Chương 160: Tính toán sai lầm của Đệ Ngũ Khinh Nhu.


Khổng Thương Tâm cả đời sợ nhất là thương tâm hôm nay cũng đã thực sự nếm trải nó. Vào lúc hắn rơi vào bước đường cùng khi bị tất cả mọi người ở Trung Tam Thiên truy sát không có một chổ dung thân thì ngay lúc ấy hắn lại được Âm Vô Pháp cùng với Âm Vô Thiên giúp đỡ, cho nên tình cảm của hắn đối với hai người này cũng vô cùng sâu nặng. Ngoài tình nghĩa huynh đệ thì hai người bọn họ còn chính là ân nhân của hắn.
Mà giờ phút này đây khi hắn nhìn thấy bộ dáng Âm Vô Pháp vô cùng thê thảm, sinh mạng như chỉ mành treo chuông thì tim hắn đang run lên từng cơn đau nhói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Từ sau khi hắn bị đuổi giết cho đến nay thì tính cách của hắn cũng đã hoàn toàn thay đổi. Vốn dĩ trước đây hắn nóng nảy thì bây giờ lại trở thành thành thục ổn trọng, trước khi làm chuyện gì đều phải tính toán kỹ càng mới tiến hành. Chuyện bản thân không nắm chắc hắn tuyệt đối sẽ không bào giờ làm. Mọi việc hắn đều lấy an toàn của bản thân mình là trọng tâm. Phải có tính cách cẩn thận như vậy mới có thể giúp cho hắn từng bước một nhẹ nhàng, an ổn cho đến tận ngày hôm nay để leo lên chức Vương Tọa của Kim Mã Kỵ Sĩ Đường.
Nhưng mà vào thời khắc khi hắn nhìn thấy thảm trạng của Âm Vô Pháp thì hắn lại cảm thấy huyết mạch của mình đang sục sôi mỗi lúc một mạnh hơn với cấp số nhân. Thù này hận này, không đội trời chung!
"Ư…ư.." Mắt của Âm Vô Pháp trừng lớn nhìn nhị ca của mình, đồng tử giãn ra dường như muốn nói một điều gì đó với hắn nhưng lại không thể thốt nên câu.
"Đừng cố nữa! Tướng gia đưa sâm Ngọc Linh đến cho đệ dùng này. Để ca đút cho đệ ăn!!" Khổng Thương Tâm tay chân luống cuống chạy ra bên ngoài. Lúc này hắn cảm thấy vô cùng may mắn. May là hắn đã nhanh chân đi trước một bước để xem tình trạng của Tam đệ. Nếu mà hắn đi cùng với Trình Vân Hạc đến đây thì lúc đến được đây thì…chắc là mọi chuyện cũng xong mất rồi!
Vừa nghe được ba chữ "sâm Ngọc Linh", Âm Vô Pháp đang trong tình trạng hấp hối thế mà người lại thoáng run rẫy, đôi mắt vô thần đang chờ chết bỗng chốc vụt sáng lên tia sáng của hi vọng.
Sau nửa ngày, sắc mặt trắng bệch của Âm Vô Pháp đã thoáng có một vài tia huyết sắc, những vết thương sâu hoắm đến run người đang ngọ ngậy khép lại đến mắt thường còn có thể quan sát được. Một khoảng thời gian sau thì cũng dần dần khôi phục lại như thường, hô hấp của hắn cũng trở nên có lực hơn. Sau đó lão nhẹ nhàng thiếp đi.
Từ lúc đang trong vòng tay tử thần đến khi ngủ say thoát chết, lão không hề thốt ra một chữ! Lão quả thật đã không còn một tí sức lực nào để nói lời nào nữa rồi!
