Chương 732: Ngươi đừng phụ bạc con gái của ta nha


Hai bên đều di động chậm rãi về phía đối phương, khí thế ngưng đọng. Cùng sự ác liệt khi cuộc chiến của Vương Tọa bắt đầu thì khác nhau rất lớn.

Nếu không phải trên mặt mọi người đều là sát khí nặng nề, hầu như sẽ làm cho người ta nghĩ là, đây là một đám bằng hữu đã hẹn trước, gặp mặt ở chỗ này.

Mặc Lệ Nhi nắm cánh tay Đổng Vô Thương thật chặc, hai mắt gắt gao nhìn giữa sân, không hề chớp mắt, hô hấp dồn dập.

Đổng Vô Thương có chút kỳ quái nhìn nàng một chút, nha đầu này bị sao vậy? Không phải là luôn dám yêu, luôn to gan lớn mật sao?

Sao hôm nay lại khẩn trương như vậy?

Đổng Vô Thương đối với việc bị một cô gái trẻ ôm lấy cánh tay của mình ở trước mặt công chúng, thì vẫn cảm thấy có chút không tự nhiên. Tránh ra hai cái, lại bị Mặc Lệ Nhi ôm chặc, hơn nữa giống như hoàn toàn không có cảm giác, thì trong lòng cũng có chút không đành lòng, liền không cố tránh ra nữa. Chậm rãi vươn tay, đặt lên mu bàn tay của Mặc Lệ Nhi, nắm chặt an ủi.

Mặc Lệ Nhi còn chưa tỏ vẻ gì, thì bản thân Đổng Vô Thương đã đỏ bừng cả khuôn mặt, rút tay trở về, tim cũng đập mau gấp đôi.

Việc này đối với nam nhân khác mà nói, là động tác rất dễ dàng, nhưng mà Đổng Vô Thương làm ra, cũng có ý nghĩa hoàn toàn khác, trời mới biết, hắn có thể cầm tay một cô gái trẻ ngay trước mặt mọi người, thì phải cố lấy bao nhiêu dũng khí.

Mặc Lệ Nhi kinh ngạc nhìn tay của mình một chút, hình như trên đó vẫn lưu lại nhiệt độ của Đổng Vô Thương, trong lòng không khỏi ấm áp.

Lặng lẽ giương mắt, nhìn một chút Đổng Vô Thương, chỉ thấy hắn to cao vạm vỡ, giống như là một bầu trời vững chắc cho mình, che chắn mọi mưa gió trong cuộc đời vì mình!

Giống như có chỗ dựa vào, cũng không sợ như vậy nữa. Nhịn không được nhẹ nhàng ôm lấy hông hắn, vào giờ khắc này, trong lòng hoàn toàn bĩnh tĩnh. Không còn kinh hoảng lo lắng. Chỉ còn sự chúc phúc cho phụ thân.

Có thể làm được!

Nhất định có thể làm được!

Một tiếng âm um tùm cười dài, Hắc Ma trong đám người Hoàng Tọa đối diện khàn giọng quát lên: "Chém!"

Cùng lúc đó, một cổ cô độc kiếm ý, không có chút dấu hiệu nào bất chợt tràn ngập khắp nơi, tuyết rơi giữa không trung, thậm chí vào thời khắc này còn phát ra một tiếng 'Thương' thật lớn!

Trong lòng mọi người ở đây đều chấn động

Từ Quân Cấp cao thủ trở xuống, trường kiếm bên hông mọi người đồng thời tự động ra khỏi vỏ, hàn quang sáng rọi!

Một đạo kiếm khí giỏi hơn thiên địa phong vân, duy ngã độc tôn đột nhiên xuất hiện, vừa xuất hiện, chính là quân lâm thiên hạ!

Kiếm quang chợt lóe, đã không muốn quan tâm, Cô Độc, tịch mịch, xẹt qua trời cao đất dày, cách xa nhau mười tám trượng, xoạt một tiếng, một vị ngũ phẩm Hoàng Tọa ở đối diện im lặng biến thành hai đoạn.

Hắn đang đi về phía trước. Đột nhiên dừng lại, nửa người trên, chậm rãi ngả xuống, rơi trên mặt đất.

Hai cái chân. Giống như mọc rễ, dính chặt ở trên mặt tuyết!

Một tiếng hét thảm cũng chưa kịp phát ra, cũng đã mất mạng. Thậm chí, Hoàng Tọa lĩnh vực, còn chưa kịp dâng lên.

