Chương 143: Chánh chủ xuất hiện


Âm Vô Pháp làm như thế sẽ khiến thân thể gã chịu tổn thương rất lớn, hơn nữa còn khiến ngũ tạng bị chấn động. Đó vốn là điều cấm kỵ! Nhưng lúc này, Âm Vô Pháp còn lo lắng cái gì là cấm kỵ, cái gì là chấn động nữa?
Hắn đã bất chấp tất cả!
Giết…giết..giết! Từ trước đến nay chưa kẻ nào khiến ta phải chịu nhục nhã như vậy! Tên tiểu tử ngươi nhất định phải chết! Chỉ cần giết chết tiểu tử này, lão tử tình nguyện trả bất cứ giá nào! Thù hận trong lòng Âm Vô Pháp đã đạt tới mức không ai có thể tưởng tượng được rồi!
Không chỉ có thù hận mà còn có cả ngập ngừng, sợ hãi, lẫn trong đó mơ hồ còn có cả một tia tham lam. Trong tay tiểu tử này nhất định có một thanh thần binh vượt xa thứ mọi người gọi là lợi khí kia! Bằng không, với năng lực của hắn sao có thể khiến ta bị thương?
Chỉ cần giết hắn, thanh thần binh kia sẽ thuộc về ta! Với công lực của ta, lại phối hợp thêm tuyệt thế thần binh như vậy, tuyệt đối là hổ thêm cánh!
Hít sâu một hơi, Âm Vô Pháp lại bay lên không trung, hướng phía Sở Dương truy kích! Giờ hắn chỉ hối hận là trên người mình vì sao không có một cây ám khí chứ?
Bất quá cho dù có ám khí, cũng không thể để cho thằng này chết thoải mái được! Ta muốn hắn chịu đựng các cực hình tàn khốc nhất trên thiên hạ mà chết đi! Không! Ta muốn hắn muốn sống không được, muốn chết không xong mới hòng có thể tiêu trừ mối hận trong lòng ta!
Âm Vô Pháp vẫn đang ra sức truy kích, nhưng Sở Dương cũng không phải là đang chạy thục mạng sao?
Sở Dương vẫn cắm đầu chạy trốn. Gã ra sức len vào các ngách nhỏ, không ngừng chuyển hướng, dù kinh mạch trong cơ thể đang tán loạn hắn cũng chẳng hề quan tâm.
Sắp đến, sắp đến rồi!
Vân Môn khách sạn! Chỉ cần tới nơi này! Ta chỉ cần tới Vân Môn khách sạn mà thôi! Có như vậy, việc ta khổ tâm an bài bấy lâu nay mới có thể phát huy tác dụng! Sở Dương chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập lên liên hồi, dường như muốn nhảy khỏi lồng ngực rồi. Hai mắt gã bây giờ đã đỏ bừng như máu!
Dưới áp lực bị truy sát, tốc độ của Sở Dương hầu như cũng đã tăng lên tới cực hạn. Sau đó hắn vẫn giữ nguyên tốc độ, vắt chân lên cổ chạy trối chết.
Người sau lưng truy sát ông chính là cao thủ Vương Tọa a! Là Vương Tọa đấy! DKM!
Sở Dương vừa chạy trối chết vừa nghĩ: Ta muốn trở nên mạnh mẽ! Ta muốn trở nên mạnh mẽ! A…A…A… Ta nhất định phải mạnh mẽ hơn nữa!
Ta không muốn bị truy sát!
Ông đây mới là người đi truy sát! Ta cần trở nên mạnh mẽ hơn nữa! Bất kể Vương cấp, Hoàng cấp, không tên nào có thể truy sát ông!
Dưới ý chí mãnh liệt, tốc độ của Sở Dương một lần nữa tăng lên!
Sau lưng một cỗ áp lực từ trên không trung đột nhiên chụp xuống! Sở Dương hét lớn một tiếng.
