Chương 163: Coi nhẹ ngươi.



Vừa lên đài, Vệ Trạch hì hì cười nói:
 
- Đường cô nương, lát nữa tỷ thí thì nhẹ tay giùm, ta vẫn còn muốn mang cái mạng già này về tông môn báo cáo với trưởng bối.
 
Câu nói đùa của Vệ Trạch khiến mọi người đều phải phì cười, Nhiếp Ngôn đang đứng ở xa quan sát Vệ Trạch thi đấu khuôn mặt lạnh lùng vạn năm không đổi cũng có một chút biến hóa. Chỉ có cẩn thận quan sát mới có thể phát hiện khóe miệng Nhiếp Ngôn vừa nhếch lên hai cái.
 
Đường Vũ Nhu quả không hổ danh là băng tuyết tiên tử, không hề tỏ thái độ gì trước câu nói đùa của Vệ Trạch, chỉ lạnh lùng nhìn hắn, sau đó nói:
 
- Vệ công tử quá lời, đây là một cuộc thi đấu thôi mà.
 
Nói đoạn, thân thể mỹ diệu của Đường Vũ Nhu thoáng chuyển động, một đường khí tức lạnh lẽo tán phát ra từ cơ thể cô.
 
Vệ Trạch bên ngoài cười nói vui vẻ nhưng thực chất hai mắt sớm đã chú ý nhất cử nhất động của Đường Vũ Nhu, mặc dù biết mình không đánh thắng được Đường Vũ Nhu nhưng Vệ Trạch vẫn là một kẻ cao ngạo, hắn không muốn mới đánh mấy chiêu đã phải hạ đài, như vậy quá mất mặt.
 
Lúc thân hình Đường Vũ Nhu vừa di chuyển, Vệ Trạch cũng đồng thời chuyển động.
 
Đấu khí lẫm liệt không ngừng trào ra, Vệ Trạch thét lên một tiếng, lao về phía Đường Vũ Nhu.
 
Không thể không nói, mặc dù Vệ Trạch đấu khí chỉ có nhân giai bát phẩm, nhưng bây giờ dốc sức, cũng chẳng thua kém gì Đường Vũ Nhu.
 
Hai bên giao thủ với nhau khoảng mười chiêu, coi như ngang sức ngang tài.
 
Nhưng Hàn Phong ngồi bên dưới chỉ liếc qua mấy cái, có thể nhận ra luôn khoảng cách giữa hai bên, lúc này Vệ Trạch hơi có chút mệt mỏi, còn Đường Vũ Nhu thì vẫn chưa có thay đổi gì.
 
Như vậy, cao thấp thế nào coi như đã rõ.
 
Hơn nữa, nếu như hiểu Băng Tuyết Các rõ như ba các còn lại, đương nhiên sẽ biết giống như Liệt Kinh Vân, Lý Dịch Phi và Lôi Thần, Đường Vũ Nhu sở trường dùng kiếm nên bây giờ không phải là lúc cô ta mạnh nhất, cho dù như vậy, Vệ Trạch đã có chút không chịu đựng nổi, chuyện thắng thua chỉ còn là vấn đề sớm muộn.
 
Quả nhiên, sau khi mọi người ra định luận, Vệ Trạch miễn cưỡng đỡ của Đường Vũ Nhu vài chiêu, sau đó, khí tức trên người trở nên có chút không ổn định.
 
Đường Vũ Nhu cũng không nể nang, tranh thủ một sai lầm nhỏ của Vệ Trạch, liên tục ra tay.
 
Vệ Trạch vốn dĩ đã rất mệt mỏi, lúc này đương nhiên càng không thể chống đỡ nổi, đành phải chịu thua.
 
