Chương 128: Khua môi múa mép


Hai người sánh vai đi ra khỏi bảo khố thì phát hiện trời đã tối.
Trước hoàng cung có một người đang giữ hai con ngựa đứng đợi, thì ra là Ô Thiến Thiến. Khi thấy Sở Dương đi ra thì nàng ta vui mừng cực kỳ, nói vội: "Ngự Tọa, ngài tranh thủ thời gian trở lại Bổ Thiên Các đi, Bổ Thiên Các xảy ra chuyện rồi!"
"Bổ Thiên Các có chuyện sao? Chuyện gì?" Sở Dương nhíu mày.
"Có một đám mặc đồ đen võ công cao cường tới đòi chúng ta giao ra người hôm nọ." Ô Thiến Thiến lo lắng nói: "Chúng ta giải thích rất lâu mà bọn chúng vẫn nhất quyết không chịu tin… sắp đánh nhau to rồi…. Nếu không phải Ngự Tọa còn ở bên ngoài không thể hỏi thăm được thì chỉ sợ chuyện còn không được êm đẹp như vậy nữa đâu."
Sở Dương cả kinh, vội vàng nhảy vọt lên lưng ngựa, nói với Thái tử: "Thái tử điện hạ, sự tình khẩn cấp, ta đi trước." Sau đó lại nói thêm: "Xin Thái tử để thị vệ đưa ngài về ngay phủ đi thôi, đừng nên đến Bổ Thiên Các. Ta sợ rằng nơi đó có nguy hiểm."
Nói đoạn hắn liền nhận mặt nạ và áo choàng từ Ô Thiến Thiến, nhảy một cái lên không thì đã mặc vào chỉnh tề rồi rớt xuống trên lưng ngựa, hai chân kẹp lấy tuấn mã, ra roi phóng nước đại vụt đi.
Ô Thiến Thiến bám theo sát phía sau, hai người nhanh chóng đi khuất khỏi tầm mắt của Thiết Bổ Thiên.
Thiết Bổ Thiên trừng mắt quát: "Lập tức hồi phủ, Cô có chuyện quan trọng." Lúc này hắn đã quyết định dù thế nào đi nữa cũng phải để hai vị cái bóng đến Bổ Thiên Các xem thử xem rốt cuộc là kẻ nào mà to gan tới vậy đi.
Bên trong Bổ Thiên Các lúc này đã hỗn loạn thành một mảnh gà bay chó chạy!
Ở đại điện có mười bốn chỗ ngồi thì đều bị đám hắc y nhân chiếm lĩnh, chủ vị của Sở Dương cũng bị một gã bịt mặt ánh mắt nham hiểm xảo trá mà ngạo mạn ngồi chiễm chệ… Hiển nhiên đám người này không hề coi cái tổ chức do Thái tử một nước tự mình sáng lập này vào đâu cả...
Trước mỗi người đều có một chén trà đang nghi ngút khói. Hoàn cảnh yên ổn này cũng là do Ô Thiến Thiến trước khi đi tìm Sở Dương thì khô cổ rã họng dỗ ngọt mới có được đấy.
Bên cạnh đại điện là tiểu viện của Liệt Huyết Đường… nơi này hiện đang vang ra từng tràng tiếng rên la đứt quãng, hình như là của những người ngăn cản đám hắc y nhân này lúc trước...
Những người này chính là đám người mà Sở Dương vốn căm hận đến tận xương tủy, là thủ phạm đả thương Mạc Khinh Vũ lúc trước...
Người của Hắc Ma thế gia.
Rốt cuộc bọn hắn cũng tìm đến tận cửa!
Dù sao thì ngày đó Sở Dương ra lệnh đưa Mạc Thành Vũ về Bổ Thiên các cũng là ngay giữa thanh thiên bạch nhật trước mắt nhiều người, bọn này mà không dò biết nổi thì mới là chuyện lạ.
Tiếng vó ngựa vang lên bên ngoài.
