Chương 187: Sở Diêm Vương đáng sợ!


"Hắn chừa lại một lối thoát, ngươi cần chú ý, hắn bắt được tướng lĩnh xung đột với Đỗ Thế Tình, nhưng bất luận có xung đột như thế nào, thì hắn luôn giữ được toàn vẹn, đến cuối cùng, tên tướng lĩnh ấy thoát được ra ngoài, nhưng Sở Dương lại được đội quân này cực kỳ thán phục, nếu như sau này Sở Dương có dùng binh ra trận, lựa chọn đầu tiên của hắn tất nhiên là đội quân này. Phải biết rằng, tướng lãnh này, chính là Vũ Cuồng Vân bài danh mười đại danh tướng đại lục! Điểm này, là càng phải chú ý".
"
Phái người tìm hiểu thói quen của Vũ Cuồng Vân, ngày đêm phân tích cho ta, nếu như có một ngày hai quân giao chiến, đột nhiên thói quen dùng binh có sự chuyển biến lớn và biến đổi một cách kì quái, vậy thì phải điều động đại quân không từ một cái giá nào để tiêu diệt, bởi vì lúc đó tất nhiên là Sở Diêm Vương nắm binh".
"Vâng!" Hàn Bố Sở lau mồ hôi.
"Sau đó vào thành, bước thứ ba, xây dựng Thiên Binh Các, Thiết Long Thành tự nhiên sẽ đích thân đến, vì sao? Lẽ nào thật sự là vì hai chữ Thiên Binh?" Ánh mắt Đệ Ngũ Khinh Nhu trùng xuống: "Thiết Long Thành đi, chính là vì Sở Dương đối với đám người chận đánh Đỗ Thế Tình để lối thoát. Thiết Long Thành muốn gặp nhân tài có thể bất động thanh sắc đơn thương độc mã đánh bại Vũ Cuồng Vân, như thế mà thôi".
"Tiếp theo, bước thứ tư là nhập chủ Bổ Thiên Các, tuy rằng không biết trong đó có xảy ra chuyện gì, nhưng đột nhiên vào Chủ Bổ Thiên Các, không thể nào không có công lao của Thiết Long Thành và Đỗ Thế Tình, Thiết Long Thành là người yêu tài, nhưng cũng che dấu, bởi vì nếu như sự việc cướp bóc sát hại bị bại lộ ra, theo tính cách của Thiết Bổ Thiên Thiết Vân nhất định sẽ mất đi một danh tướng, và Đỗ Thế Tình vì để cảm kích cho nên cũng ra sức nói tốt cho Sở Dương trước mặt Thiết Bổ Thiên".
"Đây là bốn bước mở đầu của Sở Dương, bốn bước lên trời, chơi đùa nhân tính" Đệ Ngũ Khinh Nhu thâm trầm nói: "Đến đây, mục tiêu thứ nhất của Sở Diêm Vương đã đạt được".
"Vậy thì mục tiêu thứ hai chính là Bổ Thiên Các?"
"Không đúng, mục tiêu thứ hai chính là chỉnh đốn lại" Đệ Ngũ Khinh Nhu nói: "Đầu tiên hắn sẽ dùng thủ đoạn lôi đình, hắn muốn kéo đám người nội ứng ra trước".
"Cách nghĩ của hắn chính là tỉ mỉ, suy diễn theo hướng ngược lại, đều phải từ kết quả mà suy luận, sau đó tìm ra cách đạt được sự đồng tình của đại đa số người, suy diễn ngược lại sẽ tìm ra được gian tế" Đệ Ngũ Khinh Nhu cười nhạt: "Điều này nói thì dễ, là thì lại cực kì khó".
"Đúng vậy, lúc trước Kim Mã Kỵ Sĩ Đường rải mật thám trong thiên hạ, cách áp dụng cũng là lợi dụng sự đồng tình của tuyệt đại đa số người, mới đảm bảo được an toàn cho mật thám… Sở Diêm Vương làm như vậy, đúng là đã đánh vào nhược điểm" Hàn Bố Sở trầm tư, chậm rãi nói.
