Chương 447: Cường thế va chạm.



Hắn cũng không rõ lai lịch của Võ Hoàng nhưng thấy dáng dấp hai người đều chỉ là thiếu niên mà đã có được thực lực mà vô vàn người mơ ước tới. Điều này không khỏi khiến cho hắn cảm thấy đố kỵ.
 
Nhìn hai người hoàn toàn không có thèm để ý tới phản ứng của những người xung quanh thì Trác Minh cũng đành phải bứt trở ra.
 
Lúc này hai người giống như dự định trước đọ khí tức một phen rồi hai cỗ khí tức mà mắt thường có thể thấy được không ngừng kéo lên, sinh ra va chạm vô cùng kịch liệt.
 
Mà nhìn cảnh đọ sức này thì Trác Minh tự biết rằng mình không thể nào chống lại.
 
Cho nên hắn cũng nhanh chóng lui xuống dài. Đồng thời dùng nhãn thần ra hiệu cho các trưởng lão cẩn thận cảnh giới.
 
Về phần những đệ tử khác thì bất quá cùng chỉ là Nhân giai. Mặc dù cự ly với cuộc giao tranh khá xa nhưng vẫn không thể nào chịu được khí tức của hai người khi va chạm sinh ra rung động. Từ lâu đã thối lui.
 
Không thể nói hội trường của Thiên Thánh cốc vô cùng rộng lớn. Mọi người đã lùi lại phía sau một quãng xa nhưng vẫn không có cảm giác chen chúc nào.
 
Hơn nữa những đệ tử có thể xuất hiện ở đây đều là những tinh anh. Đối mặt với cuộc đọ sức của hai Thiên giai cường giả, tự nhiên cũng không có vì thế mà khiếp sợ ly khai. Trái lại đều lộ ra thần sắc hưng phấn, có chút cuồng nhiệt nhìn lên lôi đài, ngạo nghễ nhìn hai người.
 
Thế nhân sùng bái cường giả, nhất là võ giả tu luyện đấu khi. Đối với những cường giả vượt ra nhận thức của bản thân thì càng sùng bái hơn.
 
Lúc này đối mặt với hai Thiên giai thất phẩm cường giả thì mọi người tự nhiên không có bỏ qua cơ hội như vậy.
 
Mặc dù cuối cùng bọn họ có thể mất mạng nhưng ai cũng bừng bừng khí thế, nấn ná ở lại.
 
Hàn Phong tự nhiên cũng không có tinh lực mà để ý tới sinh tử của những người này. Mặc dù trong lúc khí thế va chạm nhau sản sinh ra dư chấn nhưng hắn vẫn có thể dễ dàng đánh trả lại Võ Hoàng.
 
Thoạt nhìn thì có vẻ như Võ Hoàng chiếm thượng phong nhưng Hàn Phong cũng tự nhiên hiểu rõ điểm này. Hắn chưa bao giờ hi vọng với thực lực của mình có thể đánh bại được Võ Hoàng.
 
Phải biết rằng đối phương từ một ngàn năm trước đã là một Thiên giai thất phẩm cường giả. Mà hôm nay mặc dù qua ngàn năm thực lực Võ Hoàng bày ra trước mắt vẫn là Thiên giai thát phẩm nhưng Hàn Phong cũng không có coi thường mà cho rằng mình có thể đối phó một cách dễ dàng.
 
Hơn nữa không thể không nói thân phận thực sự của Võ Hoàng là một hắc ám thuật sĩ. Hắn cũng là hắc ám thuật sĩ còn sót lại trên đại lục.
 
Võ Hoàng điện có vô vàn bí thuật quỷ dị, Hàn Phong từ lâu cũng đã lĩnh giáo qua. Mà những điều đó đều bắt đầu từ người này mà ra. Hàn Phong tự nhiên có lý do để tin tưởng, trong tay Võ Hoàng càng có thêm nhiều bí thuật cao thâm.
 
Cứ như vậy Hàn Phong liền cẩn thận ứng phó.
 
Hai người không hề nhúc nhích, nhìn qua thật phần an tĩnh. Nhưng Hàn Phong cũng biết theo việc khí tức hai người không ngừng tăng lên thì hai bên đọ sức không thể so với chiến đấu bình thường. Chỉ cần hơi sơ ý thôi cũng sẽ phải nhận lấy thất bại thảm hại.
 
