Chương 45: Kim Nhãn linh quy.



Đương nhiên trong mắt một người không biết gì như Trầm Ngọc thì nàng còn tưởng U Ám sâm lâm cũng không đáng sợ như lời đồn. Nàng đâu biết rằng, Hàn Phong một đường di chuyển cũng phải phải là đi lung tung, hắn mỗi bước đều căn cứ theo kinh nghiệm kiếp trước, tận lực tránh những địa phương một số ma thú nguy hiểm thường lui tới, chọn ra lộ tuyến an toàn nhất mà đi.
 
Cũng do hắn đối với U Ám sâm lâm cũng có chút kinh nghiệm cho nên khi bị Dương Lăng truy đuổi mà hắn vô pháp trốn được mới phải quyết định tiến vào đây.
 
Hàn Phong mang theo Trầm Ngọc tiếp tục đi tới, hai người rất nhanh đã tới bên một dòng suối nhỏ, Hàn Phong nhìn sắc trời rồi nói với Trầm Ngọc:
 
- Hôm nay nghỉ ngơi ở đây đi, sáng mai chúng ta lại tiếp tục đi.
 
Trầm Ngọc tự nhiên không có ý kiến. Sau đó, Hàn Phong cẩn thận tra xét xung quanh, xác nhân không có gì nguy hiểm mới chạy đi kiếm củi mang về đốt lên một đống lửa.
 
Hàn Phong xử lý sạch sẽ một con tử điện ma thỏ vừa mới giết rồi gác lên đống lửa để quay.
 
Con tử điện ma thỏ này thực lực cỡ một Nhân giai ngũ phẩm võ giả nhân loại, nhưng tốc độ rất nhanh. Cũng may Hàn Phong đối với loại ma thú này cũng có hiểu biết cho nên không tốn bao nhiêu thời gian đã dễ dàng giết được nó. Hơn nữa còn dùng nó làm bữa cơm tối cho hai người.
 
Thấy Hàn Phong thành thạo nướng con ma thú này, Trầm Ngọc ngẩn ra nhìn một chút rồi ngẩng đầu nhìn sắc trời, sau đó do dự nói với Hàn Phong một tiếng rồi hướng tới chỗ dòng suối mà đi.
 
Hàn Phong nghe nàng nói cũng không để ý, dù sao hắn cũng đã tra xét phụ cận không có ma thú nào.
 
Tới bên dòng suối, Trầm Ngọc thấy làn nước trong mát thì nhịn không được thò tay xuống khuấy động vài cái.
 
Từ lúc bị bắt tới bây giờ đã hơn một tháng rồi nàng chưa hề được tắm rửa lần nào cho nên lúc này toàn thân nàng bẩn không chịu được. Thêm vào bộ y phục rách rưới trên người khiến nàng trông không khác gì một tên khất cái cả.
 
Lúc trước vì lo chạy trối chết nên nàng cũng không cảm thấy gì, nhưng sau khi thấy dòng suối này thì cả người nàng liền cảm thấy nhột nhạt không chịu được. Vì vậy khi thấy sắc trời vừa tối là nàng vội vàng đi tới đây.
 
Nhẹ nhàng cởi y phục trên người ra, để qua một bên. Sau đó Trầm Ngọc có chút lo lắng quay đầu nhìn lại phía sau rồi mới từ từ chìm thân thể vào trong nước tắm rửa.
 
Sắc trời dần chuyển tối, thịt tử điện ma thỏ cũng đã nướng chin. Hàn Phong thầm kì quái sao Trầm Ngọc đi lâu như vậy còn chưa trở về? Khu vực xung quanh hắn đã tra xét kĩ càng, rõ ràng không có con ma thú nào, hẳn là không có nguy hiểm mới đúng. Vì vậy, vừa rồi hắn mới dám để cho Trầm Ngọc đi tắm rửa.
 
Đúng lúc này, đột nhiên từ chỗ bờ suối truyền tới tiếng hét sợ hãi.
 
Hàn Phong vừa nghe, giật bắn mình, chẳng lẽ có nguy hiểm?
 
Không kịp suy nghĩ nhiều, Hàn Phong buông xiên thịt trong tay xuống, đề khởi đấu khí nhanh chóng phóng tới bờ suối.
 
- Xảy ra chuyện gì?
 
Hàn Phong vừa tới nơi, chưa kịp nhìn kĩ đã vội vàng hô lên.
 