"Đúng vậy, cho nên sau khi chỉnh đốn xong Bổ Thiên Các, tiếp theo sẽ là thuận theo đường dây mà xử lí bọn gian tế, dùng máu tươi của người chúng ta, bước đầu xây dựng quyền uy cho hắn, hắn bắt đầu làm ra vẻ thần bí, đeo mặt nạ đen, những lời đồn đại rộ lên trong thiên hạ…"
"Mà những lời đồn đại này, chính là phòng chống lại hành động như hôm nay của hai vị Khổng Vương Tọa và Âm Vương Tọa, nói cách khác, vào lúc đó, vị Sở Diêm Vương này đã nhìn ra điểm yếu của Thiết Vân, và bắt đầu có những sự bố trí tỉnh táo để làm nền tảng cho quyền cao chức trọng sau này của hắn…"
"Và lúc đó, sự suy tính bên trong của các ngươi chỉ là chuyện cười. Bởi vì chúng ta đều biết Sở Dương chính là Sở Diêm Vương, cho dù hắn có cố bố nghi trận đi chăng nữa, cũng không thay đổi được. Nhưng các ngươi lại bỏ qua, trong một hoàn cảnh đặc định, điểm này vốn không phải là cố bố nghi binh chân thực, nhưng lại đủ làm cho thiên hạ có sự chuyển biến long trời lở đất".
"
Và hai lần hành động của hai vị Vương Tọa đều là bị những lời đồn đại làm cho thất bại, không rõ, hai vị Vương Tọa trước lúc xuất phát, thật sự không biết thân phận thật sự của Sở Diêm Vương? Nhưng khi sự việc tới trước mắt mới hoài nghi? Những điểm này, đều là cái bẫy và tâm lý trận mà Sở Diêm Vương đã xắp xếp từ trước".
"
Không sợ ngươi không nghi ngờ, nhưng cho dù cứ cho là trí tuệ có cao hơn đi chăng nữa, sau khi thân lâm vào cảnh ấy, cũng sẽ một bồ hoài nghi, nhưng dẫu là có một chút hoài nghi, Sở Diêm Vương cũng sẽ lợi dụng thủ đoạn để chỉ một chút nghi ngờ biến thành mười phần nghi ngờ, tự đẩy mình bước vào định luận ban đầu của chính mình".
"Mưu kế này, đều nắm chắc và hiểu rõ tâm lý và nhân tính của con người, quả thực là một nhân vật đáng sợ".
Đệ Ngũ Khinh Nhu từng điểm từng điểm một chỉ ra những sự xắp xếp của Sở Dương, càng nói càng cảm thấy sức uy hiếp của Sở Dương là vô cùng lớn, quả thức là hiếm thấy trong cuộc đời, giọng nói cũng càng lúc càng trùng xuống.
Hàn Bản Sở bất giác thẳng người, chăm chú lắng nghe Đệ Ngũ Khinh Nhu phân tích.
"Đồng thời, hắn cũng bắt đầu chỉnh đốn triều đường Thiết Vân, bắt đầu từ những tiểu quan, sau khi lôi ra một người, quyết định phương pháp đúng sai của, đến ngày thứ hai thì sẽ đao to búa lớn, dao mổ liên tiếp vung lên, nhưng lại không chạm gì đến Số một".
"Chính là để chúng ta và Số một thông báo tin tức cho nhau, sau khi đã xác định chúng ta đã thông báo tin tức cho nhau, Sở Diêm Vương liền ra tay tóm gọn Số một, và lập tức dùng thân phận của Số một, gài một cái bẫy, những chuyện này, lại như một mắc xích được nối lại với nhau".
"Hắn thậm chí còn đoán chuẩn được tâm lý tự tin và may mắn của Số một cùng với phản ứng của chúng ta" Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài: "Nếu như tin tình báo không vô cùng xác thực, thì ngay cả ta cũng sẽ hoài nghi, kẻ địch đối đầu với ta ngoài vạn dặm kia lại chỉ là một tên tiểu tử mười bảy mười tám tuổi, còn là một lão hồ ly trăm năm, nắm chắc tinh chuẩn như vậy… từng bước từng bước cẩn trọng…".
