Chương 2: Làm lại từ đầu, bao điều tốt đẹp quyết không buông!


"Khinh Vũ!"

Sở Dương mạnh mẽ tỉnh lại, còn chưa mở mắt đã đau lòng kêu lên. Hắn chỉ cảm thấy trái tim mình đang co quắp, đang đau đớn, chẳng qua thanh âm hắn yếu đến mức nghe như là đang rên rỉ, đến mức ngay cả hắn cũng gần như là không nghe thấy...

Lời vừa nói ra khỏi miệng, Sở Dương đã ngây ngẩn cả người!

"Ta... rõ ràng đã thấy Khinh Vũ tới đón ta, nụ cười quen thuộc kia, thanh âm nhu tình đã thấm vào xương tủy kia..."

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trước mắt hắn hiện giờ là núi đá vô tận, ánh tà dương đỏ như máu phía chân trời, bốn phía là trúc tía đung đưa, tựa như mây tím nơi chân trời đang nhẹ đưa trong gió... Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Trên chân của hắn hiện giờ còn có một vết máu.

Trên đầu Sở Dương đột nhiên kịch liệt đau đớn, hắn lấy tay đưa lên sờ thì thấy máu đã đỏ thẫm.

Ngọn núi này, cảnh sắc này, vết thương này, rất quen thuộc!

Đây là đâu?

Một thanh âm chợt vang lên bên tai Sở Dương, gần như là mếu máo:

"Ê... Ngươi... Ngươi đừng làm ta sợ. Người anh tuấn tiêu sái như ta không dễ bị hù dọa đâu..."

Sở Dương lại càng mơ hồ trong lòng, thầm nghĩ chẳng lẽ ta thực sự còn chưa chết sao?

Tên gia hỏa đang gọi bên tai ta là ai? Thật đúng là cực phẩm, rõ ràng là suýt bị hù chết vậy mà còn không quên tự kỷ...

Dường như thấy hắn không có phản ứng, người nọ liền kêu lên:

"Thật sự... ngươi không giận ta chứ? Ô...ô..."

Tiếng khóc rống đó nghe cứ như kèn hiệu, nếu người nào nghe từ xa, chắc chắn sẽ cho rằng đó là tiếng chó sói tru.

Tiếng khóc lóc kéo dài mà vang dội, lượn lờ mãi không dứt, đến lúc ngắt hơi lại biến thành tiếng "Ngao.... ngao…"

"Thật sự là thiên tài."

Sở Dương thầm nói trong lòng. Hắn cũng nghe ra được thanh âm này thật sự là vừa sợ vừa thương, không hề có nửa phần dối. Nhưng thanh âm này thật sự khiến người khác không dám khen tặng…

Nó tựa như trời cao lúc tạo ra con người đã tính nhầm, đem tiếng của một con vịt chết đặt trên người hắn, hơn nữa còn là vịt đực chết...

Có thể sau khi tạo ra hắn, ông trời nghĩ rằng cũng không thích hợp lắm, vì vậy để bồi thường cho hắn, liền tặng thêm tiếng sói tru cho đủ bộ.

Thanh âm này hình như có chút quen thuộc... Thật sự là độc nhất vô nhị!

Sở Dương đột nhiên giật mình đánh thót, ký ức từ rất nhiều năm trước dũng mãnh tràn vào trong óc...

"Chỉ là luyện côn pháp một chút mà thôi, ngươi không đến mức cứ như vậy bị ta đánh cho một côn ngủm củ tỏi chứ?"

Thanh âm kia run run, hiển nhiên là đang sợ hãi:

"Bọn chúng đánh ngươi nhiều côn như vậy mà ngươi còn không làm sao, vì sao ta đánh ngươi một cái mà ngươi đã ngã rồi... Cái này... cái này con mẹ nó quá bất công rồi! Lẽ nào ngươi thấy ta lớn lên trông anh tuấn tiêu sái mà sinh ra tâm đố kỵ, cố ý hãm hại ta?"