Ngay sau đó, một đạo người áo đen, đã mang theo nghiêm nghị cô độc tịch mịch. Xuất hiện ở phía trước trận doanh của đối phương. Sắc mặt Cố Độc Hành không chút nào thay đổi, sắc mặt như băng tuyết, mắt như Huyền Băng, thân như Hàn Băng, kiếm như Băng Long, ở bên trong nơi băng thiên tuyết địa mù mịt này, đầy khí thế phóng đến!

Hắc Long Kiếm phát ra tiếng ngân vang bén nhọn. Liền muốn tàn sát khắp nơi!

Chính là lúc này!

Trong lòng Điền Bất Hối hô to một tiếng: "Cơ hội tốt!"

Cố Độc Hành đã độc thân xuất chiến!

Toàn bộ Hoàng Tọa, ánh mắt tràn đầy hung ác, đều thấy được tên sát thần này xuất hiện, Kiếm Đế đang tìm tế phẩm! Có kiêng kị, có sợ hãi, có sát khí!

"Cơ hội tốt!" Hắc Ma kêu to một tiếng: "Giết!"

Điền Bất Hối vỗ tay hưng phấn, kêu lên bốp bốp.

Nhưng ngay sau đó, Điền Bất Hối há to miệng, không thể tin nhìn hết thảy giữa sân, giống như là bị đóng băng hoàn toàn, không nhúc nhích!

"Điều này sao có thể? ?" Một lúc lâu sau, hắn mạnh mẽ run rẩy một cái, đột nhiên trên mặt toát ra một mảnh ửng hồng, trong lòng chảy máu kêu lên: "Hắc Ma ~~~ Hắc —— Ma! Ta muốn giết ngươi! ** ngươi tám đời tổ tông. . . Ngươi là đồ phản đồ hèn hạ. . . Ô ô. . ."

Ở phía sau hắn, mọi người cùng nhau trợn mắt há hốc mồm!

Ngay cả vị Thánh Cấp cao thủ của Thạch gia từ Thượng Tam Thiên xuống tới, cũng là không thể tưởng tượng trừng lớn mắt, há to miệng!

Cái này...... Thật không thể tưởng tượng !

Giữa sân, Hắc Ma ra lệnh một tiếng, toàn bộ Hắc Ma sát thủ, mười bảy vị Hoàng Tọa còn sống, liền đồng thời xuất thủ!

Kiếm quang bén nhọn, góc độ xảo quyệt, giết người như chém chuối!

Hơn nữa, kiếm quang có bố trí, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, một kiếm đã chém ra thì không có ai có thể đỡ!

Chỉ thấy đầu người cuồn cuộn, máu tươi bay tứ tung, tứ chi văng khắp nơi, giống cảnh tượng của Địa Ngục.

Đây là một tràng ám sát kinh điển giống như sách giáo khoa!

Chuẩn xác! Sắc bén! Một nhát chắc trúng!

Toàn bộ những người thấy một màn như vậy, đều hiểu rõ, vì sao Hắc Ma, có thể uy chấn Trung Tam Thiên! Vì sao có thể bằng sát thủ, thích khách, loại người gần như là tử sĩ, lại có thể gây rung động Trung Tam Thiên!

Ám sát thủ đoạn như vậy, thật sự là xuất quỷ nhập thần!

Giết nhóm người thứ nhất cũng không có gì, đó là bất ngờ không kịp phòng, nhưng là giết nhóm thứ hai, chính là thực lực!

Chỉ thấy bọn họ giống như quỷ mị chớp động, kiếm quang chỉ có một chút, lợi dụng thi thể để ẩn núp bản thân, từ các phương vị, đều là những góc độ làm người ta không thể tưởng tượng nổi, là những phương hướng mà tuyệt đối không có người nghĩ tới, xuất kiếm! Giết người!

Một vị Hắc Ma sát thủ rõ ràng mạnh mẽ đi về phía trước, tất cả mọi người cho là hắn muốn xông lên chém giết, nhưng trong nháy mắt hắn lại lui về phía sau, mũi kiếm đâm ra, mọi người cho rằng hắn muốn đánh người sau lưng một cái trở tay không kịp, nhưng kiếm của hắn lại đâm sát qua sườn ở sau lưng, đâm vào cổ họng một người bên trái.

Hắn cầm kiếm tay phải!

Một kiếm này, chỉ dùng cánh tay của mình đem bản thân vòng thành một vòng tròn, sau đó ở góc độ quỷ dị nhất, giết người!