Thân thể gã đột nhiên đổi hướng, vẫn bảo trì tốc độ cực hạn cảu mình, mạnh mẽ vẽ ra một đường cong, phóng thẳng về trước.
Ầm!
Trên mặt đất xuất hiện một cái hố lớn! Bùn đất bắn ra bốn phía, dường như ụp hết xuống người Sở Dương.
Mười trượng, chỉ mười trượng nữa thôi ta sẽ tới Vân Môn khách sạn! Sở Dương lao đi, gã liền lấy ra chiếc mặt nạ đen, bọc ngay trên đầu.
Oanh!
Âm Vô Pháp lại tới gần Sở Dương thêm một chút, khoảng cách chỉ còn năm trượng! Với công lực của Âm Vô Pháp, trong khoảng cách này đã có thể cách không đả thương người!
Âm Vô Pháp hít mạnh một hơi, trên khuôn mặt chỉ có da bọc xương mơ hồ xuất hiện một tia sáng tử kim sắc, tay phải co lại, sau đó liền đánh mạnh ra!
Một tiếng rít chói tai phát ra từ một chưởng kia, từ trên chưởng phong thế nhưng đã bốc lên khói trắng nhàn nhạt! Một chưởng kia chính là một chưởng toàn lực của hắn rồi!
Sở Dương chỉ cảm thấy một chưởng này khiến cả không gian giống như đông đặc! Chỉ còn không tới năm trượng là đã tới Vân Môn khách sạn, bây giờ lại giống như một đạo lạch trời! Kinh mạch của hắn đã trống rỗng, không còn một tia khí lực!
Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, Cửu Kiếp Kiếm bỗng nhiên lay động. Thất Âm hàn khí hấp thụ tại Thiên Ngoại Lâu đột nhiên ồ ạt truyền vào kinh mạch của Sở Dương như thác đổ.
Sở Dương quát lớn một tiếng, trở người đánh ra một chưởng. Sau đó gã liền nghiêng người, phóng lên không ngăn cản một kích kinh thiên kia. Dù trên không không trung ta không có một điểm tựa, nhưng mượn cỗ xưng lực này, mình có thể được đẩy tới nơi rồi! Chỉ cần không chết, mọi việc sẽ thuận lợi! Sở Dương thầm nghĩ.
Chỉ mong Sát Phôi đã tới khách sạn rồi. Gã nghĩ tới tin tức của Trần Vũ Đồng: đám hắc y nhân bịt mặt kia đang ở trong khách sạn này!
Cho nên hôm nay Sở Dương mới quyết định tới đây!
"Trần Vũ Đồng ơi Trần Vũ Đồng… vào thời khắc sống chết này tin tức của ngươi tuyệt đối không thể sai a! Nếu tin tức ngươi đưa là giả, lão tử hôm nay xong đời rồi!" Sở Dương thầm cầu nguyện.
Ầm, hai cỗ lực lượng mạnh mẽ va chạm trên không trung!
Sở Dương hét to một tiếng, chỉ cảm thấy một luồng nguyên khí cuồng mãnh đem hàn khí của gã đánh tan xơ xác. Sau lưng hắn như bị một cự trùy ngàn quân đánh vào. Mắt hoa lên, cổ họng ngòn ngọt, thân thể gã bắn văng ra xa.
(1 quân = 30cân ~ 10kg)
Bịch, hắn đã bay vào trong Vân Môn khách sạn!
Động tĩnh trên đường lớn như vậy, đám người Hắc Ma đang trong Vân Môn khách sạn khẳng định đã biết. Hai tên Võ Tôn vừa bước ra cửa xem xét, thân thể Sở Dương đã mãnh liệt xông tới.
Bất ngờ không chút đề phòng, Sở Dương lại vận hắc y, che mặt, quả thật giống với trang phục của bọn hắn. Hai người theo bản năng cho rằng đó là người một nhà, liền đưa tay ra đỡ lấy. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Phốc!
Ba người đồng thời bị ngã lăn trên mặt đất.
