Chương 230: Tiêu Vũ điều tra.



Mà nghe được Tiêu Vũ nói như thế sắc mặt Tiên Tấn cũng không khỏi trùng xuống. Hai mắt hiện lên một tia ngưng trọng, trầm giọng nói:
 
- Nói như vậy thì Hàn Phong chỉ dùng ba năm thời gia để tu luyện đấu khí từ võ giả tam phẩm lên Thiên giai chi cảnh?
 
- Vâng, phụ vương. Những điều này là do nhi thần trải qua một phen điều tra, tuyệt đối không có bất cứ điều gì sai lầm.
 
Tiêu Vũ nói.
 
Tiêu Tấn nghe xong con mắt lại lộ ra vẻ nồng đậm bất khả tư nghị.
 
Ba năm, chỉ dùng ba năm để có thể trở thành Thiên giai cường giả mà những người khác nằm mở cả đời chưa chắc đã đạt được. Thảo nào mà Hàn Phong có dũng khí tán công.
 
Thế nhưng trong nội tâm Tiêu Tấn có một nghi hoặc vô cùng lớn. Trong ba năm này Hàn Phong rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì dĩ nhiên lại có thể khiến cho hắn trong vòng ba năm từ một phổ thông thế gia đệ tử trở thành một Thiên giai cường giả được thế nhân ngưỡng mộ.
 
Tiêu Tấn ngược lại không có hoài nghi hiện giờ Hàn Phong đến tột có hay không đạt được Nhân giai. Bởi vì qua điều tra hắn biết Hàn Phong không phải hạng người mạnh miệng nói suông.
 
- Vũ nhi! Ngươi cho rằng trong ba năm này, trên người Hàn Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyền gì?
 
Tiêu Tấn không có nghĩ ra bất kỳ manh mối nào cho nên không khỏi hướng tới Tiêu Vũ hỏi han.
 
Mà vẻ mặt Tiêu Vũ vô cùng nghi hoặc nói:
 
- Từ tư liệu điều tra thì cùng với Phí lão có liên quan. Tựa hồ ba năm trước đây hai phụ tử Hàn phong sau khi ly khai khỏi Hàn gia liền đi tới Huyền Thiên tông. Ở tại Huyền Thiên tông mấy tháng thì chẳng biết tại sao hắn lại thâm nhập vào U Ám Sâm Lâm.
 
- U Ám Sâm Lâm? Ngươi nói hắn tiến vào U Ám Sâm Lâm?
 
Sắc mặt Tiêu Tấn vô cùng kinh ngạc thì thào hỏi.
 
- Vâng, Phí lão có nói, Hàn Phong chính là đi qua U Ám Sâm Lâm để đến Thiên Nguyệt đế quốc. Do đó mới có thể quan biết được Linh nhi biểu muội.
 
Tiêu Vũ lại tiếp tục nói:
 
- Mà cũng từ đó Hàn Phong cùng với nhóm người Phí lão ở cùng một chỗ cũng không có cái gì đặc biệt. Bất quá lúc đó Phí lão từng nhắc nhở nhi thần.
 
- Nga? Nói!
 
Tiêu Tấn hiếu kỳ hỏi.
 
Tiêu Vũ hỏi chỉnh lý lại câu từ rồi hồi đáp:
 
- Phí lão từng nhắc nhở nhi thần nói là phía sao Hàn Phong có một vị sư phụ thần bí đại thần thông. Hơn nữa thực lực của sư phụ hắn thì vô cùng cường hãn. Phí lão dặn hài nhi trăm triệu lần không thể đắc tội với hắn.
 
Nghe Tiêu Vũ thuật lại, Tiêu Tấn lại tỉ mỉ tự hỏi một hồi, lúc này mới gật đầu nói rằng:
 
- Xem ra theo lời Phí lão thì tin tức này có thể tin tưởng được. Cũng chỉ có loại tuyệt thế cường giả lánh đời mới có thể nuôi dưỡng ra được một đệ tử kinh khủng đến như vậy. Chẳng qua Tiêu gia ta thống trị Thiên Tinh đế quốc lâu như vậy cũng chưa từng nghe nói qua trên đại lục lại có một vị cường giả như vậy tồn tại. Xem ra trẫm vẫn là quá coi thường thiên hạ rồi.
 
Nói đến đây, Tiêu Tấn ngẩng đầu nhìn Tiêu Vũ nói:
 
- Vũ nhi à, ngươi nhớ kỹ sau này nhất định phải có quan hệ tốt với Hàn Phong. Không nói đến sau lưng hắn có cất giấu cường giả đáng sợ đến mức nào. Chỉ cần riêng bản thân hắn đáng sợ như vậy thì cũng đáng để ngươi bỏ tâm tư ra kết giao rồi. Điều này đối với việc ngươi thống trị quốc gia trong thời gian tới có trợ giúp không nhỏ.
 
- Vâng! Nhi thần sẽ ghi nhớ.
 
Tiêu Vũ cung kinh đáp.
 
- Đương nhiên, xem tình hình hiện nay thì quan hệ của Hàn Phong và Linh nhi chắc hẳn ngươi cũng đoán ra được. Chỉ một tầng quan hệ này thôi tin tưởng rằng ngươi nhất định có thể tận dụng được.
 
Sắc mặt Tiêu Tấn lại khôi phục lại vẻ bình thản như trước, cười lớn nói.
 
Vài ngày tiếp theo, Hàn Phong cũng bớt chút thời gian ở cùng Tiêu Linh. Trong thấy biểu tình vui vẻ của nàng, Hàn Phong cũng có chút cảm khái. Từ khi trở lại Thiên Tinh đế quốc đã hơn một năm, tựa hồ thời gian của hắn bên cạnh Tiêu Linh cũng không có bao nhiêu.
 
