Chương 88: Tìm ra gian tế.


Phía dưới vẫn không có ai lên tiếng, mỗi người đều hai mắt nhìn nhau. Sở đại quan nhân giống như đang đơn phương làm việc vậy!
"Sau đây ta sẽ gọi ra vài cái tên, mời người có tên tiến lên phía trước một bước." Sở Dương hiển nhiên cũng không thèm để ý bởi chuyện này vốn đã nằm trong dự đoán của hắn.
Sở Dương tiện tay cầm lấy đống hồ sơ, gọi to: "Lưu Tổ Quang."
Ở phía dưới đài, một trung niên hán tử độc nhãn tỏ vẻ bất đắc dĩ lên tiếng, sau đó mới bước một bước đi lên phía trước.
"Lưu Tổ Quang, Vũ sư tam phẩm, người Uyển Nam, ba năm trước cùng cừu nhân giao thủ, do đó bị phế mất một mắt. Cừu nhân chính là Du hiệp Bình Võ Ứng, huyện Thanh Tuyền - Đại Triệu đúng không?"
Lưu Tổ Quang chậm rãi gật đầu: "Sở đại nhân, sự tình này mọi người đều biết." Ngụ ý chính là ngươi có nói những thứ này cũng vô dụng.
"Mời lên trước một bước." Sở Dương tiến lên hai bước, đưa tay đặt lên uyển mạch của Lưu Tổ Quang, đồng thời ngầm vận khởi Minh Linh Thuật và Cửu Trọng Thiên thần công lên tay mình.
Lưu Tổ Quang nhanh chóng rụt cổ tay lại, nhãn thần bất chợt trở nên lạnh lẽo giống như hai thanh hàn kiếm.
"Công phu sở trường của ngươi là ám khí. Ngươi là đệ tử ngoại gia của Uyển Nam Tôn gia vốn dương danh về cách sử dụng ám khí. Ám khí của Tôn gia có một điểm đặc biệt, đó chính là trái nhẹ phải nặng, trái ba phải bảy, phối hợp cùng độc môn tâm pháp Thoát Thủ Hồi Toàn mà xuất ra, có phải thế không?"
"Không sai. Sở đại nhân quả nhiên cao minh." Lưu Tổ Quang không biết là đang thực lòng khen tặng hay châm chọc, bất quá trong lòng hắn thì lại giật mình đánh thót. Chuyện này quan hệ tới võ học của Tôn gia, có thể nói là tuyệt mật, vậy mà người này chỉ ngồi một chỗ mà lại có thể một hơi nói ra vanh vách.
"Chỉ có điều, thủ pháp ám khí của Tôn gia tuy cao minh nhưng việc sử dụng vũ khí trái nhẹ phải nặng lại gây ra một hạn chế, đó chính là Tôn gia đệ tử mỗi người đều có một thói quen bất di bất dịch khi đối địch. Khi đó, mắt phải của họ thường có thói quen nheo lại hoặc là trực tiếp nhắm luôn lại. Nói cách khác là họ chỉ dùng mắt trái để nhắm vào vị trí của địch nhân. Cũng vì đó mà mắt trái của đệ tử Tôn gia là điểm trọng yếu nhất trên cơ thể họ. Bởi nếu không có mắt trái thì ám khí của bọn họ căn bản chỉ là phế vật. Trái nhẹ phải nặng tuy làm cho địch nhân khó lòng phòng bị nhưng vì vậy mà cũng có yêu cầu cực cao đối với bản thân. Lưu Tổ Quang ngươi bị địch nhân đánh mù mắt, lại chính là mắt trái yếu mệnh, nhưng thủ pháp ám khí của ngươi vẫn là trái ba phải bảy rất tinh thuần. Đây là vì sao?"
Những lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đang ngồi đấy đều biến sắc. Bọn họ đều minh bạch ý tứ trong lời của Sở Dương.
Lưu Tổ Quang biến sắc nói: "Chính vì mắt trái bị phế, nên Tố Quang mới khắc khổ tu luyện mắt phải để thay thế cho mắt trái. Sở đại nhân, chẳng lẽ ngươi thất bại một lần liền không thể lại đứng lên sao?"
