Chương 258: Mưu tính sâu xa


Đám đông như hải triều, kêu rống ầm ĩ, ồ ạt xông vào.
Cửa thành vốn không nhỏ, lập tức mở ra, ước chừng cũng phải đủ cho hơn mười thớt chiến mã song song đi vào, nhưng cửa thành vừa mở ra, đám cao thủ từ bốn phương tám hướng liền tranh nhau xông vào bên trong.
Ngay sau đó, mãnh liệt xô đẩy nhau, chen chúc thành một đống hỗn loạn!
Từ lúc cửa thành mở ra, lại có mấy trăm người cùng chen vào một chỗ, giờ khắc này không người ai cũng không vào được, chỉ có tiếng chửi vậy là không ngừng vang lên, loạn như cào cào.
"Mẹ ngươi! Chen cái tổ tông ngươi đó!"
"Ai nha nha, chèn chết ta chèn chết ta!"
"Tránh ra tránh ra, mau tránh ra....."
"***, muốn chèn chết lão tử hả...."
Điều kỳ quái nhất chính là, trong đám người, có hai người cao lớn vạm vỡ, mặt đầy râu quai nón, lại bị đẩy vào cùng một chỗ, cố gắng chen lên không ngờ bị đám đông dồn lại, đẩy vào lên hơn mọi người một cái đầu. Chỉ thấy hai người đều mặt đỏ tía tai, râu quái nón gần như dựng đứng lên, thân hình dán chặt lại với nhau, trên mặt, mũi chạm mũi, miệng chạm miệng, dính sát không rời....
Há miệng, phun mưa xuân ầm ầm vào mặt nhau.... Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Loại hiện tượng này xuất hiện trước mặt bao người, lập tức gây nên một trận cười ha hả. Tuy mọi người chen chúc đến độ không thể nhúc nhích, nhưng cả đám vẫn không nhịn được cười ha hả. Nhưng nụ cười này cũng thật khó lường, khiến bụng chúng nhân co lại rồi phình ra, lập tức áp lực đại tăng....
"Đây là giang hồ! Đây là người giang hồ!" Sở Dương nhìn cảnh tượng phía trước, nhưng lại không cười: "Nếu đổi thành quân đội, cho dù là một trăm vạn người tiến vào cổng thành, cũng sẽ không thể xảy ra tình huống thế này! Nhưng những người này tổng cộng còn chưa tới một vạn, không ngờ lại làm ra trò cười này...."
"Đám ô hợp!" Cố Độc Hành bình một câu cực kỳ chính xác.
"Không sai! So với quân đội, người giang hồ chính là một đám ô hợp! Những người này, ai nấy đều có tu vi cao hơn binh lính bình thường nhiều! Thậm chí một nguiờ còn còn có thể đối phó với một đội binh lính! Nhưng nếu là một ngàn người giang hồ như vậy, quyết chiến với một ngàn binh lính huấn luyện nghiêm chỉnh, thì bại vong, nhất định là người giang hồ! Thậm chí, đội quân ngàn người còn không tổn tương bao nhiêu...."
Sở Dương trầm giọng nói: "Cho nên, trong quân đội có truyền lưu một câu nói: Một người giang hồ cường đại, mười người giang hồ đáng sợ, một trăm người giang hồ lại bình thường, mà một ngàn người giang hồ... Chính là một đống thịt chờ tùng xẻo!"
Cố Độc Hành cẩn thận nghĩ một hồi, cuối cùng gật đầu đồng ý.
"Cho nên người giang hồ, chỉ thích hợp với giang hồ." Sở Dương hạ kết luận: "Vĩnh viễn không thể trông cây vào bọn họ, bọn họ không thể làm đại sự gì hết!"
Lúc này, tình trạng kẹt cứng ở cổng thành rốt cuộc cũng biến mất, bắt đầu tranh nhau đổ xô vào Trung Châu thành. Cả đám ai nấy đều mặt mày đỏ gay, nhìn tư thế đó, tựa hồ Vấn Thiên kiếm cùng Hoàng Tuyền đao đã bày ngay trước mắt, chờ bọn họ đi lấy rồi...
