Chương 227: Động quân tam vấn!


Sở Dương vừa nói xong những lời này, Tiểu Lộc cô nương tựa hồ chấn kinh một chút, sau một hồi lâu vẫn không lên tiếng.
Phía dưới lập tức vỡ ào!
" Thằng nhàquê này đến từ cái lỗ nào thế? Câm âm tuyệt vời như thế, vậy mà dám nói là đoạn khúc? Không đầy đủ?" Một thiếu niên bạch y trong đó cười nhạo: "Ngươi có hiểu không thế?"
"Không sai, vô luận là ý cảnh, hay cảnh độ dài ngắn của khúc nhạc, đây đều là một khúc nhạc đầy đủ!" Liên Phàm Lôi khẽ nhếch miệng, nhìn tên nhà quê không biết trời cao đất rộng, ý vị thâm trường, nói: "Vị Sở huynh này, chỉ sợ trước kia chưa bao giờ được nghe một khúc nhạc mỹ diệu như vậy rồi? Đúng là tiểu tử nhà quê, coi nhạc đám ma là thiên cổ tuyệt xướng rồi?"
"Ha ha ha...." Một đám người lập tức cười ha hả.
"Kẻ này đúng là ếch ngồi đáy giếng, nghe được bao nhiêu tuyệt khúc chứ!" Một đám hoàn khố cười lớn càn rỡ.
"Tranh!" Câm âm đột nhiên vang lên, Toàn bộ đại sảnh lập tức im ắng trở lại. Cầm âm kịch liệt, quả quyết! Thậm chí ngay cả người không hiểu âm luật cũng có thể nghe ra được, Tiểu Lộc cô nương tức giận thật rồi!
Tên hai lúa này, nói năng lỗ mãng, quả nhiên khiến mỹ nhân tức giận rồi!
Tất cả mọi người đều có chút vui sướng khi người khác gặp họa.
"Thủ khúc này...." Trong sự chờ mong của mọi người, Tiểu Lộc cô nương chậm rãi mở miệng: "... Quả thực không được đầy đủ! Là bởi vì thời điểm ta sáng tác khúc nhạc này, là một giấc mộng, hư ảo như có như không, tựa hồ từ trong hư vô, có người nói cho ta biết, đây chính là tiền kiếp của ta...."
"Sau khi tiểu nữ tỉnh dậy, lập tức sáng tác thủ khúc này. Nhưng vì bừng tỉnh khỏi giấc mộng, cho nên khi ta phổ đến đoạn cuối, chuẩn bị kết thúc thì đột nhiên cảm thấy không thể tiếp tục được nữa. Cho nên, thủ khúc này chỉ là nửa khúc! Trải qua một thời gian dài, canh cánh trong lòng... nhưng không biết, Sở công tử vì sao lại có thể nghe ra được?"
Thủ khúc này quả thực không được đầy đủ! Chỉ là nửa khúc!
Mấy chữ này giống như sấm sét nổ vang trong lòng đám hoàn khố, khiến cho bọn hắn choáng váng đầu óc, nghẹn họng nhìn trân trối!
Bọn họ đều không thể tưởng tượng được, Tiểu Lộc cô nương lại thừa nhận lời nhận xét của thằng nhà quê kia!
Hơn nữa bọn mình vừa mới cười nhạo xong thì Tiểu Lộc cô nương đã nói ra những lời này. Đây chẳng nào hung hăng tát một cái thật mạnh lên mặt bọn hắn!
Nhất là Liên Phàm Lôi. Người này cũng coi như người bác học, cho dù là âm luật cũng có mấy phần tinh thông. Giờ phút này lại cảm thấy cả mặt nóng bừng, trong lòng xấu hổ vô cùng.
"Làm sao nghe được... ha ha, bởi vì ta nghe ra được!" Sở Dương nhàn nhạt cười.
Tiểu Lộc cô nương trầm ngâm một chút, nói: "Một khi đã vậy, vấn đề thứ nhất thông qua. Xin Sở huynh hỏi vấn đề thứ hai."