Còn có một người, trường kiếm đã đứt, hắn mạnh mẽ cuống quít lui, nhưng chân lại đá lên một cước. Trên chân lại đột nhiên bắn ra một thanh đầy đủ trường kiếm, đem trái tim của địch nhân đuổi theo chính mình đâm thủng!

Vẫn có mấy người Hắc Ma sát thủ, đang ở di động bên trong, lại đột nhiên từ bốn phương tám hướng hội tụ, mấy thanh kiếm đồng thời đâm vào các nơi trên thân thể một vị kẻ địch ở nơi xa nhất. . .

Ở giữa, Hắc Ma lại càng như cá gặp nước, kiếm quang chợt lóe, hai người bên cạnh biến thành bốn đoạn, nhưng ngay sau đó cũng nhào trở về, rút trường kiếm từ lồng ngực kẻ địch bên phải ra. Bên này trường kiếm vẫn lóe vết ,áu. Trong tay trái bỗng nhiên cũng xuất hiện một thanh chủy thủ màu đen, ảm đạm không ánh sáng, nhưng hung hăng đâm vào cổ họng một vị Hoàng Tọa bên trái.

Tay trái bị phản kích, máu tươi đầm đìa thu hồi, chủy thủ cùng trường kiếm đồng thời rời tay bay ra, giống như sao băng bay đến phía cuối đội ngũ, đem hai vị Hoàng Tọa vẫn còn khiếp sợ đồng thời ám sát!

Bốn năm kẻ địch đồng thời đánh tới, bây giờ trong tay Hắc Ma không có tấc sắt. Đột nhiên mạnh mẽ ngã ngửa ra, hai tay hai chân đồng thời chống đất, bốn năm người đồng thời nhe răng cười giận dữ bổ nhào tới đây.

 

 

Trước ngực Hắc Ma đột nhiên bịch một tiếng, bắn ra vô số mảnh kim nhọn như lông trâu, bắn trúng mặt bốn năm vị Hoàng Tọa này.

Bốn năm người đồng thời thét thê lương chói tai, bụm mặt lộn trở về một vòng, trên mặt của mỗi người đều giống như mặt rỗ, trong mắt chảy ra tinh tế tơ máu.

Người sáng suốt vừa nhìn thấy liền biết: mắt của mấy người này, đã thành tàn phế!

Nhưng bọn hắn còn không lộn một vòng trở về. Hắc Ma ở trên mặt đất đã xoay quanh một cái, hai cái chân hai cái tay đồng thời xuất hiện một thanh trường kiếm hàn lóng lánh, xoay tròn trên mặt đất, phốc phốc phốc. Tám cái chân liền nằm lại nơi này.

Sau đó hắn đứng mạnh dậy, địch nhân bốn phía rống giận vây quanh, nhưng gặp phải một đoàn hắc vụ từ trên người hắn phun ra.

Trong hắc vụ lóe ra kiếm quang. . .

Vì thế tiếng kêu thảm thiết vang lên lần nữa. . .

. . .

Hắc Ma ám sát, đã không cần giai vị, không cần tu vi!

Ở trong phạm vi ám sát của ta, thì hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Nhưng một màn này để cho tất cả mọi người hai bên ngây ngẩn cả người!

Bởi vì bọn họ giết. Không phải là người bên Sở Dương, mà chính là người trong đội ngũ của bọn hắn!

Nói cách khác, bọn họ giết người, là người của Điền gia, là người của Triệu gia, là người của Lệ gia, là người của Lý gia. là người của Đồ gia. . . Thậm chí, là viện binh từ Thượng Tam Thiên tới. . .

Nhưng không có giết đúng là người bên phía Sở Dương!

Hắc sắc sóng triều, hợp thành một đoạn như sống biển tràn lên! Không, phải là sóng huyết!

Cố Độc Hành chỉ ra tay giết một cái, tiếp theo là cố gắng tiếp cận. Đối phương đang đấu tranh nội bộ một cách mãnh liệt. Nếu không phải Sở Dương đã sớm nhắc nhở hắn một câu, Cố Độc Hành chắc vẫn còn sửng sốt!

Nhưng đã được nhắc nhở trước, vào giờ khắc này, Cố Độc Hành vẫn giữ vững tĩnh táo giống như băng tuyết.

Trường kiếm giơ lên: "Giết!"

Rèn sắt khi còn nóng, chạy ào ào như gió xoáy vào kẻ địch!

Chín mươi lăm vị Hoàng Tọa phía sau, ầm một tiếng chạy ào tới!

. . .

Cả người Điền Bất Hối lạnh như băng, như rơi vào hầm băng.