Hàn Phong tự nhiên không dám khinh thường.
 
Cứ yên lặng như vậy trong chốc lát, Võ Hoàng không ngừng toả ra khí tức mạnh mẽ trên người, ánh mắt hắn hiện lên một tia dị sắc:
 
- Giằng co như vậy thật không thú vị chút nào. Ở dưới còn có rất nhiều người đang chờ xem kịch vui. Chúng ta sao không đáp ứng bọn hắn thống khoái đánh một trận.
 
Nói xong Võ Hoàng cũng không để ý tới Hàn Phong mà thân hình khẽ động, khí tức bao lấy thân thể của hắn trong nháy mắt, ngay lập tức bay tới gần Hàn Phong.
 
Cuộc chiến đấu của hai người càng ngày càng khốc liệt.
 
Võ Hoàng đôt nhiên bạo khỏi cũng không khiến cho Hàn Phong quá kinh ngạc.
 
Lúc này toàn bộ tinh thần của Hàn Phong được kéo căng ra. Lực chú ý hoàn toàn đặt vào trên người của Võ hoàng. Có thể nói Võ Hoàng và Hàn Phong đồng thời động thủ.
 
Xung quanh thanh sắc khí tức theo thân thể, động tác của Hàn Phong đồng dạng phi toái hướng tới bốn phương tám hướng.
 
Chẳng qua bề ngoài thì nhìn thấy vô cùng nhu hoà nhưng bên trong lại cất giấu không biết bao nhiêu sát ý. Đây là Hàn Phong lĩnh ngộ được quy luật của thiên địa, nắm giữ phong nguyên tố trong tay.
 
Cũng giống như tính cách của hắn, nhìn trầm ổn ôn hoà nhưng chỉ cần động chạm đến hắn thì Hàn Phong sẽ trở thành một đầu hùng sư, điên cuồng xé xác địch nhân.
 
Lúc trước thập đại tông môn chính là như thế. Sau lại ngũ đại thế lực cũng là như thế.
 
Có thể nói Hàn Phong lĩnh ngộ quy luật của Thiên giai, kỳ thực cũng chính là tâm của hắn như thế. Hôm nay tương kỳ chuyển biến thành đấu khí mà bày ra ngoài.
 
Thanh sắc phong. Nhìn như thong thả nhưng cũng khiến cho Võ Hoàng phải sản sinh ra ảo giác mà không thể nào né tránh được.
 
Đương nhiên ảo giác này cũng chỉ xuất hiện trong chốc lát, dùng với thực lực của Võ Hoàng thì tự nhiên không thể đơn giản bị Hàn Phong khống chế như vậy.
 
Một cỗ hắc sắc khí tức khiến cho người ta phải chán ghét cũng đã thoát ly khỏi thân thể Võ Hoàng. Trong nháy mắt hai người tạo thành hai đạo hào quang.
 
Mà trong mơ hồ, mọi người đều không thể nhìn rõ được thân ảnh của hai người ở trên không trung mà chỉ có thể cảm thấy được từng trận âm hưởng bén nhọn đang toả ra xung quanh.
 
Một ít đệ tử thực lực thấp, thậm chí khi nghe thấy đạo thanh âm sắc bén đó thì nhất thời sắc mặt xanh mét, toàn thân rui lên.
 
Về phần Hàn Phong trực tiếp giao tranh thì cảm nhận sâu sắc nhất. Một chiêu thức quỷ dị như vậy cũng là lần đầu tiên Hàn Phong được chứng kiến.
 
Võ Hoàng này dĩ nhiên có thể sử dụng đấu khí để bắt tạo thành âm thanh đáng sợ như vậy. Chỉ cần một số võ giả tâm trí không có kiên định, đứng trước một chiêu này của Võ Hoàng nhất định sẽ bị ảnh hưởng đến cuối cùng chỉ có nắm lấy thất bại mà thôi.
 
Mặc dù, tâm trí Hàn Phong kiên định nhưng cũng bị cỗ sắc sắc đấu khí này chấn nhiếp, tâm thần cũng có phần buông lỏng. Cũng may Hàn Phong tinh thần lực siêu cường, khác hẳn với thường nhân. Chỉ trong nháy mắt đã kịp phản ứng.
 
Lập tức không dám chậm trễ, quanh thân vô số thanh sắc phong nguyên tố rất nhanh tụ lại trước mặt.
 
- Phong chi ràng buộc!
 