Hai vị Võ Tôn liền cảm thấy sợ hãi. Chỉ là xung lực mà đã có thể đem hai người đánh ngã, hơn nữa đây chỉ là dư uy, vậy công lực người đánh ra đã đạt tới trình độ nào?
Sau khi tiếp xúc với hai người này, đai đa số xung lực trên người Sở Dương đều truyền tới hai người. Gã còn chưa kịp đứng lên, liền hét lớn:
"Vương Tọa chạy mau! Có cường địch đột kích!"
Vừa hét xong, miệng hắn đã phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lảo đảo dường như gục xuống!
Khi hắn hét lên hai chữ Vương Tọa thì hai từ "đi mau" cũng đã liền lấp mất. Người khác nghe được cũng chỉ là: "Đi mau. Có cường địch đột kích!"
Nói thì chậm nhưng diễn ra rất nhanh, thân ảnh Âm Vô Pháp giống như ma thần từ không trung hạ xuống, liếc nhìn, liền phát hiện ra bốn chữ: "Vân Môn khách sạn."
Đột nhiên trong đầu hắn lóe lên: không phải Sở Diêm Vương ở cái gì môn đó sao?
Chẳng lẽ tiểu tử này nói thật?
Hắn liều mạng xông tới đây để mật báo sao? Bất quá tiểu tử nhà ngươi cũng quá ngu ngốc rồi, ngươi đi mật báo hay là dẫn đường cho ta đây?
Chợt hắn nghe một tiếng "Vương Tọa chạy mau! Có địch tập kích!", trong lòng không khỏi cảm thấy khoan khoái dễ chịu, những muộn phiền trong lòng bỗng chốc tan sạch, liền uy phong hét lớn một tiếng:
"Chạy? Ngươi chạy được đi đâu? Để mạng lại cho ta!"
Hai tên hắc y nhân đang bị ngã liền nhảy dựng lên. Vừa rồi nghe thấy tiếng Sở Dương hét to, lại thấy những lời ngông cuồng kia của Âm Vô Pháp, liền cảm thấy giận dữ, thù hận trong lòng dâng lên ngùn ngụt.
Hai người đứng ra ngăn cản Âm Vô Pháp, lạnh tanh hỏi:
"Ngươi là ai? Sao…"
"Sao cái thằng mẹ mày!" Âm Vô Pháp không kìm được tức giận, nói:
"Cút!"
"DKMM!" Hai tên đó là Võ Tôn của Hắc Ma thế gia, từ trước tới nay đều vô cùng kiêu ngạo, đã bao giờ bị người khác chửi mắng. Vì vậy lại càng khẳng định tên Hắc y nhân kia chính là địch nhân, không hẹn mà chửi lại, đồng thời ra tay!
*Biên: tác giả viết quả thật là như thế, các bác thấy bựa cũng đừng trách.
Hai mắt Âm Vô Pháp sáng ngời: Cao thủ Võ Tôn?
Không tệ, quả nhiên đây là chỗ Sở Diêm Vương ẩn thân! Không ngờ hắn có đến hai tên Võ Tôn làm hộ vệ. Âm Vô Pháp cười lớn một tiếng, liền đánh về phía hai người.
Ba người đánh nhau, phát ra gió rít vù vù, va vào mặt đau rát.
Thực lực hai tên Võ Tôn quả thật không kém, nhưng hoàn toàn không ở cùng cấp bậc với Âm Vô Pháp. Cuộc chiến vừa bắt đầu đã lập tức rơi vào thế hạ phong!
Hoàn toàn bị Âm Vô Pháp áp chế!
"Cao thủ Vương cấp?!"
Hai ngươi kinh hãi, không ngờ địch nhân lại lợi hại đên vậy. Thảo nào bị đồng bạn này kêu Vương tọa trốn mau, đồng thời ở ngoài không ngừng hò hét cổ vũ trợ uy!
Sưu! Sưu! Sưu! Sưu!
