình kinh sợ.
 
Mọi người còn chưa kịp phản ứng lại thò Võ Hoàng sau một giây trầm mặc lại tiếp tục mở lời vỡi giọng điệu tanh thương như cũ:
 
- Triệu Vô CỰc, một ngàn năm qua cuộc sống của ngươi thật ra rất tự tại, ngươi cũng biết một ngàn năm qua ta lúc nào cũng nhớ đến ngươi.
 
Tiếng nói vừa dứt đột nhiên cả tòa Băng Cung liền bị một tầng khí kình khổng lồ bao phủ, đồng thời một luông sát ý vô thiên cái địa, nồng đậm như trở thành thực chất xuất hiện bao phủ khắp xung quanh.
 
Vô số tử khí nhất thời tràn ngập khắp tòa hàn nguyên, khiến hàn khí xung quanh càng tăng thêm vài phần lạnh lẽo.
 
Mọi người đều cảm nhận được sát ý và sự phẫn nộ nồng đậm trong luồng tử khí đó.
 
Hàn Phong cũng có chút kinh ngạc, mặc dù trước khi đến đây có nghe Triệu Vô Cực nhắc đến xích mích của hắn với Diệp Võ Hoàng, nhưng không ngờ Diệp Võ Hoàng nhìn thấy Triệu Vô Cực xong lại phản ứng mạnh như vậy.
 
Rõ ràng, mối quan hệ giữa họ còn căng thẳng hơn cả Hàn Phong tưởng tượng.
 
Nghe những gì Diệp Võ Hoàng nói lúc nãy, Hàn Phong đoán một ngàn năm qua Diệp Võ Hoàng chịu không ít ấm ức dưới tay Triệu Vô Cực, nếu không biểu hiện đâu có phẫn nộ như vậy.
 
Sau đó, Hàn Phong chợt nghĩ, Diệp Võ Hoàng nín nhịn một ngàn năm, không chỉ đơn giản vì tích cách của hắn mà một phần nguyên nhân trong đó cũng có liên quan đến Triệu Vô Cực. Chỉ có điều mọi chuyện cụ thể ra sao, chỉ hai người họ mới biết được.
 
Nhưng, lúc nãy vô số tử khí đang không ngừng trào ra, những người có mặt trừ hai mươi mấy thiên giai cường giả, còn có một tốp địa giai đệ tử đi theo nữa.
 
Mặc dù nói trận chiến giữa các thiên giai, địa giai căn bản không thể can thiệp, nhưng Võ hoàng điện đâu chỉ có mỗi thiên giai cường giả, điểm đáng sợ của Võ hoàng điện là, trong tay Diệp Võ Hoàng có một số lượng lớn địa giai cao thủ. Mặc dù những địa giai cao thủ này dùng bí pháp để nâng cao tu vi, rất ảnh hưởng đến chuyện tu hành sau này, nhưng đối với Hàn Phong mà nói, cũng vô cùng nan giải.
 
Cảm nhận luồng tử khí không ngừng tăng cường, phần lớn địa giai võ giả bên Hàn Phong không khỏi lùi lại phía sau.
 
Triệu Vô Cực thấy tình hình phát triển như vậy, không nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng, khí tức cường đại thuộc về thiên giai bát phẩm trong nháy mắt từ cơ thể phát ra ngoài.
 
Hai luồng khí thế ngỗ ngược sản sinh va đập dữ dội trước Băng Cung, tạo nên một tia hoa lửa giữa bầu không khí tràn ngập hàn lưu.
 
Tử khí mà Diệp Võ Hoàng tán phát ra bị Triệu Vô Cực nhanh chóng đẩy lùi.
 
Không lâu sau, hai đường khí tức lại hình thành nên thế giằng co, khí tức của hai người vẫn không ngừng tăng lên, không bên nào chịu thua bên nào.
 
Những người có mặt bị hai luồng khí thế đó làm cho không thể động đậy.
 
Lúc này, bọn Đoạn Bác Minh mới phát hiện, thì ra vị lão giả luôn xuất hiện mờ nhạt bên cạnh Hàn Phong lại có thực lực cường đại đến vậy.
 
Những kẻ tự nhận là cường giả như chúng, thực sự không theo kịp.
 
Tần Lâu Lâu Chủ Phó Tùng bên cạnh cảm khái nói:
 
- Vốn cứ tưởng Huyền Thiên Tông có được một thiên tài ngàn năm có một như Hàn Phong đã là quý lắm rồi, không ngờ bây giờ còn xuất hiện thêm một nhân vật phi phàm nữa.
 