Trong đầu hắn một mảnh hoàn toàn hỗn độn, nghĩ mãi mà không rõ, tại sao Hắc Ma lại trở mặt! Tại sao? Hắc Ma cùng Đổng gia, La gia, Kỷ gia, Cố gia, Sở Diêm Vương, đều là kẻ thù!

Cùng Mạc gia, lại càng là không thể đội chung trời!

Đây vốn là đồng minh đáng tin cậy nhất kiên cố nhất! Thế nhưng vào lúc này lại phản bội. . . Cho dù là Lệ gia đột nhiên đầu hàng, Đồ gia đột nhiên quỳ xuống trước mặt địch nhân, coi như là giờ khắc này Cửu Trọng Thiên cũng sụp đổ ở trước mặt Điền Bất Hối, hắn cũng sẽ không thể tin không giống bây giờ!

Bởi vì chuyện này hoàn toàn không có bất kỳ lý do gì!

Tất cả mọi người có thể phản bội, nhưng chỉ có Hắc Ma không thể nào! Thậm chí Điền Bất Hối cảm thấy, cho dù là mình cùng Mạc Thiên Cơ hợp tác. . . Chuyện này cũng có thể, nhưng là Hắc Ma. . .

Nhưng mà bây giờ Hắc Ma lại làm phản rồi!

Việc này. . . Đến đâu tìm lý do giờ?

Tổng cộng một một trăm ba mươi bảy vị Hoàng Tọa cao thủ, mười bảy vị Hắc Ma sát thủ đột nhiên trở mặt, chém giết nhanh như sét đánh, trong chớp mắt, liền chém giết bốn mươi ba vị Hoàng Tọa cao thủ!

Chỉ riêng những người chết ở trong tay một mình Hắc Ma, đã hơn mười người!

Trải qua một vòng ám sát thảm thiết này, rốt cục mọi người cũng phục hồi tinh thần lại, liều mạng cùng Hắc Ma sát thủ đánh giết. Đối với Hoàng Tọa bên phía Cố Độc Hành nhào lên, thậm chí không có mấy người nghênh đón kẻ địch!

Trong chốn giang hồ, chuyện đáng thống hận nhất, không việc gì hơn việc lúc Sinh Tử quyết chiến, bị minh hữu của mình đâm lén một đao ở sau lưng!

Đây là điều tối kỵ của cả Cửu Trọng Thiên!

Bây giờ Hắc Ma đang phạm vào chuyện mà cả giang hồ kiêng kị nhất! Vì sao?

"Hắc Ma! Tại sao?" Điền Bất Hối mạnh mẽ đứng lên, lớn tiếng quát hỏi. Một tiếng mới nói ra, liền phun ra một ngụm máu tươi.

Hiện tại Hắc Ma đã bị vây chặt.

Mọi người đều phấn đấu quên mình, mọi người đều chém giết đỏ cả mắt!

Hắc Ma không nói một tiếng, tóc tai bù xù, nhưng ánh mắt vẫn âm trầm, hắc bào thân ảnh vẫn khủng bố như cũ!

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, trong một lúc, hai vị Hắc Ma sát thủ đã bị Hoàng Tọa nhào lên chém thành thịt vụn!

Bọn họ chém là như thế dùng sức, như thế liều lĩnh. Thậm chí, phía sau chính là Cố Độc Hành dẫn theo Hoàng Tọa giết đến, lập tức sẽ lâm vào cục diện chắc chắn phải chết, bọn họ cũng liều mạng, không đở không né, dù giao ra tánh mạng của mình, cũng muốn chém một đao, đâm một kiếm lên người Hắc Ma sát thủ!

Sự phẫn hận của bọn họ đối với Hắc Ma, đã đến trình độ mà đời đời kiếp kiếp đều không thể giải trừ!

Nếu như hôm nay chết, chắc chắn sẽ chết không nhắm mắt!

Cố Độc Hành thét dài một tiếng, chém một vị Hoàng Tọa đang vây công Hắc Ma sát thủ thành hai đoạn, nhưng nửa người trên của vị Hoàng Tọa này vẫn liều mạng bay ra ngoài, dù đã cùng nửa người dưới chia lìa, cũng tàn bạo nhào đến, cắn lên vai của Hắc Ma sát thủ, răng trắng như tuyết dữ tợn cắn chặt không nhả ra.

