Chương 138: Bích Linh Cổ Mộc!



Hàn Phong đã sớm tới đó, bên cạnh còn có Tiêu Linh và Lâm Phỉ Vân đi cùng, về phần những người khác dù cũng có hứng thú với giao dịch hội, nhưng so với việc có thể cùng hai đại thiên giai cường giả luận bàn, hiển nhiên là không bằng.
 
Vả lại, tuy rằng trong hai năm qua Huyền Thiên Tông dựa vào Lão Dược Si nuôi trồng Tử La Thảo, đổi được lượng lớn kim tệ, nhưng đệ tử trong tông cũng không dư dả, nên không có vật phẩm gì quý trọng.
 
Vì vậy, bọn họ liền tập trung trong tiểu viện, tiếp thu giáo dục của hai người Bố Lôi Địch.
 
Ngày hôm qua, Hàn Phong cũng từ trong miệng hai người Bố Lôi Địch và Phí Lão biết được, trải qua mấy ngày này huấn luyện, thực lực tám gã đệ tử mặc dù không có đề thăng quá lớn, nhưng đối với vận dụng đấu khí và một ít vũ kỹ cũng có tiến bộ rất lớn. Tin tưởng trên đại tất sẽ có biểu hiện không kém.
 
Về phần hai người Tiêu Linh và Lâm Phỉ Vân thì Tiêu Linh tất nhiên là không cần phải nói, thực lực bản thân chính là nhân giai lục phẩm, vũ kỹ do nàng nắm giữ đều là cao giai từ hoàng thất Thiên Nguyệt đế quốc, cộng thêm lúc trên biển cũng thường nhìn hai người Phí Lão luận bàn, đối với vận dụng đấu khí cũng vượt xa người khác.
 
Còn Lâm Phỉ Vân lần này đi theo cũng không phải để tham gia thi đấu, chỉ là để nàng được kiến thức thêm mà thôi, vì vậy Hàn Phong cũng không quá mức nghiêm khắc với nàng.
 
Nghe nói hôm nay có chuyện náo nhiệt, nên nàng đã sớm quấn lấy Hàn Phong đòi đi theo.
 
Địa điểm giao dịch đại hội là một chỗ trống trải, khoảng sáu bảy trăm người tụ tập cũng không sợ chen chúc.
 
Thiên Thánh Cốc cũng vì giữ gìn trật tự giao dịch đại hội, nên phái ra gần trăm đệ tử duy trì an ninh xung quanh.
 
Lúc này bên trong đã thiết lập không ít bàn đá.
 
Trên những bàn đá này cũng bày đủ loại vật phẩm nhiều màu sắc, đoàn người xung quanh đi lại nhộn nhịp, khí thế lớn như vậy khiến Lâm Phỉ Vân không khỏi có chút níu lưỡi, bất quá phần lớn là hưng phấn.
 
Về phần Hàn Phong, so với những việc này, hắn càng thêm hứng thú những vật phẩm.
 
Vì vậy, Hàn Phong dẫn theo hai nàng đi thẳng đến trong đám người, đương nhiên, lấy dung mạo của hai nàng Tiêu Linh và Lâm Phỉ Vân cũng dẫn tới ánh mắt của rất nhiều người xung quanh.
 
Bất quá vì chuyện với Minh Hà Tông hôm trước nên phần lớn mọi người đều nhận ra thân phận của hai nàng, nên tự nhiên biết ba người thuộc về nhị lưu tông môn Huyền Thiên Tông.
 
Có một thiên giai cường giả đi theo bảo hộ, mọi người tự nhiên cũng không dám vô lễ như Minh Hà Tông. Huống chi lúc này đủ loại vật phẩm trân quý hấp dẫn cũng phân tán lực chú ý của bọn họ.
 
Cảm nhận được xung quanh tiếng động lớn, Tiêu Linh và Lâm Phỉ Vân cũng bị gợi lên hăng hái, hai nàng nắm tay nhau đi trước mặt Hàn Phong, tùy ý liếc mắt nhìn đủ loại vật phẩm xung quanh, trong đó không thiếu một ít vật phẩm tinh mỹ hấp dẫn con mắt của hai nàng.
 
Cũng may nơi này coi như rộng rãi, Hàn Phong cũng không lo lắng hai nàng sẽ bị kẻ chiếm được tiện nghi.
 
Vì vậy, ánh mắt của hắn cũng không ngừng đảo qua các vật phẩm xung quanh, nhưng trong lòng càng thêm kinh ngạc.
 
Hắn phát hiện một ít vật phẩm nơi này, tuy rằng không có nhiều đồ hiếm thấy, nhưng chủng loại cũng thập phần đa dạng, có lẽ là vì nguyên nhân hạn chế, Hàn Phong bình thường cũng khó có thể nhìn thấy.
 
Trong lòng kinh ngạc một phen, Hàn Phong bắt đầu tỉ mỉ tìm kiếm, muốn xem có thể tìm được vật phẩm giá trị gì không.
 
Cùng Tiêu Linh đi cả nửa ngày, Hàn Phong không khỏi hơi chút thất vọng.
 
Một đường đi tới, hắn cũng gặp một vài vật phẩm hiếm thấy, chỉ là đối với hắn cũng không có hấp dẫn gì.
 
Trông thấy nhiều người đang khí thế ngất trời cò kè mặc cả, Hàn Phong không khỏi có chút buồn bực.
 
Bất đắc dĩ thở dài, Hàn Phong tuy vẫn không ngừng quét mắt qua đống vật phẩm, nhưng đã mất đi hứng thú lúc trước.
 