Hồng Dịch bên cạnh cũng đang chăm chú quan sát Triệu Vô Cực, hai mắt bỗng nhiên lóe lên một tia thân thiết. Đối với một kẻ ngu ngốc coi vũ lực là thước đo duy nhất mà nói, sức mạnh cường đại mà Triệu Vô Cực thể hiện đã hoàn toàn thuyết phục được hắn.
 
Hồng Dịch biết, với tư chất của mình, dù có cho hắn bao nhiêu thời gian cũng không thể đạt tới trình độ như Triệu Vô Cực.
 
Trong lòng không khỏi thở dài, nói:
 
- Huyền Thiên Tông có được một nhân vật như vậy thì còn lo lắng gì nữa. Thật khiến người ta ngưỡng mộ.
 
Những lời Hồng Dịch nói nhận được sự đồng cảm của hầu hết cường giả xung quanh. Nếu như tông môn của họ cũng xuất hiện một tuyệt thế cường giả như vậy, với thực lực vốn có, có lẽ bây giờ còn làm tốt hơn Huyền Thiên Tông rất nhiều lần.
 
Đáng tiếc, cho dù họ có nghĩ thế nào thì tất cả cũng chỉ là tưởng tượng, một tuyệt thế cường giả như vậy, đâu phải ai cũng có được.
 
Lúc này, hai đường khí thế ngỗ ngược không ngừng đối kháng giữa không trung, Diệp Võ Giả đang ẩn nấp trong Băng Cung thấy tử khí của mình không thể đột phá được khí thế của Triệu Vô Cực, cũng không khỏi hừ lạnh một tiếng, tiếp tục lên tiếng nói:
 
- Triệu Vô Cực, một ngàn năm thời gian, xem ra với ngươi không phải lãng phí, thiên giai bát phẩm, quả nhiên không phụ tên tuổi của ngươi.
 
- Diệp Võ Hoàng. Ta có được thành tựu hôm nay cũng là nhờ ngươi ban cho.
 
Triệu Vô Cực lạnh lùng đáp trả.
 
Diệp Võ Hoàng nghe vậy, cười lớn một tiếng, tiếp tục nói:
 
- Không sai, ta thiên tính vạn tính, nhưng lại để lọt một tên phế vật không biết tu luyện đấu khí như ngươi.
 
- Một ngàn năm qua, ngươi có hối hận không!
 
Triệu Vô Cực xem ra cũng rất hận Diệp Võ Hoàng, ngữ khí đầy vẻ châm chọc khiêu khích.
 
Nghe vậy, Diệp Võ Hoàng chỉ cười lạnh, ngữ khí mang chút tự kiêu, nói:
 
- Đương nhiên, kế sách mà ta phải mất mười năm mới có thể vạch ra, chỉ một cử động là có thể san bằng cả một đại đế quốc, vốn dĩ muốn để ngươi nếm thử mùi vị nước mất nhà tan, không ngờ cuối cùng lại cho tên phế vật ngươi cơ hội lãnh ngộ tâm pháp, khiến Võ Hoàng ta làm gì cũng bị cản trở, mọi chuyện đều là sơ suất do ta.
 
Dừng lại một lúc, Diệp Võ Hoàng đột nhiên dùng ngữ khí vô cùng ghen ghét, gằn giọng nói:
 
- Sao ông trời lại bất công như vậy, từ lớn đến nhỏ, dù ta nỗ lực thế nào cũng không hơn được ngươi. Vốn tưởng cuối cùng có thể áp đảo ngươi trên phương diện đấu khí, không ngờ đến cuối cùng lại bị ngươi lật ngược, chuyển thành giúp đỡ ngươi!
 
Triệu Vô Cực nghe thấy hận ý nồng đậm trong ngữ khí của Diệp Võ Hoàng, không khỏi lên tiếng thở dài, chầm chậm nói:
 
- Ta chưa từng muốn so bì với ngươi, chỉ có ngươi quá cố chấp, luôn hiểu lầm ta, đây là kết quả mà ngươi tự mình chuốc lấy.
 
- Đừng có đứng đấy nói lời châm chọc, từ lúc ngươi sinh ra đã được vô số hào quang bao phủ, có gia tộc cường đại bảo vệ ngươi, mỗi ngày ngươi được bao bọc bởi những lời tán dương khen thưởng cho dù trên phương diện võ lực, ngươi chỉ là một tên phế vật không thể tu luyện đấu khí.
 
