Chương 144: Luận võ.



Tuyển thủ lần lượt được gọi lên đài, tổng cộng có hai mươi cái nên có thể đồng thời tiến hành hai mươi trận thi đấu.
 
Bên phía Huyền Thiên Tông, trừ Hàn Phong và đại sư huynh, mọi người đều sẽ tiến hành thi đấu ngày hôm nay.
 
Mạnh Hùng may mắn lây được số mười, nên ngay từ đầu đã đến phiên hắn lên đài thi đấu.
 
Huyền Thiên Tông thấy Mạnh Hùng lên đài, đều cổ vũ ầm ầm.
 
Rất nhanh, mọi người liền đi theo Mạnh Hùng tới lôi đài số mười.
 
Khi mi người đi tới, đối thủ của Mạnh Hùng sớm đã xuất hiện trên lôi đài.
 
Phí Lão đảo mắt nhìn tên đệ tử trên đài kia, lập tức nói:
 
- Hài tử kia thực lực không kém, tu vi đấu khí nhân giai tam phẩm, bất quá lấy thực lực của Mạnh Hùng, tự nhiên không có gì đáng lo.
 
Mọi người nghe được Phí Lão nói xong, cũng mới yên lòng.
 
Lúc này Mạnh Hùng đã đi tới trên đài, song phương đầu tiên là thông báo danh tính, rồi người phụ trách ra hiệu, bắt đầu thi đấu.
 
Quả nhiên như Phí Lão nói, đối thủ của Mạnh Hùng chỉ có nhân giai tam phẩm, hai người quá chiêu vài lần, người nọ hiển nhiên đã cảm thấy có chút khó khăn.
 
Xem tới đây, mọi người đều không ngừng hoan hô, Hàn Phong thấy thế cũng thở phào nhẹ nhõm, đây chính là trận đầu của Huyền Thiên Tông, nếu như để thua sẽ khiến mọi người chịu đả kích nghiêm trọng.
 
May là Mạnh Hùng không phụ sự mong đợi của mọi người không phụ sự mong đợi của mọi người, lại qua mấy chiêu, tên đệ tử nhân giai tam phẩm đã bị hắn làm cho sắc mặt có chút trắng bệch, hiển nhiên là đối với công kích như cuồng phong bạo vũ, đấu khí đã vô pháp chống đỡ.
 
Hàn Phong thấy thế, cũng hơi lắc đầu, Mạnh Hùng tu luyện Phách Viêm Chiến Thiên Quyết thập phần bá đạo. Một khi được hắn thi triển ra, thì càng đánh càng hăng, nên thắng bại đã không đáng lo ngại.
 
Đi tới dưới lôi đài, Mạnh Hùng không khỏi nhếch miệng cười cười.
 
Bên dưới chỉ còn lại Đoạn Nhạc, bất quá còn một lúc nữa mới bắt đầu, Lâm Nguyệt cũng nhân lúc rảnh rỗi, để mọi người tỉ mỉ quan sát các tuyển thủ khác trên lôi đài.
 
Không đợi Lâm Nguyệt nói, Hàn Phong sớm đã chú ý xung quanh, chỉ là lúc này tựa hồ không có tuyển thủ nào đáng để hắn chú ý tới cả.
 
Những người lên đài trong vòng thứ nhất này, thực lực mạnh nhất ngoài Mạnh Hùng, cũng chỉ là một tuyển thủ nhân giai ngũ phẩm, còn lại đều là nhân giai nhị phẩm.
 
Sau đó lại mấy trận đấu kết thúc, vẫn chưa tới lượt Đoạn Nhạc lên đài.
 
Bất quá, cũng có một người làm Hàn Phong chú ý.
 
Người này cũng có duyên với Hàn Phong, đã từng phát sinh xung đột không nhỏ với hắn, không phải ai khác chính là Thiên Thánh Cốc Doãn Băng Hinh.
 