Đây là quy luật sau khi Hàn Phong tiến nhập Thiên giai mà lĩnh ngộ ra. Vũ kỹ này hắn sáng chế ra cũng chỉ có thể vận dụng Thiên giai quy luật mà sử dụng, đồng thời cũng chỉ có hắn mới có thể có được vũ kỹ này.
 
Thiên giai vũ kỹ và vũ kỹ bình thường hoàn toàn không giống nhau ở chỗ Thiên giai vũ kỹ mượn thiên địa nguyên tố để hoàn thành hiệu quả đặc thù của vũ kỹ. Trong thiên hạ cũng chỉ có mình Hàn Phong là hiểu được.
 
Xung quanh gió thổi bao quanh thân thể Hàn Phong, hắn chỉ đơn giản vung tay lên là một cơn gió sắc bén trong nháy mắt trong vòng năm trước liền đem hắn và hắc sắc đấu khí hoàn toàn bao phủ trong đó.
 
Hắc sắc đấu khí huyễn hoá thành quỷ ảnh bị Hàn Phong dùng 'Phong chi ràng buộc' vây khốn khiến cho nó phát ra một tiếng thét chói tai, khiến người nghe thấy phải run sợ.
 
Võ Hoàng tự nhiên không có khoanh tay chịu chết như vậy. Thấy hắc sắc đấu khí của mình bị Hàn Phong khống chế thì không giận không cười, khoé miệng chỉ lộ ra ý vị vô cùng thâm ý, tiện đã thân thể bay thẳng tới quỷ ảnh.
 
Hàn Phong thấy vậy thì nhất thời có chút kinh ngạc, hiển nhiên hắn đối với việc này không rõ tại sao Võ Hoàng lại tự chui đầu vào lưới.
 
Nhưng Hàn Phong tự nhiên không cho rằng Võ Hoàng là người ngu. Gió xoáy xung quanh thân thể Hàn Phong nhanh chóng tụ lại, dưới sự điều khiển của hắn nhất thời hoá thành những mũi tên thanh sắc.
 
- Thiểm quang như điện!
 
Từng mũi tên nồng nặc phong nguyên tố như mưa trút xuống Võ Hoàng. Mà Võ Hoàng thấy thế cũng không có cảm thấy kinh ngạc tiện tay nhấc một cái, một đạo hắc sắc chi thuẫn trong nháy mắt xuất hiện trước mặt.
 
Hắc sắc chi thuẫn này nhất thời có hình dạng cổ quái. Quả thực hắc sắc chi thuẫn này giống với một đầu quái vật hơn.
 
Mà đầu quái vật này dường như cũng có linh tính, khi những mũi tên thanh sắc bay đến thì sinh ra hồng quang chói mắt. Đại lượng vũ tiễn như hồng thuỷ nện lên hắc sắc chi thuẫn nhưng cũng không thể nào đi thêm nửa bước.
 
Mũi tên rơi trên hắc sắc chi thuẫn cũng sinh ra một trận âm hưởng kim chúc. Chẳng qua không ngừng bạo tạc.
 
Từng đạo kình khí hỗn loạn thanh sắc và hắc sắc hoà quyện vào nhau phát tán ra xung quanh. Mà lôi đài ở bên dưới cũng vì trận kình khí bạo tạc này mà triệt để biến thành đất phẳng.
 
Cũng may hai người biết thiên hạ ít có Thiên giai thất phẩm cường giả mà đấu khí của Thiên giai cường giả thì không gì so sánh được. Mặc dù hai người đọ sắc dị thường hung hiểm nhưng không có dư thừa năng lượng phát tán ra bên ngoài.
 
Đây cũng không phải nói là Võ Hoàng vì những người xung quanh mà làm như thế. Hắn cùng Hàn Phong cũng chỉ không muốn lãng phí bất kỳ một chút đấu khí nào.
 
Phải biết rằng, võ giả chiến đấu chính là so bì về năng lượng đấu khí. Mà Hàn Phong và Võ Hoàng đã đạt tới trình độ như vậy cũng không có chạy thoát khỏi nguyên tắc đó.
 
Cho nên dưới tình huống thực lực tương đương, hai bên sẽ không ngu ngốc đến nỗi có hành động như vậy.
 
Mà lúc này thì 'Thiểm quang nhu điện' của Hàn Phong đã bị Võ Hoàng đỡ được. Ngay sau đó thân ảnh của Võ Hoàng cũng là quỷ dị đối mặt với Hàn Phong.
 
