Chương 556: Tìm vợ không phải vì ăn thịt


Mà Hắc Ma Nhân sở dĩ tránh ở bên ngoài, bởi vì.. Hắc Ma gia tộc đang tùy thời chuẩn bị đánh cướp thành quả thắng lợi của một nhà bất kì... Đây là truyền thống nhất quán của Hắc Ma gia tộc: Đấu tranh anh dũng có người khác, về phần thành quả thắng lợi ngươi chiếm được thì ta đoạt trong tay ngươi. Đương nhiên không thể ăn thực phẩm chín, nếu không có khói bốc lên, làm lộ tung tích thì ai dám lại chỗ ngươi?
Cho nên chỉ có thể ăn lương khô.
Mẹ, tộc nhân Hắc Ma gia bình thường tại Cực Bắc Hoang Nguyên lương khô cũng ăn đủ, hôm nay lại có thể phát hiện địa phương không xa khói đặc tận trời. Ta kháo! Có người nướng thịt?
Kết quả là tìm đến chỗ bốc khói, muốn tìm chút ít thu hoạch. Tiện thể đem cái tên nướng thịt ở đây đuổi đi! Các ngươi nướng thịt ở trong này, chẳng phải là chặt đứt tài lộ Hắc Ma gia tộc chúng ta? Hơn nữa địa phương sao có thể có cái đại gia tộc gì?
Đại gia tộc đều tiến vào bên trong...
Gia tộc bình thường, ai dám không cho Hắc Ma mặt mũi?
Cho nên Hắc Ma yên tâm thả lỏng. Kết quả đi tới nơi này, lại nhìn thấy thi thể Độc Giác Long máu tươi chảy ròng...
Ta kháo! Hắc Ma gia tộc hơn mười cái Vương Tọa nhất thời ngay cả ánh mắt đều lồi ra.
Cái này mẹ nó quả thực là trời ban lễ vật! Sao có thể đem thứ trân quý như vậy cho một cái tiểu gia tộc. Cái này chẳng phải là thượng thiên ban cho Hắc Ma gia tộc chúng ta sao? Bằng không, nào có trùng hợp như vậy?
Hắc Ma Nhân xoa tay, cảm thấy đúng lý hợp tình nhảy xuống.
Kết quả là tiểu gia tộc đang cao phấn chấn ăn thịt rồng gặp xui xẻo!
Một phen huyết chiến, mấy tên trước khi chết mới sáng tỏ một thực tế: Thịt rồng không thể tùy tiện ăn! Tuy là Độc Giác Long nhưng dù sao cũng có chữ "Long"
Cái gì tinh huyết, long cân, long cốt, long bì này nọ đều bị cướp đi, chỉ có hai vị Vương Tọa mang theo nội hạch liều chết phá vây mà ra, thiêu đốt sinh mệnh lực ôm theo vết thương trốn thoát.
Hắc Ma Nhân theo đuổi không bỏ, hai vị Vương Tọa hao hết sinh mệnh lực, chạy ra ngoài ngàn dặm, nhanh đuổi chậm đuổi, rốt cuộc khi dầu hết đèn tắt gặp Mạnh Siêu Nhiên và Đàm Đàm. Lúc đó có thể nói là bọn họ một chút khí lực cũng không còn!
Kết quả là, Đàm đại thiếu một phần khí lực cũng không tốn, kiếm được một viên cửu cấp linh thú nội hạch. Tương đương với tiền từ trên trời rớt xuống...
Tiền cất vào túi xong đương nhiên là phải chạy!
Lấy cảm ứng năng lực quá mức của Mạnh Siêu Nhiên, thầy trò hai người một đường bỏ mạng chạy trốn, lại có thể trong vòng 3 ngày đều không bị đuổi tới! Có vài lần bị chặn đứng, hai người đều thừa dịp đối phương ít người lại không vây kín chạy thoát ra ngoài.
Hắc Ma gia tộc cao thủ nổi giận.
Trực tiếp thả ra tin tức, Hắc Ma gia tộc toàn bộ tập trung truy kích. Trong đó, lại có thể có hai vị Hoàng tọa...
Đến lúc này con đường chạy trốn của Mạnh Siêu Nhiêng đã gian nan hơn nhiều lắm.
Mà tại thời điểm đòi mạng này, lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn. Cái ngoài ý muốn này, thình lình xảy ra bất ngờ không kịp phòng, trực tiếp làm cho Mạnh Siêu Nhiên định lực siêu quần cũng lâm vào nghẹn họng, nhìn trân trối!
Ngoài ý muốn phát sinh trên người Đàm Đàm.
Đàm đại thiếu chiếm được cửu cấp linh thú nội hạch, một đường như lấy được chí bảo. Ngẫu nhiên liền lấy ra xem xét một phen. Rốt cuộc tại một buổi trưa của ngày nọ…
Đàm đại thiếu lấy ra nhìn xong, thử cắn một chút...
Đàm Đàm dám thề với trời hắn thực sự là không biết gì hết! Thực là chỉ muốn thử một lần tự nghiên cứu mà thôi. Mọi người đều biết, khát vọng nghiên cứu ngọc của Đàm Đàm rất mạnh…
Thậm chí lúc ấy Mạnh Siêu Nhiên ngay bên cạnh hắn, cũng chỉ mỉm cười lắc lắc đầu, ngầm đồng ý đồ đệ nghịch ngợm. Đàm Đàm nếu là không nghịch ngợm... Vậy sẽ không phải là Đàm Đàm!
Nhưng hắn cắn một cái, thậm chí là còn chưa cắn trúng, khỏa cửu cấp linh thú nội hạch đột nhiên như có sinh mệnh, liều mạng vọt vào trong miệng Đàm Đàm.
Nội hạch to bằng nắm tay...
Đàm Đàm hú lên quái dị, sửng sốt. Hai tay trống trơn, khỏa cửu cấp linh thú nội hạch đã nằm trong cổ họng Đàm đại thiếu. Phong kín cái cổ họng lại, cái này thực sự là rất khó chịu!
Đàm Đàm giương miệng, trực tiếp ngây người.