Bốn vị Võ Tôn xuất hiện, thấy ba người đại chiến, hơn nữa phe mình đang ở thế hạ phong, liền không chút do dự xông tới, toàn lực ra tay!
1 VS 6!
"Quần công à?" Âm Vô Pháp cuồng tiếu:
"Nhiều ngươi thì làm được gì? Hôm nay lão phu không giết toàn bộ các ngươi, lão phu thề không làm ngươi! Một đám phế vật cũng đòi ngăn cản ông mày ư? Buồn cười!"
Sáu vị Võ Tôn toàn lực công kích, một người tức giận nói:
"Ngươi là ai?"
Bọn hắn chỉ có thể nghĩ ra là Mạc Thị, chỉ có Mạc Thị mới có thể nhanh chóng điều động một vị Vương cấp cao thủ như vậy mà thôi!
Bên mình vừa mới đánh lén Mạc Thành Vũ cùng Mạc Thị tiểu công chứa, khẳng định tên này tới đây để trả thù!
Âm Vô Pháp hừ một tiếng:
"Là người giết các ngươi!"
"Sát!"
Sáu vị Võ Tôn giận dữ hét, thế công càng thêm mãnh liệt! Nhưng Âm Vô Pháp là lục phẩm Vương Tọa, còn bọn hắn chỉ là Võ Tôn, cho dù liều mạng cũng không phải đối thủ.
Khoái ý trong lòng Âm Vô Pháp càng lớn, các đòn sát thủ liên tục thi triển ra!
"Bồng…bồng" hai tiếng, hai vị Võ Tôn bị đánh bắn ngược ra ngoài, tiếng xương cốt gãy vang lên rợn người, máu tươi phun tung tóe. Chịu một đòn, hai người kia đều đã thập tử nhất sinh!
Đến lúc này, bốn người khác mắt đều đỏ rực, liều mạng tấn công. Hoàn toàn không chút để ý an nguy của bản thân!
Âm Vô Pháp khinh thường nói:
"Đom đóm mà so với đèn đường à?! Còn không gọi…"
"Tất cả dừng tay!" Một tiếng hét tức giận vang lên. Cửa khách sạn liền xuất hiện một người.
Dáng người gã thon gầy, mặt da chỉ bọc xương, hai mắt có thần, trong đôi mắt ẩn chứa một cỗ khí tức hung ác, nham hiểm, khiến người khác không rét mà run! Trên mặt gã lúc này giống như có một lớp băng sương, khi cau mày giữa mi tâm xuất hiện ba nếp nhăn!
Người này nhìn qua có thể nói là ba mươi, năm mươi, thậm chí là hai mươi tuổi!
Người này chắp tay sau lưng, đôi mắt hung ác nham hiểm phát ra từng tia hàn quang, nhìn chằm chằm vào Âm Vô Pháp! Hai mắt gã giống như độc xà, tập trung vào mục tiêu là hắn!
Âm Vô Pháp ngẩng đầu lên nhìn, lập tức toàn thân chấn động! Người kia giống hệt như lời Sở Dương miêu tả!
Hơn nữa người này tỏa ra hơi thở quyền thế! Khí trùm thiên hạ! Đây đúng là khí thế của người đứng trên cao, nắm giữ sinh mạng của ngàn vạn người mới có!
Cũng chỉ có người mang phong thái như vậy, khí độ như vậy mói có thể nắm giữ Bổ Thiên Các, có thể đối kháng cùng một cái thế kiêu hùng Đệ Ngũ Khinh Nhu kia!
Cũng chỉ người có lòng dạ độc ác, tính tình tàn bạo như vậy mới có thể đại khai sát giới!
Hai mắt Âm Vô Pháp sáng rực! Đây chính là lí do mình đi tới Thiết Vân! Sở Diêm Vương! Cuối cùng ngươi cũng xuất hiện! Rốt cục ta đã tìm được ngươi rồi!

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #143


Báo Lỗi Truyện
Chương 143/2672