Không một chút do dự, thân thể Võ Hoàng nhất thời tiến nhập vào bên trong quỷ ảnh.
 
Bóng người và quỷ ảnh trong nháy mắt hợp lại với nhau, từ từ quỷ ảnh cũng sinh ra một tiếng thét chói tai. Kế đó sắc mặt Hàn Phong vô cùng căng thẳng.
 
Vốn định vây khốn quỷ ảnh trong 'Phong chi ràng buộc' thì sau một hồi chiến đầu kế hoạch của Hàn Phong đã sụp đỏ. Rất nhanh chóng phong nguyên tố bị sụp đổ, tiêu tán trong không khí.
 
Mà lúc này thân thể Võ Hoàng cũng thi triển hắc sắc đấu khí ra hoá thành thực chất giống như một tấm áo bao lấy thân thể Võ Hoàng.
 
Hàn Phong tất nhiên không dám khinh thường, cước bộ khẽ chuyển, phối hợp với ' Dời hình hoán ảnh'. Trong nháy mắt đã xuất hiện ở phía sau Võ Hoàng.
 
Chỉ thấy vô số gió xoáy mà dùng mắt thường không thể nào phán đoán được tốc độ bay đang tụ tập lại trên một quyền của Hàn Phong.
 
Trong nháy mắt, liền ngưng tụ thành một cơn lốc cuồng bạo.
 
- Bôn Lôi!
 
Đây là vũ kỹ là Hàn Phong thích sử dụng nhất. Nhưng lúc này một chiêu 'Bôn Lôi' này không có còn giống như trước kia nữa. Bởi vì nó còn tồn tại nguyên tố gia trì.
 
Vốn tử sắc lôi điện bộc phát ra từ Bôn Lôi lúc này đã bao trùm toàn bộ cơn lốc. Tử sắc lôi điện và thanh sắc cụ phong giao thác với nhau, trong nháy mắt hình thành một cỗ năng lượng mãnh liệt khiến cho kẻ khác cũng phải hít thở không thông.
 
Tốc độ của Bôn Lôi được phong nguyên tố gia trì thêm vào khiến cho cánh tay của Hàn Phong bây giờ biến mất trong nháy mắt.
 
Hoặc giả nói, cũng không phải tiêu thất mà chẳng qua tốc độ của nó quá nhanh khiến cho mọi người quan khán sinh ra ảo giác. Bất quá sau một khắc thì quyền đầu của Hàn Phong vốn tiêu thất chợt xuất hiện trước người của Võ Hoàng. Tử sắc cùng thanh sắc hỗn loạn thành một đoàn tụ tập trên quyền đầu không chút lưu tình nào hướng tới Võ Hoàng.
 
Hàn Phong vận sức chờ phát động một kích, hắn muốn đem Võ Hoàng đánh gục chỉ sau một chiêu này. Chẳng qua hắn cũng tựa hồ biết điều đó là không thể.
 
Quả nhiên là Võ Hoàng phản ứng còn nhanh hơn cả Hàn Phong dự liệu. Từ lúc Hàn Phong xuất hiện ở đằng sau lưng hắn nhưng cũng ngay lúc đó Võ Hoàng đã phát hiện được.
 
Toàn thân được hắc sắc áo giáp bao phủ lấy. Võ Hoàng thấy Hàn Phong xuất thủ thì cũng không có do dự, lập tức tung theo một quyền muốn cứng đối cứng với Hàn Phong.
 
Hắc sắc đấu khí quấn quanh tay của Võ Hoàng. Mà Hàn Phong cũng đã phát hiện ra tại hắc sắc đấu khí xung quanh quyền đầu của Võ Hoàng giống như bị vỡ ra, đồng thời mang theo từng trận âm hưởng.
 
Đấu khí của Võ Hoàng thật sự quỷ dị không gì sánh được. Xem tình hình hắc sắc đấu khí này thì đúng là đang thôn phệ không khí ở xung quanh.
 
Suy nghĩ đến đây, Hàn Phong cũng không có lùi bước, cánh tay bỗng nhiên lần thứ hai tăng vọt, vốn lưu quang lóng lánh ở quyền đầu được chia ra làm hai, hai chia ra làm bốn. Trong nháy mắt quyền ảnh biến hoá cả bầu trời hướng về hắc sắc đấu khí của Võ Hoàng điện oanh kích.
 