"Vấn đề thứ hai, vẫn là một thủ khúc này không đủ!" Sở Dương cao giọng nói
Vấn đề vừa nêu ra, toàn bộ đại sảnh lại trở nên xao động. Thủ khúc này mọi người đã được nghe, quả thực là hoàn mỹ! Vậy mà người này lại liên tiếp nói không đủ....Chẳng lẽ hắn có vần đề về thần kinh?
Nhưng sau quả đắng lần trước, mọi người cũng thức thời không lập tức tỏ ra nghi ngờ, chờ hắn nói tiếp.
"Ồ? Xin công tử nói rõ." Thanh âm Tiểu Lộc cô nương rất là khiêm tốn. Điểm này cũng không phải là giả bộ, mà là chân thành thỉnh giáo. Điều này thì tất cả mọi người đều có thể nghe ra được.
"Ừm, xưa nay nhạc khúc chú ý vui vẻ mà không phóng đãng, đau mà không thương, đó mới là thượng thừa. Một đời người, bất kể là gian nan khốn khổ cỡ nào, cũng luôn có vui buồn hợp tan, đắng cay ngọt bùi!"
Sở Dương thản nhiên nói: "Người có hạ tiện thế nào, không sống nổi thế nào đi nữa, thì cuộc đời cũng từng trải qua hạnh phúc và vui vẻ. Cho dù chỉ là một cái nháy mắt! Mà người có cao quý, cường đại hơn nữa, thì cuộc đời hắn cũng phải trải qua khốn khổ gian nan! Điểm này, không một ai là ngoại lệ!"
Sau rèm che, Tiểu Lộc cô nương nhẹ nhàng gật đầu, nhíu mày suy tư.
"Một khúc này của cô nương, rung động lòng người, có sức hấp dẫn kinh nhân! Nhưng tất cả những gì thể hiện, đều là bi thương. Đau mà không thương, điểm này đã đạt được... Nhưng nếu là luân hồi, thì phải có mừng lo hạnh phúc! Bên trong nhạc khúc của cô nương, duy chỉ thiếu một điểm này! Nhưng nếu không có điểm này, thì nó hoàn toàn không có được ý nghĩa luân hồi!"
Sở Dương nhẹ giọng nói: "Cho nên tại hạ cho rằng, một khúc này, nên sửa! Tiểu Lộc cô nương nghĩ thế nào?"
"Đúng." Lần này Tiểu Lộc cô nương cũng không hề chờ đợi nữa, mà trực tiếp lên tiếng nói chuyện, tán thán: "Hiểu biết của Sở công tử đối với âm luật, quả thật khiến Tiểu Lộc đại khai nhãn giới! Vẫn xin công tử lưu lại ý kiến quý giá, cùng Tiểu Lộc tham khảo một chút phương pháp thay đổi, được không?"
Lời vừa nói ra, trong mắt Liên Phàm Lôi lập tức lóe lên quang mang ghen tị!
Lưu lại ý kiến, tham khảo phương pháp... Phương pháp như vậy, há có thể ngày một ngày hai giải quyết được? Nếu cứ tham khảo tham khảo... thì hai người này sẽ tham khảo đến giường luôn... Vậy bản công tử chẳng phải sẽ mọc sừng trên đầu sao?
Haiz, tên gia hỏa này còn chưa cưa đổ được người ta, vậy mà đã bắt đầu tới tính tới chuyện bị cắm sứng rồi...
"Việc tham khảo này, tạm chưa nói tới. Hiện giờ, Sở mỗ sẽ đưa ra vấn đề thứ ba." Sở Dương thản nhiên nói.
"Xin Sở công tử nói!" Thanh âm Tiểu Lộc cô nương đã trở nên tôn kích.
Chỉ cần nghe hai vấn đề trước thôi cũng đáng để mình cúi đầu trước vị công tử trẻ tuổi này rồi!
Tuyệt đối không đơn giản.