"Đúng vậy, tuy rằng chúng ta không biết Số một đã xảy ra chuyện gì, nhưng tin chắc rằng Số một sẽ không nói gì, và Sở Diêm Vương lại không đụng gì đến mạng lưới của Số một, như vậy càng khẳng định suy luận của chúng ta… Cho nên cái bẫy này, bất luận như thế nào chúng ta cũng phải bước vào" Hàn Bố sở thở dài: "Cứ cho Sở Diêm Vương không biết quan hệ của Số một và tướng gia, nhưng tất cả những gì mà hắn bố trí cũng đủ rồi".
"Sau khi nắm Số một trong tay, liền có cảm giác như lấy trứng chọi với đá. Bởi vị thực lực của hắn không đủ để đối phó với chúng ta, trong chuyện này,vốn là Sở Diêm Vương lâm vào nguy hiểm, vốn dĩ theo khẩu vị của hắn, không thể nào nuốt nổi con cá lớn Âm Vô, nhưng lúc đó, vận khí lại đến, có một thế gia Trung Tam Thiên lại đến đó, Sở Diêm Vương lại có có cơ hội hồi sinh, hắn liền lợi dụng gia tộc đó, năm lần bảy lượt vu oan giá họa, lợi dùng triệt để siêu cấp thế gia này, hoàn toàn không đụng gì đến lực lượng của bản thân, mà lại có thể khiến cho hai vị Vương Tọa trụ cột của chúng ta bị trọng thương".
"Cho đến bây giờ, toàn bộ bước đầu tiên trong kế hoạch của Sở Diêm Vương đã hoàn tất, bước thứ hai của hắn mới là cầu an" Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài: "Bước tiếp theo, hắn nhất định sẽ huy động toàn bộ lực lượng, bao vây toàn lực hai vị Vương Tọa, hi vọng Vân Hạc có thể chống cự được".
"Cầu an?" Hàn Bố Sở không hiểu.
"Đúng vậy, Kim Mã Kỵ Sĩ đường có tổng cộng bốn vị Vương Tọa, hiện tại hai vị đã bị phế chỉ còn lại hai vị cần phải ở lại duy trì Kim Mã Kỵ Sĩ Đường, tuyệt đối không được rời bỏ, như vậy thì Sở Diêm Vương có thể lợi dụng quãng thời gian này phát triển Bổ Thiên Các, xây dựng Thiết Vân, tranh thủ thời gian".
"Sở Diêm Vương làm tất cả những chuyện này, đều là tranh thủ quãng thời gian này" Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài nói: "Mà hắn sở dĩ muốn tranh thủ khoảng thời gian này, là vì, nhiều nhất trong ba tháng, Thiết Thế Thành sẽ chống đỡ không được! Đến lúc đó, Thiết Vân quốc tất nhiên sẽ lộ ra hỗn loạn; Mà Sở Diêm Vương tại thời điểm này liên tiếp không ngừng đối với Kim Mã Kỵ Sĩ Đường trọng kích; Đến khi Thiết Thế Thành chết, chúng ta đã không thể tổ chức ám sát cường đại nhất cùng nhân thủ ám sát đi phá hư hoặc là làm cái gì đối với hành động của hắn". Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Tất nhiên lúc đó lực lượng của chúng ta sẽ bị yếu đi một chút, việc này đối với Thiết Vân quốc là một tin cực kì tốt lành, huống hồ là tổn thất nặng nề như vậy? Đệ Ngũ Khinh Nhu lạnh lùng nói: "Tuy rằng bản tọa không muốn thừa nhận nhưng lại không thể không thừa nhận, quãng thời gian này, Sở Diêm Vương đã tranh thủ được rồi".
Hàn Bố Sở rùng mình trong lòng.
Hắn đã nâng Sở Diêm Vương lên cực cao địa vị, nhưng không ngờ lại vẫn đánh giá thấp hắn.