Mạnh Siêu Nhiên kinh hãi thất sắc, vội vàng móc ra bên ngoài nhưng cái gì cũng không móc được. Mạnh Siêu Nhiên nóng nảy, mắt thấy đồ đệ sẽ bị nghẹn chết, không ngờ lại xuất ra trường kiếm chọc khỏa nội hạch xuống... Đang nói đại thiếu lập tức sẽ bị nghẹn chết, phương pháp của Mạnh Siêu Nhiên lại có hiệu quả!
Có ngoại lực tương trợ, khỏa nội hạch mãnh liệt chui tọt xuống, đem yết hầu Đàm Đàm ngạnh sinh ra to hơn gấp đôi, chậm rãi, thi thi nhiên nhiên chui vào bụng Đàm Đàm...
Mạnh Siêu Nhiên xem đến mao cốt tủng nhiên suýt nữa liền hôn mê bất tỉnh. Cái tình cảnh này, một khỏa nội hạch to bằng nắm tay liền bị Đàm Đàm nuốt xuống.
Thầy trò hai người đều như bị sét đánh!
Mạnh Siêu Nhiên vẻ mặt sầu thảm: Cửu cấp linh thú nội hạch! Cho dù là Hoàng Tọa ăn sống như vậy cũng bị bạo banh xác đi? Đồ đệ của ta... Hảo đồ đệ đáng thương...
Lập tức Đàm Đàm hai mắt phún hỏa, nôn mửa một hồi phun ra không được, dùng một cái cây chọc vào, muốn móc lên...
Bụng của hắn như là phiên giang đảo hải, thế nào cũng không móc ra được. Tựa như là ở trong bụng hắn an cư.
Mạnh Siêu Nhiên dùng thuốc xổ, cấp Đàm Đàm ăn, Đàm Đàm không hề phản ứng. Đến sau lại thêm liều nữa, mãi đến mười liều, dược lượng này cho dù là một đầu Độc Giác Long ăn vào cũng bị tiêu chảy.
Lần này rốt cuộc có phản ứng: Đàm Đàm rốt cục thả ra mấy cái rắm…
Tiếp theo không có nửa điểm phản ứng. Tựa như mười liều thuốc xổ này là thuốc đánh rắm…
Mạnh Siêu Nhiên hết đường xoay xở, than thở, liền bất đắc dĩ. Mẹ chính mình thu hai đồ đệ, một cái Sở Dương đã là nghịch thiên tồn tại, không nghĩ tới tiểu đồ đệ này lại cũng là thể chất yêu nghiệt...
Cho dù là yêu nghiệt uống nhiều thuốc như vậy…Cũng sẽ tiêu chảy đi?
May mà cái loại hiện tượng trực tiếp đem Đàm Đàm nổ tung cũng không phát sinh. Qua hai ngày, Mạnh Siêu Nhiên mới yên lòng.
Nhưng Đàm Đàm bắt đầu phát sốt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hơn nữa phát sốt cực kỳ không bình thường.
Nhiệt độ cơ thể càng ngày càng cao, trực tiếp thành thiêu đốt cơ thể Đàm Đàm. Nhưng tinh thần Đàm Đàm lại như tăng gấp trăm lần, thiêu Đàm Đàm vui vẻ, thiêu Đàm Đàm... Ngay cả ngủ cũng không cần ...
Đến sau, nhiệt độ cơ thể Đàm Đàm đạt tới một cái trình độ khủng bố. Mạnh Siêu Nhiên nếu không vận công đem tay đụng vào ót Đàm Đàm thì lập tức nổi lên một cái bong bóng! Nhưng bản thân Đàm Đàm dường như không có việc gì.
Không có nghe nói qua ăn cửu cấp linh thú nội hạch sẽ như vậy...
Dù là Mạnh Siêu Nhiên kiến thức rộng rãi, loại chuyện này cũng là văn sở vị văn, chưa bao giờ nghe thấy.
Đàm Đàm ăn cửu cấp linh thú nội hạch linh lực cũng không tăng trưởng, trên người lại càng ngày càng nóng, tinh thần càng ngày càng tốt, cả ngày hoạt bát như là có thể nuốt cả một ngọn núi.
Nhưng cứ như vậy đi xuống tuyệt đối không phải chuyện tốt. Đối với điểm này, Mạnh Siêu Nhiên cùng Đàm Đàm trong lòng đều rõ ràng. Cho nên Mạnh Siêu Nhiên liền mang theo Đàm Đàm, ly khai chỗ ẩn thân, hướng về chỗ có huyền băng mà đến.
Cũng chỉ có cái loại huyền băng vạn năm không tan chảy mới có thể hóa giải nhiệt độ trên người Đàm Đàm đi? Cái này đã là hy vọng duy nhất trong lòng Mạnh Siêu Nhiên.
Kết quả sau khi đi ra liền lâm vào đuổi giết. Mạnh Siêu Nhiên vì đồ đệ, một đường thẳng tiến, đã bạo lộ phương hướng mình đi tới…
Đàm Đàm trải qua vài ngày hưng phấn, hiện tại đã trở nên sầu mi khổ kiểm.
"Sư phụ, cái này phải làm sao? Ta trên người nóng như vậy…"
Đàm Đàm nàm úp lên mặt đất, nhất thời hàn băng vạn năm không tan chảy liền biến thành một cái ao, hơi nước, bong bóng phun lên như suối nước nóng. Đàm Đàm trong ao nhảy lên, trong phút chốc một trận hơi nước từ trên người hắn toát ra đến, quần áo nhất thời liền khô rang.
Đàm Đàm ngọc khóc vô lệ: "Giặt quần áo thật ra là khỏi mất công phơi nắng, bỏ lên người ta là được, hơn nữa không lãng phí linh lực..."
"Nếu không thấy dị thường gì thì nhiệt độ như vậy cũng không có gì."
Mạnh Siêu Nhiên chỉ có thể an ủi đồ đệ: "Không có việc gì, chính là nhiệt độ cơ thể cao mà thôi, lâu dài thành thói quen."
"Ta có thể quen nhưng vấn đề là người khác không thể quen."
Đàm Đàm vẻ mặt cầu xin nói: "Tương lai nếu ta đem Tạ Đan Phượng tiểu nương tử vào động phòng...
Động phòng? Đụng vào người liền chín, chuyện gì cũng chưa làm liền có thịt nướng ăn. Sư phụ, ô ô, ta cũng không phải kẻ ăn thịt người, điểm này ngài chứng minh cho ta!"