Đám người đi được hơn phân nửa rồi, Sở Dương cùng Cố Độc Hành với nhấc chân, chậm rãi đi vào trong thành.
Đi chưa được vài bước! Chỉ thấy hai kẻ đang quần nhau trên mặt đất, người đánh ta một quyền, ta lại đánh người một quyền, hai người đều lăn lộn không ngừng trên mặt đất ngoài thành....
Đúng là hai người vừa hôn môi trên không vừa rồi. Rất hiển nhiên, hai người đều cảm thấy không còn mặt mũi nào nữa...
Sở Dương cười cười, đi vòng qua hai người, tiến vào thành. Nhưng đi được một quãng xa rồi mà tiếng quyền cước đấm đá bùm bụp, xen lẫn tiếng chửi rủa, rú thảm vẫn văng vẳng vọng tới...
"Ngươi đoán, mấy người bọn hắn hiện giờ đang làm gì?" Sở Dương khẽ cười.
"Ta đoán... Khẳng định có hai người đang cầm ngọc bài tới làm khách chỗ Đệ Ngũ Khinh Nhu, còn hai người còn lại, hẳn là đang gây sóng tạo gió...." Cố Độc Hành tin tưởng nói.
"Không sai. Khi phân công bọn hắn, ta đã từng nghĩ qua." Sở Dương cười ha ha: "Kỷ Mặc là một kẻ lười nhác. Có thể ngồi thì tuyệt không đứng, có chỗ để nghỉ chân, hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua đâu. Hơn nữa, Nhuế Bất Thông lại thích trộm cướp, đến loại nhà giàu này, đúng là thuận tay... hắc hắc...."
Cố Độc Hành trợn trắng mắt. Vị lão đại này, ngay cả trộm cắp cũng tính toán tới...
"Về phần Đổng Vô Thương, tuy cũng là người chỉ e thiên hạ không loạn, nhưng tên gia hỏa này lại có chút cứng nhắc... Cho nên, một khi địch nhân thế lớn, tác dụng của La Khắc Địch lại hiện lên. Hắn nhất định sẽ lôi Đổng Vô Thương chạy trối chết!" Sở Dương cười thích thú: "Nếu chỉ có một mình Đổng Vô Thương, không đến thời khắc tối hậu, nhất định sẽ không chạy. Nguy hiểm như vậy quá lớn. Nhưng La Khắc Địch lại không giống như vậy..."
"Thì ra là thế." Giờ Cố Độc Hành mới hiểu được dụng ý thực sự của Sở Dương khi an bài. Hắn không chỉ cân nhắc tới tính cách, mà còn cân nhắc tới tất cả mọi chuyện có thể xảy ra, nguy hiểm có thể gặp phải, và phương pháp ứng đối.
"Một khi đã vậy, vì sao lại đem đao kiếm đảo lộn cho nhau?" Cố Độc Hành buồn bực, nói: "Ngươi biết rõ Kỷ Mặc giỏi sử kiếm, Đổng Vô Thương giỏi sử đao... Vậy mà lại để Kỷ Mặc dùng đao, Đổng Vô Thương dùng kiếm, đây chẳng phải là râu ông nọ cắm cằm bà kia sao?"
"Không hề." Sở Dương trầm giọng nói: "Thứ nhất, Kỷ Mặc có kiếm của mình, không thể để hắn dùng kiếm khác chiến đấu trong thời gian dài. Bởi vì điều này sẽ khiến cho thần hồn của hắn không còn dung hợp hoàn mỹ với kiếm khí của bản thân nữa....."
Hai mắt Cố Độc Hành sáng lên.
Những lời Sở Dương nói có chút huyền diệu, nhưng nếu không phải là đại hành gia kiếm đạo, tuyệt đối không thể nói ra lời như vậy!
Mỗi một thanh kiếm, cho dù là kiếm làm bằng sắt thương, cũng có linh hồn của mình! Linh Tính!
Chính là lý do này.