"Có người nói, cầm âm do tay, tay lại do tâm, mà tâm ... tất có hồn." Sở Dương nói:
"Cầm âm của Tiểu Lộc cô nương đã dốc hết một lòng, thủ lan kỹ nghệ lại càng xuất quần bạt tụy, xuất thần nhập hóa. Mà án theo cầm, lại càng là thiên cổ đệ nhất cầm! Tất cả những điều này hợp lại đã là đăng phong tạo cực, thế gian không còn gì hoàn mỹ hơn!"
"Duy chỉ có thiếu hồn âm phải không?" Tiểu Lộc cô nương khẽ thở dài một hơi.
"Không sai!" Sở Dương nói.
Sau một hồi lâu trầm mặc, từ phía sau rèm che, vang lên những tiếng cầm âm. Tựa hồ vị Tiểu Lộc cô nương này đang thần du vật ngoại, ngón tay vô ý thức đặt lên dây cầm...
"Mời Sở công tử vào trong dùng trà, Tiểu Lộc muốn một mình thỉnh giáo Sở công tử!" Sau khi trầm tư một hồi lâu, Tiểu Lộc cô nương mới nhẹ giọng phân phó.
"Vâng!" Tiểu tỳ xinh đẹp bên cạnh lên tiếng.
Sở Dương đứng lên, thản nhiên nói: "Mấy người các ngươi đợi ta ở đây. Bất quá, ta nghĩ các ngươi sẽ không quá cô đơn đâu." Nói xong, ánh mắt hắn lại thoáng liếc về phía đám công tử ca đang căm phẫn không thôi, khẽ nhếch miệng cười.
Đây là nụ cười khinh thường. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Ở Thiết Vân thành này, cho dù là Thiết Bổ Thiên đối diện với vị Sở diêm vương này, cũng chỉ có thể hờn dỗi, huống chi là mấy con tôm nhỏ như đám hoàn khố này? Sở Dương căn bản không để trong lòng. Nếu không phải bọn hắn còn có chút giá trị lợi dụng, chỉ sợ Sở Dương cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái!
Về phần Liên Phàm Lôi.... Liên Phàm Lôi tính là cái rắm! Không, ở trong mắt Sở Dương, hắn thậm chí ngay cả rắm cũng không bằng. Cái rắm còn có thể thối một chút... Nhưng hắn chỉ có thi thể chết rồi mới có thể thối một chút...
"Yên tâm đi, ta sẽ rất kiềm chế." Cố Độc Hành cười lạnh lùng, nói: "Không làm hỏng kế hoạch của ngươi đâu." Hắn biết, nếu Sở Dương cố ý nói như vậy, thì nhất định là có dụng ý. Mà hắn cũng phát hiện, bất kể là làm chuyện gì, Sở Dương đều móc nối tất cả với nhau, hoàn toàn đan xen, tiếp tục kéo dài!
Từ khi gặp Sở Dương, hắn chưa bao giờ thấy Sở Dương tùy tiện làm việc gì! Một một sự kiện, đếu có thâm ý! Cố Độc Hành đương nhiên sẽ không lỗ mãng phá hư kế hoạch của Sở Dương.
Cho nên, cho dù có hai tên trẻ trâu chỉ sợ thiên hạ không loạn - La Khắc Địch và Kỷ Mặc ở đây, Cố Độc Hành vẫn khiến Sở Dương yên tâm thật sự!
"Vậy là tốt rồi!" Sở Dương chậm rãi bước ra ngoài, đi theo sau bạch y tiểu tỳ kia, không nhanh không chậm đi vào.
Chỉ nghe thấy phía sua, La Khắc Địch hưng phấn gào lên như điên: "Ai nha nha, thật vất vả mới đánh đàn xong,nhiều mỹ nữ như vậy, mọi người cùng nhau khiêu vũ thoát y, hát thập bát mô đê...."
Sở Dương lảo đảo, suýt chút nữa là ngã lăn ra đất.
Ngay sau đó, tiếng chửi mắng đã đáp trả.
"Heo!"
"Con heo này!"