"Cuối cùng cũng cứu được cái mạng của đệ từ tay Diêm Vương!!" Khổng Thương Tâm thầm nhẹ lòng, lấy tay sờ trán của Âm Vô Pháp sau đó đem áo lót của lão cởi ra. Cười thầm trong dạ, lẩm bẩm: Quả thật là cứu khỏi điện Diêm Vương thật, tên Sở Diêm Vương này…
Lão nhẹ thở ra một hơi dài, nhắm mắt lại điều tức
Khi hắn tỉnh lại, mọi người điều tụ tập quanh người hắn lo lắng nhìn hắn. Ba tên Bão Mã Kỵ Sĩ và mười lăm tên Hắc Mã Kỵ Sĩ.
Những tên Bảo Mã Kỵ Sĩ tu vi đều từ Võ Tôn lục phẩm trở lên, trong đó có đến hai người tu vi đã đến bát phẩm, một tên cửu phẩm.
Tổ hợp này có thể nói là khá khủng bố rồi. Mừoi lăm tên Hắc Mã Kỵ Sĩ đều là Võ Tông cửu phẩm trở lên, trong đó có đến mười bốn tên đã đạt đến Võ Tôn.
Đây mới chỉ là nhóm nhân mã đầu tiên mà Kim Mã Kỵ Sĩ Đường cử đến đây. Trình Vân Hạc đến sau còn dẫn thêm một đám nhân mã nữa. Kim Mã Kỵ Sĩ Đường chính là dùng phương án lấy thịt đè người hòng muốn chỉ một lần cứu Đường Tâm Thánh khỏi ngục, chỉ một lần xuất động liền giải quyết vấn đề tại Thiết Vân.
Khi dễ người khác sao? Ừ, ta muốn khi dễ ngươi đó! Các ngươi cao thủ nhiều không bằng chúng ta, chúng ta liền đem theo nhiều cao thủ đến đối phó đó, thì sao?
Lấy voi giết kiến! Các ngươi có sướng không hả?
Nghĩ đến đây lòng Khổng Thương Tâm đã liền thoải mái hẳn ra.
"Thưa Vương Tọa, kế tiếp chúng ta nên làm thế nào?" Một gã Bảo Mã Kỵ Sĩ dè dặt hỏi: "có nên chờ Trình đại nhân đến đây hay là…"
"Các ngươi đã điều tra Số Một bị nốt ở đâu chưa?" Khổng Thương Tâm gắt, mắt trông về phía Âm Vô Pháp. Lòng đang thoáng tốt một chút thì liền tràn ngập hận ý: "Số Một bị tên Sở Diêm Vương nhốt ở đâu?"
"Thưa…Còn chưa thăm dò được!" Gã Bảo Mã Kỵ Sĩ kia đáp: "Nhưng nghe nói Sở Diêm Vương trong khoảng thời gian này đang rất quan tâm đến đại lao của Hình Bộ, hơn nữa đã điều động nhiều cao thủ đóng tại đó để canh giữ. Từ khi Số Một mất tích đến nay, thì phòng vệ tại đại lao Hình Bộ càng ngày càng nghiêm ngặt hơn, hầu như mỗi ngày số lượng cao thủ canh giữ đều được tăng viện."
"Theo suy đoán của chúng ta thì nhiều khả năng Số Một đang bị nhốt ở đại lao Hình Bộ!" Tên Bảo Mã Kỵ Sĩ ánh mắt sáng quắc nhìn Khổng Thương Tâm đáp vô cùng tự tin. Giọng đáp tựa hồ cất chứa chiến ý vô cùng mãnh liệt.
"Mặc kệ có phải hay là không, Bổn tọa cũng phải đến xem một lần mới được!" Khổng Thương Tâm khinh khỉnh đáp: "Ngược lại ta muốn xem xem, thiên la địa võng của tên Sở Diêm Vương ấy có thể vây khốn con Giao Long ta hay không?!?"
"Ha ha ha..!!!" Những tên Bảo Mã Kỵ Sĩ đều đồng loạt cười to.