Sở Dương không để ý tới lời giải thích của hắn, âm lãnh nói: "Nhưng vừa rồi ta dò xét kinh mạch của ngươi, liền phát kinh mạch ở hai mắt ngươi đều hoàn hảo không tổn thương chút nào, ngươi mất đi mắt trái nhưng kinh mạch lại không có vấn đề gì. Mọi người đều biết bất kể là bị đao kiếm hay quyền cước gây thương tích thì thương tổn của kinh mạch phát ra bên ngoài đều là hình quạt kéo dài. Nếu thương thế nghiêm trọng hơn thì tất cả kinh mạch của ngươi đều bị tàn phá tới mức biến dạng."
"Trong khi đó, ngươi mất đi mắt trái mà kinh mạch xung quanh vùng mắt lại hoàn toàn không có chút tổn hao gì. Mới vừa nãy ngươi nói rằng chính mình đã bị Bình Võ Ứng dùng một quyền đánh vào mắt, dẫn tới con mắt bị phế. Hắc hắc…, Lưu Tổ Quang, cừu nhân của ngươi đối với ngươi thật đúng là yêu quý a, chỉ làm ngươi mù mắt chứ không hề đả động hay phá hủy dù chỉ là một chút kinh mạch. Một người với tu vi Vũ sư như Bình Võ Ứng vậy mà lại có được năng lực điều khiển chuẩn xác như vậy, quả nhiên là làm cho người ta bội phục. Thành đại nhân của chúng ta dù đạt tới tu vi Đao Tôn mà chuyện khống chế tinh chuẩn như vậy cũng… Lưu Tổ Quang, ngươi lại hỏi Thành đại nhân xem hắn có thể làm được hay không?"
Sở Dương cười lạnh nói: "Hoàng cung đại nội đều có ngự y, mà đại phu của Bố Thiên Các chúng ta cũng ngay ở đây, bất cứ ai trong số bọn họ cũng đều có thể kiểm tra rõ ràng cho ngươi. Lưu Tổ Quang, ngươi còn lời nào muốn nói không?"
Sở Dương nói tới đây thì Thành Tử Ngang cùng Trấn Vũ Đồng ngồi trên đài liền đại biến sắc mặt.
Những lời Sở Dương nói đều là đạo lý căn bản của những tổn thương do võ đạo, mỗi một câu đều là lời nói thật, bọn hắn há lại không biết? Đem con mắt của một người phế bỏ nhưng lại không làm tổn hại kinh mạch, thương thế như vậy thì đừng nói là một vị Vũ Sư, cho dù có là Đao Tôn Thành Tử Ngang cũng tuyệt đối không có năng lực này, thậm chí kể cả Đao Hoàng cũng không làm được. Có thể làm được chuyện này thì tu vi tối thiểu cũng phải đạt tới cấp độ Võ Quân.
Thương thế của Lưu Tổ Quang nếu thật đúng như lời Sở Dương nói, như vậy chỉ có một khả năng duy nhất: Lưu Tổ Quang chính là gian tế và thương thế kia là do cố ý gây nên. Ngoại trừ giải thích như thế thì không còn lý do nào khác.
Lưu Tổ Quang lui ra phía sau một bước, trên mặt không còn một tia huyết sắc nào. Phía bên cạnh Sở Dương, vị đại phu của Bổ Thiên Các đã đứng lên, đang hướng về phía hắn mà đi tới.
Lưu Tổ Quang trên mặt hiện ra thần sắc tuyệt vọng, đột nhiên cười ha ha: "Đúng vậy, tiểu oa nhi, ngươi rất lợi hại. Không thể tưởng tượng được Lưu Tiếu Thành ta tự hủy hoại bản thân, một mực tới đây nằm vùng lại dễ dàng bị ngươi nhìn ra. Không tệ, gia gia chính là Lưu Tiếu Thành. Lưu Tổ Quang kia đã sớm chết dưới tay thủ hạ của gia gia rồi. Ha ha, tuy ngươi vạch trần được thân phận của ta, nhưng đừng hòng dựa vào ta mà khai thác chuyện gì."
"Ngươi vì nằm vùng mà không tiếc phế đi một mắt của chính mình, hắc hắc.., dùng khổ nhục kế như vậy đương nhiên sẽ làm cho người khác đồng tình, hơn nữa lại càng không tới xem xét thương thế ở mắt ngươi. Dù sao để nằm vùng chỉ cần phế đi một con mắt, đó cũng không phải là sự tình quá mức đối với ngươi, trong khi đó ngươi lại có thể lợi dụng suy nghĩ này khiến người ta lầm tưởng."
Sở Dương cười lạnh nói: "Nhưng ngươi thật không ngờ tới, ở trước mặt ta thì bất luận cái gì nhầm lẫn đều không tồn tại."