Ánh mắt đám hắc y nhân trong đại điện sáng ngời: vị Sở Diêm Vương trong truyền thuyết rốt cuộc cũng chịu xuất hiện rồi sao?
Tiếng vó ngựa dừng lại bên ngoài cổng… sau đó vang lên một tràng tiếng bước chân dồn dập… cuối cùng thì một người mặt áo choàng đen, đeo mặt nạ dữ tợn thong dong đi vào…
Hai đạo ánh mắt sáng quắc dưới ánh đèn đêm tựa hai sáng lạnh… điềm đạm mà nghiêm nghị...
Sở Diêm Vương đang đứng ở cửa đại điện, ánh mắt sáng quắc lạnh lùng chậm rãi quan sát tình huống. Sau đó hắn nhẹ nhàng hỏi: "Các vị đến đây là vì tìm Sở mỗ?"
Lời nói của vị Sở Diêm Vương này cũng rất ôn hòa, tận lực không muốn gây rắc rối. Hiển nhiên tâm cảnh của hắn lúc này rất bình thản, trong giọng nói mang một chút bất ngờ, giống như không biết chút nào về mục đích đến đây của đám người này. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Ngươi chính là Sở Diêm Vương? Là Ngự Tọa đại nhân của Bổ Thiên Các?" Tên hắc y nhân Vương tọa ngồi ở ghế chủ hừ lạnh một tiếng, khẽ cười nói: "Quan uy thật lớn, dáng vẻ cũng kiêu ngạo đó!"
Hai chân Sở DưchurVcos chút như nhũn ra… đây cũng không phải hắn đang sợ hãi mà vì lúc trước hắn vừa ra sức vận dụng khí công giúp Cửu Kiếp Kiếm thôn phệ bảo khố, cho đến lúc thôn phệ hoàn tất thì nội lực cũng đã hoàn toàn cạn kiệt, một chút cũng không còn.
Ngay sau đó lại xảy ra sự việc này khiến hắn đành phải ra sức quay về mà không kịp điều tức. Bất quá đối với tình hình này thì Sở Dương lại cố ý để nó xảy ra đấy.
Thời cơ thật trùng hợp, đã như vậy thì Sở Dương cũng muốn mượn bọn này để thả ra cái tin tức rằng hắn không hề biết võ công hòng tạo nên một tràng lời đồn đại vớ vẩn…
"Trước mặt các vị tiền bối thì sao hạ quan dám kiêu ngạo chứ?" Tuy Sở Dương đeo mặt nạ nhưng âm thanh của hắn lại khiến cho mọi người mát gan mát ruột như vừa được uống mưa xuân, càng giống như giọng nói ấm áp thân tình của người bạn tốt lâu năm mới gặp lại.
Hắn há miệng liền tự xưng hai chữ hạ quan, ngụ ý nói ta vốn là quan viên triều đình, không phải là người trong giang hồ! Các ngươi ở đây trò chuyện với ta thì ít dùng cái kiểu giao tiếp trên giang hồ đi một chút đi nhá.
"Hả?" Nhãn lực của một vị Vương cấp cao thủ cao minh cỡ nào chứ! Gã Vương tọa ngồi ở chủ vị nhìn thấy tình trạng của Sở Dương, nhất thời trong mắt hiện lên chút nghi hoặc khó hiểu.
Vị Ngự tọa vốn này là đầu não của tổ chức đặc vụ lớn nhất Thiết Vân quốc, không ngờ trong cơ thể lại không có một chút nguyên khí, hơn nữa tinh thần lực cũng yếu kém đến mức đáng thương như vậy sao?
Chính là một người bình thường hoàn toàn không biết võ công!
Nhìn hắn đi vào thì thấy hai chân mềm nhũn, hai mắt vô thần, phần da thịt lộ ra không có chút cơ bắp hay màu rám nắng của một kẻ luyện tập võ nghệ.
Chẳng lẽ lời đồn là sai?
"Các vị đường xa đến đây mà tại hạ chưa kịp thỉnh giáo đại danh quý tánh!" Sở Dương ôm quyền hỏi.