Mỗi một bước là sự chuẩn bị cho bước tiếp theo của Sở Diêm Vương, từng bước cẩn trọng chắc chắn, mắc xích ăn khớp với nhau, nhưng lại tùy có ứng biến, từng bước đi đến lại có thể khiến cho toàn cục diện tình thế phát sinh những bất ngờ…
"Nhưng chỉ có thế này vẫn chưa đủ, căn bản còn xa mới lung lay được Kim Mã Kỵ Sĩ Đường chúng ta, cho nên bước tiếp theo, Sở Diêm Vương vẫn còn có thủ đoạn" Đệ Ngũ Khinh Nhu đau khổ suy tư nói: "Bước tiếp theo, cánh tay của Sở Diêm Vương nhất định sẽ vươn tới địa phận của Đại Triệu chúng ta, trước khi hắn ra tay, chúng ta căn bản không biết hắn sẽ làm những gì".
"
Tướng gia, chẳng lẽ tên Sở Diêm Vương này lại không có nhược điểm gì sao?" Hàn Bố Sở hỏi.
"
Cái gọi là "nhược điểm" này, tuy rằng Sở Diêm Vương này trí tuệ không tồi, nhưng nhược điểm cũng không ít" Đệ Ngũ Khinh Nhu nói: "Nhược điểm của hắn chính là thích chơi kì binh, khiến cho người khác không thể ngờ tới. Tính cách như vậy, luôn ưa thích mạo hiểm, người như vậy quất khởi sẽ rất nhanh, nhưng chỉ cần thất bại một lần, vậy thì sẽ vạn kiếp bất phục".
"
Kì binh xuất kích, chỉ có thể có hai kết quả, một chính là thành công toàn thắng, hai là toàn quân bị tiêu diệt" Đệ Ngũ Khinh Nhu chậm rãi nói: "Đối phó với loại người này cần phải có sự nhẫn nại, chỉ cần nắm bắt được một lần cơ hội là đã đủ".
"
Còn nữa, Sở Diêm Vương tuy rằng có tên gọi là Diêm Vương, nhưng hắn lại là một kiêu hùng không từ mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình, ngược lại, Thiết Bổ Thiên lại là một anh hùng, vị Sở Diêm Vương tuy rằng cũng là anh hùng, nếu không vậy thì Sở Diêm Vương ở dưới Thiết Bổ Thiên chắc chắn sẽ có sự xung đột, anh hùng có thể chịu ở dưới kiêu hùng, nhưng kiêu hùng lại quyết không chịu ở dưới anh hùng".
"
Cái gọi là anh hùng là một cách xưng hô nực cười, và cái gọi là anh hùng đại đa số trọng tình nghĩa" Đệ Ngũ Khinh Nhu chậm rãi nói: "Kiêu hùng sợ thất thế, anh hùng sợ thương tâm, cần phải hạ thủ vào hai chữ tình nghĩa của Thiết Bổ Thiên và Sở Diêm Vương, người như vậy, một khi trong lòng bị thương tất bại".
"
Chỉ cần một lần cơ hội… là đủ" Hàn Bố Sở lẩm bẩm tự nói một mình: "Nhằm hai chữ tình nghĩa mà hạ thủ…" Hắn nhạy cảm cảm nhận thấy một thứ gì đấy, trầm tư suy nghĩ.
Trải qua tầng lớp phân tích của Đệ Ngũ Khinh Nhu, Hàn Bố Sở mới thật sự nhận thức được sự đáng sợ của Sở Diêm Vương, vậy thì những việc mà người bình thường không thấy gì là lạ thậm chí còn cho là không chút ý nghĩa gì, nhưng tất cả đã được Sở Diêm Vương chuẩn bị từ rất lâu trước đó.
Một sức khống chế, mưu kế như vậy, Hàn Bố sở tuy rằng cũng là một trí kế siêu quần, nhưng nghĩ đến từng bước từng bước trong quá trình của Sở Diêm Vương, Hàn Bố Sở cũng bất giác mồ hôi ướt đẫm áo…

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #187


Báo Lỗi Truyện
Chương 187/2672