Nhưng cảnh tượng tiếp đó khiến hắn như bị trúng định thân chú.
 
Trầm Ngọc lúc này vừa mới tắm rửa xong, còn chưa kịp mặc quần áo, thấy Hàn Phong đột nhiên xuất hiện cũng đồng thời sửng sốt.
 
Hai người vừa đối mắt nhìn nhau … chỉ một khắc sau, trong rừng lại vang lên một tiếng hét so với lúc trước còn lớn hơn mấy lần.
 
Nghe thấy tiếng hét, Hàn Phong mới giật mình vội vàng xoay người lại, không dám nhìn nữa.
 
Nhưng khi hắn xoay người lại thì trong đầu không tự giác lại hiện ra cảnh tượng vừa rồi.
 
- Ngươi … ngươi … ngươi không được quay lại!
 
Trầm Ngọc vừa vội vừa xấu hổ nói.
 
Mà lúc này Hàn Phong đâu dám nhiều lời, hắn đưa lưng về phía Trầm Ngọc, trong lòng cảm thấy rất khó xử.
 
Nguyên lai, vừa rồi hắn lo lắng Trầm Ngọc gặp nguy hiểm nên mới vội vàng chạy tới đây nhưng ai ngờ lại thấy Trầm Ngọc đang không mảnh vải che thân đứng trước mặt hắn … Tuy rằng lúc này là trời tối nhưng Hàn Phong có Tiên Thiên đấu khí thì ban đêm với ban ngày đâu khác gì nhau …
 
Toàn bộ vóc dáng uyển chuyển mềm mại đó đều in sâu vào trong mắt hắn.
 
Trầm Ngọc sau khi tắm rửa, mái tóc dài tuỳ ý thả sau vai, cả thân thể lả lướt, chỗ lồi chỗ lõm … khiến Hàn Phong muốn phún huyết.
 
Lúc trước, Trầm Ngọc toàn thân dơ dấy nên nhìn không ra, bây giờ nàng đã tắm rửa sạch sẽ, gương mặt rực rỡ hẳn lên, khiến Hàn Phong không ngờ Trầm Ngọc lại là một mỹ nữ!
 
Trong lúc Hàn Phong đang miên man suy nghĩ thì đằng sau truyền đến tiếng động xột xoạt liên tục. Hắn biết là Trầm Ngọc đang mặc lại quần áo.
 
Hắn cũng không dám lộn xộn, lẳng lặng đứng im một chỗ. Một lúc lâu sau, từ phía sau mới truyền tới một thanh âm có chút yếu ớt.
 
- Được … được rồi … ngươi … ngươi có thể quay lại rồi!
 
Hàn Phong nghe vậy mới chậm rãi xoay người lại, nhưng trên mặt hắn vẫn còn nét xấu hổ, dù sao vừa rồi cũng là hắn không cẩn thận nhìn thấy xuân quang của con gái nhà người ta. May dù kiếp trước đã sống qua 400 năm nhưng đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp tình cảnh xấu hổ như thế này!
 
Thấy vẻ mặt xấu hổ của Hàn Phong, gương mặt của Trầm Ngọc càng nóng bừng hơn. Tuy rằng Hàn Phong tuổi còn nhỏ, so ra còn nhỏ hơn nàng vài tuổi, nhưng Trầm Ngọc vẫn xấu hổ không thôi, chỉ hận không có cái lỗ nào để chui xuống cho rồi.
 
Hai người nhất thời không nói gì, bầu không khí càng trở nên xấu hổ hơn.
 
Bất đắc dĩ, Hàn Phong đành mở miệng giải thích trước:
 
- Ta … ta … vừa rồi ta không phải cố ý, chỉ là ta nghe được thanh âm của ngươi, nghĩ ngươi xảy ra chuyện nên mới vội vàng chạy tới, ta … ta cũng không biết là ngươi đang tắm ở chỗ này.
 
Trầm Ngọc ở đối diện vừa nghe hắn nói thì đầu càng cúi thấp xuống, thiếu chút nữa là úp vô ngực, ngay cả hai bên tai đều đỏ bừng.
 
Hàn Phong phát hiện hình như hắn càng giải thích thì càng xấu hổ thêm, nên hắn đành nói lảng sang chuyện khác:
 
- Vậy … vừa rồi tại sao ngươi lại hét lên?
 