Đối thủ của Doãn Băng Hinh hiển nhiên cũng thập phần sợ hãi uy danh của Thiên Thánh Cốc, càng biết Doãn Băng Hinh chính là đệ tử cực mạnh trong Thiên Thánh Cốc, nên vừa lên đài liền đã tránh né, không dám đối kháng chính diện với nàng.
 
Những người khác trong Huyền Thiên Tông cũng phát hiện Doãn Băng Hinh, đều hướng mắt nhìn lại.
 
Lúc này, hiển nhiên Doãn Băng Hinh thập phần tức giận đối thủ trước mắt, khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng, không khỏi nhíu mày lại, chợt hừ lạnh một tiếng rồi thân hình khẽ động.
 
Chớp mắt liền tới trước mặt đối thủ, không thèm để ý tới vẻ kinh ngạc của đối phương, một cỗ đấu khí sắc bén từ lòng bàn tay nàng bắn ra.
 
Đối thủ của Doãn Băng Hinh kỳ thực thực lực cũng khá, tu vi nhân giai tứ phẩm, dùng thực lực của hắn, vận khí tốt chút là có thể tiến nhập vòng thứ ba.
 
Đáng tiếc, vừa mới vòng thứ nhất đã gặp phải ứng cử viên cho vị trí quán quân là Doãn Băng Hinh, cộng thêm đã sớm sợ hãi thực lực của đối phương, nên lúc này bị một chưởng của Doãn Băng Hinh đánh rơi.
 
Thấy vậy, Mạnh Hùng không khỏi nói:
 
- Tên kia thật vô dụng, dĩ nhiên ngay cả dũng khí giao thủ với nha đầu kia cũng không có, thực sự làm mất mặt nam nhân chúng ta.
 
Hàn Phong nhìn Doãn Băng Hinh giữa sân, lắc đầu nói rằng:
 
- Doãn Băng Hinh này thực lực rất mạnh, hơn nữa công thêm lúc trước bị ủy khuất trong tông môn chúng ta. Do đó nếu gặp phải nàng, tất muốn giết người hả giận, nên nếu các ngươi không địch lại, tốt nhất lập tức chịu thua, tránh cho đối phương cơ hội hạ sát thủ.
 
Nghe được Hàn Phong nói như thế, Mạnh Hùng còn muốn phản bác vài câu, nhưng lại bị Hàn Phong trừng mắt, trầm giọng nói:
 
- Lẽ nào ngươi đã quên, lần đó cùng nàng giao thủ, nếu không nhờ Phí Lão xuất thủ kịp thời, ngươi sao có thể hoàn toàn không hao tổn gì đứng ở đây được.
 
Nghe Hàn Phong răn dạy như vậy, lúc này Mạnh Hùng mới nhớ tới tình hình lúc trước, không khỏi chán nản gật đầu.
 
Đại sư huynh Diệp Phàm liếc mắt nhìn Doãn Băng Hinh, lên tiếng hỏi:
 
- Hàn sư đệ, nếu ngươi gặp phải nàng, có nắm chắc thắng được nàng hay không?
 
Thực lực chân chánh của Hàn Phong, trong tông không mấy người biết được.
 
Mọi người hiểu tính cách của Mạnh Hùng, biết hắn sẽ không nói dối, cộng thêm tông chủ tự mình lên tiếng, mọi người cũng không có ý kiến.
 
Lúc này vài tên đệ tử nhìn thấy Mạnh Hùng bị Hàn Phong răn dạy, dĩ nhiên không chút nổi nóng, cũng vô cùng kinh ngạc.
 
Cũng chính vì thế, Diệp Phàm mới nhịn không được hỏi Hàn Phong, kỳ thực trong lòng hắn cũng rất muốn biết, sư đệ hai năm không gặp, rốt cuộc có năng lực ra sao.
 