Lưu Tiếu Thành cười lạnh: "Vậy thì như thế nào? Bất quá chỉ là chết một lần mà thôi."
Thành Tử Ngang trên mặt xẹt qua một trận hồng sắc, tức giận nói: "Lưu Tiếu Thành! Khốn nạn! Như vậy hai lần ám sát tại Thành Dương quận đều là do ngươi để lộ bí mật mới dẫn tới đại sự sắp thành lại bại?"
Lưu Tiếu Thành cười ha ha: "Thịt đưa tới miệng, lý nào không ăn?"
Thành Tử Ngang toàn thân đều phát run. Cử hai người hai lần đi ám sát Đại Triệu chiến tướng thì có một sát thủ trong đó chính là đệ tử của Thành Tử Ngang. Hắn không thể tưởng tượng được tất cả kế hoạch đều đã nằm trong lòng bàn tay của địch nhân, không công đi chịu chết.
Thành Tử Ngang trong lúc nhất thời không khỏi tức giận tới mức cả hai con mắt đều đỏ, đồng thời trong lòng dâng lên cảm giác tự trách. Một tên nội gian ở trong hàng ngũ của mình, vậy mà chính mình bình thường lúc nào cũng rất coi trọng hắn, lại còn đem sinh mạng của chiến hữu cùng đệ tử hai tay dâng lên cạm bẫy của địch nhân.
"Ta giết ngươi." Thành Tử Ngang rống to một tiếng, thân hình phi tới.
"Chậm đã, bắt sống hắn." Trần Vũ Đồng vội vàng hét lớn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Gian tế của địch nhân ngay trước mắt, bắt sống so với giết hắn thì có tác dụng hơn nhiều, ai biết được trong hơn tám mươi người tại đây có còn đồng đảng của hắn nữa hay không?
"Ha ha, Trần Vũ Đồng, ngươi không cần hy vọng hão huyền, Lưu mỗ đã không nghĩ tới việc sống sót rồi." Lưu Tiếu Thành cười lớn rồi đột nhiên thân thể chấn động, con mắt còn lại trợn trắng lên, khóe miệng chảy ra máu đen. Là độc dược, hắn đã sớm đem kịch độc ẩn dấu trong miệng.
"Bịch…!" Thân thể Lưu Tiếu Thành té ngã ra trên đất, co quắp một chút liền không có chút động tĩnh nào nữa.
Thành Tử Ngang nổi giận gầm lên một tiếng, vung cước đá vào thi thể Lưu Tiếu Thành, quát: "Tra xem Lưu Tiếu Thành là người nào? Lão phu muốn tiêu diệt cả nhà, tru di cửu tộc của hắn."
Trong nội tâm Thành Tử Ngang vừa thẹn vừa mắc cỡ. Một gian tế như vậy tồn tại ở dưới mắt hắn trong thời gian dài như thế mà chính hắn lại không biết, hơn nữa còn liên tiếp tổ chức hành động, không ngừng đem tính mạng của huynh đệ mình đưa vào cạm bẫy của địch nhân, thậm chí còn thêm cả tính mạng của đệ tử mà hắn coi trọng nhất.
Hôm nay nếu không phải Sở Dương đem tên này bắt được thì có trời mới biết hắn còn bao nhiêu lần đâm đầu vào cái bẫy mà địch nhân bày ra đây.
Tất cả ánh mắt của mọi người nhìn Sở Dương đều thay đổi. Vị khách khanh ngự tọa tân nhiệm này thật đúng là không đơn giản a, mới nhậm chức có một ngày mà đã bắt được gian tế. Như vậy chẳng khác nào là đã cứu tính mạng của mấy người bọn họ, bởi ai biết được hành động tiếp theo sẽ đến lượt người nào chết chứ? Nói không chừng là tới phiên chính bản thân họ. Với nội gian như vậy thì mặc kệ có là ai đi nữa thì đều chỉ có một con đường là chết mà thôi.
"Chậm đã." Sở Dương trầm giọng quát.
"Sở ngự tọa có gì phân phó?" Thái độ của Thành Tử Ngang đối với Sở Dương lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Chính mình thất trách, mà Sở Dương lại sửa sai cho hắn. Mặc dù đối phương chỉ là một thiếu niên, hơn nữa công lực thấp kém, nhưng hắn lại có sự quan sát nhạy cảm cùng trí tuệ vô cùng cao minh khiến cho người khác không thể không phục.

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #88


Báo Lỗi Truyện
Chương 88/2672