Lúc này Trầm Ngọc mới đột nhiên nhớ lại, liền ngẩng đầu lên, dường như đã quên đi việc xấu hổ vừa rồi, vẻ mặt có chút hoảng sợ nhìn Hàn Phong nói:
 
- Vừa rồi … vừa rồi, trong lòng suối dường như có cái gì đó cứ nhìn chằm chằm vào ta!
 
- Trong lòng suối?
 
Hàn Phong vừa nghe thì không khỏi kinh ngạc. Con suối này vừa rồi hắn cũng có kiểm tra, nhưng không phát hiện có cái gì khả nghi, cơ bản là không có khả năng có ma thú trốn ở chỗ này.
 
Nghĩ vậy, Hàn Phong liền đi tới bên bờ suối nhìn xuống.
 
Đúng lúc này, trong dòng nước hiện ra hai đốm sáng rất nhỏ. Hàn Phong cả kinh, vội vàng lui lại, che chắn trước người Trầm Ngọc.
 
Không biết là vô tình hay hữu ý là tay Hàn Phong lại cầm lấy cánh tay ngọc của Trầm Ngọc, khiến lòng nàng lại run lên, mặt lại một mảng đỏ ửng.
 
Lúc này Hàn Phong cũng không rãnh để chú ý đến vấn đề này, hai mắt hắn chăm chú nhìn xuống nước.
 
Hai đốm sáng ngày càng gần, cuối cùng là một bóng đen khổng lồ chậm rãi trồi lên mặt nước, bò lên bờ.
 
Lúc Hàn Phong thấy hình dạng bóng đen này thì thầm thở phào một hơi.
 
Nhưng hắn vẫn cẩn thận kéo Trầm Ngọc lui về phía sau.
 
Lúc này Trầm Ngọc cũng thấy có một bóng đen, nhưng nàng không có Tiên Thiên đấu khí nên không thể nhìn rõ được là vật gì, nên nàng càng khẩn trương nắm lấy góc áo cảu Hàn Phong, cả người nép vào sau lưng hắn.
 
- Cái gì vậy?
 
Trầm Ngọc run run giọng hỏi.
 
- Kim Nhãn linh quy, Địa giai ma thú!
 
Cảm giác thân thể đang nép sau lưng đang không ngừng run rẩy, Hàn Phong trầm giọng nói.
 
- Địa … Địa giai!
 
Trầm Ngọc nghe xong thì càng hoảng sợ. Lúc trước Dương Lăng đuổi theo bọn họ cũng là một Địa giai cao thủ, không ngờ vừa thoát khỏi Dương Lăng lại đụng phải một con ma thú cấp Địa giai …
 
Thấy Trầm Ngọc bị doạ sợ, Hàn Phong vừa cảnh giác che trước mặt nàng, vừa thấp giọng nói:
 
- Tuy con Kim Nhãn linh quy này là một Địa giai ma thú nhưng nó lại không có lực công kích gì, tất cả năng lực của nó đều tập trung lên cái mai cứng rắn, cái mai của nó cho dù là một Thiên giai cường giả bình thường cũng không thể dễ dàng đục thủng được. Nhưng do nó không có lực công kích nên mới được xem là Địa giai ma thú.
 
Nghe Hàn Phong giải thích, Trầm Ngọc lúc này mới bớt sợ, cái đầu nhỏ từ sau lưng Hàn Phong thò ra tò mò đánh giá quái vật trước mặt.
 
Nhưng hình như con Kim Nhãn linh quy này không có hứng thú với hai người bọn họ, sau khi dùng hai con mắt phát ra kim quang của nó nhìn xung quanh một vòng, nó liền chậm rãi đưa cái thân thể nặng nề của mình bò vào bụi cỏ bên cạnh.
 
Thấy Kim Nhãn linh quy rời đi, Trầm Ngọc mới dám từ sau lưng Hàn Phong bước ra, nhẹ vỗ vỗ ngực nói:
 
- Hù chết ta mà, vừa rồi ta còn tưởng là một ma thú đáng sợ nào đó chứ!
 
- Con Kim Nhãn linh quy này hẳn là đi theo dòng nước chảy và đến đây, bây giờ nó đã đi rồi, chúng ta cũng trở về thôi!
 
Hàn Phong nói.
 
- Ừm!
 
Trầm Ngọc nhẹ nhàng gật đầu rồi chậm rãi đi theo sau Hàn Phong, hiển nhiên chuyện xấu hổ lúc nãy nàng cũng không có quên.
 