"Các ngươi đoán xem, những cao thủ mà Sở Diêm Vương cắt cử trông coi số lương bao nhiêu?" Khổng Thương Tâm trầm ngâm hỏi.
Mười mấy tên thuộc hạ đi theo cùng với hai gã thuộc hạ của Âm Vô Pháp đều dáo dác nhìn nhau rồi đau khổ lắc đầu. Một tên trong bọn thì nhăn mặt như đang bị táo bón, lí nhí trả lời: "Theo thuộc hạ đoán chừng ít nhất tu vi cũng là Võ Sĩ!""
Tên còn lại liền bực tức đốp lại: "
Ngươi cũng quá coi thường tên Sở Diêm Vương này rồi! Tướng gia đã từng dặn dò, vĩnh viễn không nên xem thường bất cứ kẻ địch nào! Theo như dự đoán của ta tu vi chí ít cũng là Võ Giả!"
Tên còn lại rầu rĩ đáp: "
Ta lại cảm thấy rằng khả năng là địch nhân là Vũ Sư cao hơn một chút. Dù sao thì cấp Vũ Sư cũng rất là khó đối phó!"
"
Đúng thế, đúng thế! Bất quá ta lại cảm thấy nhất định có cả Vũ Tông!" Một tên khác liền nhanh nhẩu đóng góp ý kiến của mình.
"
Nói cũng đúng! Nhưng ta lại cảm thấy kỳ lạ là…tên Sở Diêm Vương này đã gặp qua Vũ Tông có bộ dạng gì sao?" Khổng Thương Tâm đồng tình rồi đưa ra nghi vấn.
"
Đoán chừng gã Sở Diêm Vương này chưa hề gặp qua bao giờ!" Một gã Bảo Mã Kỵ Sĩ khác lắc đầu thở dài: "Dù sao thì cấp bậc Vũ Tông đối với bọn chúng là cũng Thần Long thấy đầu mà không thấy đuôi ****!"
"
Há há há!!!" Cả đám cùng nhau phá lên cười, bộ dáng vui vẻ cực kỳ. Trong thì hai gã Võ Tôn đi theo Âm Vô Pháp là cười lớn nhất. Hai tên này từ khi đi theo Âm Vô Pháp đến đây thì cũng đã trãi qua một khoảng thời gian an an ổn ổn, rồi sau đó lập tức biến thành hai con rùa đen rút đầu, ngay cả một cử động nhỏ cũng không dám, lén la lén lút đến bây giờ.
"Chúng ta cũng nên thỏa mãn chút nguyện vọng nhỏ nhoi này của Sở Diêm Vương!" Khổng Thương Tâm hiền hậu thốt: "Một người nếu như cho đến chết mà cũng chưa gặp được Vũ Tông thì hẳn là đáng thương lắm lắm!!!"
"
Haizzz…." Cả đám Bảo Mã Kỵ Sĩ làm bộ trưng ra thần sắc rầu rĩ như cha mẹ sắp chết, một gã trong đó thở dài "Mấy người các ngươi cũng nên làm một vài việc tốt đi!" Rồi gã nhìn mấy vị cửu phẩm Vũ Tông kia, rầu rĩ thốt: "Đó chính là việc đại thiện đó!"
Cả bọn lại phá lên cười!
"
Chuyện này chúng ta không nên chậm trễ! Nhân lúc nửa đêm hôm nay chúng ta liền đi dạo một vòng xem thiên la địa võng mà Sở Diêm Vương bày ra là như thế nào nào!" Khổng Thương Tâm cười ha hả: "Nếu mà đợi Trình đại nhân đến đây rồi thì chúng ta không thể làm được việc tốt như thế nữa. Có cơ hội thì không nên bỏ qua bởi có thể sẽ không có cơ hội thứ hai như vậy nữa đâu đó!"
"
Vương Tọa đại nhân anh minh!" Mọi người đều cùng tung hô bái phục.