Sở Dương không thể bình luận thêm điều gì nữa.

Đây là cái hạng người gì vậy? Không ngờ là vẫn còn đang oán trách mình, mà oán giận thì cũng thôi đi. Dù sao những chuyện thế này ai cũng không muốn gặp, nhưng dù là hắn đang oán giận thì cũng đừng chêm vài câu tự sướng vậy chứ!

Tự sướng đến mức này là có thể nói là thiên hạ vô địch thủ rồi!

Khẽ buông tiếng rên rỉ, Sở Dương rốt cục cũng miễn cưỡng mở mắt.

Hắn thật sự là chịu không nổi nữa, dù có là Độc Kiếm Võ Tôn uy vũ một thời nhưng hắn cũng không chịu nổi thứ âm thanh này.

Cái giọng vịt chết này kết hợp cùng với thanh âm "rột rẹt" của cái bụng đang sôi lên vì đói của hắn... thì đừng nói là người, dù là con hổ báo nếu phải nghe lâu cũng phải lăn đùng ra chết.

"Tỉnh rồi, tỉnh rồi… Ha ha…. Ta biết ngay nhà ngươi sẽ bị hình dung anh tuấn của ta dọa cho té xỉu mà..."

Thanh âm kia tiếp tục hành hạ lỗ tai Sở Dương:

"Ta cứ thắc mắc vì sao lúc đang đánh nhau mà ngươi cứ nhìn ta chằm chặp như thế? Giờ thì ta đã hiểu!"

Sở Dương nhăn mặt lại, trong đầu còn đang đau như búa bổ, quát lên:


"Câm miệng cho ta!"

Sở Dương thực sự là không thể chịu nổi nữa. Nếu tên kia mà nói thêm hai câu nữa, hắn chẳng thà lại tự đâm thêm một kiếm nữa vào tim mình cho xong.

Dù sao lão tử cũng là người đã chết qua một lần, vừa mới tỉnh lại đã phải chịu đựng thứ âm thanh kinh khủng của ngươi, như thế có còn thiên lý nữa hay không? Ngay cả chết cũng không để cho người khác được yên tĩnh...

Sở Dương vừa mới nói tới đó...

Thanh âm của hắn mặc dù thấp, nhưng cũng tràn đầy uy nghiêm. Cỗ khí tức của Độc Kiếm Võ Tôn vô hình trung phát tán ra ngoài, làm cái tên đang lải nhải bị uy áp nghiêm nghị ẩn trong câu quát chấn nhiếp đến ngây người, nói không nên lời.

Sở Dương mở choàng mắt, nhưng lại thấy trước mắt chợt sáng lòa, đầu óc quay cuồng. Hắn đành nhắm hai mắt lại, sau đó từ từ mở ra lần nữa...

Hiện ra trong mắt hắn lúc này là khuôn mặt của một người. Ừm, cũng chính là cái tên đang khoe chính hắn rất anh tuấn tiêu sái.

Không sai, ở đây ngoại trừ hắn cùng Sở Dương ra thì chẳng còn ai.

Sở Dương vừa nhìn thấy khuôn mặt này, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác thân thiết, đồng thời cũng không biết là nên khóc hay nên cười. Cái từ anh tuấn tiêu sái mà áp dụng cho hắn thì đúng thật là phí của trời!

Khuôn mặt này tuyệt đối không xấu!

Con mắt thật to, mũi thẳng, miệng nhỏ, lông mày kiếm. Hơn nữa khuôn mặt hắn trắng nõn, không mập quá cũng không gầy quá.

Nhưng điều ly kỳ là con mắt của hắn tuy rất có thần, nhưng cự ly cách nhau hơi xa một chút, một mắt gần như là bên cạnh lỗ tai trái, còn con mắt kia lại ngay cạnh lỗ tai phải.

Lông mi cũng là hai hàng lông mày kiếm. Chỉ là hai thanh kiếm đó, có một thanh vươn phá trời cao, thanh khác thì lại chúc phá địa ngục, hai phương hướng hoàn toàn trái ngược!