Hắn đã ngừng thở, nội tạng cũng chảy ra từ trong cơ thể đã bị chém đứt, nhưng đôi mắt tức giận vẫn trợn to, Hắc Ma sát thủ kia liều mạng chặt chém thi thể hắn, đem thi thể của hắn biến thành từng khối, nhưng hàm răng của hắn vẫn cắn thật chặc vào vai của sát thủ đó!

Cho đến khi Hắc Ma sát thủ đó bị chém thành thịt vụn, đầu của hắn cũng không biết bị ai chém ra, răng cửa vẫn ở bên trong. . .

Có thể thấy được sự phẫn hận đến mức nào!

"Trước hết giết Hắc Ma!" Điền Bất Hối tức giận kêu to!

"Giết bọn họ!"

"Không tiếc gì! Cũng muốn giết hắn! Tên khốn kiếp này! Tên vương bát đản này! Đồ tạp toái!" Điền Bất Hối tuyệt vọng rống to: "Hắc Ma! ** ngươi mười tám đời tổ tông! ~~~~ "

Trận chiến này đã thua, mọi người đều nhìn ra được!

Nhưng thua như vậy, cũng ai có thể nghĩ ra!

Giữa sân càng thêm thảm thiết!

Toàn bộ cao thủ của quân địch, mặc kệ tất cả, trừ vây công Hắc Ma, thì cũng không làm việc khác, nhìn thấy bọn Cố Độc Hành, có thể trốn thì trốn, thật sự không trốn được, dù phải trúng chiêu, cũng phải dùng hết sức vây công Hắc Ma!

Giai vị của Hắc Ma vừa mới rơi xuống, mất đi ưu thế ám sát, ngay lập tức tràn đầy nguy cơ!

Nhưng hắn cắn răng liều mạng, liều mạng chém giết, đối mặt với địch nhân chi chít chung quanh, cũng không lùi một bước!

Trên người của hắn đã bị thương!

Cố Độc Hành điên cuồng xung phong, nhưng ở dưới sự liều mạng như vậy của đối phương, thậm chí không thể đi vào!

Đột nhiên, Hắc Ma cả người đẫm máu nhảy lên, trường kiếm chợt lóe, hết sức lại rơi xuống! Một viên đầu người, quay tròn mang theo máu tươi bay mạnh lên, nhưng Hắc Ma trên người, nhưng cũng nhiều thêm một vết thương thật sâu.

Hắn đột nhiên khàn giọng kêu to!

Thanh âm trong chiến trường hỗn loạn như thế, vẫn rõ ràng! Mọi người đều có thể nghe thấy!

Thanh âm này vẫn khàn khàn như cũ, vẫn âm u dày đặc! Vẫn bình tĩnh!

Nhưng tràn đầy một loại cảm xúc nói không ra lời!

"Đổng Vô Thương! Mặc Lệ Nhi là con gái của ta! Ngươi không được phụ bạc con gái ta a!" Hắc Ma ở cuồng khiếu: "Ngươi không được phu bạc con gái của ta!"

"Ta Hắc Ma thiếu Đổng gia các ngươi, trận chiến này, có thể trả hết nợ sao?" Hắc Ma gọi: "Ngươi đừng giận cá chém thớt, đừng trút giận lên đầu con gái của ta! Ngươi không được ăn hiếp Lệ Nhi của ta!"

"Mạc Thiên Cơ! Ta Hắc Ma thiếu Mạc gia các ngươi, trận chiến này, trả lại cho ngươi! Con gái của ta sau này là em dâu của ngươi, ngươi không được phép khi dễ nàng!"

Hắc Ma lớn tiếng gào thét, huyết nhục trên người bay tung tóe, máu tươi bay ra như mưa.

"Sở Diêm Vương! Con gái của ta gả cho huynh đệ của ngươi!" Hắc Ma ngẩng đầu kêu to, một búng máu phun ra: "Ngươi ngăn cản hay không ngăn cản?! Xem ở trận chiến hôm nay của lão phu! Ngươi tác thành cho bọn họ! Tác thành cho con gái của ta!"

Huyết nhục bay tán loạn, Hắc Ma điên cuồng kêu to: "Ta thiếu Cửu Trọng Thiên! Ta đã trả hết! Đã trả hết!"

"Lệ Nhi! Lệ Nhi! Dừng có khóc! Nhớ kỹ lời của mẹ ngươi! Ta với ngươi mẹ ở chung một chỗ, ngươi không cần lo lắng cho chúng ta!"

"Đổng Vô Thương! Ngươi đừng có phụ bạc con gái của ta nha!"

"Chớ phụ bạc con gái của ta a!..."

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #732


Báo Lỗi Truyện
Chương 732/2672