Sau khi nhìn thấy Vệ Trạch thất bại, Hàn Phong cũng chỉ khẽ lắc đầu, Vệ Trạch thực lực không yếu, nếu như đổi thành một nhân giai cửu phẩm võ giả bình thường, cho dù Vệ Trạch chỉ có nhân giai bát phẩm, vẫn có cơ hội giành chiến thắng, chỉ có điều Đường Vũ Nhu không phải người thường, tinh anh đệ tử do Băng Tuyết Các bồi dưỡng ra đương nhiên phải có năng lực đặc biệt.
 
Nhưng trận đấu tiếp theo không có gì để nghĩ.
 
Liệt Kinh Vân, Lý Ngọc và Lý Dịch Phi liên tiếp đánh bại đối thủ, tấn cấp thành công. Nhiếp Ngôn vẫn không để mất danh tiếng cuồng đao của mình, đối diện với một đối thủ nhân giai bát phẩm, Nhiếp Ngôn chỉ đưa nhẹ một đao, đã khiến đối phương không sao chống đỡ nổi, xin thua ngay lập tức.
 
Tiếp sau đó là trận chiến giữa Hàn Phong và Doãn Băng Nhi mà mọi người quan tâm nhất.
 
Cuối cùng cũng đến lượt mình, Hàn Phong từ từ đứng dậy, ngước nhìn lên đài mặt không hề có chút biểu tình. Trải qua bao nhiêu ngày thi đấu, những đệ tử khác của Huyền Thiên Tông cũng đã bảy tám phần hiểu được thực lực của Hàn Phong nên rất tự tin vào hắn, thi nhau cổ vũ, hi vọng Hàn Phong có thể đánh bại Doãn Băng Hinh, khiến cô gái vừa cao ngạo vừa độc ác đó nếm mùi thất bại.
 
Trong đó, tiểu nha đầu Lâm Phi Vân là hét to nhất:
 
- Sư huynh, huynh phải cố lên đấy, thay muội dạy dỗ cô gái đáng ghét đó.
 
Nghe vậy, Hàn Phong chỉ khẽ gật đầu, cười nói:
 
- Yên tâm đi, sư huynh đã làm muội thất vọng bao giờ chưa?
 
Lâm Phi Vân nghe Hàn Phong nói vậy, hai mắt sáng rực, mặt cũng giãn ra phần nào.
 
Trên võ đài, Doãn Băng Hinh sớm đã nhanh chân đứng trên đó, thấy Hàn Phong bước lên, Doãn Băng Hinh không hề khách khí vung thanh trường kiếm trong tay, chỉ thẳng vào Hàn Phong, cười lạnh nói:
 
- Không nhìn ra ngươi cũng có vài phần bản lĩnh, có thể vào được tận vòng bảy, đúng là trước đây ta đã có chút sai lầm.
 
- Sai lầm của cô không chỉ từng ấy đâu.
 
Hàn Phong lạnh lùng nhìn Doãn Băng Hinh, nói.
 
Thấy Hàn Phong thái độ vậy, Doãn Băng Hinh khó chịu bĩu bĩu môi, nói:
 
- Hi vọng lát nữa người vẫn đủ sức nói ra câu đó.
 
Hàn Phong cười nhẹ, không trả lời.
 
Trận chiến vẫn chưa bắt đầu nhưng những người ngồi dưới đã ngửi thấy mùi thuốc súng nồng đậm.
 
Trác Minh đang ngồi trên vị trí chủ trì, nhìn hai kẻ trên bục, chân mày cũng phải nhíu lại.
 
Thượng Quan Vô Ngã bên cạnh thấy vậy, ha ha cười nói:
 
- Hình như hai kẻ đang đứng trên võ đài có mâu thuẫn với nhau. Tuyển thủ tên Hàn Phong đấu khí tu vi cũng không tệ, cốc chủ không lo lắng sao?
 
Nghe vậy, Trác Minh chỉ cười nhạt, nói:
 
- Mâu thuẫn giữa bọn tiểu bối ấy mà, để cho chúng tự giải quyết. Chúng ta chỉ nên đứng nhìn thôi.
 