Mũi hắn cũng rất thẳng, chỉ là nó lại thẳng một cách thái quá, sống mũi giống như một tòa giả sơn cao vút, tách rời hoàn toàn hai con mắt sang hai bên! Nhìn từ xa, sống mũi đó giống như một dải ngân hà chia tách Ngưu Lang - Chức Nữ. Đôi mắt như vậy, cho dù là gà cũng không vươn tới...

Cái miệng hắn cũng rất nhỏ, thậm chí là hồng nhuận tươi tắn. Nhưng chỉ có điều cái miệng anh đào nhỏ nhắn mà lại ở trên người một tên nam nhân thì...

Nói theo ngôn ngữ ẩm thực là "Trên một miếng đậu hũ trắng như tuyết có đặt một viên anh đào đo đỏ..."

Tướng mạo thường diễn tả được một phần tính cách... Điều này đã không thể hình dung nữa! Quả thực là rất cá tính, độc nhất vô nhị trên đời!

Biết tìm đâu được một người thứ hai giống như thế... Hắc, Sở Dương nghĩ mình chỉ muốn quỳ xuống tỏ lòng hâm mộ với tên kia, quả thực là biến thái!

"Đàm Đàm?"

Toàn thân Sở Dương đau như chết đi sống lại, trong đầu như có ngàn vạn thanh đao đang khuynh đảo, nhưng hắn vẫn cố gắng khống chế được, lộ ra một vẻ tươi cười ôn hòa:

"Đàm Đàm, cái tên tự kỷ nhà ngươi vẫn thế! Thật đúng là rất không biết điều."

Tên này chính là bạn thân của Sở Dương từ nhỏ, Đàm Đàm sư đệ. Chữ Đàm trong đàm thoại, đàm trong đàm hoa. Cái tên này thật sự là làm cho người ta rất có ấn tượng.

Đàm Đàm giống như Sở Dương, cả hai đều là cô nhi bị vứt bỏ, được sư phụ mang về nuôi nấng. Lúc Sở Dương mười chín tuổi, trong một lần Đàm Đàm ra ngoài, đột nhiên bên ngoài truyền về tin tức hắn đã đã tử vong. Mãi cho tới bây giờ, Sở Dương cũng không biết ngày đó Đàm Đàm vì sao mà chết, kẻ địch rốt cục là ai?! Hắn đã điều tra thật lâu, nhưng vẫn không có được một chút tin tức.

Cái chết của Đàm Đàm năm đó đã tạo ảnh hưởng cực lớn đối với Sở Dương, làm cho tính cách của hắn vỗn đã quái gở lại trở nên càng thêm trầm mặc...

Mới vừa rồi Sở Dương nhắm mắt, nên chỉ duy nhất nghe được thanh âm. Giờ đây sau khi mở mắt, Sở Dương gần như chỉ trong nháy mắt là đã biết mình đang ở đâu.

Nơi này, thật sự là quá quen thuộc!

Đây chính là Tử Trúc Lâm của Thiên Ngoại Lâu phía sau núi. Nơi đây chính là lúc hắn mười sáu tuổi, trong một lần luận bàn côn pháp cùng Đàm Đàm tự nhiên bị ngây người, Đàm Đàm bị bất ngờ không kịp thu tay lại, nện cho hắn một côn ngất xỉu.

Chẳng lẽ mình đã trở về thời gian lúc còn mười sáu tuổi? Nhưng... làm sao có khả năng?

Sở Dương đưa mắt nhìn xung quanh, sau khi nhìn lại một vòng nữa, hắn rốt cục cũng xác định mình thực sự đã sống lại! Hơn nữa còn quay ngược thời gian về lúc mười sáu tuổi. Chuyện tình hoàn toàn không có khả năng này, giờ đây lại đang phát sinh trên người hắn.