"Mà Đổng Vô Thương cũng vì lý do như vậy. Nhưng đối với Đổng Vô Thương mà nói, hắn quá mức chấp nhất đối với đao. Đây vốn là chuyện tốt, nhưng cũng có một điểm bất lợi bên trong. Đó chính là, đao đạo và kiếm đạo vốn tương thông, nhất là sự linh hoạt của kiếm đạo, trước khi đạt tới cảnh giới đỉnh phong, thì đao đạo không thể có được. Ngoại trừ bảo hộ linh tính đại đao của Đổng Vô Thương ra, ta còn muốn Đổng Vô Thương lĩnh hội được vài phần linh hoạt của kiếm đạo trong cuộc chiến sinh tử này."
"Càng là thời khắc sinh tử, lại càng có thể đột phá. Điều này đối với con đường tu hành đao đạo của hắn, mới là lợi ích lớn nhất!" Sở Dương thản nhiên nói: "Việc này, nếu nói ra sớm, thì lại không linh nữa. Cho nên ta mới cố ý an bài như vậy. Chỉ hi vọng Đổng Vô Thương tự mình lĩnh ngộ...."
"Thì ra là thế." Cố Độc Hành trầm tư, không khỏi càng lúc càng bội phục. Suy nghĩ Sở Dương kín đáo chặt chẽ, đã đạt tới mức không phân chuyện lớn chuyện nhỏ nữa rồi. Ai có thể dự đoán được, việc an bài đơn giản một đao một kiếm không phải nói một thanh trong lúc đó trong lúc đó, không ngờ lại có dụng ý sâu xa như vậy?
"Lúc ấy không phải ngươi nói, là để an bài phục bút sao?" Cố Độc Hành nói: "Vì sao bây giờ tự dưng lại không cần nữa? Ngược lại để cho Kỷ Mặc và Nhuế Bất Thông đi?"
"Đây không phải là phục bút sao?" Sở Dương kinh ngạc, nói: "Phục bút của ta không phải đã dùng tới rồi sao?"
"Dùng tới rồi?" Cố Độc Hành mở trừng mắt nhìn.
"Lúc ấy, ở trước mặt Trình Vân Hạc, chúng ta để lộ ra tính danh đám Kỷ Mặc, bọn họ đương nhiên có thể tra được thân phận của bọnhọ? Mà tình huống lúc đó thực quỷ dị, nếu nói bên trong không có an bài của Sở diêm vương thì sợ rằng chẳng ai tin cả? Tối thiểu, ở chỗ Đệ Ngũ Khinh Nhu, nhất định sẽ có người nhìn thấu." Sở Dương cười tủm tỉm nói: "Cho nên, bọn Kỷ Mặc vừa tới Đại Triệu, người của Đệ Ngũ Khinh Nhu sẽ theo bản năng nghĩ rằng... ta ẩn mình bên trong bọn họ...Hiểu chưa?"
"Cho nên bọn họ sẽ nhìn chằm chằm hai người Kỷ Mặc? Hi vọng tìm ra được ngươi ở chỗ bọn hắn?" Cố Độc Hành kinh hỉ nói.
"Cho nên, ta đã sớm dặn dò Kỷ Mặc và Nhuế Bất Thông, sau khi xong việc thì trực tiếp trở về Trung Tam thiên, mà ta ở Đại Triệu, tuyệt đối sẽ không liên hệ với bọn hắn." Sở Dương cười nói.
"Không biết đến lúc đó, Đệ Ngũ Khinh Nhu hoặc vị Trình Vân Hạc kia nhìn thấy Kỷ Mặc và Nhuế Bất Thông, sẽ có cái biểu tình gì...." Cố Độc Hành lắc lắc đầu cười: "Tin tưởng bọn họ nhất định sẽ rất buồn bực."
"Ha ha..." Sở Dương cười lớn.