Đối với nghi hoặc trong lòng bọn họ, Hàn Phong đã sớm phát hiện, nguyên bản không muốn để ý, nhưng hiển nhiên nếu không nói gì, tất sẽ ảnh hưởng tới tâm lý thi đấu của mọi người.
 
Thấy các đệ tử khác đều nhìn mình, vì vậy Hàn Phong không thể làm gì khác hơn là mở miệng nói:
 
- Nàng không phải đối thủ của ta!
 
Nghe được câu này của Hàn Phong, mọi người đều hít một hơi thật sâu.
 
Thực lực của Doãn Băng Hinh là nhân giai cửu phẩm võ giả, còn là đệ tử đắc ý của Thiên Thánh Cốc, trên người có vô số cao giai vũ kỹ.
 
Thực lực như vậy đặt ở đâu cũng đều được coi trọng.
 
Nhưng vừa rồi Hàn Phong nói ra một câu, tựa hồ hoàn toàn không đem nàng để trong mắt.
 
Nếu như Hàn Phong không phải quá mức cuồng vọng, thì chính là thực lực của hắn cũng đã là nhân giai cửu phẩm, thậm chí nhân giai đỉnh phong!
 
Diệp Phàm cũng một vài đệ tử khác, lúc này vẻ mặt kinh ngạc nhìn Hàn Phong, ngược lại hắn tỏ vẻ đạm mạc.
 
- Hàn sư đệ, lẽ nào đấu khí của ngươi đã đạt tới nhân giai đỉnh phong?
 
Diệp Phàm phát hiện mình nói có chút ngắc ngứ, hiển nhiên hắn cũng hiểu rõ và lựa chọn tin tưởng Hàn Phong.
 
Nhân giai đỉnh phong?
 
Nghe được Diệp Phàm hỏi, Hàn Phong mỉm cười, nói:
 
- Xem như thế đi!
 
Diệp Phàm vừa nghe, có chút mơ hồ, cái gì gọi là xem như thế đi?
 
Bất quá Hàn Phong cũng không hề giải thích, lại chốc lát qua đi, đã đến lượt Đoạn Nhạc lê đài.
 
Bình thường Mạnh Hùng cùng Đoạn Nhạc quan hệ tốt nhất, lúc này thấy Đoạn Nhạc có chút khẩn trương, không khỏi vỗ vai hắn, nói:
 
- Nỗ lực lên, phải tin tưởng chính mình, mặc dù thua, chúng ta cũng không trách ngươi đâu.
 
Lâm Phỉ Vân nghe được Mạnh Hùng nói như thế, không khỏi tức giận nói:
 
- Há có ai cổ vũ như vậy?
 
Nói xong, không để ý tới biểu tình xấu hổ của Mạnh Hùng, quay đầu nói với Đoạn Nhạc:
 
- Đoạn sư huynh, nỗ lực lên, đem đối thủ đánh cho hoa rơi nước chảy.
 
Nói xong, Lâm Phỉ Vân vẫn còn dương dương tự đắc giơ quả đấm nhỏ lên.
 
Được mọi người cổ vũ, Đoạn Nhạc cũng cảm thấy tin tưởng, sải bước đi lên lôi đài.
 
Bất quá khi mọi người nhìn thấy đối thủ của Đoạn Nhạc cũng đành thở dài.
 
Hàn Phong trông thấy đối thủ của Đoạn Nhạc cũng hơi lắc đầu, không ngờ là đệ tử của Liệt Diễm Các.
 
Một thân y phục màu hồng, cùng tiêu ký ở ngực đã chứng minh thân phận của đối phương.
 
Người này là Liệt Diễm Các Viêm Khải, trong đám đệ tử dự thi xếp thứ ba, nghe nói đấu khí đã tiến nhập nhân giai thất phẩm.
 
Thực lực như vậy, vượt xa khả năng đối kháng của Đoạn Nhạc.
 

Ngạo Thị Thiên Địa - Chương #144


Báo Lỗi Truyện
Chương 144/541