Xanh tím hai màu quyền ảnh vủa Hàn Phong và Võ Hoàng trong nháy mắt chạm vào nhau. Ba động năng lượng không giống nhau, tại trung trung tâm khi hai quyền đầu tiếp xúc thì cũng là lúc đấu khí bắt đầu kịch liệt tranh đấu.
 
Hai cỗ năng lượng đồng dạng vô cùng bá đạo đã tiếp xúc nhau, liền tương hỗ xé rách ra. Trong chớp mắt công phu không khí ở xung quanh đã bị cuốn vào hình thành một khoảng chân không.
 
Mà hai cỗ năng lượng này bị chân không ảnh hưởng cho nên cũng lập tức an tĩnh trở lại.
 
Trong nháy mắt dưới chân hai người đồng thời sinh ra một đạo bạo hưởng. Tiếp theo mọi người liền thấy dưới chân Hàn Phong và Võ Hoàng xuất hiện một cái hố sâu, đồng thời thân hình cả hai đều bị hãm xuống phía dưới.
 
Tất cả những chuyện này bất quá chỉ diễn ra trong chốc lát. Thân hình hai người cũng bị hai cỗ năng lượng cuồng bạo va chạm vào nhau mà chịu ảnh hưởng. Ngay sau đó cả hai đều thối lui về phía sau.
 
Qua một khoảng thời gian giao tranh thì có thể thấy được hai người quả nhiên là cân sức cân tài, nhưng mà chẳng qua xa xa trong lòng Hàn Phong lại khiếp sợ không thôi.
 
Tuy rằng một quyền vừa rồi hai người nhìn qua là ngang tài ngang sức nhưng thực tế trong lòng Hàn Phong hiểu rõ, bản thân mình đã rơi xuống hạ phong.
 
Lúc này một thân đấu khí của hắn cũng đã bị một lần giao tranh vừa rồi gây ảnh hưởng, mơ hồ trở nên mất trật tự.
 
Mà nhìn Võ Hoàng trước mặt vẫn ngạo nghễ như trước, sắc mặt biểu tình không có chút gì biến hoá. Thấy vậy thì tâm trạng của Hàn Phong không khỏi trùng xuống. Thực lực giữa hắn và Võ Hoàng quả nhiên là còn có một chút chênh lệch.
 
Nhưng thật ra thì Võ Hoàng đợi cho năng lượng xung quanh tứ tán đi thì thản nhiên cười nói:
 
- Thực lực của ngươi rất khá! Thực không nghĩ ra ngươi chỉ dùng hai mươi năm thời gian là có thể đạt được cảnh giới như vạy. Nếu như ngươi có thể gia nhập Võ Hoàng điện thì ta có thể cho ngươi vô thượng quyền lực. Đương nhiên ta cũng có thể đồng dạng trợ giúp ngươi đề thăng cảnh giới.
 
Hàn Phong thực không nghĩ tới Võ Hoàng lại nói như vậy. Đây thực sự chính là ra mặt chiêu dụ hắn mà.
 
Nghe Võ Hoàng nói vậy thì mi đầu Hàn Phong không khỏi nhíu lại, lạnh giọng nói:
 
- Ta và ngươi không có bất cứ lý do nào có thể hợp tác nói chi đến việc phụ thuộc vào ngươi!
 
- A!
 
Nghe thấy Hàn Phong cự tuyệt mình như vậy thì Võ Hoàng cũng không có cảm thấy ngoài ý muốn, trái lại nhàn nhạt nói:
 
- Xem ra ngươi không chỉ tu luyện công pháp giống với lão thất phu Triệu Vô Cực mà ngay cả ngữ khí cũng giống như hắn. Lão thất phu này ngàn năm trước cũng cự tuyệt ta như vậy. Thực khiến cho người khác cảm thấy chán ghét đến cực điểm!
 
Võ Hoàng dùng ngữ khí băng lãnh khiến cho Hàn Phong có chút kinh ngạc.
 
Không nghĩ tới Võ Hoàng năm đó cũng ta từng chiêu dụ Triệu Vô Cực, nhưng kết quả thì khỏi phải nghĩ chính là mạnh mẽ cự tuyệt.
 

Ngạo Thị Thiên Địa - Chương #447


Báo Lỗi Truyện
Chương 447/541