"Ngươi là đồ con lợn!"
Lần lượt vang lên từ miệng Cố Độc Hành, Kỷ Mặc, cùng Nhuế Bất Thông. Ngay sau đó, tiếng bùm bụp vang lên, chỉ thấy La Khắc Địch rống lên thảm thiết, rồi Kỷ Mặc nịnh nọt nói: "Được rồi, các vị tỷ tỷ xinh đẹp, mọi người không cần tức giận nữa. Ta đã giúp các ngươi dạy dỗ hắn rồi. Hắc hắc, cái đồ dâm tiện này, quả thực là không thể nhịn nổi nữa! Yên tâm, hắn lên tiếng nữa là ta đánh hắn. Ồ, mỹ nữ mỹ nữ, nói gì thì ta cũng làm hộ hoa sứ giả cho các ngươi một hồi, thế này, mỗi người đến thơm môi cái đi, này này này,....."
Tưởng tượng cái bộ dáng dẩu môi lên của Kỷ Mặc, hai chân Sở Dương lại thoáng tăng tốc một chút, xoạt một cái liền rẽ vào một khóc quẹo, cho đến khi không nghe thấy gì nữa, lúc này mới đưa tay lau mồ hôi.
Sở lão đại thực hối hận, mang theo hai kẻ này đi, vấn đề an toàn đương nhiên không cần lo lắng... nhưng thật sự là mất mặt....
"Sở công tử, mời...." Đi tới trước một căn phòng trang nhã, tiểu tỳ khom người nói: "Tiểu Lộc cô nương đang chờ bên trong."
Sở Dương ừ một tiếng, thản nhiên đánh giá bốn phía một chút. Chỉ thấy gian phòng này năm trên cùng tam lâu, bốn phía có mấy tòa tú lâu, chúng tinh phủng nguyệt bảo vệ xung quanh, bảo hộ hoàn mỹ gian phong này, không có một góc chết này!
Đây là một trận thế hộ vệ cao mình nhất!
"Quả nhiên bất phàm!" Sở Dương khẽthan thở.
"Sở công tử, mời vào!" Bên trong truyền ra một thanh âm bình thản.
"Đa tạ!" Sở Dương đẩy cửa, một chân bước vào, thoáng dừng một chút, tiếp đó chân còn lại cũng bước vào, cả người đã xuất hiện trong phòng, đứng trước cửa phòng, lẳng lặng chờ đợi.
Khi vừa bước vào, Sở Dương rõ ràng cảm ứng được, một cỗ khí tức lăng lệ kiệt ngạo khóa chặt mình không chút kiêng nể. Cỗ khí tức này vô pháp vô thiên, tựa hồ chỉ cần xúc phạm tới hắn, cho dù là hoàng đế có trăm vạn đại quân hộ vệ, hắn cũng một kích giết chết!
Mà không cố kỵ tới bất cứ hậu quả nào!
Khí tức như vậy, cũng khiến Sở Dương nhớ tới Cố Độc Hành kiếp trước! Kiếp trước, trong lần duy nhất mình nhìn thấy Cố Độc Hành, ở trên người vị cô độc khách này cũng có sát khí lăng lệ mà kiệt ngạo, trước nay chưa từng có!
Cố Độc Hành khi đó, là cao thủ vương cấp! Cửu phẩm đỉnh phong!
Vương giả chi kiếm hồng trần độc hành!
Sau lần gặp mặt đó không lâu, tin tức Cố Độc Hành trùng kích hoàng giả thành công truyền ra!
Người này là ai vậy? Tại sao lại có khí tức cường đại như thế.
Giờ khắc này, Sở Dương nhớ tới chuyện kỳ lạ mà Kim Mã Kỵ Sỹ đường của Đệ Ngũ Khinh Nhu gặp phải ở Tuyệt Sắc lâu kiếp trước! Trong lòng chợt sáng rõ như tuyết. Thì ra có một người cường đại như thế ở nơi này!

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #227


Báo Lỗi Truyện
Chương 227/2672