Đã vạch ra được kết hoạch, Khổng Thương Tâm mới bắt đầu hỏi đến hai tên Võ Tôn kia: "
Tam Vương Tọa làm sao lại bị thương nặng như vậy? Hắn nói là do Sở Diêm Vương gây ra thương tích cho hắn, có đúng là như vậy không?"
"
Vâng!" Hai gã Võ Tôn vội vàng đáp.
"
Ha ha, tuyệt đối là không có khả năng!" Khổng Thương Tâm trước khi đến đây thì Cảnh Mộng Hồn đã nói cho hắn biết suy đoán của Đệ Ngũ Khinh Nhu, cho nên hiện tại trong lòng Khổng Thương Tâm lại càng thêm chắc chắn: "Vương Tọa của các ngươi đã bị tên Sở Diêm Vương này lừa rồi!!!"
"
Hả?!?" Hai vị Võ Tôn kinh hô.
"
Bất quá thì chuyện này trước tiên cũng không nên nói cho hắn biết!" Khổng Thương Tâm thở dài: "Tránh cho ảnh hưởng tâm tình khi đang chữa thương của hắn!" Mắt nhìn những vết thương trên người của Âm Vô Pháp, Khổng Thương Tâm trong lòng thầm nguyền rủa: "Thủ đoạn quá độc ác, mỗi kiếm đều xuyên thấu qua thân người, đúng là không hề chừa một con đường sống cho kẻ khác. Đúng là một tên Kiếm Vương rồi!"
Nghĩ đến Đệ Ngũ Khinh Nhu từng nói "
Dốc vốn hữu hảo, không tiếc giá nào." Tám chữ này khiến Khổng Thương Tâm cảm thấy bị vô cùng ức chế.
Trước khi đến nơi này thì ở trong lòng của hắn chỉ có một ý định là phải báo thù. Nhưng từ khi Cảnh Mộng Hồn truyền đạt mệnh lệnh của Đệ Ngũ Khinh Nhu, Khổng Thương Tâm phải đành ngậm ngùi nhận lệnh.
Chuyến đi này đi hắn chỉ mong rằng có thể cứu được tam đệ bình an trở về là vạn sự bình an rồi. Cái tên Số Một khỉ gió gì đó thì có cứu hay không cũng chẳng sao. Bất quá từ sau khi gặp được Âm Vô Pháp và mắt nhìn bộ dạng thảm thiết ấy của lão, Khổng Thương Tâm đã nổi cơn thịnh nộ thêm một lần nữa.
Vào tích tắc khi lão nhìn thấy thảm trạng của Âm Vô Pháp thì lão cũng đã cải biến chủ ý! Vốn lão nghĩ rằng Âm Vô Pháp thân là nhất đại cao thủ Vương Tọa, tuy là bị thất bại ở Hạ Tam Thiên rồi bị thương nhưng có thể nặng bao nhiêu chứ?
Nhưng bây giờ lão cũng đã tin, cao thủ Vương Tọa ở Hạ Tam Thiên này cũng có khả năng bị giết chết!
Còn một điều quan trọng nữa là tuy đoán được ý định của Đệ Ngũ Khinh Nhu, nhưng lão đối với một mệnh lệnh của Đệ Ngũ Khinh nhu trong đó lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm: Trước khi Trình Vân Hạc đến thì tuyệt đối không thể làm bất kỳ hành động nào! Về sau dù có xảy ra chuyện gì thì hắn cũng phải cùng với Trình Vân Hạc thương lượng rồi sau đó mới có thể ra quyết định hành động.
Ý này rõ ràng là bảo rằng: hành động lần này tất cả do Trình Vân Hạc làm chủ! Mẹ nó…tên Trình Vân Hạc này là cái thá gì? Dám sai khiến một Vương Tọa như ta?