"Chúng ta là ai thì ngươi không cần biết làm gì!" Đám cao thủ áo đen nhìn hắn nói: "Hôm nay đến đây làm phiền Ngự tọa vốn là để hỏi một chút sự việc, làm rõ ràng một số điều mà thôi..."
"Ha ha, ta biết rõ các vị đến đây là vì cái gì!" Sở Dương thản nhiên đi tới đại điện, cũng là đi tới giữa vòng vây của mười hai vị cao thủ Võ tôn, sau đó đi xéo sang bên cạnh, tìm một chỗ lặng lẽ ngồi xuống.
"Ngươi biết?" Cao thủ Vương tọa đem ánh mắt hung ác nham hiểm nhàn nhạt nhìn Sở Dương. Lúc này Sở Dương ngồi rất gần nên hắn có thể khẳng định chắc chắn thằng này hoàn toàn chỉ là một người bình thường mà thôi đấy.
"Hai ngày trước ở cửa thành, hạ quan phát hiện hai người bị trọng thươn nên nổi lòng trắc ấn mà đưa vào trong Bổ Thiên Các để chữa trị." Sở Dương thốt lên tràn ngập vẻ thổn thức nhưng lại không hề mang chút vẻ hối hận nào cả...
"Hiện giờ hai người đó sao rồi?" Cao thủ Vương tọa nhìn chằm chằm vào Sở Dương… hừ… dưới ánh mắt áp bách của mình thì đừng nói là người thường mà ngay cả là một gã Võ tôn nếu chỉ cần nói ra một câu nói dối cũng bị phát hiện ngay lập tức!
"Ha ha, chắc tiền bồi biết rõ rằng Thiết Vân quốc chúng ta luôn ngưỡng mộ nhân tài." Sở Dương thở dài một tiếng. "Mấy năm chinh chiến liên tục khiến cho quốc lực đã giảm sút, thiếu thốn cực kỳ. Mà nhân tài thì càng lúc càng ít nên vấn đề này hiện cũng đang là trọng điểm của quốc gia. Sở mỗ từ khi được Thái tử điện hạ ưu ái giao cho Bổ Thiên Các thì ngày đêm ưu tư, trằn trọc không ngủ được. Những hạ quan cũng chỉ có thể cảm thán mà vô lực xoay chuyển thế cục…"
Sở Dương nhàn nhã kể lể.
Trong ánh mắt vị Vương tọa cầm đầu đã hơi chút lộ ra một tia không kiên nhẫn, nhưng hắn vẫn không lên tiếng ngắt lời…
"Ngày đó, đột nhiên phát hiện một vị cao thủ, vậy mà lại gặp rủi ro ngay ở Thiết Vân…" Sở Dương cười cay đắng nói: "Vì vậy hạ quan liền nảy ra tâm tư chào mời..."
Hắn vừa nói những lời này thì mười bốn hắc y nhân đồng thời hỉ mũi khinh thường. Mời chào? Ngươi cho rằng hắn là rau cải trắng bán ở chợ chắc? Đây chính là người của Mạc thị gia tộc, hơn nữa còn là Vương cấp cao thủ đó!
Cho dù hắn bị trọng thương nhưng cái cỡ ngươi ở Hạ Tam Thiên dù có muốn bái hắn làm cha nuôi cũng còn khó chứ nói khỉ gì đến mời chào. Nhưng Sở Dương nói đến đây thì mọi người cũng đều hiểu ra chuyện kế tiếp rồi…
Thì ra động cơ Sở Dương cứu hai người kia là như vậy! Không sai! Nếu đặt mình vào vị trí Ngự tọa của Bổ Thiên Các thì ở tình huống tương tự chỉ sợ tám chín phần mười là cũng sẽ làm như vậy thôi…
Thiết Vân thực sự đã khó khăn lắm rồi.
"Sự thật đã chứng minh rằng hạ quan làm như thế quả thật là quá mức tự cho là đúng rồi…." Sở Dương thở dài mất mát.