Nhưng, trong lòng Trác Minh lại đang có một suy nghĩ khác, hắn sớm đã nhận ra vấn đề trên người Hàn Phong, mặc dù không thể phán đoán thực lực thật sự nhưng với con mắt của một thiên giai cường giả, hắn có thể nhận thấy một luồng khí tức lúc có lúc không trên người Hàn Phong, so với Doãn Băng Hinh mà nói, thậm chí còn mạnh hơn vài phần, nhưng hắn lại không lên tiếng nhắc nhở.
 
Đại hội cử hành đến ngày hôm nay, Thiên Thánh Cốc ngoài Doãn Băng Hinh ra những đệ tử tham gia khác sớm đã bị đào thải.
 
Với số điểm trước mắt, trừ phi Doãn Băng Hinh giành được quán quân, mới có thẻ giúp Thiên Thánh Cốc lọt vào top ba.
 
Nhưng, rõ ràng phía trước vẫn còn Đường Vũ Nhu, Lý Ngọc những tuyển thủ không hề yếu, nên Trác Minh biết lần này Thiên Thánh Cốc muốn vào được top ba là chuyện không thể.
 
Vậy thì cứ mặc kệ cho Doãn Băng Hinh và Hàn Phong thi đấu một trận, tiện thể mượn tay Hàn Phong
 
kiềm chế ngạo khí trên người Doãn Băng Hinh.
 
Doãn Băng Hinh không biết ý tưởng của cốc chủ, sau khi tuyên bố trận đấu bắt đầu, sớm đã đâm ra một kiếm.
 
- Hàn Phong, hôm nay ta sẽ thay mặt sư tỷ dạy dỗ ngươi.
 
Keng!
 
Doãn Băng Hinh hét lên một tiếng, trường kiếm trong tay vung nhẹ, rung lên khe khẽ.
 
Bộ y bào trắng tuyết dù không có gió nhưng vẫn tự động uốn lượn mềm mại.
 
Vì đã phần nào hiểu được thực lực Hàn Phong nên ngay từ khi bắt đầu Doãn Băng Hinh đã không có ý định nể nang, chân hơi dịch chuyển, cả thân người bay lên như mộng như huyễn, hướng về phía Hàn Phong.
 
Điệp ảnh thiên huyễn!
 
Phía dưới có người thý Doãn Băng Hinh vừa lên đã dùng đến điệp ảnh thiên huyễn, nhất thời cũng sáng mắt. Họ vẫn còn nhớ rất rõ, mấy ngay trước lúc Hàn Phong đấu với Châu Di, Châu Di cũng dùng điệp ảnh thiên huyễn ngay từ khi bắt đầu.
 
Lúc đó, Hàn Phong đã hóa giải chiêu thức này một cách rất dễ dàng.
 
Nhưng điệp ảnh thiên huyễn mà Doãn Băng Hinh thể hiện bên trong đậm mùi coi thường.
 
Thấy Doãn Băng Hinh lại dùng điệp ảnh thiên huyễn, Hàn Phong mắt ánh lên một tia dị sắc, khóe miệng hơi nhếch lên, cười lạnh nói:
 
- Cô gái này đúng là hiếu thắng!
 
Thì ra điệp ảnh thiên huyễn mà Doãn Băng Hinh dùng tinh diệu hơn của Châu Di, chỉ có điều với Hàn Phong mà nói, không quá khác biệt.
 
Không phải điệp ảnh thiên huyễn uy lực không lớn, chỉ có điều bản thân nó hợp với địa giai võ giả trở lên hơn, với những đệ tử đấu khí mới ở nhân giai như Doãn Băng Hinh, điệp ảnh thiên huyễn sử dụng chỉ là bản giản hóa, đương nhiên Hàn Phong chỉ nhìn quá đã có thể phá giải.
 

Ngạo Thị Thiên Địa - Chương #163


Báo Lỗi Truyện
Chương 163/541