Nhất là Đệ Ngũ Khinh Nhu đã nói đi nói lại, nhắc tới nhắc lui đến mòn cả tai. Cho nên lúc này Khổng Thương Tâm càng không thể kiên nhẫn thêm được nữa. Bây giờ với tư cách là quân tiên phong thì lão đã đến nơi này trước một bước. Trong khi tên Trình Vân Hạc kia vẫn còn lết tới đây thì lão tử muốn ở trong hai ngày này làm ra một chuyện kinh thiên động địa!
Nếu mà có thể trước khi Trình Vân Hạc đến đây mà có thể đem Sở Diêm Vương chém chết thì....
Ta làm cho Tướng gia sáng mắt! Dù là không có cái tên Trình Vân Hạc kia thì ta - Khổng Thương Tâm cũng có thể chém tướng đoạt cờ mà lập nên đại nghiệp!
Nhiệt huyết Khổng Thương Tâm liền sục sôi tận trời, hòng muốn theo kế hoạch mà mình đã vạch sắn, đem mối hận cừu này giải quyết nhanh-gọn-lẹ một lần cho xong.
Đệ Ngũ Khinh Nhu tuy tính toán không hề có kẽ hở nhưng hắn rốt cục tính toán sai một việc. Lão tuy đã suy xét đến tình cảm huynh đệ giữa Âm Vô Thiên cùng với Âm Vô Pháp, nhưng lão lại không có bận tâm đến mối giao tình giữa Khổng Thương Tâm và Âm Vô Pháp.
Có thể Đệ Ngũ Khinh Nhu bản thân lão cũng không phải là một người trọng tình trọng nghĩa. Tình cảm giữa huynh đệ ruột thịt hắn có thể thông cảm, nhưng giao tình huynh đệ lúc sinh tử thì trong lòng của hắn cũng không hề có đối với bất cứ kẻ nào…
Hắn chỉ biết Khổng Thương Tâm là một người lão luyện thành thục, làm việc ổn thỏ, là một nhân tuyển tốt nhất để làm chuyện này. Nhưng lão tuyệt đối không thể ngờ, Khổng Thương Tâm cho dù là hành sự lão luyện hay thành thục đến thế nào nhưng cũng bị thương thế của Âm Vô Pháp triệt để khơi dậy nộ hỏa ở trong lòng.
Đây chính là sai lầm của Đệ Ngũ Khinh Nhu. Loại sai lầm này không hề liên quan đến trí tuệ mà lại liên quan đến nhân tính!
Sở Dương hiện tại đã quay lại Thiên Binh Các.
Lúc hắn quay lại Thiên Binh Các thật đúng là vô cùng hoảng sợ. Chỉ thấy ở trước sân đang có năm bóng người đang quấn lấy nhau liều mạng chém giết như kẻ thù sống chết.
Chiến cuộc như sau, Cố Độc Hành cùng với Nhuế Bất Thông liên thủ đánh với ba người. Một chốc thì Cố Độc Hành lại cùng với Kỷ Mặc liên thủ đánh với ba người kia sau đó cuộc chiến lại biến đổi thành La Khắc Địch cùng với Kỷ Mặc liên thủ, Cố Độc Hành một mình đấu với ba người kia, sau một khắc nữa thì lại biến thành Cố Độc Hành một mình đấu với bốn người!
Từ sân đánh tới trên đảo, từ trên đảo đánh xuống dưới nước sau đó cả đám lại đi lên bờ tiếp tục liều mạng với nhau.
Mỗi tên ai nấy đều đã thở hổn hển nhưng mà trong mắt mỗi người đều đỏ quạch, dường như đã quyết liều chết cũng không muốn lui bước.
Sở Dương cảm thấy hình như tình hình đang rất không ổn rồi, liền nhanh chóng tiếp cận với bọn họ. Cùng lắm thì giặt quần áo lót cho bọn hắn vậy!!

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #160


Báo Lỗi Truyện
Chương 160/2672