"Sau đó hai người kia như thế nào?" Ánh mắt sau lớp vải che mặt của vị Vương Tọa lóe lên một cái rồi hỏi. Nhưng chính hắn cũng không phát hiện một điều rằng thanh âm của mình đã hòa hoãn hơn trước rất nhiều.
Người ta tận tâm tận lực vì nước, hơn nữa không biết rõ tình huống thì sao ngươi có thể trách tội được đây?
"Đại hán kia thì không có việc gì, tuy nội ngoại thương nghiêm trọng nhưng tĩnh dưỡng một thời gian ngắn liền tốt lên. Nhưng mà vị tiểu cô nương kia thì có chút không ổn. Tuổi còn nhỏ mà bị kinh sợ quá mức, lại bị thương khá nặng nên suýt nữa đã không cứu nổi..."
Sở Dương sùng kính ca tụng: "May có Thái tử điện hạ một lòng cầu hiền như khát nước nên mang hai người đó đi tìm Đỗ Thế Tình tiên sinh..."
"Nhưng sự tình ngoài ý muốn chính là thương thế của vị tiểu cô nương kia quá nặng, ngay cả Đỗ tiên sinh cũng chỉ có thể chữa bớt đi tạm thời bảo vệ tính mạng mà không thể trị tận gốc được…"
Hắc y Vương tọa trầm tư gật đầu, hắn biết với một kiếm kia của mình thì dù đã bị Mạc Thành Vũ ngăn cản thoáng một chút nhưng cũng khẳng định không phải là một tiểu cô nương chín tuổi có thể thừa nhận được đấy... Lời thằng này có lẽ không giả.
Sở Dương nói những lời này có chín thực một giả, ngoại trừ động cơ của mình ra thì hầu như đều là lời nói thật. Hiển nhiên như vậy thì sẽ khiến người nghe cực kỳ dễ dàng tin tưởng rồi...
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó vị đại hán kia… ài... vị đó thật là trung can nghĩa đảm, hết sức trung thành tận tụy, cũng coi là một người đàn ông chân chính." Sở Dương không tiếc lời ca ngợi tán thưởng Mạc Thành Vũ, nói: "Thấy tình huống như vậy, hắn chỉ tu dưỡng có nửa ngày rồi vội ôm tiểu chủ nhân của mình tiếp tục lặn lội đi tìm danh y…"
"Hạ quan tìm mọi cách giữ lại nhưng vô dụng, ngay cả cái ghế Ngự tọa này Sở mỗ cũng chắp hai tay dâng lên nhưng vẫn không thể lay chuyển được hắn." Sở Dương cảm thán nói: "Điều kiện duy nhất của hắn chính là chỉ cần chúng ta chữa trị được cho tiểu cô nương kia thì hắn đám ứng làm giúp chúng ta một chuyện, chỉ là…thật đáng tiếc, chúng ta lại không làm được điều đó."
"Làm không được… Hắc hắc…" vị Vương tọa kia cười nhạt một tiếng tràn đầy khinh thường. Hắn thầm nghĩ, tự tay ta phát ra Hắc Ma kiếm khí mà các ngươi còn muốn đi phá giải sao? Thực sự là không biết tự lượng sức mình."
"
Hừ… Lời ngươi nói cos chút không đúng. Ngươi đang gạt ta!" Vị Vương tọa mẫn cảm thấy được tuy Sở Dương một mực kể lại rất chân thành, nói cũng toàn lời thật nhưng cuối cùng dường như vẫn có chỗ cố tình lấp liếm…
"
Nga…được rồi. Ánh mắt tiền bối quả nhiên sáng như đuốc vậy!" Sở Dương khâm phục nhìn hắn, bất đắc dĩ nói: "Vị cao nhân kia có nói tuy không chữa trị được hết bệnh cho tiểu chủ nhân của hắn nhưng vẫn coi là thiếu Bổ Thiên Các chúng ta một cái nhân tình, tương lai chắc chắn sẽ giúp chúng ta một việc để trả ơn đấy."

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Chương #128


Báo Lỗi Truyện
Chương 128/2672