"Biết rõ hai người này là huynh đệ của Sở diêm vương, nhưng sống chết cũng không dám động..." Cố Độc Hành không thể nhịn được cười khổ: "Vừa động tới là chọc vào hai đại gia tộc, không dám thả lỏng, lại không dám quá phận tới gần, mà với bản chất da mặt dày hơn da trâu của hai con hàng này....."
Cố Độc Hành thở dài một tiếng: "Ta hoàn toàn có thể tưởng tượng được tâm tình của Đệ Ngũ Khinh Nhu...."
Tâm tình Đệ Ngũ Khinh Nhu đích xác không hề tốt!
Có thể nói là tồi tệ rồi.
Không biết từ đâu ra lại xuất hiện một cái Vấn Thiên kiếm và một cái Hoàng Tuyền đao, gần như khiến Đệ Ngũ Khinh Nhu tức nổ phổi!
Đệ Ngũ Khinh Nhu luôn luôn hỉ nộ không lộ cho dù là đại quân bại lui, một ngày tổn thất mấy chục vạn đại quân, lông mày Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng sẽ không nhíu nửa cái. Nhưng hiện giờ, chuyện này quả thực đã khiến hắn tức giận tới thất khiếu bốc khói lên rồi.
Cửu Trọng Thiên chí dị trong tay, tất cả đại sự trên dưới mấy vạn năm qua đều có! Làm quái gì có Vấn Thiên võ thánh? Lại càng không cần nói tới cái gì Hoàng Tuyền đao...
Vậy mà đột nhiên lại xuất hiện một thanh kiếm, một cây đao như vậy... Chẳng phải là khiến người ta cực kỳ buồn bực? Hơn nữa, điên nhất chính là... chuyện này còn giải thích không nổi.
Đệ Ngũ Khinh Nhu từng cho người đem Cửu Trọng Thiên chí dị ra giải thích, kết quả là thiếu chút nữa bị người ta đốt mất.
"Mấy cái chuyện vớ vẩn này còn không phải do các ngươi viết?" Một vị vương cấp cao thủ nhìn qua một cái rồi lý lẽ hùng hồn: "***, ngươi cần một quyển sách rách đến lừa ai? Ngươi thật cho rằng tất cả thiên hạ đều là kẻ ngu sao? Thứ này hả... lão tử vất ra mấy chục lượng vào, muốn có bao nhiêu có bấy nhiêu!"
Nói như vậy, khiến cho Đệ Ngũ tướng gia nổi điên.
Chưa từng thấy qua kẻ không biết phải trái như vậy. Nhưng Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng từ chuyện này mà nhận thức được rõ ràng tính nghiêm trọng vụ việc! Một vị vương cấp cao thủ, lại dễ dàng tin lời đồn đãi như vậy, hơn nữa còn không chịu thừa nhận sự thật sáng tỏ, huống chi là người khác?
Giang hồ hán tử bình thường, chẳng phải càng thêm mất lý trí.
Trong tướng phủ.
"Vân Hạc, vị Kỷ công tử kia thế nào?" Đệ Ngũ Khinh Nhu nhíu mày: "Cái đao kiếm kia không phải do hắn mang tới chứ?"
"Hai người bọn họ quả thật có mang theo đao kiếm. Kỷ Mặc công tử là một thanh trường kiếm, còn vị Nhuế công tử kia lại chỉ là một thanh đoản đao." Trình Vân Hạc cẩn thận nói: "Theo ta thấy, kiếm của vị Kỷ công tử kia, hẳn không phải là Vấn Thiên kiếm."
"Vấn Thiên kiếm...." Cao Thăng cười lạnh một tiếng: "Cái gì Vấn Thiên kiếm? Bất quá chỉ là một âm mưu mà thôi! Kỷ công tử kia hẳn là Kỷ Mặc rồi, ngày mai ta sẽ đi gặp hắn."
"Vấn Thiên kiếm cho dù là một âm mưu, thì bây giờ cũng không thể nghịch chuyển được nữa!" Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài một tiếng, nói: "Chiêu thức này của Sở diêm vương, quả thực vượt ra khỏi ý liệu của ta."

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #258


Báo Lỗi Truyện
Chương 258/2672