Sở Dương vốn là người kiên định mà cũng phải chìm ngập trong kinh hỉ và ngây dại!

Nếu thực sự được làm lại từ đầu một lần nữa thì trong kiếp nhân sinh này, ta có bao nhiêu thứ không nên buông tay?

Ta thật sự được bắt đầu lại từ đầu?

Sở Dương sửng sốt một hồi lâu mới bình tĩnh lại. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cảm xúc đang cuồn cuộn trào dâng trong lòng. Vì quá kích động mà mặt hắn đã trở nên đỏ ửng, trái tim dồn dập đập như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.

Khẽ quay đầu lại nhìn kỹ vị huynh đệ tưởng như đã không bao giờ gặp lại kia, trong mắt Sở Dương bừng bừng bắn ra những tia cảm tình nồng hậu, run run nói đùa:

"Đàm Đàm, ta rốt cục biết vì sao ngươi lại bị vứt bỏ rồi..."

Quả thực, nếu ngươi sinh ra một hình hài như thế mà không bị hù dọa đến tuột tay, vậy thần kinh ngươi có thể nói là quá cứng cỏi.

Đàm Đàm vô thức gãi gãi đầu, không ngờ không có chút xấu hổ nói:

"Nguyên nhân của ta chắc là do ta quá anh tuấn tiêu sái... Còn nguyên nhân ngươi bị vứt bỏ, khả năng chính là quá xấu...

Sở Dương trợn trừng mắt, đột nhiên có một loại cảm giác xúc động tràn ngập, vừa muốn cười ha hả, lại vừa muốn đánh người...

****

Trong trí nhớ, lần này bị thương khiến hắn phải nằm liệt giường mất nửa tháng.

Mãi về sau, Sở Dương mới biết bản thân không phải là bị thua trong khi luận bàn, mà là bị người hạ độc! Độc tính cứ âm thầm trong cơ thể hắn, cho đến thời điểm thích hợp mới kích phát, khiến toàn thân hắn không thể khống chế!

Người hạ độc không chỉ nhằm riêng vào hắn, mà còn tính toán chuẩn thời gian, khiến cho Đàm Đàm đánh một côn trực tiếp giết Sở Dương, theo đó Đàm Đàm cũng xong đời.

Trong môn phái, luận bàn với nhau là chuyện bình thường, nhưng đánh chết người thì chính là đại sự! Vì chuyện ấy, Đàm Đàm bị trục xuất khỏi sư môn là điều chắc chắn!

Nhưng kẻ hạ độc lại không không ngờ đến một chuyện, đó là trong đoạn thời gian này, tuy Đàm Đàm biểu hiện ra thực lực ngang hàng với Sở Dương, nhưng trên thực tế công lực của hắn đã vượt xa Sở Dương nhiều. Lúc luận bàn cùng Sở Dương, hắn thủy chung vẫn bảo lưu vài phần thực lực.

Vào thời khắc mấu chốt nhất, Đàm Đàm tuy rằng không kịp thu tay lại, nhưng vẫn kịp tán đi một nửa lực lượng, nên Sở Dương chỉ bị thương nhẹ!

Trong số những môn hạ của sư phụ, nếu tính thêm cả Sở Dương và Đàm Đàm thì chỉ tổng cộng có ba người! Kẻ hạ độc chắc chắn là đại sư huynh! Thạch Thiên Sơn!

Trong mắt Sở Dương chợt lóe ra hàn quang lạnh thấu xương, trong lòng yên lặng nhớ kỹ ba chữ "Thạch Thiên Sơn"

Sắc mặt Sở Dương càng lúc càng trở nên băng giá, cỗ sát khí mơ hồ đang lưu chuyển trong người ngày càng đậm đặc.

Đàm Đàm ở bên cạnh hắn lại đang tự hỏi, vì sao trong ngày hè chói chang này lại đột nhiên trở lạnh thấu xương như vậy, hắn nhịn không được mà rùng mình một cái.

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #2


Báo Lỗi Truyện
Chương 2/2672