Qua một lúc lâu, Lâm Phỉ Vân đang đi phía trước, đột nhiên quay đầu lại, nũng nịu nói với Hàn Phong:
 
- Sư huynh, ngươi mau tới đây xem này!
 
Nghe vậy, Hàn Phong không khỏi ngẩn ra, chợt có chút nghi hoặc nhìn về phía bàn đá trước người Lâm Phỉ Vân, trên đó đang bày một vài món đồ cổ quái.
 
Trong lòng hơi nghi hoặc, Hàn Phong bước tới chỗ của hai nàng.
 
Đi tới bên cạnh hai người, con mắt Hàn Phong nhìn lên trên bãi đá, chỉ thấy đằng sau là một thiếu niên mặc y phục màu xám, đang ngồi ngay ngắn, ánh mắt đạm mạc, cũng không để ý tới người xung quanh lui tới.
 
Hàn Phong tỉ mỉ đánh giá thiếu niên này, phát hiện khí tức của hắn cũng không quá mạnh, nhưng lại cảm thấy còn có có một loại khí tức kỳ lạ, quái dị vô cùng.
 
Bất quá, hắn cũng không có cẩn thận tra xét, ánh mắt từ trên người thiếu niên nọ chuyển sang đám vật phẩm trên bãi đá.
 
Theo ánh mắt quét qua, trong lòng Hàn Phong càng thêm kinh ngạc, trên bàn đá này bày bán không ít tài liệu trên người ma thú, mà những thứ này Hàn Phong đại khái nhận biết được, trong đó có một vài địa giai ma thú tương đối hiếm thấy, không ngờ thiếu niên này dĩ nhiên xuất ra nhiều như vậy.
 
Thấy Hàn Phong trở lại, Lâm Phỉ Vân kéo ống tay áo của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy ngây thơ nói:
 
- Sư huynh, hạt châu này thật đẹp a! Ta rất thích nó, chỉ là sư phụ không kể với ta về giao dịch đại hội này, hại người ta không có chuẩn bị đồ vật trao đổi.
 
Nghe vậy, Hàn Phong không khỏi vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Lâm Phỉ Vân, rồi nhìn về hạt châu mà nàng nói.
 
Vừa nhìn xuống, Hàn Phong cũng ngạc nhiên mỉm cười.
 
Hạt châu đẹp đẽ mà Lâm Phỉ Vân nói thì ra là nội hạch của một con nhân giai ma thú Thôn Thiên Thú.
 
Loài Thôn Thiên Thú này khá kỳ lạ, toàn thân không có bất kỳ xương cốt nào, có thể tùy ý thay đổi hình dạng, bản thân không có năng lực công kích nào, nhưng khả năng ngụy trang và phòng ngự là rất tốt. Mà tất cả năng lượng của nó đều là từ hạt thôn thiên châu phát ra quang mang tựa như thủy tinh này.
 
Thôn thiên châu đối với Thôn Thiên Thú mà nói là nơi phát ra năng lượng, nhưng đối với nhân loại thì không có tác dụng gì lớn.
 
Chỉ có những tiểu cô nương giống như Lâm Phỉ Vân mới thích nó, chỉ cần chế tác giống kiểu đồ chơi thì nó cũng không phải là đồ vật không có giá trị.
 
Quay đầu nhìn vẻ mặt có chút thèm khát của Lâm Phỉ Vân, Hàn Phong không khỏi buồn cười nói:
 
- Quỷ nha đầu ngươi, muốn nói cứ việc nói thẳng, còn muốn cùng sư huynh bày đặt cái gì, hạt châu này cũng không phải đồ vật gì lớn, lát nữa ta liền đổi nó cho ngươi.
 
- Sư huynh, ngươi nói thật chứ? Không được gạt ta, nếu không ta sẽ không để ý tới ngươi.
 
Lâm Phỉ Vân nghe được Hàn Phong nói như thế, hai mắt không khỏi sáng ngời, nói.
 
Tựa hồ lo lắng Hàn Phong đổi ý, nàng lại nói thêm:
 
- Không chỉ mình ta không để ý tới ngươi, mà ta còn bảo cả Linh nhi tỷ tỷ, Ngọc nhi tỷ tỷ cũng không để ý tới ngươi nữa.
 
Nói xong, vẫn còn dương dương tự đắc, ra vẻ đã đạt được gian kế.
 
Thấy bộ dáng này của Lâm Phỉ Vân, Hàn Phong mới biết tiểu nha đầu này ra vẻ lừa mình.
 
Bất đắc dĩ lắc đầu, Hàn Phong vẫn đang di động ánh mắt bỗng nhiên ngưng trọng, chăm chú nhìn vào một vật phẩm trên bàn đá.
 
Hấp dẫn ánh mắt của Hàn Phong là một vật phẩm cổ quái, dài nửa thước, màu bích lục, mơ hồ còn có đường vân điêu khắc ở bên ngoài như một con lục xà.
 
- Đây là…
 
Hàn Phong ngẩn ra, chợt trong lòng chấn động.
 
Bích Linh Cổ Mộc!
 
Không ngờ dĩ nhiên may mắn gặp được nó ở đây.
 
Bích Linh Cổ Mộc là vật cực kỳ hiếm có, Hàn Phong nhìn đường vân trên mình nó, hiển nhiên phẩm chất thập phần thuần khiết. Một cây linh vật, không ngờ lại xuất hiện ở chỗ này, thật khiến Hàn Phong kinh ngạc không thôi.
 

Ngạo Thị Thiên Địa - Chương #138


Báo Lỗi Truyện
Chương 138/541