Hàn Phong lúc này chỉ có thể làm bộ như không biết gì để tránh cho hai người càng thêm xấu hổ.
 
Trở lại bên đống lửa, bởi vì chuyện ngoài ý muốn vừa rồi nên con tử điện ma thỏ lúc này đã có chút biến thành màu đen. Nhưng Hàn Phong cũng không để ý, chủ yếu có thể no bụng là được.
 
Cả đêm, Trầm Ngọc thuỷ chung vẫn cúi gầm mặt xuống, không dám nhìn Hàn Phong. Hàn Phong mấy lần thử cố gắng phá tan bầu không khí nhưng không được.
 
Bất đắc dĩ, Hàn Phong đành im lặng đi tới bên bên vừa tu luyện vừa cảnh giác động tĩnh xung quanh.
 
Sáng sớm hôm sau, Hàn Phong mở mắt ra thì thấy Trầm Ngọc đang dựa vào một thân cây, hai tay ôm ngực ngủ say. Lúc này trời đã sáng, Hàn Phong đứng lên, hoạt động cái thân thể đang cứng ngắt một chút.
 
Trầm Ngọc tựa hồ bị hành động của Hàn Phong làm cho tỉnh giấc, nàng chậm rãi mở hai mắt ra, vừa vặn đón nhận ánh mắt Hàn Phong vừa nhìn tới, nhất thời cảnh tượng tối qua lại hiện lên khiến mặt nàng chớp mắt đã biến thành hai áng mây màu hồng.
 
Nàng cố gắng trấn định lại tinh thần, nàng biết việc tối qua chỉ là ngoài ý muốn, nếu mà nàng vẫn cứ như vậy thì bầu không khí giữa hai người sẽ ngày càng xấu hổ hơn.
 
Trầm Ngọc cũng không phải ngốc, nếu không nàng cũng không thể tự mình mày mò mà nghiên cứu ra được phối phương để Thượng Quan Vô Ngã phải nổi lòng tham.
 
Sau khi nghĩ thông suốt, nàng cố gắng ép bản thân phải tỉnh táo lại rồi gật đầu chào Hàn Phong khiến hắn có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh hắn cũng gật đầu chào lại. Hai người như hiểu ý không hề đề cập lại chuyện tối qua.
 
Giống như chưa từng có chuyện gì phát sinh vậy.
 
Chỉnh trang lại một chút, hai người lại tiếp tục đi sâu vào trong U Ám sâm lâm.
 
Hàn Phong quan sát một chút thì biết hiện giờ hai người đã tiến vào đoạn giữa của U Ám sâm lâm. Bắt đầu từ chỗ này, sẽ thường xuyên thấy ma thú mạnh mẽ, so với đám ma thú ngày hôm qua mạnh hơn rất nhiều.
 
Cho nên lúc này Hàn Phong lựa chọn lộ tuyến càng thêm cẩn thận.
 
Hai người đi một hồi mà Trầm Ngọc cũng không biết hai người đã tiến vào địa phương so với hôm qua còn khủng bố hơn. Một đường đi theo Hàn Phong, nàng luôn tò mò nhìn mọi thứ xung quanh.
 
Đột nhiên, nàng chú ý tới một gốc thực vật rất hoa lệ, nàng liền tò mò quên luôn lời Hàn Phong dặn là không được chạy loạn ở đây mà trực tiếp hướng chỗ gốc thực vật hoa lệ đó đi tới. Hàn Phong đang đi phía trước cảm thấy có chút không đúng liền quay đầu lại nhìn thì vừa vặn thấy Trầm Ngọc đang tới gần gốc cây hoa lệ kia.
 
Hắn nhất thời kinh hãi, thân hình như một mũi tên xông tới, đồng thời la lên:
 
- Không được đụng vào!
 
Nghe thấy Hàn Phong la lên, Trầm Ngọc có chút ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, thì thấy Hàn Phong đang giống như bị điên chạy tới chỗ nàng.
 
Hàn Phong vừa chạy tới trước mặt Trầm Ngọc thì không nói lời nào ôm nàng vào lòng lăn một vòng rời khỏi chỗ đó.
 
Ngay khi hai người vừa rời đi thì trong nháy mắt đó một đạo hắc ảnh như tia chớp vụt qua chỗ Trầm Ngọc vừa đứng.
 
Không để Trầm Ngọc kịp mở miệng, Hàn Phong đã bật người dậy đẩy nàng sáng một bên.
 