Mà trước mắt luận dung mạo và tài nghệ thì cũng là nữ hài đôc nhất vô nhị, vẫn như trước vô hối vô oán ở bên cạnh mình. Chỉ ngần ấy thôi cũng đủ để Hàn Phong cảm động không thôi.
 
- Hàn Phong, chàng đang nhìn cái gì? Ta đánh đàn cho chàng nghe nha?
 
Trong thấy Hàn Phong ngây ngốc nhìn mình, Tiêu Linh cũng lộ ra một tia tiếu ý mở miệng nói.
 
Nghe được Tiêu Linh nói vậy Hàn Phong cũng hồi phục lại tinh thần, không khỏi nói:
 
- Nghe Phí lão nói, mấy ngày nay nàng cơ bản đều bôn ba ở ngoài. Bình thường chính là đánh đàn cả ngày. Ở trước mặt ta sao không nghỉ ngơi một phen, hà tất phải để cho mình mệt nhọc.
 
Nghe được Hàn Phong nói như thế, Tiêu Linh cũng lắc đầu, nhẹ nhàng đi về phía Hàn Phong đồng thời mang theo một trận gió thơm đến.
 
Hơi giơ lên trán, hai mắt Tiêu Linh có chút si mê nhìn Hàn phong, nhẹ giọng nói rằng:
 
- Vậy muội phải làm gì? Chàng cũng biết muội yêu thích đánh đàn, muội cũng thích nhất là đánh đàn cho chàng nghe. Chỉ cần người nghe là chàng thì vô luận muốn muội đàn bao lâu muội cũng không có cảm thấy mệt. Ngược lại muội còn rất vui.
 
Nghe được Tiêu Linh nói như vậy, trong lòng Hàn Phong cảm thấy ấm áp, tươi cười nói:
 
- Nếu Linh nhi nguyện ý ta đây cầu còn không được. Phải biết rằng trong đế đô có rất nhiều ngươi trông ngóng được nghe tiếng đàn của Linh nhi. Mà ta lại có thể được nghe nàng độc tấu phỏng chừng nếu như truyền ra ngoài thì cũng bị một đám nam nhân đố kỵ mất.
 
Đôi mắt Tiêu Linh nhìn Hàn Phong, hờn dỗi nói:
 
- Nửa năm không thấy, chàng lại học được cách nói trêu đùa muội rồi.
 
Nói xong Tiêu Linh cũng không có để ý tới Hàn Phong xoay người lấy Băng Huyền Cổ Cầm ở trên tay thị nử rồi ngồi xuống bàn đá.
 
Phong!
 
Một tiếng đàn thanh thuý dễ nhe vang lên. Ngay sau đó là một khúc nhạc phi khoái truyền vào lỗ tai của Hàn Phong.
 
Mà Hàn Phong cũng ngồi xuống một bên, thả lỏng tâm tình nhắm mắt nghe.
 
Xa xa Phí lão nhìn hai người cũng nhẹ nhàng ra hiệu cho thị vệ phụ cận cùng hạ nhân toàn bộ lui ra không để bọn họ quấy rầy hai người.
 
Sau khi hạ nhân rời đi thì Phí lão cũng đến tiểu viện thấy một đống nam tử trẻ tuổi. Khoé miệng hơi mở nụ cười, lập tức liền xoay người đi.
 
Nghe tiếng đàn tuyệt vời của Tiêu Linh, Hàn Phong không khỏi thả lỏng tâm tình triệt để say mê nghe.
 
Bất quá lại có việc xảy ra ngoài ý muốn chính là chẳng biết tại sao đấu khí của hắn vốn yên tĩnh tựa hồ có chút dao động.
 
Lúc đầu Hàn Phong còn tưởng mình bị ảo giắc nhưng theo tiếng đàn của Tiêu Linh thì Hàn Phong rõ ràng cảm nhận được đấu khí của mình thực sự theo tiếng đàn của nàng xảy ra biến hoá.
 
Hoặc giả nói tựa hồ đấu khí của Hàn phong cũng theo tiếng đàn của Tiêu Linh mà tự vận hành.
 
Khiến cho Hàn Phong vô cùng kinh ngạc đó là xung quanh hắn thiên địa nguyên tố tựa hồ vô cùng tinh khiết, hơn nữa chúng cũng dùng tốc độ nhanh nhất không ngừng tiến vào trong cơ thể của Hàn Phong.
 
Cảm thụ được biến hoá này Hàn Phong cũng nghi hoặc không giải thích được.
 
Thế nhưng hắn cũng nhanh chóng tập trung lên những biến hoá trong thân thê. Đấu khí cũng đã yên tĩnh trở lại là Tiêu Linh cũng đã kết thúc khúc nhạc. Thấy biểu tình Hàn Phong có chút dị dạng nàng không khỏi cảm thấy kỳ quái hỏi:
 
- Hàn Phong! Chàng sao thê? Là muội đàn có chỗ nào không đúng sao?
 
Nghe được thanh âm của Tiêu Linh, Hàn Phong cũng khôi phục lại tinh thần, lập tức nói:
 
- Linh nhi! Vừa rồi tiếng đàn của ngươi không giống như bình thường.
 
- Không giống như bình thường?
 
Tiêu Linh tự hồ không rõ tại sao Hàn Phong lại nói như thế, nhưng cũng tỉ mỉ ngẫm lại lập tức nói:
 
- Không có a! Chẳng qua từ sau khi ngươi đem huyễn âm thần bí quyết dạy cho ta. Ta mỗi lần đánh đàn đều không tự giác dùng tới. Như vậy thì tiếng đàn càng thêm hoàn mỹ.
 

Ngạo Thị Thiên Địa - Chương #230


Báo Lỗi Truyện
Chương 230/541