"Lăn!"
Phốc một tiếng, Mạnh Siêu Nhiên không thể nhịn được nữa đem đồ đệ này một cước đá ra mấy trượng, khảm vào vách núi, nghiến răng nghiến lợi thấp giọng mắng: "Ta chứng minh cho ngươi? Ta chứng minh cho ngươi cái **!"
Đàm Đàm thành hình chữ đại từ trên vách núi đá rớt xuống dưới, sau đó đột nhiên xoay người, rạo rực chạy tới: "Sư phụ ta nghĩ đến một cái biện pháp.""Biện pháp gì?" Mạnh Siêu Nhiên tò mò hỏi.
"Đợi đến thời điểm động phòng nếu vẫn còn nóng như vậy, ta cấp cho nàng một cái băng tinh giáp. Sau đó đem toàn thân nàng trùm lại, chỉ chừa một cái động ở phía dưới..."
Đàm Đàm thật thà nói.
Mạnh Siêu Nhiên ngửa mặt lên trời thở dài nhìn vách núi, có một loại xúc động muốn đem đầu mình qua đâp!
"Ai, như vậy cũng không được, chỗ đó cũng sẽ chín…" Đàm Đàm than thở, lập tức phát hiện lỗ hổng bên trong kế hoạch, không khỏi tức sùi bọt mép, ủy khuất muốn hộc máu chỉ tay lên trời mắng: "Cái này không phải là ông trời chọc ta sao?"
Đàm đại thiếu nổi giận!
Mạnh Siêu Nhiên cũng nổi giận, nắm cổ áo đồ đệ, bình sinh lần đầu tiên tuôn ra một câu chửi thế: "Ngươi mẹ nó nói ít đi một câu có phải sẽ chết hay không? Ngươi mẹ nó có thể ngậm miệng lại không hả?
Ngươi mẹ nó... Ngươi muốn ta giết ngươi mới thôi hả?"

Đàm Đàm lập tức giật mình.
"Sư phụ ngươi mắng chửi người ô... Sư phụ ngươi mắng ta ô." Đàm Đàm che mặt khóc ròng.
Mạnh Siêu Nhiên ngồi xuống đất ôm đầu.

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #556


Báo Lỗi Truyện
Chương 556/2672