Đúng lúc này, đạo hắc ảnh kia liền đổi hướng bắn thẳng đến chỗ Hàn Phong.
 
Hàn Phong hai mắt tập trung, đề khởi đấu khí quán chú vào quyền đầu đấm tới bóng đen.
 
Hắc ảnh kia tựa hồ không muốn liều mạng với Hàn Phong, đang ở giữa không trung, nó cấp tốc đổi hướng tránh né quyền đầu của Hàn Phong một cách khó tin rồi tiếp tục bắn về phía hắn.
 
Thấy hắc ảnh linh hoạt như vậy, Hàn Phong cũng không dám khinh thường. Cước bộ khẽ động, eo xoay nhanh một cái, cả thân hình nhanh chóng tránh xa vài bước, khó khăn lắm mới tránh được công kích của hắc ảnh kia.
 
Hắc ảnh kia sau khi rơi xuống đất cũng không tiếp tục công kích mà dừng lại cách chỗ Hàn Phong khoảng hai bước.
 
Lúc này đã có thể nhìn rõ hình dáng của nó, đây là một con thiên thanh mãng xà toàn thân ngăm đen.
 
Thấy con thiên thanh mãng xà này đột nhiên xuất hiện, Trầm Ngọc đứng một bên thầm giật mình, nhớ lại hành động của Hàn Phong vừa rồi thì liền minh bạch do sự tò mò của nàng đã đưa tới con ma thú này, khiến nàng hổ thẹn không thôi.
 
Thế nhưng bây giờ nàng cũng không thể giúp được gì, chỉ có thể âm thâm đứng bên cạnh cầu khẩn cho Hàn Phong không có việc gì.
 
Thiên thanh mãng là một loại ma thú đặc thù trong U Ám sâm lâm. Kiếp trước Hàn Phong đã từng gặp phải một lần, thiên thanh mãng thực lực ước chừng là Nhân giai cửu phẩm. Mà phiền phức nhất là trong cơ thể nó có nộc độc rất mạnh có thể bắn ra từ hàm răng. Một khi bị loại kịch độc này dính vào lập tức sẽ bị xuyên thấu qua da, nọc độc sẽ theo máu đi khắp toàn thân, cuối cùng độc khí công tâm, thống khổ mà chết.
 
Cho nên khi đối mặt với con thiên thanh mãng này Hàn Phong rất cẩn thận, hắn cũng không muốn phải chết uất ức như vậy.
 
Gốc thực vật xinh đẹp vừa rồi hấp dẫn Trầm Ngọc, Hàn Phong biết nó là do thiên thanh mãng xà tạo ra, loại thực vật này không có nguy hiểm gì nhưng lại có thể tự thân sản sinh ra một loại như mê dược mê hoặc một số động vật nhỏ yếu tới gần. Mà lúc này thiên thanh mãng trốn trong góc tối thừa dịp mục tiêu tới gần sẽ nhanh chóng giết chết mục tiêu.
 
Đây là một phương pháp săn mồi của thiên thanh mãng.
 
Kiếp trước hắn cũng vì đám thực vật xinh đẹp này mà đụng phải thiên thanh mãng.
 
Lúc đó tuy hắn không bị mê dược mê hoặc nhưng đối với một loại thực vật chưa từng biết tới hắn rất tò mò muốn nghiên cứu nên mới bị thiên thanh mãng công kích. Nhưng khi đó hắn dù sao cũng là một Địa giai cao thủ, mặc dù trên người thiên thanh mãng có kịch độc nhưng hắn chỉ hơi phí sức một chút cũng thuận lợi giải quyết.
 
Mà đối với các loại ma thú như thiên thanh mãng này hắn cũng từ trong miệng vị Thiên giai cường giả thần bí kia biết được.
 
Do đã có một lần kinh nghiệm nên lúc này lần thứ hai đối mặt hắn cũng không cảm giác quá mức vướng tay vướng chân.
 
Hai con mắt tam giác của thiên thanh mãng nhìn chằm chằm Hàn Phong, cái lưỡi trong miệng không ngừng thụt ra thụt vào. Vừa rồi thiếu chút nữa nó đã đắc thủ, không ngờ tên trước mắt này lại phá hư làm mất đi con mồi của nó, cho nên nó mới tức giận đem Hàn Phong trở thành con mồi.
 

Ngạo Thị Thiên Địa - Chương #45


Báo Lỗi Truyện
Chương 45/541