Dừng lại một chút, Diệp Võ Hoàng nói tiếp:
 
- Còn ta mỗi ngày phải sống cuộc sống tủi nhục, suýt chút nữa thì chết dưới tay lão già đó. Cuộc sống không biết đến mặt trời đó, một hoàng tử như ngươi làm sao hiểu được. Nếu như không có sự nhẫn nhịn và trí tuệ của mình, một ngàn năm trước ta đã sớm biến thành đống xương trắng rồi. Ta tự thề với mình, sẽ có một ngày, ta đứng trên đỉnh thế giới, khiến tất cả mọi người phải ngước mắt nhìn ta, khiến tất cả mọi người phải thần phục ta, đây là lúc ta hoàn thành bước thứ nhất ước mơ, bất luận là ai cũng không thể ngăn cản được ta!
 
Triệu Vô Cực nhíu mày, nghe những lời mà người bạn thời thơ ấu này vừa nói, ông biết hắn quá cố chấp, sự cố chấp này qua một ngàn năm, đã ăn sâu vào trong xương hắn, khiến tích cách của hắn trở nên méo mó một cách nghiêm trọng.
 
Đối diện với một kẻ vừa điên cuồng vừa có tính cách méo mó, Triệu Vô Cực hiểu mình nói gì cũng vô dụng, nên không nói thêm gì nữa, chỉ lạnh lùng:
 
- Tình bạn của chúng ta sớm đã kết thúc trong trận đấu một ngàn năm trước rồi, hôm nay chúng ta phải đấu đến cùng.
 
- Ha ha! Nói đúng lắm, giữa chúng ta chẳng còn tình nghĩa gì nữa cả, nếu có chỉ là thù hận mà thôi.
 
Diệp Võ Hoàng điên cuồng cười nói,
 
- Nhưng, ngươi muốn động thủ với ta, thì phải xem ngươi có khả năng ấy không đã, hãy xem những người này là ai!
 
Diệp Võ Hoàng vừa dứt lời, Băng Cung vốn đã rất tàn tạ đột nhiên rung động.
 
Chỉ thấy cường quang lóe lên khiên mọi người không thể nhìn thấy gì.
 
Đợi cường quang biến mất, mọi người mới nhìn rõ sự biến hóa trước mặt.
 
Không biết từ lúc nào, phía trước Băng Cung vốn không có gì lại xuất hiện vô số bóng người.
 
Hàn Phong vừa mới nhìn thấy, trong lòng lập tức chấn động dữ dội.
 
Trước mặt hắn là hơn mười người đang bị trói lên những cái cột trụ màu đen kì quái, hơn nữa vẻ mặt còn rất đau khổ, tứ chi của họ bị buộc bởi những cái vòng sắt cũng màu đen, vòng sắt ghim chặt thân thể họ lên cột trụ, khiến họ không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
 
Cơ thể họ bị đóng bởi những vật dài nhọn và vật dài nhọn ấy xuyên qua chính giữa ngực họ.
 
Điều khiến người ta cảm thấy kì lạ là mười mấy người đều không chết, thậm chí một giọt máu cũng không chảy.
 
Nhìn bộ dạng của họ, Hàn Phong ngoài ngạc nhiên ra còn cảm thấy rất phẫn nộ trước hành động của Diệp Võ Hoàng.
 
Khuôn mặt của họ trên cơ bản Hàn Phong đều nhận ra, là các vị tộc trưởng đến từ tứ các, và người ở giữa chính là các chủ Băng Tuyết Các, cũng là sư tôn Mộ Tuyết của Đường Vũ Nhu.
 
Mộ Tuyết thần tình ủ rũ, sắc mặt trắng bệch, y phục trên người nhàu nhĩ, những vết máu khiến bộ y phục vốn có màu trắng tuyết bị nhuộm triệt để thành màu đỏ.
 
Bộ dạng hết sức thảm hại.
 
Xét công hay tư, Mộ Tuyết đối với Hàn Phong mà nói vô cùng quan trọng.
 
Về công, Mộ Tuyết thân là các chủ Băng Tuyết Các, là bạn hữu của Huyền Thiên Tông, bây giờ nị người ta sỉ nhục như vậy, đối với Huyền Thiên Tông mà nói, chẳng khác gì công khai khiêu chiến. Nếu như hôm nay không thể ứng cứu, chỉ sợ sau này không còn ai đứng về phía hoàng thất và Huyền Thiên Tông nữa.
 
Biết đâu đây lại chính là mục đích của Võ Hoàng điện.
 
Còn về tư, với mối quan hệ của hắn và Đường Vũ Nhu, Mộ Tuyết là sư tôn của Đường Vũ Nhu, bất luận thế nào, Hàn Phong cũng phải nghĩ cách cứu bà ta.
 
Bất luận thế nào, trận đại chiến hôm nay là khó tránh.
 

Ngạo Thị Thiên Địa - Chương #461


Báo Lỗi Truyện
Chương 461/541